Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 23.

- Bọn em không muốn nói
nhiều! Em - cần - chỗ - ngồi. – Yến Nguyên vừa nói vừa nhấn mạnh 4 chữ cuối.

- À ờ! Cô quên mất! Hai em có
muốn ngồi chung không?

- Sao cũng được thưa cô! –
Diệu Anh.

- Vậy để cô xe… Ừm… Diệu Anh
đúng không? Em ngồi ở bàn đó đi * Chỉ chỉ*. Còn Yến Nguyên thì… A! Ngồi cạnh
Thanh Thúy đi. Nữ với nữ sẽ tốt hơn. Hai em thấy thế nào?

Yến Nguyên và Diệu Anh nhìn theo cánh tay cô
giáo. Chỗ của Diệu Anh là bàn trống gần cửa sổ trong, không vấn đề gì. Còn Yến
Nguyên thì liếc theo hướng chỉ của cánh tay cô My, ngay lập tức “ Gương mặt
thân quen” hiện ra.

- Về chỗ đi Nguyên! – Diệu
Anh nhìn Yến Nguyên cười hiền.

- Ừm! – Yến Nguyên nói rồi
bước về chỗ, Diệu Anh cũng xuống theo.

Vậy là, mấy nam sinh gần chỗ Diệu Anh bắt
đầu xớ rớ, quay xuống chòi lên đòi làm quen, xin số điện thoại. Nhưng Diệu Anh
chỉ từ chối khéo, lại còn “ khuyến mãi” mấy nụ cười khiến người ta mất máu mới
ghê.

Bảo Khánh nhìn cảnh tượng Diệu Anh cười cười
nói nói với nam sinh khác mà tức ứa gan. Tự hỏi sao lúc nãy làm tư thế “ Người
cá” chi cho mất thiện cảm toàn tập.Và còn lí do... Nhưng cuối cùng cậu chỉ biết ngồi nhìn mà đành bất
lực.

Yến Nguyên vừa ngồi xuống ghế thì ngay lập
tức, một cơn gió ở Bắc Cực xẹt qua người Thanh Thúy làm nhỏ rùng mình. Yến
Nguyên quay qua nhìn gương mặt của nhỏ, sao mà tái nhợt thế không biết!? Nếu
không muốn người khác biết thì trừ khi mình đừng làm. Khóe miệng Yến Nguyên
cười như không cười rồi kết thúc ánh nhìn “ dọa người” đó.

Anh chàng Nam Phong điển trai thì cứ ngồi
chống cằm nhìn Yến Nguyên, ánh mắt dấy lên tia thích thú lạ thường, rồi khóe
miệng lại cong lên, tạo thành một nụ cười chết mê chết mệt người đối diện. Vô
tình thay, nụ cười đó lọt vào mắt một vài nữ sinh, khiến họ đỏ mặt vì tưởng anh
đang nghĩ đến mình.

( Khoa học đã chứng minh, các chị có thói
quen nghĩ về “ giai” 24/25 rồi lại mơ mộng kiểu tự sướng có độ “ điên” level “
không bình thường”. Hô hô hô! Tác giả cũng có độ điên thuộc level “ không ổn
định”.)

- Vy à, giờ mình tính sao
đây? – Mỹ Ngọc nhắn tin cho Yến Vy.

- Mẹ kiếp! Để rồi coi tao xử
nó ra sao!

Yến Vy tức sôi máu trả lời. Điều mà nhỏ quên
chính là Yến Nguyên dường như luôn có vệ sĩ bảo vệ 20h một ngày, lại luôn có vệ
sĩ cấp một, thuôc dạng bảo vệ cự ly 25-50m. Tức là nếu như có vệ sĩ ra mặt thì
những vệ sĩ cấp một đó sẽ đứng cách xa cô từ 25-50m, sẵn sàng liều chết vì bà
chủ.

Mà nhỏ quên cũng phải. Từ lúc bị đánh đến
giờ thì vệ sĩ của Yến Nguyên luôn ở trong bóng tối nên nhỏ quên mất. Hơn nữa
là, ba vệ sĩ theo Yến Nguyên đến trường đang đứng ở góc cửa ngoài hành lang,
khuất tầm nhìn người trong lớp nhưng quan sát được Yến Nguyên để mà túc trực
bảo vệ cô. Xem ra, kế hoạch của Yến Vy phải dày công lắm đây.

[…]

Tiếng chuông tan trường giòn giã vang lên,
kéo tâm trạng uể oải của các học sinh Noble School
trở thành phấn khởi. Cả buổi học hôm nay, xương sống của “ Miss Teen” Thanh
Thúy lạnh như ở Bắc Cực, vừa sợ vừa lo, len lén nhìn qua Yến Nguyên nhưng lần
nào cũng bị cô phát hiện làm nhỏ hoảng hồn.

Nhỏ kéo ghê đứng dậy, vô tình quơ trúng điện
thoại của Yến Nguyên khiến nó rơi xuống đất, vỡ nát. Thanh Thúy giật bắn người
nhìn lên. Cái mà nhỏ bắt gặp chính là ánh nhìn xuyên qua tâm can của chủ nhân
chiếc điện thoại.

- Cô… Làm cái quái gì vậy hả?

Yến Nguyên vừa lên tiếng thì ngay lập tức,
các học sinh còn lại của cái lớp tan trường nhìn chằm chằm vào hai người bọn
họ.

Thanh Thúy điến hồn, cố giữ vững hình tượng,
nói:

- Mi… mình… xin lỗi!

- Ngày mai, cấm cô ngồi chỗ
này! – Yến Nguyên lạnh lùng nói rồi bước đi đến cửa, chỗ Diệu Anh đang nhết
miệng nhìn Thanh Thúy.

- Nhưng mà… - Thanh Thúy bỏ
lửng câu nói, bắt đầu dùng khổ nhục kế, khóe mắt rưng rưng nước.

Nam Phong nhìn Yến Nguyên, miệng cong lên mê
muội người nhìn. Bảo Khánh cũng nhìn, và cũng không ngạc nhiên là mấy. Yến Vy
thì không có trong lớp, vừa tan trường đã vọt đi đâu đó.

- Đúng là nhỏ mọn, cô nghĩ cô
là ai?

- Đúng đó! Thanh Thúy đã xin
lỗi rồi mà còn chua ngoa nói chuyện kiểu đó!? Cô biết Thanh Thúy là ai không
hả?

Yến Nguyên và Diệu Anh đang định rời đi khỏi
cái lớp này thì chợt nghe mấy câu nói từ hai nữ sinh hâm mộ Thanh Thúy. Yến
Nguyên khựng người, đôi mày chữ tú xinh đẹp nhíu lại, xoay người nhìn hai cô
bạn kia, nói:

- Tôi thích! Còn cô ta là ai
thì mặt xác!

- Cô nghĩ cô là ai? – Nữ sinh
thứ ba nhập hội với hai nữ sinh kia.

- Các người, có danh dự để
biết! – Đến lượt Diệu Anh.

- Hai cô ấy là tiểu thư của
tập đoàn Y&N và tập đoàn The One. Thế nào? – Bảo Khánh đang khoanh tay
trước ngực xem kịch, bất đắc dĩ phải mở miệng giải thích cho những kẻ “ Có mắt
không thấy thái sơn” kia.

Oanh!

Chẳng những ba nữ sinh đó mà mấy học sinh
xung quanh vừa nghe đều sững người, đầu bị sét giáng cho một cú.

Y&N – Đại tập đoàn Trang sức và Đá quý
hùng mạnh nhất châu Á. The One – Đại tập đoàn đứng đầu châu Á trong ngành điện tử. Cả Thanh Thúy cũng đơ người. Thêm một đại tiểu thư nữa, ôi trời ạ…!

- Muốn nói gì? – Yến Nguyên
lạnh giọng.

Ba nữ sinh “ cứng họng”, cơ thể run lên cầm
cập. Diệu Anh thấy mấy bộ dạng đó thì cười khinh. Đột nhiên, cô bước đến trước
mặt ba nữ sinh đó, nhìn vào phù hiệu, nói:

- Tên của 3 cô, tôi sẽ nhớ!
Chỉ là, sống hay chết là tùy vào tôi! – Lần đầu tiên Diệu Anh có thái độ cư xử như thế. Nhưng làm vậy có gì sai, cho những kẻ chỉ biết khinh người một bài
học.

Diệu Anh nói rồi xoay người, cùng Yến Nguyên
bước ra khỏi cửa lớp. Mọi người chú ý dõi theo bóng lưng của hai thiên thần vừa
rời khỏi thì phát hiện còn có ba người đàn ông cao to vạm vỡ đi chung, còn xách
cặp cho hai cô ấy nữa.

- Giải tán được rồi! Hết trò
vui! – Bảo Khánh hô lớn, kéo cái lớp ngu ngơ trở về thực tại. Nói xong, cậu vác
balo lên vai rồi đi xuống nhà xe ngay sau Nam Phong.

Yến Nguyên và Diệu Anh đi xuống tới cổng
trường, vừa cho người lái xe tới thì đột nhiên phát hiện một chàng trai ngoại
quốc tóc màu café đứng dựa người vào vào tường và đang trở thành “ Người mẫu”
cho mấy nữ sinh chụp hình.

Thân hình cao khoảng 1m8, mái tóc bồng bềnh,
gương mặt khôi ngô theo kiểu phương Tây, tay đút túi quần, mặc áo sơ mi hàng
hiệu, vest màu xám, ánh mắt nhìn ra một nơi xa xăm, đầu vô thức dựa vào tường,
mắt khép hờ đầy quyến rũ.

Yến Nguyên chợt nhận ra người quen, quá quen
là khác. Rick – Anh bạn café đến từ nước Úc của cô. Đôi mắt to của cô híp lại,
cố định vị người trước mắt cho khỏi nhầm lẫn. Rick quá khác so với lúc làm bạn
cô. Ăn diện hơn, thu hút hơn và bảnh bao hơn.

- Nguyên, bạn nhìn gì vậy? –
Diệu Anh bốc đồng hỏi.

- Acquaintance! ( Người
quen!) – Yến Nguyên bất giác trả lời
bằng tiếng Anh.

- Where? – Diệu Anh đáp ngay.

- Over there! ( Ở đó!)

- Ý bạn là anh chàng ngoại
quốc đó hả?

Yến Nguyên chưa kịp trả lời thì đột nhiên
Rick đã quay đầu lại rồi cười một cách thân mật với cô. Cứ như là anh ta nghe
được có người nhắc đến mình vậy. Các nữ sinh từ nãy giờ mải mê nhìn Rick liền
nhìn theo ánh mắt của anh rồi bắt gặp hai thiên thần đang bình thản đứng đó.

- Anh ấy có bạn gái rồi sao?

- Thật là đau lòng!

- Nhưng ai là bạn gái anh ấy?

- Anh ấy có biết tiếng Việt
không nhỉ?

Mọi người đang bàn tán xôn xao thì đột nhiên
khựng lại khi thấy Rick bước đi. Yến Nguyên cũng tiến lên phía trước trong sự
ngỡ ngàng của mọi người và Diệu Anh.

Đôi mắt màu xanh lá của Rick đang vụt lên
tia vui sướng. Cả đôi mắt lạnh lẽo của Yến Nguyên cũng trở nên ấm áp. Hai nhìn
nhìn nhau chăm chăm, cứ như thế, lúc này cả hai chỉ còn cách nhau 1 bước chân.

Vừa lúc đó Nam Phong và Bảo Khánh lái moto
chạy ra, bắt gặp một cảnh tượng mờ ám như thế, trong lòng Nam Phong chợt dấy lên
tia thù hận. Ánh mắt màu huyết của anh nhìn chăm chăm vào Rick, chàng trai
ngoại quốc dường như đang có ý đồ với “ mục tiêu bắn mũi tên tình yêu” của anh.

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi