Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 100

Nhìn thấy Yến Vy khóc, bà Hạnh Phương chỉ hừ
một tiếng, sau đó quay sang nói với Thái:

- Mở dây cho nó đi, nó sẽ đi
theo chúng ta!

Nghe bà ta nói, Thái nhanh chóng làm theo.

Lúc bàn tay Thái vừa chạm vào người Yến Vy,
ánh mắt Yến Nguyên bên cạnh lóe lên. Cô dùng một ít sức lực vừa tu bổ được, giơ
cao hai chân bị trói chặt rồi nhắm ngay mặt Thái tung một cú đá.

Yến Nguyên mang một đôi giày sneaker có đế
làm bằng silicon, bên ngoài cũng được bao bởi một lớp silicon mỏng bên vô cùng
cứng cáp, tỉ lệ gây thương tích rất cao. Bằng chứng là Thái chỉ có thể a lên
một tiếng rồi ngã sang một bên. Mà đôi giày này lại là Nam Phong chuẩn bị cho
cô.

Chân Yến Nguyên sau khi tung ra cú đá vì
không có điểm tựa mà rơi xuống đất, rồi cô co chân lại, dồn sức vào thân trên
để ngồi thằng lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn bà Hạnh Phương vội vã chạy đỡ tên
Thái đó.

Yến Vy thì như bừng tĩnh. Nhỏ hết nhìn mẹ
mình rồi lại nhìn Yến Nguyên, và cái nhỏ nhận được là ánh nhìn như con dao tử
thần hướng về mẹ mình. Nhưng sao Yến Nguyên lại…

- Thái! Em không sao chứ?
Đứng dậy chị coi, nhanh… A… Sưng rồi, chạy máu nữa, em mau ngồi xuống…

Bà Hạnh Phương cuống quít cả lên rồi đỡ Thái
ngồi dậy, đưa tay chạm vào phần quay hàm bị sưng của Thái.

- Ái.. Đau, nhẹ một chút đi
chị!

Thái
khẽ thét lên mấy tiếng rồi trừng trừng mặt nhìn Yến Nguyên. Nhưng mà cái khí
thề trừng người của Thái nhanh chóng bị đè bẹp. Có thể nói là từ lúc sinh ra
cho tới bây giờ, Thái chưa từng gặp qua ánh mắt như thế. Nghe có vẻ hư cấu nhưng
quả thật ánh mắt của Yến Nguyên rất kinh khủng. Thách thức cũng có, trấn tĩnh
cũng có, nhưng mà vẻ chết chóc chắc chắn không thiếu.

Tuy là người bắt cóc nhưng Thái cũng hơi rụt
cổ trước ánh nhìn đó của Yến Nguyên, nhưng tiết là có một người chẳng biết sống
chết là gì.

Sau khi xem xét xong vết thương của Thái, bà
Hạnh Phương giống như nổi điên, xồng xộc đi tới chỗ Yến Nguyên, nắm tóc của cô,
giật ngược lên, trừng mắt quát:

- Con khốn, mày đừng tưởng
tao không dám làm gì mày. Grừ…

- Mẹ! Mẹ mau buông chị ấy ra,
mau buông ra! – Yến Vy sợ hãi nhìn mẹ mình nắm tóc Yến Nguyên, miệng không
ngừng la toáng lên.

- IM ĐI! – Bà Hạnh Phương
dùng chân đá vào hông Yến Vy một cái.

- Đừng chạm cơ thể bẩn thỉu
của bà vào người em gái tôi! – Yến Nguyên chau mày nhìn bà Hạnh Phương đá Yến
Vy, cô cố tình nhấn mạnh ba chữ cuối.

Yến Nguyên từ nhỏ không có tình thương của
mẹ nên cô không muốn người khác cũng thiếu đi tình thương đó. Cho dù cô không
ưa bà Hạnh Phương nhưng dù gì bà ta cũng là mẹ của Yến Vy. Nhưng chứng kiến
cảnh mẹ ruột không hề thương yêu con mình như thế, Yến Nguyên vô cùng tức giận.
Nếu đã không thương Yến Vy thì không có tư cách làm gì nó cả.

EM GÁI TÔI! 3 chữ đánh thẳng vào đại não Yến
Vy. Nhỏ ngước đầu, dùng đôi mất ướt sũng nước mắt nhìn Yến Nguyên, trong lòng
vô vàn ấm áp.

- Không thích gọi như thế
sao, Vy? – Yến Nguyên mặt kệ tóc đang bị nắm đau buốt, miệng nở một nụ cười yếu
ớt với Yến Vy.

- Thích! Em rất thích! Chị,
em là em gái của chị, là em gái của chị! – Yến Vy kích động bậc thốt ra, cố
gắng ướm người ngồi dậy.

- Grừ.. grừ… Bọn bây tưởng ở
đây là sân khấu điện ảnh à? Còn mày, dám đánh người của tao, mày chán sống
rồi!?

Bà Hạnh Phương vừa nói, bàn tay càng dùng
sức kéo lấy tóc Yến Nguyên. Mái tóc đen nhánh của cô bị kéo căng ra, quả thật
da đầu đau không tả nổi. Vậy mà Yến Nguyên không hề kêu lên, cắn răng nói:

- Đàn bà dơ bẩn! Tôi cho bà
biết, bà không có quyền làm tổn thương nó. Nó là em tôi, tôi mới có tư cách dạy
dỗ nó, không tới lượt hạng đàn bà như bà lên tiếng!

- Không có tư cách, tao cho
mày biết thế nào là không có tư cách!?

Dứt lời, bà Hạnh Phương đập mạnh đầu Yến
Nguyên vào bờ tường phía sau một cái, máu cũng theo đó chạy dọc xuống mặt cô,
từ thái dương dài xuống cằm, nhỏ tách tách xuống đất.

- CHỊ! – Yến Vy kinh hãi hét
lên, động tới cả Khải Hoàng đang bất tỉnh bên này. Thái cũng giật bắn người.
Người phụ nữ này quả thật là rất kinh khủng.

Cú đập khiến Yến Nguyên trở nên choáng váng,
cơ hồ thì mọi thứ trước mắt đã mờ mờ ảo ảo không rõ hình hài. Ấy vậy mà khóe
miệng cô lại treo lên một nụ cười, nhạt nhẽo mà lại dấy lên vẻ khinh người.
Ngay sau nụ cười vụt tắt, Yến Nguyên ngất đi.

Bà Hạnh Phương sau khi ra tay với Yến Nguyên
thì chì trừng mắt nhìn cô vô lực ngã ra bờ tường phía sau, do vậy mà cổ áo Yến
Nguyên bị lệch sang một bên, sợi dây chuyền của cô cũng theo đó lung lay trước
mặt bà ta. Bà ta liền bị thứ ánh sáng chói mắt cùng sự xa xỉ của mặt dây chuyền
màu đỏ hình giọt lệ thu hút. Khẽ cúi người, bà Hạnh Phương giật phăn sợi dây
chuyền, đồng thời khiến cho cái cổ cao gầy của cô nhiễm một vệt đỏ.

- Cho mày chết đi, con khốn.
Đợi tao lấy được tiền thì cả bọn đều chết hết đi! – Nói xong bà ta xoay người
đi tới chỗ Thái vẫn chưa hết kinh ngạc, trên tay còn mân mê sợi dây quý giá.

- Làm gì? Sớm muộn gì cũng
chết cả lũ, không cần nhìn! – Bà ta hùng hồn nói với Thái khiến cho một người
vốn dĩ đã bị dọa bởi ánh mắt của Yến Nguyên như Thái càng rụt cổ.

- Chị! Chị mau tỉnh lại đi!
Chị! Chị! – Yến Vy hốt hoảng nhích người lại chỗ Yến Nguyên, khóc lóc kêu cô
nhưng vô dụng. Cô vô lực rồi tì lưng vào tường, máu vẫn không có dấu hiệu ngưng
chảy.

Bên này, Khải Hoàng từ từ mở mắt. Đầu anh
hơi choáng váng nhưng theo phản xạ thì Khải Hoàng vẫn đưa mắt nhìn xung quanh.
Nhà hoang chính là từ đầu tiên Khải Hoàng nghĩ ra. Sau đó anh bị tiếng khóc
thút thích của Yến Vy làm cho bừng tỉnh. Nhìn cô Yến Vy rồi lại nhìn cô gái dựa
vào tường, đầu không ngừng chảy máu kia, Khải Hoàng được một phen kinh hãi. Nhưng mà anh chỉ ưm ưm
được vài tiếng vì miệng đã bị dán băng keo.

Nghe
tiếng tiếng động của người khác, Yến Vy đưa gương mặt đầm đìa nước mắt về phía
anh. Khải Hoàng cũng sững người, hết nhìn nhò lại nhìn Yến Nguyên bên cạnh.
Không ổn rồi! Máu của Yến Nguyên không có dấu hiệu đông lại, phải nhanh chon1h
giúp cô ấy.

Khải
Hoàng ưm lên một tiếng, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Yến Vy, ý nhờ nhỏ giúp
mở miếng băng keo trên miệng mình.

Đôi mắt đầy nước và hoang mang của Yến Vy
chớp chớp, cứ nhìn cham chăm Khải Hoàng.

- Bằng cách nào? – Trong
giọng nói khản đặc pha chút bi thương, Yến Vy thều thào hỏi.

Khải Hoàng không thể trả lời, chỉ gật gật
đầu mấy cái, tiếp tục ra hiệu cho Yến Vy, ý bảo nhỏ xích lại đây.

Vậy mà không biết lí do gì, Yến Vy nhìn đến
đâu liền hiểu ý Khải Hoàng đến đó. Nhỏ nhìn Yến Nguyên rồi lại nhìn hai người
đang ngồi ở xa kia, sau đó nhích lại gần Khải Hoàng.

Yến Vy chăm chú nhìn miếng băng keo trên
miệng anh, sau đó đưa mặt kề sát lại, nhỏ giọng:

- Anh ngồi im, em dùng miệng
tháo nó ra. Hơi cực một chút! – Yến Vy nói xong liền dùng răng cắn lên mặt Khải
Hoàng, ngay mép của miếng băng keo để nó tróc từ từ.

Má Khải Hoàng đột nhiên nóng lên. Người anh
cứng ngắt, vừa hồi hộp, vừa sốc lại vừa ngại.

Chừng 1-2ph trôi qua, Yến Vy dùng răng cắn
thành công miếng băng keo, nhẹ nhàng kéo nó ra, còn vô tình lướt qua môi Khải
Hoàng một cái khiến anh sững người.

Yến Vy phun miếng băng keo xuống đất, cất
giọng:

- Phải giúp chị em, cần cầm
máu cho chị ấy!

Giọng nói Yến Vy đột nhiên trở nên bình tĩnh
lạ thường, khéo mắt chỉ còn động lại vài giọt nước mắt vô tình. Lúc nãy khi tập
trung mở băng keo giúp Khải Hoàng, đầu Yến Vy thoáng qua mấy suy nghĩ hệ trọng.
Mẹ đã như thế rồi, nhỏ cũng chẳng cần tình thương rẻ mạt đó. Bản thân Yến Vy
bây giờ có lẽ đã quá đủ tình thương khi mà Yến Nguyên hoàn toàn tha thứ cho
mình như thế. Phải bình tĩnh, bởi nhỏ là em của Yến Nguyên, là con gái Nguyễn
Hoàng Dũng. Những gì ba và chị làm được thì nhỏ cũng sẽ làm được.

Sau khi được giải thoáng khỏi cái thứ bấu
chặt khó chịu kia thì cổ họng Khải Hoàng đã trở nên khô khốc. Anh điều chỉnh
lại nhịp thở, nhìn Yến Nguyên rồi nói:

- Không có tay, chúng ta
không thể làm gì khác được!

Giọng nói của Khải Hoàng trở nên ồm ồm kỳ
lạ. Hơn nữa thái độ thay đổi một cách chóng mắt của Yến Vy khiến anh có chút
không quen. Yến Vy mà Khải Hoàng quen biết cách đây không lâu là một cô gái
không nhút nhát cũng không sôi nổi, mang một vẻ thụ động thường thấy của những
kẻ nhu nhược. Nhưng mà bây giờ, chớp mắt một cái liền khác hẳn. Mà chuyện này
cũng không quá lạ mà. Khi nhìn thấy người mình yêu thương gặp chuyện thì bản
năng sinh tồn trổi dậy, Yến Vy hay Yến Nguyên trong trường hợp này là một ví dụ
sinh động cho việc đó.

- Đừng nhìn em bằng ánh mắt
đó! – Yến Vy đang loay hoay cố gắng xoay xoay cổ tay bị dây trối thì nhìn thấy
Khải Hoàng nhìn nhò chăm chăm nên cảm thấy khó chịu.

- Khụ… khụ… Anh không cố ý! –
Khải Hoàng ho khan mấy tiếng, giọng nói của anh pha chút ngượng ngập

Đáp lại thái độ của Khải Hoàng, Yến Vy hoàn
toàn để ngoài tai. Điều mà Yến Vy bận tâm bây giờ chỉ có vết thương và an nguy
của Yến Nguyên, thứ khác thì coi như không tồn tại cho rồi.

Thấy Yến Vy không để ý tới mình, Khải Hoàng
cũng chẳng quan tâm. Anh cũng xoay xoay tay giống như Yến Vy với mong muốn nới
lỏng được chút ít.

Sau một hồi vật vã mà không hề có kết quả,
Yến Vy chỉ cảm thấy cổ tay đang trở nên đau rát, chắc là vì mối dây quá chặt
nên mới như thế. Nhỏ thở hắt ra một hơi nhưng không đầu hàng, tiếp tục đưa mắt
nhìn xung quanh. Rất nhanh sau đó, ánh mắt Yến Vy dừng lại ở một đống mảnh vỡ
của kính cửa sổ ở cách Khải Hoàng tầm 4 bước chân. Một ý nghĩ cũng rất nhanh
lóe lên trong đầu Yến Vy.

[Còn tiếp…]

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi