Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 50.

- Cô ta dám không thắng, tớ
đuổi ra khỏi nhà! Tốt nhất là đừng làm tớ mất mặt!

- Cậu còn nói! Một người mới
chơi như Yến Vy làm sao mà trong 1 tuần đánh thành thạo bản sonata đó. Cả tớ
còn mất không ít thời gian đây này.

- Trong 1 tuần thành thạo
được thì mới xứng đáng là em tớ. Còn cậu, chủ đề gì đây? – Yến Nguyên quay sang
nhìn Diệu Anh rồi cười cười.

- Đề tài tự do mà. Học sinh
thích gì thì vẽ đó. Tớ cũng chưa biết. Đến hôm đó thì tùy vào cảm xúc là được.
Nhưng tớ cần một bộ màu vẽ thật chuẩn, khi lên màu phải thực một chút mới có
cảm xúc. Hiện giờ vẫn chưa tìm được! – Diệu Anh thở dài một cái. Cô vốn dĩ rất
kĩ tính trong mọi việc, lần này chọn màu vẽ cũng thế. Không cần hàng hiệu,
nhưng màu phải đẹp.

Nghe những gì Diệu Anh vừa nói, Yến Nguyên
suy nghĩ một ít rồi lại nháy mắt với Diệu Anh, nói:

- Màu vẽ? Ok! Tớ sẽ có cách
đem cho cậu bộ màu chuẩn nhất, đẹp nhất.

- Cách? Cách gì?

- Đợi tới khi đó rồi biết! –
Yến Nguyên nói xong, cắm tai nghe vào tiếp tục nghe nhạc, Diệu Anh cũng trở về
chỗ ngồi.

Được một lát sau, Thanh Thúy và Phương Linh
vào lớp. Hai nhỏ không tiếc lườm cho Yến Nguyên và Diệu Anh một cái, đi đến chỗ
ngồi thì mạnh tay mạnh chân kéo ghế, cố ý chọc phá Yến Vy.

- Vy! Coi chừng! Nếu không sẽ
vấy bẩn vào người đấy! – Yến Nguyên chẳng cần quay đầu nhìn xuống, miệng vừa
nhai kẹo vừa thong dung ( thong thả ung dung) nói.

- Ý cô là gì hả? – Phương
Linh phủi phủi tay, ngồi xuống ghế.

- Em biết rồi! Chị! – Yến Vy
khéo léo trả lời.

Gì chứ Thanh Thúy và Phương Linh chưa có cửa
để chơi khăm nhỏ đâu! Tuy bây giờ nhỏ rất ngoan, lại rất nghe lời, nhưng chỉ có
người nhà của nhỏ, ngoài ra thì ai cũng đừng hòng.

- Biết thì tốt. Vậy mà vẫn có
nhiều kẻ không hiểu!

Yến Nguyên nói xong thì kéo ghế đứng dậy
định đi rửa tay, nhưng vừa đi đến cửa thì Nam Phong và Bảo Khánh bước vào. Nam
Phong thì vẫn như thường ngày, còn Bảo Khánh nhìn rất là khác. Hai gò má hình
như là hóp vào, sắc mặt cũng kém.

- Chào! – Nam Phong cất tiếng
chào hỏi, vừa bắt gặp cả Diệu Anh và Phương Linh đều đã vào lớp.

- Chào! – Trong khi cả Yến
Nguyên cũng lên tiếng chào hỏi thì Bảo Khánh lại trầm mặt lách qua người cô,
thẳng vào lớp. Yến Nguyên nhìn cậu, mài đẹp chợt nhíu lại. Quái lạ, thường này
cậu ta đâu có như thế này.

- Cậu định đi đâu? – Nam
Phong nhận ra Yến Nguyên đang có nghi hoặc với Bảo Khánh nên lấy cớ bắt sang
chuyện khác.

- Rửa tay! Đi trước!

Sau khi Yến Nguyên đã rời khỏi lớp học, Nam
Phong liền đi lại chỗ Diệu Anh, nhỏ giọng nói:

- Cậu không bận gì chứ?

Diệu Anh ngước nhìn Nam Phong đầy khó hiểu.

- Không! Có chuyện gì sao?

Nam Phong bất an nhìn Bảo Khánh một cái,
thấy cậu đang nghe nhạc thì mới yên tâm.

- Có một chuyện tớ muốn nói
với cậu, nhưng không phải chỗ này! Ok?

- Được! Chúng ta đi chỗ khác
nói chuyện!

Diệu Anh nói xong thì cùng Nam Phong rời
khỏi lớp đi đâu đó. Những gì vừa xảy ra, Bảo Khánh hoàn tòa không có để ý tới
vì cậu cứ gục đầu xuống bàn, nhưng lại thu hết vào tầm mắt của Phương Linh. Nhỏ
đứng dậy, đi lại ngồi cạnh Bảo Khánh, gỡ một bên tai nghe của cậu, giọng nhỏ
nhẹ, hỏi:

- Anh sao khỏe sao?

Bảo Khánh vẫn chưa chịu ngẩn mặt lên, chỉ
cười lạnh một cái.

- Tránh xa tôi ra! – Nói xong
liền giật lại tai nghe của mình.

Phương Linh nhìn cậu rồi cười khẩy, nhét vào
tay Bảo Khánh một tờ giấy, sau đó bình thản rủ Thanh Thúy xuống căn-tin, trước
khi đi còn liếc nhìn biểu hiện của Bảo Khánh một cái.

Sau khi nhỏ rời khỏi lớp, Bảo Khánh ngẩn mặt
lên, vò tờ giấy trong lòng bàn tay định ném đi nhưng chợt suy nghĩ lại rồi mở
nó ra đọc.

“Em
nhất định cho anh thấy, người anh yêu là em!”

Bảo Khánh đọc xong nội dung trong tờ giấy, hung hăng
ném nó qua cửa sổ. Phương Linh, cô đang thách thức sự nhẫn nại của tôi à? Giỏi
lắm! Lê Gia Bảo Khánh tôi chống mắt lên xem cô diễn.

[…]

- Hai người đó thật sự từng
yêu nhau?

Diệu Anh chấp tay trước ngực hỏi Nam Phong
một lần nữa cho bảo đảm sau khi nghe anh kể chuyện giữa Bảo Khánh và Phương
Linh

Nam Phong tay đút túi quần, dựa lưng vào
lang cang của sân thượng, nói:

- Đúng! Và bây giờ tôi cần
cậu giúp!

- Giúp? Cậu bảo tôi giúp cái
gì được?

- Giúp Bảo Khánh thừa nhận
cậu ấy thích cậu!

Pằng!

Diệu Anh đang tiêu hóa câu nói của Nam
Phong đấy! Gì mà thích cô hả? Cậu ta rõ ràng là thích Phương Linh. Cho dù là
thích thật, nhưng chỉ gương mặt là cùng.

- Cậu đùa à? – Diệu Anh nhíu
mài, tự hỏi rằng cái tên Nam Phong này hết chuyện để nói rồi à?

- Nhìn tôi, giống đùa lắm
sao?

- Cho dù là vậy, tôi cũng
không tin những gì cậu nói! Tôi đi trước!

Diệu Anh nói xong, toan bước đi thì Nam
Phong lại lên tiếng:

- Đợi đã! Cậu biết tối qua đã
xảy ra chuyện gì không hả? Cậu biết Bảo Khánh đã nói gì không?

Diệu Anh khựng người lại sau cái nhấc chân.
Cảm xúc của cô lúc này là thế nào nhỉ? Vừa vui, vừa lo, lại tò mò những gì mà Nam
Phong vừa nói. Diệu Anh liền xoay người, hỏi:

- Cậu sẽ cho tôi biết?

- Tất nhiên! Tối hôm qua, Bảo Khánh đã…

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi