truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử
Thực Tập Sinh Thần Tượng

Thực Tập Sinh Thần Tượng

chương 138: Nỗ Hữu Lộc(*)- Chẩm Khê

(*)Nữu Hỗ Lộc: Một dòng họ nổi tiếng đời nhà Thanh, có truyền thống có con gái làm hoàng hậu hoặc phi tử trong cung.
Đến chạng vạng tối ngày thứ ba, D&D liền một lúc đưa ra ba lời thanh minh, một lần nữa làm rõ mối quan hệ giữa Chẩm Khê và Chẩm Toàn. Lần này không đơn giản chỉ là mấy tài liệu và hình ảnh nữa. D&D chia những tài liệu trong tay thành nhiều phần. Phần thứ nhất nói rõ mấy năm nay Chẩm Khê ở nhà đã bị ngược đãi thế nào. Trong đó bao gồm cả giấy tờ nghiệm chứng thương tích của cố do bị Lâm Chinh đánh và bị đâm khi Lâm Chinh lên cơn nghiện ma túy gây ra. Cuối cùng là báo cáo về vụ án Lâm Tuệ giết người không thành. D&D không đưa ra bất cứ lời bình nào, chỉ đăng những tài liệu này lên. Ngay lập tức, toàn bộ các trang thông tin trên mạng bùng nổ. Sau đó, D&D đưa8ra các bằng chứng và lời khai lấy được từ đồn công an, của bạn bè và thầy cô giáo trong trường đã từng chứng kiến Chẩm Khê bị ngược đãi. Trong đó có hai lời kể gây phẫn nộ nhất, một đến từ giáo viên chủ nhiệm lớp cấp hai của Chẩm Khê. Cô giáo nói, lúc Chẩm Khê đi học, mỗi ngày em ấy chỉ được cho ba tệ tiền ăn. Một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn mà đã phải rơi vào cảnh ăn8bữa trước lo bữa sau. Nó đói đến mức xanh xao vàng vọt, người gầy trơ cả xương. Phía trường học không thể giương mắt làm ngơ nên đã yêu cầu Chẩm Khê ở trọ trong trường và cung cấp học bổng cho em ấy. Nhờ thế mà sau này sinh hoạt hằng ngày của em ấy mới được cải thiện hơn. Tất cả cư dân mạng đều không thể nào tưởng tượng nổi, một đứa trẻ còn đang trong tuổi ăn tuổi lớn làm sao có thể3chỉ được dùng ba tệ để giải quyết ba bữa trong ngày. Lời kể thứ hai đến từ cô giáo Lý dạy Chẩm Khê hối tiểu học. Cô ấy nói, lúc thẩm Khê lên cấp hai thì phải lên thành phố ở cùng bố ruột. Nhưng bố ruột và mẹ kế cô bé không muốn cho cô bé đi học, mà ép cô bé phải bỏ học ở nhà để đi làm công kiếm tiền cho gia đình. Có một lần cô ấy đi thăm hỏi các gia đình học sinh thì thấy Chẩm Khê đang sốt cao, mà vẫn phải quỳ trên sàn để lau nhà. Quá lo lắng nên cô ấy liền đưa Chẩm Khê đi bệnh viện và cảnh cáo bố mẹ của Chẩm Khê, từ đó về sau tình hình mới khá hơn. Nhưng Chẩm Khê có thể được tiếp tục đi học vẫn là bởi vì cô bé đứng thứ nhất trong kỳ thi đầu vào của trường. Đám dân mạng lại bùng nổ, trong thời đại giáo dục bắt buộc này, ở cái thành phố Y phồn hoa này, thế mà vẫn còn có chuyện bố mẹ bắt con bỏ học đi làm công Cuối cùng là mẹ của Lư Ý sụt sùi xuất hiện trong một đoạn phỏng vấn, bà ấy nói: “Con bé cũng bất đắc dĩ mới phải rời khỏi cái nhà đó. Bố con bé hoàn toàn không quan tâm gì đến nó, mẹ kế cầm búa định đánh chết nó nên mới bị bắt giữ. Người anh trai, con riêng của bà ta thì nghiện ma túy, thường xuyên không tỉnh táo và đánh đập Chẩm Khế. Nếu con bé muốn sống, muốn học hành cho giỏi thì sao có thể tiếp tục ở lại cái nhà đó được?” Mẹ Lư Ý còn nói tiếp: “Lúc rời khỏi cái nhà kia, ngoài khoản tiền được trả lại và khoản bồi thường điện thoại thì nó chẳng lấy đồng nào nữa cả. Ngược lại, nó còn là đứa bé rất hiểu chuyện, mỗi tháng nó bớt ăn bớt mặc, trích bốn trăm tệ trong số tiền học bổng để gửi về cho bố nó. Chuyện này không phải tôi nói bừa đâu nhé, trong ngân hàng vẫn còn ghi lại lịch sử chuyển khoản đấy.” Đến lúc này, đám mây che phủ trên đầu Chẩm Khế trong khoảng thời gian vừa qua mới hoàn toàn biến mất. Cô lại từ một con chuột chạy qua đường bị người người đuổi đánh, trở thành hình mẫu của tuổi trẻ thế hệ mới. Công tác PR lần này của D&D đã thành công giúp nâng danh tiếng của Chẩm Khê lên, cũng làm cho chương trình “Dream Girl 130” trở nên nóng hơn bao giờ hết trên các trang mạng xã hội. Một số người trong ngành đã quan sát cẩn thận dữ liệu và kết luận rằng, “Dream Girl 130” hoàn toàn xứng đáng là chương trình giải trí hàng đầu trong năm nay. Còn Chẩm Khê, cô có thể trở thành thực tập sinh thần tượng nổi tiếng nhất năm nay hay không, điều đó còn phải xem trận chung kết cuối cùng. Chỉ còn mười ngày nữa là đến đêm chung kết, Chẩm Khể làm thủ tục xuất viện, đạo diễn Cát và nhà sản xuất đưa cố về ký túc xá của chương trình. Chẩm Khê hỏi nhà sản xuất: “Em có thể chào hỏi các fan đang đứng ở ngoài cổng không?” Không rõ fan của cô lấy được tin tức từ đâu mà biết hôm nay cô xuất viện, nên tất cả đều tụ tập ở cổng bệnh viện để chuẩn bị đón cô. “Không được, vì em bị bệnh nên mới phải ra ngoài, những người khác vẫn còn bị cấm túc đấy. Trước trận chung kết mà đi chào hỏi fan thì chẳng khác gì em đang đi vận động phiếu bầu. Những lời bình luận về em mới tốt lên được bao nhiêu chứ?” Chẩm Khê không phản bác được. Cô ngồi trên chiếc xe có cửa kính đen kịt, đi ra khỏi cổng bệnh viện. Thật bất ngờ, cô không thấy fan đứng chen chúc ở bên ngoài. Mọi người tự động đứng ở hai bên đường, trên tay cầm băng rôn và poster có in hình khuôn mặt của cô, cùng khẩu hiệu “Bảo bối Chẩm Khê”. Trông thấy xe ra ngoài, những cô bé ấy cũng không nhao nhao lên như ong vỡ tổ mà nâng những tấm poster ấy lên và vẫy tay với xe ô tô, tất cả cùng cất vang những lời mà cô hát trong ca khúc “Dream Girl”. [Chúng ta là những thiếu nữ đuổi theo mặt trời, sự dũng cảm và tự tin cho chúng ta toàn bộ dũng khí...] Chẩm Khê cố gắng mở to mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ thi nhau tuôn rơi. Đạo diễn Cát ôm lấy vai cô, nói: “Mọi chuyện đều qua hết rồi, sau này sẽ ngày càng tốt hơn thôi.” Chẩm Khê về đến ký túc xá. Biết hôm nay cô trở về nên Hàn Y, Cam Như, Bạch Yến và Triệu Thanh Lam đã đứng chờ cô ở cửa từ lâu. Chẩm Khê xuống xe, Hàn Y là người đầu tiên chạy đến ôm chầm lấy cô. Bọn họ không biết trong khoảng thời này bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Chẩm Khê đã trải qua những gì. Nhưng từ việc Chẩm Khê đột ngột rơi xuống vị trí 20, và người của ban tổ chức lúc nào cũng nhăn nhỏ thì bọn họ đã đoán ra được phần nào rồi. Bạch Yến nói: “Trở về là tốt rồi, tốt rồi.” Vành mắt Cam Như đỏ hoe, “Mình cầu nguyện cả ngày lẫn đêm, chỉ sợ cậu lần này đi không về được nữa. Lúc cậu không ở đây, trái tim mình như bị thiếu mất thứ gì đó vậy” “Không phải mình đã trở về rồi sao?” Triệu Thanh Lam kéo tay cô, “Để mình xem nào, tổng thể thì béo lên một chút đấy” Chẩm Khê nhìn cô mà lòng hơi buồn bã: “Lớp A chỉ còn bốn người chúng ta thôi à?” Triệu Thanh Lam im lặng một lúc mới nói: “Trong top 20 người chỉ còn lại bốn người chúng ta thôi, lần này mình đứng ở vị trí thứ 19, ngay rìa.” Chẩm Khê cười tươi, “Theo như cậu nói thì mình còn đứng ở vị trí 20 đây này, suýt nữa thì bị loại rồi” “Phải nghĩ theo chiều hướng tốt chứ. Mấy người chúng ta chắc chắn sẽ có thể được ra mắt cùng nhau mà” Cam Như nói tiếp, “Nhất là cậu đấy, Chẩm Khê. Lần này trở về, hình như trông cậu có cái gì đó không giống với trước kia rồi” “Đúng thế, Chẩm Khê của ngày hôm qua đã chết. Đứng trước mặt mọi người bấy giờ là Nữu Hỗ Lộc - Chẩm Khế” Chẩm Khê trở lại phòng ngủ, có thêm mấy người qua thăm cô. Nhưng điều Chẩm Khê không ngờ được là Đường Nhân cũng lọt vào top 20. Cô ta vừa nhìn thấy Chẩm Khê là tuôn ra một tràng những lời thăm hỏi ân cần. Nhưng cứ nghĩ tới việc vì mấy người này ăn cắp nền mới dẫn đến việc mình bị oan là Chẩm Khê không chào đón nổi. Đường Nhân nói có chuyện muốn nói với cô nên gọi cô vào nhà vệ sinh. Chẩm Khê còn tưởng chị ta muốn hỏi chuyện ở bên ngoài, cô đang định nói là mình chẳng biết gì cả. “Là chuyện liên quan tới Chẩm Hàm” Chẩm Khê vẫn đi theo cô ta. “Em cũng biết, vì lúc trước mỗi người được bầu 13 phiếu nên có nhiều fan của các nhà bắt tay bỏ phiếu cho nhau. Nhưng lần bầu chọn đêm nay, mỗi người chỉ được bình chọn hai phiếu. Còn đến trận chung kết thì mỗi người chỉ có thể bình chọn một phiếu. “Cho nên” Chẩm Khế hỏi. “Cho nên trong lòng mọi người đều không yên, không biết lúc giảm bớt số phiếu thì thứ hạng của mình sẽ thay đổi như thế nào. Rất có thể lúc được bình chọn 13 phiếu thì xếp vị trí thứ nhất, còn hai phiếu lại tụt xuống thứ năm, đến thời điểm chỉ được bình chọn một phiếu thì bị loại.” “Vậy chị muốn nói cái gì?” “Nhưng Chẩm Hàm lại nói, cho dù quy tắc có thay đổi thế nào thì nó chắc chắn vẫn được ra mắt” “Nó có lòng tin là được rồi” “Không phải nó có lòng tin, mà nó khẳng định chắc chắn đấy. Nó nói với bọn chị là, Vân Tụ - người thừa kế chính thức cũng là Chủ tịch hiện giờ của tập đoàn Vân Thị - chính là anh họ của nó, anh họ gần ấy” Chẩm Khê vừa nghe thấy những lời này là đã tức đến mức dạ dày đau, toàn thân đều đau. “Chị nghĩ, nếu Vân Tụ đã là anh họ của nó thì có phải em cũng...” “Không có chuyện đó” Chẩm Khê ngắt lời chị ta, “Tôi không quen biết với người nào như vậy. Do đó, Chẩm Hàm cũng không có khả năng quen biết được. Nó đó đang nói dối đấy, đừng có tin” “Thật à?” Đường Nhân dùng ánh mắt phức tạp đánh giá cố. Chẩm Khẽ hỏi lại: “Nó nói như vậy là có mục đích gì?” “Muốn tất cả mọi người ám chỉ cho fan của mình tập trung bỏ phiếu cho nó. Ý của nó là, chỉ cần nó có thể được ra mắt thì mọi người đều sẽ có lợi” “Chị tin lời nó à?” Chẩm Khẽ nhíu mày nhìn Đường Nhân. “Nó nói chắc chắn lắm, mà chính Đoạn Ái Đình cũng thừa nhận điều đó. Cô ta còn nói Vân Tụ chính là ông chủ trực tiếp của cô ta” “Nó còn nói những lời này với ai nữa?” “Ngoài những người chơi thân với em ra, nó đã nói hết cho những người còn lại biết rồi.” Chẩm Khể che mắt mình, lúc này có thật sự muốn dí đầu Chẩm Hàm vào bồn cầu. “Được, tôi biết rồi. Nhưng tôi không hề biết người nào tên Vân Tụ cả, Chẩm Hàm càng không có khả năng quen biết người đó. Cô thử động não mà xem, nó họ Chẩm, mẹ nó họ Lâm thì có quan hệ gì với người họ Vân?” Tiễn Đường Nhân đi xong, Chẩm Khê sang phòng của Chẩm Hàm và gọi nó vào nhà vệ sinh. Cô nói thẳng những chuyện đã xảy ra ở bên ngoài trong khoảng thời gian này cho Chẩm Hàm biết. Một lúc lâu sau Chẩm Hàm vẫn chưa lấy lại được tinh thần. “Có biết vì sao tao lại đề nghị người ta xóa tên của chúng mày ở trong đoạn ghi âm không? Biết vì sao tao không tung đoạn ghi âm máy xúi giục anh trai mày giết người? Vì sao tao không lỗi mối quan hệ của mày với Chu Huyền ra không?” Mặc dù dì Từ luôn đề nghị cô làm như thế. Mục đích của cô là muốn Chẩm Hàm được ra mắt cùng mình, và sau đó tận mắt nhìn thấy Chẩm Khê cô sẽ giẫm lên nó mà bước từng bước lên đỉnh cao như thế nào. Nhưng bây giờ, Chẩm Khê nhìn thẳng vào Chẩm Hàm và nói: “Vân Tự họ Vân, không phải họ Lâm, càng không phải là họ Chẩm. Anh ấy không có bất cứ quan hệ nào với Chẩm Hàm mày cả. Đừng để tạo tiếp tục nghe thấy mày nói linh tinh với người khác nữa!” “Vì sao?” Chẩm Hàm trừng mắt nhìn cô, “Vì chị có quan hệ với anh ta tốt hơn tôi? Anh ta bây giờ là giám đốc, cũng là người thừa kế tương lai của Vân Thị. Chị có biết Vân Thị là nơi thế nào không? Có anh ta giúp đỡ thì chúng ta còn cần gì phải khổ cực như vậy?” “Tao không cần bất cứ ai giúp đỡ!” Chẩm Khê hất mặt lên, trừng mắt nhìn Chẩm Hàm, “Từ trước tới nay, tạo chỉ dựa vào chính mình.” Chẩm Hàm nhìn cô rồi cười khẩy, “Đừng làm ra vẻ với tôi. Nghe nói lúc trước, Lâm Tụ không muốn trở về nhà họ Vân, là do chị buộc anh ta trở về. Người ta vừa mới nhận tổ quy tông, chị liền chạy đi làm thực tập sinh, đừng cho là tôi không biết chị đang nghĩ gì? “Tao đang nghĩ gì? Tao nói cho mày biết, cho dù sau này tạo leo lên được vị trí nào hay có được thân phận thế nào đi chăng nữa thì Vân Tụ ở trong suy nghĩ của tao, vẫn chỉ là cậu chủ nhà họ Vân mà thôi. Tin tức như thế nào thì sự thật chính là vậy. Mày là Chẩm Hàm, tạo là Chẩm Khê, bao gồm cả bà mẹ Lâm Tuệ của mày nữa, chẳng có tí tẹo quan hệ gì với người ta cả. Đừng có tiếp tục dát vàng lên mặt mình nữa, mẹ mày có thân phận gì chẳng lẽ mày không biết rõ? Sao còn thấy người sang bắt quàng làm họ với nhà họ Vân của người ta?” “Chị...” “Tao cảnh cáo mày, đừng để tao còn nghe thấy cái tên Vân Tụ được thốt ra từ miệng mày nữa, Lâm Tụ cũng không được. Nếu không, tao sẽ đem toàn bộ những thứ có trong tay tung ra ngoài. Đến lúc đó không chỉ đời này mày không ngóc đầu lên được, mà đến cả kiếp sau mày cũng không sống được tử tế đâu.”

Bình luận truyện Thực Tập Sinh Thần Tượng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thanh Tây
đăng bởi Thanh Tây

Theo dõi

Danh sách chương