Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 21.

- Chỗ này thật khác xa tớ nghĩ! – Diệu Anh cười lạnh, đưa tay vuốt lại mái tóc.

- Cậu nghĩ sao? – Yến Nguyên.

- Tớ nghĩ sẽ rất lịch thiệp
và nổi bật!

- Ừ! Tới rồi!

Mọi người dừng lại trước phòng hiệu trưởng.
Hôm qua Yến Nguyên đã lên mạng xem sơ đồ của trường nên cô cũng biết chút ít.

- Đợi ở ngoài!

- Vâng, thưa bà chủ!

Nói với vệ sĩ xong, Yến Nguyên và Diệu Anh
không gõ cửa mà bước vào ngay.

Đập vào mắt hai cô là cảnh tượng một chàng
trai ngồi gác chân trên bàn làm việc của hiệu trưởng nhắm mắt nghe nhạc. Trên
bộ sofa lại có thêm một chàng nữa nằm lê lết chơi game. Người nghe nhạc chính
là Nam Phong còn kẻ chơi game không ai khác là Bảo Khánh. Yến Nguyên và Diệu
Anh hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh.

- Khụ… khụ! – Diệu Anh giả vờ
ho để lấy lại không khí.

Nghe tiếng, Bảo Khánh mới thò đầu lên nhìn
hai cô. Một lần nữa đập vào mắt chàng là hai thiên thần trong bộ đồng phục nữ
sinh đang đứng nhìn mình một cách bình thản.

“ Sao quen dữ vậy?”. Bảo Khánh vụt lên một
suy nghĩ rồi bắt đầu “ lật lại” trí nhớ.

- Chào! – Diệu Anh lãnh đạm
nói khi thấy cái vẻ mặt ngu ngơ của Bảo Khánh.

- Ớ.. Ờ…A! Chào! Hình như đã
từng gặp qua! Ê PHONG! – Bảo Khánh chợt quay sang Nam Phong gọi lớn.

Nam Phong đang nghe nhạc ở trạng thái hết
volume nhưng cũng không át được tiếng gọi chói tay của thằng bạn. Anh lười biếng mở mắt ra và vô cùng ngạc nhiên.

- Ê! Cậu và mình từng gặp hai
cô ấy rồi thì phải? – Bảo Khánh quay qua hỏi Nam Phong rồi quay sang nhìn Yến
Nguyên và Diệu Anh.

- Ừ! Từng gặp! Ở bữa tiệc! –
Nam Phong nhìn chăm chăm vào đôi mắt sâu thẳng của Yến Nguyên và được cô “ hồi
đáp”.

- À! Đúng rồi! Chào Diệu Anh!
Còn you, hình như tên là cái gì Yến nhỉ?

- Yến Nguyên! – Yến Nguyên
nói ra hai chữ lạnh xuyên tim.

- Ờ… Ừ! Yên… Yến Nguyên! –
Bảo Khánh bị cô hù cho giật mình.

- Sao hai người lại ở đây? –
Diệu Anh sực nhớ ra vấn đề.

- Trường của mình thì mình ở!
À không, đúng hơn là của ba mình!

- Không đúng! Nếu nói có thì
cùng lắm là 30% cổ phần mà thôi. 70 % còn lại được chia đều, một nữa là của gia
đình Nguyễn Hoàng nhà tôi, một nữa còn lại thuộc quyền sở hữu của một người có
tên là Trần Hùng Nam Phong. Nhưng xem ra, người tên Nam Phong không phải you! –
Giọng nói đều đều chứa hàn khí của Yến Nguyên khiến ai vô tình nghe được đều
phải giật mình.

- Woa! You nhạy bén thật!
Nhưng sao you biết tôi không phải người đó? – Bảo Khánh cười gian xảo liếc qua
Nam Phong.

- Ba tôi đã từng nói, người
có cái tên Nam Phong luôn đeo một chiếc hoa tai bên trái bằng đá saphia xanh dương. Còn
you, đeo cả hai tai, lại còn là kim cương trắng! – Yến Nguyên nhếp mép.

- Đúng là lời đồn như thật,
con gái của trùm đá quý có khác. Thật may mắn khi Trần Hùng Nam Phong tôi được
tiểu thư của Y&N gọi tên! – Nam Phong đưa tay lên vuốt phần tóc rũ xuống
làm lộ ra chiếc hoa tai như Yến Nguyên vừa nói rồi bỏ chân xuống, đi hướng lại
cộ.

- Chào! Rất vui được gặp lại.
– Yến Nguyên vẫn không có chút “ hơi ấm” nào đáp lại.

-
Tôi cũng rất vui được gặp lại… Xưng hô thế nào?

- Sao cũng được!

- Chắc cũng chỉ bằng tuổi!
Bạn bè đi! – Nam Phong đã bước đến đối diện Yến Nguyên, vẫn dùng ánh mắt đó
nhìn chăm chăm cô.

- Hiệu trưởng đâu? Sao hại
người lại ở đây? – Yến Nguyên.

- À! Ông ấy vừa ra ngoài! –
Bảo Khánh chỉ chỉ ra cửa.

- Vậy chúng tôi đi trước! –
Diệu Anh nói rồi định cùng Yến Nguyên bước ra nhưng vừa lúc đó cánh cửa bật mở,
hiệu trưởng bước vào.

- Hai em là… - Hiểu trưởng
Minh dùng ánh mắt tò mò nhìn Yến Nguyên và Diệu Anh.

- Hai người đó là học sinh
mới! – Nam Phong quay lại ngồi gác chân lên bàn tiếp tục nghe nhạc.

- À dạ! Diệu Anh tiểu thư,
Yến Nguyên tiểu thư xin thứ lỗi. Tôi vừa nhận được điện thoại của hai vị chủ
tịch nên không kịp ra đón. Mời hai tiểu thư ngồi! – Hiệu trưởng Minh lấy tay
làm dấu, mời Yến Nguyên và Diệu Anh ngồi xuống bàn trà, chỗ Bảo Khánh vẫn còn
nằm dài.

- Ông nghĩ chúng tôi sẽ ngồi
ở một chỗ mà chỗ đó có kẻ đang nằm à? – Diệu Anh hơi khó chịu trước tư thế “
Người cá” của Bảo Khánh.

- A hem!

Bảo Khánh nghe nhắc đến mình thì bật dậy như
cái lò xo rồi gằng giọng lấy lại hình tượng, cười hề hề nhìn mọi người. Nam
Phong thì làm mặt lạnh vậy thôi chứ chú ý đến Yến Nguyên lắm à nha. Anh rất có
hứng thú với cái vẻ lạnh lùng của cô.

- Mời ngồi!

Hiệu trưởng Minh kéo ghế cho Yến Nguyên và
Diệu Anh ngồi xuống. Nam Phong thì vẫn ngồi ỳ ở đó, gác chân lên bàn rồi nhắm
mắt nghe nhạc nên hiệu trường đành ngồi đối diện Yến Nguyên và Diệu Anh, bên
cạnh Bảo Khánh.

- Hey! 2 người cũng đi học à?
– Bảo Khánh chen vô đầu tiên.

- Vậy nghĩ hai chúng tôi đi
chơi à? – Thái độ của Diệu Anh có phần lạnh lùng và chững chạc hơn lần ở bữa
tiêc.

- Chúng tôi cần phải dự lễ
khai giảng? – Yến Nguyên đi thẳng vấn đề.

- Hai tiểu thư…

- Xưng hô thầy trò đi! – Chưa
để hiệu trưởng Minh nói hết thì Yến Nguyên đã nhắc nhở trước.

- À! Hai em có thể đợi ở đây.
Sau lễ khai giảng thầy sẽ đích thân dẫn hai em đi nhận lớp.

- Lớp nào thưa thầy? – Diệu Anh.

- 11a3!

- Thầy có thể đi! – Yến
Nguyên lạnh lùng nói.

- Vậy hai em cứ ở lại. À quên
chưa giới thiệu. Kia là thiếu gia Nam Phong và đây là thiếu gia Bảo Khánh. Hai
em ấy cũng là học sinh của lớp 11a3 nhưng là học sinh năm 2. Làm quen nhau đi.
Thầy đi trước!

Hiệu trưởng nói rồi đứng dậy quệt mồ hôi
trên trán sau đó bước ra. Cả ông cũng bị hàn khí từ giọng nói và thái độ của
Yến Nguyên dọa cho sợ. Ngoài Nam Phong ra, lần đầu tiên ông gặp một người đầy
nguy hiểm như thế, đúng là căng thẳng.

- Hai người có vẻ khó giao
tiếp!? – Bảo Khánh.

- Một chút! – Diệu Anh.

- Sao thái độ của cậu khác
lúc ở bữa tiệc quá vậy? – Bảo Khánh nhìn Diệu Anh tò mò.

- Tiệc là để giao tiếp nên
thái độ khác ngày thường thôi. – Diệu Anh khéo léo trả lời.

- Xì! À mà cậu là Yến Nguyên
đúng không? Cậu nổi tiếng lắm đó, trong giới thương gia! – Bảo Khánh bắt chuyện
với Yến Nguyên.

- Ừ!

- Thái độ này giống Nam Phong
thật?! – Bảo Khánh.

- Cậu ta? – Yến Nguyên nhíu
mày.

- Rất giống! Cực kỳ khó gần!

- Nói vừa đủ thôi! – Nam
Phong bất thình lình lên tiếng. Không biết từ khi nào anh đã gỡ tai phone và
ngồi lại một cách bình thường.

Yến Nguyên nghe xong, khóe miệng chợt nhết
lên tà mị. Giống? Thú vị thật. Một kẻ khác phái xa lạ có tính cách giống cô.

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi