Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 16.

Một tuần sau bữa tiệc, Yến Nguyên không ra
khỏi nhà. Cô ghét khí hậu ở đây,
ghét cái không khí của gia đình này. Từ lúc về, cô không hề bước chân vào căn
phòng của ba cô và của Yến Vy.

Yến Nguyên thay đổi gần như tất cả cây
kiểng, đồ đạt và cách bố trí trong biệt thự, ngoại trừ phòng ba cô và Yến Vy.
Từ lúc tát hai mẹ con Hạnh Phương đến giờ thì họ vẫn vậy, một mực nể sợ cô.

Yến Nguyên không ăn cơm. Cô chỉ ăn những
thức ăn ngoại nhập, đa số là thịt gà và bò. Đầu bếp cũng chính là quản gia của
Yến Nguyên – quản gia Quân. Mọi thứ có vẻ như chuyển biến êm xuôi, không bắt cô
phải nhọc công nghĩ ngợi…

Hôm nay là một ngày chủ nhật u ám. Trời mưa
như trút nước từ sớm tinh mơ. Trong bàn ăn của gia đình Nguyễn Hoàng, ngoại trừ
tiếng dao nĩa va vào đĩa thì chỉ còn âm thanh của mưa. Thỉnh thoảng, ba Yến
Nguyên lại hỏi thăm chu đáo cô vài câu rồi lại ăn tiếp.

- Con nghĩ sao nếu như ba
giao cho con quyền quản lí hai chi nhánh lớn ở Sài Gòn? – Một câu hỏi phá tan
bầu không khí nặng trịch.

- Hiện giờ con vẫn chưa muốn!
– Yến Nguyên không nghĩ ngợi mà trả lời ngay tức khắc, tay nhẹ nhàng cắt miếng
thịt bò.

- Hay là con cứ đi du lịch
một chuyến. Đang là mùa hè mà! Con cùng Yến Vy…

- Không bao giờ con đi với
nó! – Chưa đợi ba nói hết câu thì Yến Nguyên đã nói trước.

- Ba nghĩ con còn nhiều định
kiến với dì và em lắm thì phải? – Sức chịu đựng cũng có hạng nên ba cô hỏi ngay
vấn đề chính.

- Quá nhiều là khác! – Một
câu nói xuyên thẳng qua màn nhĩ ba của Yến Nguyên.

- Tại sao?

- Không có lí do! Con ăn no
rồi! Ba cứ tiếp tục! – Yến Nguyên toan đứng dậy đi thì ba cô lên tiếng.

- Con ngồi đó đi! Ba còn một
vấn đề nữa cần nói với con! – Giọng nói của ba cô hết sức là nhẹ nhàng.

- Con nghe đây! – Yến Nguyên
không nhìn ba cô mà là nhìn hai người trước mặt.

- Con nên đến trường vào
tháng 8 tới! Yến Vy bằng tuổi con nên hai đứa sẽ học chung! – Ba Yến Nguyên đề
nghị.

- Ba đang đề nghị? – Yến
Nguyên chau mài.

- Cứ cho là thế! Con thấy
sao?

- Chung với cô ta?

- Ừ! Dù gì hai đứa cũng bằng
tuổi nhau mà!

Nghe đến đây, Yến Nguyên lườm hai mẹ con
ngồi đối diện không dám ngước mặt lên kia. Thật là kinh tởm. Nhưng một ý nghĩ
gì đó chợt lóe lên trong đầu Yến Nguyên.

- Nếu là đề nghị thì con sẽ
suy nghĩ lại? Được chứ ạ?

- Ừ! Là đề nghị! – Ba cô cưng
chiều nói.

- Vậy thì được rồi! Con sẽ đi
học vào tháng 8 tới! Và con cần thông tin của cái trường “ quái quỷ” đó! – Yến
Nguyên nửa đùa nửa thật.

- Được rồi! Một lát nữa ba sẽ
cho người đem lên phòng con. Là một ngôi trường quý tộc!

- Quý tộc! Lạ thật ta!? – Yến
Nguyên giọng mỉa mai nhìn thẳng vào Yến Vy.

- Ý con là gì?

- Không có! Ba ăn tiếp đi!
Con lên phòng! – Yến Nguyên nói rồi xoay người bước đi.

- Em cảm ơn anh! – Bà Hạnh
Phương mừng rỡ khi Yến Nguyên đã đi khỏi. Thì ra là chủ ý của bà ta.

- Không có gì! Dù gì con bé
cũng cần có bạn mà!

- Ba ơi, con và chị sẽ học
chung ạ? – Trong đầu Yến Vy bắt đầu có kế hoạch “ phục thù”.

- Ừ! Ba sẽ sắp xếp cho chị
con học chung với con! Nhưng hai đứa không nên đi chung xe! Yến Nguyên sẽ không
vui đâu! Con đừng buồn nha Vy!?

- Dạ không có buồn đâu ba!

Yến Vy nói xong quay sang nhìn bà Hạnh
Phương cười tinh quái. Không biết hai mẹ con độc ác này đã dùng cách gì mà có
thể thuyết phục ông Dũng nữa.

Cái lớp đó, đứa con gái nào mà chẳng nghe
lời nhỏ. Yến Nguyên vào đó thì sẽ bị “ củ hành” ( Đánh hội đồng đó bà con.) cho
mà xem. Nghĩ đến đây là Yến Vy sắp điên lên vì sướng. Yến Nguyên ơi, ngày tàn
của cô đã đến.

Ai cho cô dám làm mất mặt mẹ con tôi, đó là
hậu quả. Ngày tháng sau này của cô sẽ đầy sỏi cho mà xem…

Trên phòng Yến Nguyên…

Yến Nguyên đứng nhìn màn mưa trắng xóa ngoài
cửa sổ. Từ ngày cô về đến giờ chưa mưa một ngày. Hôm nay xem ra ông trời đã
chịu hết nổi.

Đi học à? Cũng thú vị đó chứ! Thông minh như
cô thì thừa biết hai mẹ con đó muốn giở trò. Chờ đó, thách đấu thì cô chấp nhận
hết. Chỉ sợ đấu không lại Nguyễn Hoàng Yến Nguyên cô mà thôi.

- Bà chủ, café đây ạ! – Quản
gia Quân cầm trên tay ly café sữa nghi ngút khói bước vào.

- Để trên bàn vi tính giúp
cháu! – Yến Nguyên trả lời, mắt vẫn đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Không còn gì thì tôi xin
phép! – Quản gia nói rồi lui ra.

Quản gia rời khỏi phòng thì Yến Nguyên mới
bước đến bàn vi tính. Cô nhìn chăm chú làn khói trắng tỏa ra từ ly café, đó là
một trong những sở thích nho nhã của cô. Ở Úc, cô có một anh bạn kì lạ. Anh ta
thích pha café nhưng không thích café, cũng không thích uống café. Anh ta nói
với Yến Nguyên rằng, café rất tốt cho những người thích cô đơn như cô.

Yến Nguyên là người không hề thích tiếp xúc
nhiều nhưng anh bạn này làm cô có hứng thú, hứng thú nhất là đôi mắt. Trái
ngược với đôi mắt màu tro lạnh lẽo và quyết đoán của cô, anh bạn này có đôi mắt
màu xanh lá cây ấm áp và ngọt ngào. 2% dân số có đôi mắt xanh lá và cô thật may
mắn khi có người bạn như anh.

Cô thử tưởng tượng xem giờ này “ anh bạn
café” của mình đang làm gì. Chắc là đang mày mò tìm ra công thức pha café mới.
Người anh ta có hương café, y hệt như cái máy pha café. Lúc về nước, Yến Nguyên
im lặng không cho ai biết, chắc anh ta cũng hơi khó hiểu đây.

Yến Nguyên ngồi đó nghĩ ngợi hồi lâu, ngắm
nhìn ly café tỏa khói ít dần rồi biến mất hẳn. Cô xoay người đứng dậy đi đến
cửa sổ, tiếp tục ngắm nhìn màn mưa trắng xóa và hòa mình vào không gian lặng
thing đến ngộp thở của căn phòng chỉ đơn độc mình cô…

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi