Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 31.

Sau buổi học bơi hôm đó, Yến Nguyên phải ở
nhà dưỡng bệnh 3 ngày vì cô bị huyết áp thấp, phải bồi bổ lại. Kế hoạch do
Yến Vy dày công tốn tiền vạch ra cũng coi như công cóc.

Cũng sau vụ việc ở hồ bơi đó, hình tượng của
Khải Hoàng và Thanh Thúy không biết vì lí do gì mà được nhân lên mấy bậc.(!?)
Tiếng tăm của Yến Nguyên và Diệu Anh thì ngày càng lớn, lượng fan không thua gì
Thanh Thúy, chủ yếu là nam sinh.

[…]

Như thường lệ, Diệu Anh sẽ dùng bữa trưa ở
căn-tin trường, do đầu bếp của cô đích thân nấu, sau đó sai người mang tới cho
cô, Yến Nguyên thì không – ăn – trưa, thường thì sẽ nghe nhạc.

Lâu lâu lại có một fan hâm mộ quá khích mà
chuẩn bị cả bữa trưa rồi đứng cúi đầu đưa tận bàn Yến Nguyên, nhưng kết cục thì
ai cũng biết: cả nhìn thì Yến Nguyên cũng chẳng nhìn lấy. Thế mà cả phần ăn
trưa của Diệu Anh thỉnh thoảng cũng có không ít kẻ làm rồi đưa tới, báo hại vệ
sĩ của Yến Nguyên ăn muốn nổ ruột.

Còn thư tỏ tình thì coi như toi, tụi nó
không dám đến gần nên toàn đưa cho vệ sĩ, cuối cùng hai nàng lại không đọc rồi
còn nói một câu: “ Mấy anh đọc giùm đi!”. Vậy là tỏ tình hai bà chủ thành tỏ
tình vệ sĩ mới ghê. ~_~

Còn hai anh chàng Nam Phong và Bảo Khánh mới
tức. Năm nào cũng nhận cả đống thư hâm mộ của fan vậy mà năm nay lại không chịu
nhận, khổ nỗi làm tan nát tim không biết bao nhiêu em. Kể cũng lạ, năm trước
thì Nam Phong cũng không có nhận, có mỗi Bảo Khánh xớn xa xớn xác, nhận hết
phần cậu rồi còn xớ rớ tới phần của Nam Phong, đọc cho đã còn cười sặc sụa trêu
ghẹo anh, báo hại chạy như ma đuổi không biết bao nhiêu lần.

Năm nay không hiểu lí do gì mà cả hai im bặc
mà còn lạnh lùng phát sợ. Bảo Khánh chỉ bắt chuyện với mỗi Diệu Anh, lâu lâu
thì cũng nói được với Yến Nguyên 1-2 câu gì gì đó. Nam Phong thì như tảng băng,
không nói không rằng, suốt buổi ngồi nhìn chăm chăm vào một đôi mắt màu tro của
ai đó khiến Yến Nguyên cảm bức bối thấy khó chịu vô cùng, cứ y như bị theo dõi
một cách công khai.

[…]

Hôm
nay trời trong xanh không một gợn mây và có lẽ là ngoại lệ khi Yến Nguyên cùng
Diệu Anh xuống căn-tin ăn trưa, gây ra một vụ “ ùn tắc giao thông” không hề
nhẹ. Biết bao con mắt soi mói xen lẫn thán phục cứ chỉa thẳng vào hai cô, trong
khi phía sau còn có hai vệ sĩ “ mình cao hai trượng” đi cùng, nhiệm vụ của họ
ngoài bảo vệ thì còn có sai vặt khi hiện giờ cả hai đang cầm hai phần đồ ăn
trưa cho Yến Nguyên và Diệu Anh. ?_?

Cả hai chọn cho mình một bàn rộng rãi
thoáng mát gần cửa sổ và cũng là bàn trống duy nhất hiện giờ rồi ngồi xuống,
hai vệ sĩ chu đáo đặt hai phần ăn xuống rồi lùi ra xa 5m.

- Sao hôm nay nổi hứng ăn
trưa thế? – Diệu Anh vừa xếp khăn ăn đặt lên đùi vừa hỏi.

- Là ba! Ba biết tớ không ăn
trưa nên từ nay cho nhà bếp mang đồ ăn đến cho tớ! – Yến Nguyên lười biếng mở
hộp. Của cô là cháo gan ngỗng, súp gà nấu nấm và một ít táo xanh.

- Ba cậu làm đúng đó! Cậu
không ăn trưa như thế, huyết áp thấp là đúng rồi! – Diệu Anh cũng mở hộp của
mình. Có thịt bò xào đậu Hà Lan, cá hấp cải xanh, canh bí đỏ nấu tôm và cơm
trắng.

- Liên quan gì đến nhau! Cậu
uống gì không, tớ nói người đi mua?! – Yến Nguyên săm soi thố cháo gan ngỗng
trước mặt, phải bảo đảm an toàn mới dám húp thử một miếng.

- Nước suối được rồi!

Yến Nguyên nhận được đáp án, phất tay ra
hiệu cho một vệ sĩ chạy đến rồi dặn dò:

- Mua cho tôi 1 chai nước
suối và 2 chai Rivive! Mua mấy loại nhập khẩu ấy! Ở đây chắc không có đâu, ra
ngoài mua đi!

- Dạ bà chủ! – Một vệ sĩ trả
lời rồi rời đi.

- Nguyên này, cậu thật sự
không ăn cơm à? – Diệu Anh hỏi.

- Không!

- Why? ( Tại sao?)

- Không thích thôi!

- Không thích cái gì? – Nam
Phong bất thình lình xuất hiện, còn có cả Bảo Khánh. Cả hai định kéo ghế ngồi
xuống thì vệ sĩ chạy đến ngăn lại nhưng bắt gặp ánh mắt biết nói của Yến Nguyên
thì lẳng lặng lùi lại.

- Hello! Ăn gì đấy? – Bảo
Khánh cười hì hì đặt khay cơm của mình xuống.

- Ăn trưa! – Diệu Anh.

- Hình như chúng ta không
thân tới mức có thể ngồi ăn như thế này nhỉ? – Yến Nguyên giọng cáu kỉnh nhìn
Nam Phong nói.

- Vậy thì bắt đầu từ bây giờ
cứ mỗi bữa trưa là ăn chung thế này để làm thân đi! – Nam Phong nhún vai một
cái, cúi xuống bắt đầu ăn.

- Cậu…- Yến Nguyên lắc đầu
một cái, tốt nhất là không nên tranh cãi với Nam Phong.

- Nghe nói 2 người đi đâu
cũng có 2-3 vệ sĩ mà sao từ nãy giờ thấy có 1 người vậy? – Bảo Khánh.

- Đi rồi! – Yến Nguyên vừa
trả lời xong cũng là lúc vệ sĩ kia xuất hiện, đặt túi nước lên bàn rồi lùi ra.

- Về rồi đấy! – Diệu Anh lấy
chai nước suối ra, nhưng khổ nổi cái nắp chặt quá vặn mãi mà không được.

- Để tớ! – Bảo Khánh chìa tay
ra, ý bảo Diệu Anh đưa cho cậu mở giúp.

- Này!

Kịch!

Nhìn Bảo Khánh mở sao mà dễ dàng quá không
biết, vặn nhẹ một cái là ra.

- Cảm ơn! – Diệu Anh cười
cười.

- Không có gì! – Bảo Khánh
cũng cười cười.

Đến lượt Yến Nguyên mở chai Revive của cô
thì cũng vặn vẹo một hồi mà chẳng chịu dứt ra. Cô liếc vệ sĩ một cái, anh ta
liền hiểu ý chạy lại nhưng Yến Nguyên vừa đưa ra thì chai nước bị Nam Phong
giật trên tay rồi quay lại phất tay ra hiệu cho vệ sĩ của Yến Nguyên ý nói “
Không cần các người!”.

- Làm gì vậy hả? – Yến Nguyên
lườm Nam Phong.

- Mở nắp chai nước! – Nam
Phong cũng vặn nhẹ một cái, thao tác còn dễ dàng hơn Bảo Khánh thì cái nắp chai
cũng dứt ra.

- Cầm lấy!

- Không cần!

Cô hừ lạnh một cái, đưa tay định lấy chai
khác thì cổ tay đã bị Nam Phong bắt lại. Anh dúi chai nước vào tay cô, không
nói không rằng rồi cúi xuống ăn tiếp nhưng vẫn nhận ra Yến Nguyên đang ngượng
đỏ cả mặt, Nam Phong cười thầm, cố gắng che giấu biểu hiên vui vẻ của mình hiện
giờ.

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi