Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 49.

Yến Nguyên từ trên lầu bước xuống thì đã
nhìn thấy Yến Vy ngồi gõ nhẹ vào từng phím đàn, vẻ mặt rất là khổ sở. Xem ra
nhỏ mù âm nhạc thật rồi.

- Bà chủ! – Quản gia Quân
nhìn thấy Yến Nguyên liền cúi chào, Yến Vy thì giật mình đứng dậy, khép nép lui
qua một bên, nhường chỗ ngồi đánh đàn cho Yến Nguyên.

Yến Nguyên ngồi xuống băng ghế của cây
piano, nhận chiếc khăn lau từ tay quản gia Quân, lau sạch từng ngón tay rồi bắt
đầu đệm thử.

10 ngón tay của cô, vừa đẹp vừa điệu nghệ,
nhẹ nhàng tấu lên một giai điệu quen thuộc và nổi tiếng khắp thế giới “ Moonlight
Sonata”.

Yến Vy đứng bên cạnh, hai mắt muốn rớt cả ra
ngoài. Từ tốc độ đến biểu cảm của Yến Nguyên đều rất nghệ thuật, nhìn thần thái
thật không thua gì nghệ sĩ piano chuyên nghiệp.

Đàn được nửa bài, Yến Nguyên chợt ngưng lại,
ngón tay vẫn chưa rời phím đàn, nói:

- Xòe hai bàn tay của cô ra!

Yến Vy thì vác một dấu hỏi ngàn cân nhưng cũng không dám cãi, e dè
xòe bàn tay của nhỏ ra.

Yến Nguyên chỉ liếc nhìn một cái liền quay
sang nói với quản gia Quân:

- Mang băng cá nhân ra!

- Dạ, bà chủ!

- Ngồi xuống! – Yến Nguyên
hất mặt về phía chỗ chỗ ngồi bên tay trái của cô, ý nói Yến Vy ngồi xuống.

- Dạ, chị!

- Bà chủ, băng cá nhân!

Yến Nguyên nhận băng cá nhân từ tay quản
gia, mở hộp lấy ra 10 miếng rồi quay sang chỗ Yến Vy, cầm bàn tay nhỏ lên, chu
đáo băng 10 đầu ngón tay của nhỏ lại, động tác rất nhẹ nhàng.

- Chị, sao lại băng đầu ngón
tay lại? – Yến Vy không hiểu chuyện, tò mò hỏi.

- Người mới tập đánh piano,
đầu ngón tay sẽ rất đau. Nếu không biết cách khắc phục sẽ sưng lên. Bây giờ
dùng băng cá nhân như thế này, khi đệm đàn sẽ hạn chế được tổn thương! – Yến
Nguyên vừa giúp Yến Vy vừa ôn tồn nói, giọng nói không chút lạnh lùng.

Yến Vy nghe rõ từng câu từng chữ từ miệng
Yến Nguyên, trong lòng cảm thấy rất vui. Nhỏ lớn chừng này rồi, cả mẹ nhỏ cũng
chưa từng làm thế với nhỏ. Yến Nguyên thật sự rất tốt. ( Điểm 10 cho chất lượng
mọi người nhé! Chị Nguyên là nhất còn gì?!^^)

- Được rồi! – Yến Nguyên hài
lòng nhìn “ tác phẩm” của cô trên bàn tay Yến Vy, lại cười một cách diệu dàng.

- Em sẽ bắt đầu từ đâu hả
chị? – Yến Vy dùng hai ngón trỏ bấm bấm mấy phím đàn giống như là “ kiểm tra
chất lượng sản phẩm”.

- Moonlight Sonata có thể nói
là khó. Vừa bắt đầu thì sẽ ở nhịp điệu ổn định, có thể dễ tiếp thu. Nhưng từ
phần giữa thì tốc độ sẽ có phần nhanh hơn, càng về sau càng nhanh, nhất là đoạn
cuối. Bản sonata này khá dài nên đoạn đầu tôi hướng dẫn đơn giản, vì đoạn này
tương đối dễ, tốt nhất nên dành thời gian dễ cô nhuần nhuyễn đoạn cuối. Thời
gian tuy chỉ có 1 tuần nhưng tôi không muốn cô làm tôi thất vọng, Yến Vy! – Yến
Nguyên chậm rãi giải thích, chỉ mong sau Yến Vy tiếp thu thật tốt những gì cô
nói là được.

- Em từng nghe nhưng chưa
từng nghĩ là mình phải thi đấu. Chị mất bao lâu để đàn được nó?

- 1 tháng!

Yến Nguyên bình thản nói ra một câu khiến
Yến Vy sợ tới mức giật thót tim. Cả thiên tài như Yến Nguyên mà còn mất 1
tháng, vậy mà lại ép nhỏ đàn được trong 1 tuần! Bức người! Thật là bức người
mà!

- Đừng sợ! – Yến Nguyên như
đọc thấu suy nghĩ của Yến Vy. Nhỏ quay sang nhìn cô nhưng cô thì vẫn chỉ chú ý
tới mấy phím đàn.

- Chị! Lỡ em thua thì sao? –
Yến Vy cắn răng nói ra lo lắng của nhỏ.

- Ra khỏi nhà! – Yến Nguyên
ngước nhìn gương mặt khổ sở của nhỏ, dứt khoác nói.

- Vì vậy nên cô càng không
được thua! – Yến Nguyên không để cho Yến Vy bày ra khuôn mặt thất thần thì đã
kịp nói những lời có thể gọi là “ động viên”.

- Em cảm ơn chị! Mình bắt đầu
đi chị! – Yến Vy cười cười khi nghe Yến Nguyên nói.

- Được! Đầu tiên là…

Trong căn biệt thự rộng lớn bắt đầu vang
lên những tiếng đàn du dương trầm bổng, xen lẫn trong số đó, những nốt nhạc
trậc nhịp lại như một thứ gia vị quan trọng, khiến cho mọi thứ ở đây đi dần vào
quỹ đạo của sự bình thản và vị tha…

[…]

Hôm nay có lẽ là một ngày đặc biệt khi mà
Yến Nguyên và Yến Vy ngồi chung xe tới trường. Trên đường đi, nhỏ không dám hó
hé một tiếng, hai bàn tay lại bấu chặt vào tà váy vì… sợ. Không sợ cũng lạ vì
Yến Nguyên lái xe với cái vận tốc kinh trời, trong khi cô còn bình thản vừa đeo
tai nghe vừa nhai kẹo.

- Ê Vy! Sao mày đi học với
con quỷ đó? – Mỹ Ngọc thò đầu qua hỏi khi Yến Vy vừa ngồi xuống ghế.

- Cẩn thận miệng lưỡi giùm
đi! Là chị tao đó! – Yến Vy chỉ vào đầu Mỹ Ngọc, nói.

- Nè nghe! Bộ 2 người hòa
thuận rồi hả?

- Chưa! Chị nói chưa tha lỗi
cho tao bây giờ, nhưng chỉ cần tao có biểu hiện tốt thì được! – Yến Vy nhìn lên
Yến Nguyên, ánh mắt chứa đầy hy vọng.

- Còn mẹ mày thì sao?

Mẹ? Nhỏ quên mất! 4 ngày rồi, nhỏ không hề
có tin tức gì của mẹ mình. Chỉ lo cho việc của Yến Nguyên nên quên mất. Rốt
cuộc thì mẹ nhỏ đã đi đâu hả?

- Hây! Vy! Mày sao thế? – Mỹ
Ngọc thấy Yến Vy cứ ngồi thừ ra đó thì huơ huơ tay trước mặt Yến Vy.

- À? Hả? Không có gì! Xem lại
bài đi! – Yến Vy làm lơ, vờ lấy bài ra học. Mỹ Ngọc nhìn nhỏ, bĩu môi một cái
rồi bước ra khỏi lớp.

- Nguyên! Sao rồi? – Diệu Anh
đi đến ngồi cạnh Yến Nguyên, kéo một bên tai nghe của cô xuống, hỏi.

- Bình thường! Có năng khiếu!
– Yến Nguyên nhìn ra cửa sổ, nói.

- Có nắm chắc phần thắng không đó?

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi