Tùy Chỉnh
Đề cử
Thực Tập Sinh Thần Tượng

Thực Tập Sinh Thần Tượng

Chương 135: Bỏ Khê, giữ Hàm

Bác sĩ lấy ra một tờ giấy A4, nói: “Cháu ký tên cho cô nhé. Con gái cô tuy ủng hộ Bạch Yến, nhưng con bé nói cháu là thí sinh thứ hai con bé thích. Nó còn nói hy vọng cháu và Bạch Yến có thể cùng nhau debut.” “Cháu còn chưa tập ký tên.” Chẩm Khế ngượng ngùng đáp. Nhưng cô vẫn cẩn thận viết tên của mình và lời chúc cho cô con gái của bác sĩ. Lúc đạo diễn Cát cầm hóa đơn trở về, Chẩm Khê đang rất ngoan ngoãn ngồi trên ghế đọc báo.9Đạo diễn Cát cầm lấy quyển báo, lật đi lật lại mấy lần, rồi mới đưa Chẩm Khê đi truyền nước. Sau khi truyền mấy xong bình nước, Chẩm Khê đã hạ sốt, chỉ là cái lẹo vẫn nổi lên rất rõ ràng. “Sắp thi đấu rồi, tình hình này của em phải làm sao bây giờ?” Hiếm khi nào đạo diễn Cát lại lộ ra vẻ mặt lo âu. “Không chết là được ạ.” Chẩm Khê nói. Bác sĩ đến kiểm tra phòng đang đứng cạnh đó nghe thấy, nói với vẻ không tán thành: “Tình trạng này của8cháu đừng nghĩ đến chuyện đi thi nữa, mà có đi cũng không thi được. Nếu cứ bị viêm thế này mãi, chỉ vài ngày nữa là mắt cháu cũng không thể mở ra nổi đâu. Còn muốn đi thi cái gì, còn có chuyện gì quan trọng hơn cả sức khỏe?” Đạo diễn Cát nghe xong lời này phải ra bên ngoài gọi điện thoại. Đến buổi tối, Tổng đạo diễn Hoắc Lâm Khải đến, người giám chế chương trình cũng đến, ngay cả cô giáo Tần và quản lý Lý của công ty Melon cũng đã đến. Mọi8người ngồi vây quanh trước giường bệnh của Chẩm Khê, thảo luận vấn đề có nên nghỉ thi hay không. “Mấy ngày nữa là đến vòng thứ tư của cuộc thi rồi, theo lời bác sĩ nói thì Chẩm Khê sợ là không có cách nào tham gia rồi.” Đạo diễn Cát mở miệng trước. “Có thể tạm thời không tham gia vòng thứ tư của cuộc thi không?” Quản lý Lý hỏi. “Nếu như không tham gia thì kết quả phải tính như thế nào?” Đạo diễn Hoắc hỏi lại. “Cứ dựa theo số lượng phiếu bầu mà xếp3thứ hạng thôi, nên làm như thế nào thì cứ làm như thế.” Chẩm Khể nghe hiểu rồi, ý của quản lý Lý là, dựa theo thứ hạng bây giờ của cô, coi như không tham gia giai đoạn thứ tự của cuộc thi cũng không thể bị loại được. “Như vậy là không công bằng đối với các thí sinh khác đang dốc sức chuẩn bị cho bài thi.” Chẩm Khê mở miệng ngắt lời quản lý Lý. Đạo diễn Hoắc và người giám chế chương trình đều quay sang nhìn cô. Chẩm Khê nói tiếp: “Sức khỏe của em tự em biết, em có thể tiếp tục tham gia cuộc thi.” “Nhưng mắt em...” “Trên sân khấu có thể đeo kính râm, không sao cả.” Chẩm Khê nói tới nói lui, đều là không sao, em làm được. Được mà, em không sao đâu. Cô cứ nằng nặc như vậy, những người khác cũng không thể cố chấp lựa chọn cách khác. Tổng đạo diễn cùng người giám chế chương trình vừa rời đi, quản lý Lý bảo với đạo diễn Cát rằng mình muốn nói chuyện riêng với Cẩm Khê một lát. Đạo diễn Cát nhìn vẻ mặt hai người, nói: “Con bé đi đến ngày hôm nay quả thật không dễ dàng.” Cô vừa đi, quản lý Lý liền túm lấy cái tay không ghim ống truyền nước của Chẩm Khê, nói: “Lúc trước, công ty cũng không ngờ rằng, em và Chẩm Hàm sẽ nỗ lực được đến thế.” Trong lòng Chẩm Khê có dự cảm xấu vô cùng mãnh liệt. Cô liền lẳng lặng nhìn quản lý Lý, không nói lời nào. “Lần tổng bình chọn thứ hai của Rainbow Girls cũng sắp tới rồi.” Quản lý Lý nói tiếp, “Công ty hy vọng các em thực tập sinh tham gia chương trình có thể quay về tham gia lần tổng bình chọn này.” Chẩm Khế khó hiểu: “Nếu như trong trận chung kết vào được top 13, vậy thì phải cùng mười hai thực tập sinh khác lập nhóm debut dưới danh nghĩa công ty D&D với kỳ hạn một năm. Vậy thì tham gia tổng bình chọn thế nào được ạ? D&D sẽ không đồng ý đầu.” “Là như thế này...” Quản lý Lý nắm tay cô càng ngày càng chặt, “Chúng tôi đã nghiên cứu số liệu của em và Chẩm Hàm rất kỹ rồi. Công ty tính toán, để cho một người vào trong top 13, được debut, người còn lại sẽ quay về, tham gia tổng bình chọn.” “Ý của cô là, tính bỏ em để nhường cho Chẩm Hàm debut?” “Sao có thể nói là từ bỏ em được? Đó không phải là do khả năng Chẩm Hàm vào top 13 cao hơn em sao?” Quản lý Lý cười, nhưng ánh mắt lại khiến cho Chẩm Khế cực kỳ không thoải mái. “Nhưng thứ hạng lần này của em cao hơn, lượt view video one take của em cũng cao hơn. Tại sao mọi người có thể chắc chắn đến cuối cùng, thứ hạng của em sẽ không bằng? Thật ra dựa theo thành tích bây giờ của hai bọn em, cùng vào trong top 13 là có khả năng rất lớn.” “Công ty của chúng ta không có khả năng để cho hai thực tập sinh át chủ bài đi kiếm tiền cho công ty khác. Công ty có ý định, trước khi trận chung kết diễn ra sẽ kiếm cớ để em rút khỏi cuộc thi.” Quản lý Lý nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Chẩm Khê cảm thấy thật nực cười, cô và Chẩm Hàm từ khi nào đã trở thành át chủ bài của công ty rồi. Còn nữa, rút lui khỏi cuộc thi sao? Dựa vào cái gì mà cô phải rút lui? Quản lý Lý nhìn sắc mặt của cô, nói tiếp: “Có lẽ em không biết, muốn nhận được số phiếu bầu trong đêm chung kết cuối cùng là phải tốn tiền.” “Cho nên là?” “Vốn của công ty của chúng ta chỉ có thể cho một người debut mà thôi.” Ý là tiền vốn của công ty tiền chỉ có thể đầu tư cho một người thôi. Nếu như có nghe được mấy lời này vào ngày hôm qua, chưa biết chừng cố đã tin luôn rồi. Nhưng giờ cô đã biết, cô được tuyên truyền ngay trên trang đầu tạp chí, được quảng bá trên khắp các tàu điện ngầm. Hiện tại nghe quản lý Lý nói như thế này, thật chẳng khác gì chuyện hoang đường. Nói thật ra thì cô có được ngày hôm nay cũng đâu có dựa vào công ty? “Vậy công ty cứ toàn lực ủng hộ Chẩm Hàm đi, em không ý kiến. Nhưng nếu như fan của em có thể đưa em vào top 13, vậy hy vọng công ty có thể tôn trọng em.” “Chẩm Khê!” Quản lý Lý nhíu mày, quát khẽ, “Em phải nghĩ cho kỹ, lần này em trở về tham gia tổng bình chọn, nhất định có thể vào được top 10 của năm, đến lúc đó nở mày nở mặt biết bao. Nếu chờ đến khi em debut xong, fan hâm mộ, độ nổi tiếng của em sẽ bị người khác chia nhau hết. Sau một năm, em sẽ không thể có lại được thành tích như bây giờ đâu.” Tầm bậy tầm bạ. Nghĩ cô là trẻ ranh ba tuổi nên dễ lừa lắm chắc. Dựa vào đề tài, độ nổi tiếng cùng độ phổ biến của “Dream Girl 130” bây giờ, cô chỉ cần được debut, là sẽ có rất nhiều lời mời hợp tác đáng giá đếm không xuể chờ đợi cô. So với cái công ty Melon rẻ rách “ba khống” này, không biết còn tốt hơn bao nhiêu lần. Chẩm Khê biết họ đang tính toán cái gì. Cô đã ký hợp đồng thực tập sinh thời hạn ba năm với công ty. Nếu như cổ được debut thì sẽ mất thời gian một năm, đồng nghĩa với việc bọn họ muốn bắt cô kiếm tiền cũng sẽ ít đi một năm. Cho nên bây giờ, họ không thể chờ đợi thêm được nữa, mà muốn cho cô thi xong là trở về kiếm tiền cho họ ngay lập tức. E là trước lúc chương trình ghi hình, Chẩm Hàm cũng đã chuyển hợp đồng thực tập sinh thành hợp đồng nghệ sĩ rôi. Cho nên “cô con gái ruột” kia mới có thể tiếp tục duy trì độ hot trong “Dream Girl 130”. Còn cái loại “con nuối” không thân như cô, là phải tận dụng thời gian mà vắt kiệt giá trị, kiếm được tí nào là hay tí đấy. Chẩm Khê nói: “Đầu em đau quá, có gì thì để sau này hẵng nói đi.” “Chẩm Khê!” Quản lý Lý thay đổi sang ngữ điệu nghiêm túc, “Cô còn tưởng rằng, em là một đứa trẻ thông minh.” Đứa trẻ thông minh tức là nên bị mấy người dụ dỗ đi luôn? Vậy cô thà để cho bản thân ngu xuẩn còn hơn. Quản lý Lý cùng cô giáo Tần đã rời đi, đạo diễn Cát ở lại chăm sóc cô hai ngày. Ngay lúc bệnh tình vừa mới ổn định, cô liền quay trở về trung tâm cấm túc. “Nếu như còn không đi là cô không cản nổi nữa đâu. Công ty của các em hoàn toàn mặc kệ. Cô bảo ở cửa có nhiều fan hâm mộ tụ tập quá, nhờ bọn họ xử lý, họ liền nói luôn với cô là không có cách nào. Nếu như không phải do bệnh viện hết lòng ủng hộ, em cũng không được nằm yên ổn hai ngày ở đây đâu.” “Quen là được rồi.” Chẩm Khê nói. “Hai ngày vừa rồi em nằm dưỡng bệnh ở trong này, có một số việc cô sẽ không nói cho em. Nhưng mà bây giờ em phải quay lại, có vài thứ em vẫn cần phải biết.” Trái tim Chẩm Khê giật thót, nhưng cô vẫn giả vờ tỏ ra thờ ơ, hỏi: “Chuyện gì thế ạ?” “Lần tranh tài này phải quay và phát trực tiếp trên mạng.” Đây là chuyện thứ nhất, chuyện thứ hai là... “Hai ngày vừa rồi em không có ở đó, nhóm Catch me của em lại bắt đầu biên soạn bài nhảy mới. Những thứ trước kia em luyện tập, đều vô ích cả rồi.” Chẩm Khê tính nhẩm, không tính hôm nay, chỉ còn có ba ngày là đến trận đấu, một trận đấu được quay và phát sóng trực tiếp. Dựa theo cách nói của đạo diễn Cát, tiến độ luyện tập hiện tại của cô là bằng không. Hơn nữa một khi bệnh tình chuyển biến xấu, rất có khả năng là cô sẽ không nhìn thấy gì trên sân khấu. Đúng là phiền phức lớn. Chẩm Khê về phòng ngủ, nhận được lời quan tâm an ủi nhiệt tình đến từ hơn phân nửa thực tập sinh. Dĩ nhiên không phải bởi vì quan tâm cô, mà bởi vì cô chính là thực tập sinh duy nhất ra khỏi nơi cấm túc mà vẫn có thể quay trở lại. Tất cả mọi người đều đến hỏi thăm cô về tình hình bên ngoài. Chẩm Khê một mực trả lời không biết. Trên thực tế, ngoại trừ những gì cô tận mắt thấy và nghe người khác nói ra, có thật sự không biết gì cả. Điều duy nhất có thể xác định được là, chương trình này đang vô cùng hot, vô cùng nổi tiếng. Chẩm Khể không lãng phí quá nhiều thời gian, thay đổi trang phục tập luyện liền đi tìm biên đạo nhảy. Bài nhảy của nhóm cổ đã biến lại từ đầu, vậy là cô cũng phải học lại từ đầu. Biên đạo nhảy nhìn thấy trên mí mắt của cô dán băng, có hơi không đành lòng, khuyên nhủ: “Trở về chịu khổ làm gì cho thêm phiền phức? Thật ra dựa vào thành tích của em bây giờ, là đã được rồi.” Chẩm Khể làm như không nghe thấy, nến luyện nhảy cứ nhảy, nên hát thì cứ hát. Cái loại cảm giác gấp gáp đi kèm với áp lực ngay lập tức ép cô trở về lại quãng thời gian lúc trước, khi đợt kiểm tra đánh giá chia lớp lần thứ hai diễn ra. Quyết tâm muốn vào lớp A thấm đẫm trong máu cô lúc đó, lần này biến thành sự quyết tâm muốn giành được thắng lợi ngay trong buổi truyền hình trực tiếp. Ê-kíp chương trình nói, lần đánh giá này nhóm nào có màn biểu diễn xuất sắc hơn sẽ có thể được thưởng đến một trăm nghìn phiếu bầu, trong đó thí sinh được nhiều phiếu bầu nhất sẽ được thưởng thêm một trăm nghìn phiếu bầu nữa, vậy người đứng thứ nhất sẽ được thưởng tổng cộng là hai trăm nghìn phiếu. Rốt cuộc vị trí xuất sắc lần này sẽ không do thực tập sinh bầu cho nhau nữa, mà là do các khán giả trên mạng quan sát buổi trực tiếp bỏ phiếu. Chẩm Khê thật sự muốn biết, nếu như không có sự chèn ép và cô lập của các thực tập sinh khác, trình độ của cá nhân cô rốt cuộc có thể xếp tới thứ hạng bao nhiêu. Lúc vừa mới bắt đầu luyện tập, đạo diễn Cát còn đến nói với cô, bảo cô đi nghỉ ngơi sớm một chút. Sau khi phát hiện Chẩm Khê trực tiếp ngủ luôn ở phòng tập, cô ấy cũng không thèm nói với cô lời nào nữa. Một ngày trước ngày so tài, bên mắt có cục lẹo kia của Chẩm Khế hoàn toàn không mở ra được nữa, thậm chí còn khiến cho mắt còn lại cũng bắt đầu sưng theo. Cô không ngừng sốt rồi lại hạ, hạ rồi lại sốt, cả người gầy rộc xuống với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Lúc bọn cô đi thử trang phục, cô Diêm nhìn thấy xương trước ngực cô nhô ra, liền nói thẳng luôn có chính là tiêu bản chuyển thế. “Cô xem giúp em, giờ phải xử lý đôi mắt này thế nào ạ? Đeo băng bịt mắt hay là đeo kính râm?” “Hừ, em còn nhớ đến đôi mắt của mình cơ à. Cô còn tưởng đến mắt của mình mà em cũng quên luôn rồi chứ.” Cố Diêm nói thì nói như vậy, nhưng vẫn nghĩ cách cho cổ: “Đeo miếng che mắt thì cái gì em cũng sẽ không nhìn thấy được, mang kính râm lại sợ rơi. Nếu không cố tìm cho em một dải sa tanh mỏng cho em bịt lên mắt nhé, em thấy thế nào?” “Được ạ.” Chẩm Khế không có ý kiến gì. Cô Diêm liền tìm cho cô một dải băng bằng vải ren màu đỏ sậm. Chẩm Khê buộc lên quanh mắt. Đúng là phải nói, tuy thứ này có hoa văn phức tạp, khiến cho người ta dẫu có đến gần cũng không nhìn ra được mắt của cô trông như thế nào. Nhưng nó lại chẳng ảnh hưởng gì đến khả năng nhìn bằng con mắt còn lại của Chẩm Khê. “Tuyệt chiêu của em chính là biểu cảm, bây giờ lại che thứ quan trọng nhất là đôi mắt đi rồi, đợi đến lúc biểu diễn em phải làm sao đây?” “Kiểu gì cũng sẽ có cách thôi ạ.”

Bình luận truyện Thực Tập Sinh Thần Tượng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thanh Tây
đăng bởi Thanh Tây

Theo dõi

Danh sách chương