Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 40.

Yến Nguyên tâm trạng thư thái bước xuống
lầu. Trong chiếc balo mà cô đang đeo chứa một đoạn clip mà cô đặt tên là “ Mèo
mả gà đồng”.

- Chào buổi sáng! – Yến
Nguyên vừa chạm mũi chân xuống nền gạch, nhìn qua bàn ăn thì đã thấy hai người
không nên hiện diện trong nhà ngồi đó!

- Bà chủ! Chào buổi sáng!

- Vy à, vừa sáng mà đã có
chướn khí trong nhà rồi con nhỉ? – Bà Hạnh Phương huơ huơ tay nói.

- Mẹ nói con mới để ý nha!
Chướng khí nặng lắm đây! – Yến Vy liếc xéo Yến Nguyên một cái.

- Thấy được chướng khí? Khác
xa người bình thường! – Yến Nguyên giễu cợt nói, quản gia Quân liền kéo ghế mời
cô ngồi xuống.

- Hôm nay bà vui! Không trách
người hạ lưu! – Bà Hạnh Phương chua ngoa chống cằm nhìn Yến Nguyên xếp khăn ăn.

- Hạnh Phương, cẩn thận miệng
lưỡi! – Quản gia Quân nghiêm giọng nhắc nhở.

- Ông cũng chỉ là người ở, tư
cách gì mà lên tiếng! – Yến Vy.

Bịch!

- Con mất dạy! – Yến Vy hất
ghế đứng lên chỉ thẳng mặt Yến Nguyên khi bị cô ném khăn ăn vào mặt.

Chát!

- Ngồi xuống! – Yến Nguyên
tát ngay vào má của nhỏ, trừng mắt cảnh cáo.

- Từ nay mày cũng không có tư
cách đâu mà lên tiếng! – Chưa gì mà bà Hạnh Phương đã cao giọng.

Đáp lại thái độ ngông cuồng của bà ta, Yến
Nguyên chỉ cười lạnh một cái rồi lấy cái CD từ trong balo ra, nhắm ngay mặt bà
ta mà ném.

- ** mày! – Mặt bị cái CD ném
trúng thật đau, bà Hạnh Phương quát.

- Bẩn tai! Tự mình xem cái CD
đó đi! – Yến Nguyên ung dung ngồi xuống ghế, quản gia Quân mang phần ăn sáng
đặt trước mặt cô.

Bà Hạnh Phương nhặt cái đĩa từ dưới đất lên,
mắt trân trân nhìn dòng chữ “ Mèo mả gà đồng”. Yến Vy cũng tò mò kê mặt tới.

- Lão gia!

Từ ngoài cửa cùng lúc vọng vào hai chữ cung
kính của người hầu, chỉ thấy sắc mặt của bà Hạnh Phương chuyển từ bình thường
sang xanh mét, tay run cầm cập. Không phải hết tháng này ông ấy mới về hay sao?

Ông Dũng từ ngoài cửa oai hùng bước vào,
trên tay là chiếc cặp bằng da đắt tiền. Ba cô về thật đúng lúc, để họ lại ngày
nào thì Yến Nguyên cô cảm thấy chướng mắt ngày đó.

Bà Hạnh Phương nhìn chồng mình bước tới, tay
run tới mức làm rơi cái CD xuống dưới đất. Yến Vy thì toát mồ hôi lạnh, dây
thần kinh căng thẳng như sắp đứt ra.

- Không khỏe sao? – Ông Dũng
giọng đều đều cực kỳ nguy hiểm hỏi, ngồi xuống ghế.

- A… Anh mớ… mới… về! – Hai
hàm răng của bà Hạnh Phương va vào nhau, cơ hồ nói không thành lời.

- Em làm rơi cái gì kìa! –
Ông Dũng hai bàn tay đan vào nhau, chéo chân nhàn nhạt nhìn hai người kia, Yến
Nguyên cũng buông dao nĩa. Không ngờ ba về sớm như thế, chắc một lát lại phải
bay nữa.

- Ba! – Yến Vy nuốt nước bọt
nói được một chữ duy nhất.

- À! Không có gì đâu! – Bà
Hạnh Phương sợ hãi nói.

- Quản gia! Nhặt đồ giúp bà
ấy đi! – Ông Dũng vẫn dùng gương mặt không-cảm-xúc mà nói chuyện.

- Dạ đây, lão gia! – Quản gia
Quân nhặt cái CD từ dưới đất lên, chìa ra đưa cho ông Dũng nhưng lại bị Yến Vy
giật mất.

- Là đồ của con mà ba! CD bạn
con cho mượn!

- Nhà này không đủ tiền để
mua cái CD hả Vy? Hay là ba cho tiền con ít quá, dùng không đủ? Hửm?

Trong khi ông Dũng bắt chéo chân oai vệ thì
Yến Nguyên tay khoanh trước ngực, nhìn rất là cao quý.

- Không… không có mà ba! Tiền
ba cho con dùng không hết! Tại đĩa này hay lắm nên khó mua, con mượn bạn coi
thôi ba! – Yến Vy cười sượng nói.

- Hay lắm hả? Vậy mình cùng
xem chung đi ba! – Yến Nguyên nhết môi cười, vẻ mặt cực kỳ thách thức.

- Không được! – Bà Hạnh
Phương sợ xanh mặt thốt lên.

- Sao? Hay lắm mà em?

- À! Ý em là của con, thôi để
cho nó tự do riêng tư chút đi anh! – Bà Hạnh Phương cũng cười gượng nói.

- Riêng tư? Riêng tư là khi 2
người làm chủ cái nhà này phải không?

Đùng!

Đầu hai mẹ con Hạnh Phương và Yến Vy như bị
sét đánh trúng một cái, run rẩy nhìn Yến Nguyên. Yến Nguyên lại nhún vai một
cái, lạnh lùng nói:

- Chậc! Chậc! Muốn người ta biết,
trừ phi mình đừng làm!

Reng! Reng!

Điện thoại của bà Hạnh Phương chợt reo lên.
Cơ hồ bà ta sợ tới mức không nghe thấy.

- Nghe điện thoại đi chứ!
Hửm? – Yến Nguyên hất mặt, hàm ý ra lệnh.

Bà Hạnh Phương giật cả mình, bàn tay run rẩy
cầm điện thoại nhấn nút nghe.

- Mở loa lên! Ngoan ngoãn mà
diễn cho tốt! – Ông Dũng nhìn ba ta, giọng nói cực kì kinh dị.

Bíp!

- Alo! E.. em hả?

- Chị! Em nhớ chị quá! Một
lát chị qua chỗ em chơi! – Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói đáng khinh
miệt.

- Chị… chị bận rồi!

- Chị đi công chứng giấy tờ
hả? Tài sản cũng sắp về tay chị rồi mà!

Nghe câu này, bà Hạnh Phương điến cả người
nhìn ông Dũng và Yến Vy, Khóe mắt họ hiện lên sự khinh thường và tức giận thấy
rõ.

-
Ừ! Thôi chị cúp máy đây! – Không đợi đầu dây bên kia trả lời, bà Hạnh Phương đã
cúp máy cái rụp vì sự nguy hiểm mà bà ta cảm nhận ngày càng lớn dần, lớn dần.

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi