Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 51.

- Trở lại tối hôm qua…-

Nam Phong đỡ Bảo Khánh ra khỏi cái nơi xập
xình xập xình tiếng nhạc, vừa xuống tới hầm xe thì Bảo Khánh đã nôn thốc nôn
tháo. Đúng là! Uống cho lắm vào. Anh dùng tay vuốt vuốt lưng Bảo Khánh, hỏi:

- Cho chừa! Có thất tình đâu
mà uống ghê vậy hả?

Bảo Khánh nôn hết toàn bộ rượu, mệt lả người
rồi gạt tay Nam Phong ra, loạng choạng mà bước đi.

- Đừng… đừng đi theo… tớ! –
Bảo Khánh vì mất sức mà nói muốn không ra hơi.

- Được! Vậy tớ sẽ gọi cho
Diệu Anh, để cậu ấy đi theo cậu! – Nam Phong không hề động chân, đứng im chỗ
đó, tay đút túi quần nhìn Bảo Khánh với dáng đi xiêu quẹo, khóe miệng cười
thách thức.

- Im đi! Đừng nhắc tới, đừng
nhắc tới! – Bảo Khánh xoay người, chỉ vào Nam Phong rồi quát to, kinh động cả
hầm xe.

- Cậu đang sợ Diệu Anh trong
lòng cậu chỉ là thế thân, hay cậu sợ mình còn yêu Phương Linh? Quen biết cậu
hơn 2 năm, lần đầu tiên Trần Hùng Nam Phong này thấy một bộ dạng thảm thương
như thế của cậu! – Nam Phong từ từ tiến lên, trong khi Bảo Khánh sượng cả người
vì những gì anh vừa nói.

- Cậu thì biết gì hả? Đúng!
Là tôi sợ! Nhưng tôi còn chẳng biết tôi đang sợ cái gì, làm sao đến lượt cậu
quản! – Bảo Khánh tức giận nhìn từng bước chân của Nam Phong, hét lên lần nữa.

- Nếu cậu đã biết mình sợ thì
cậu còn không biết mình sợ cái gì? Nhìn trực diện đi Bảo Khánh! Lúc nãy chính
cậu cũng nói với Phương Linh một cách lạnh nhạt như vậy, thì liệu cậu còn yêu
cô ta? Tôi đúng là chưa từng yêu ai, nhưng nếu tôi có yêu thì tôi dám đối mặt! – Nói tới đây, Nam Phong chợt vẽ lên một nụ
cười nhẹ. Gương mặt cao ngạo lạnh lùng lại hiện lên trong đầu anh, người có một
vị trí không hề nhỏ trong tim anh.

Bảo Khánh chợt ngồi khụy xuống, đầu cậu lặp
đi lặp lại câu nói vừa rồi của Nam Phong. “ Tôi đúng là chưa từng yêu ai, nhưng
nếu tôi có yêu thì tôi cam đoan mình dám đối mặt”.

Nam Phong đi đến đối diện Bảo Khánh, nhìn bộ
dạng chẳng ra làm sao đang ngồi xổm dưới đất, miệng lại cười tự mãn trông rất
oai phong.

- Nếu tớ thật sự thích Diệu
Anh, cũng chắc gì cô ấy sẽ có tình cảm với tớ!

Sau một hồi vật vã suy nghĩ, Bảo Khánh buộc
miệng phải nói ra một câu. Cậu tỉnh, giây phút này cậu rất tỉnh. Nếu thật sự
cậu thích Diệu Anh chỉ vì gương mặt thì cậu đã không khó xử như thế, đã không
hèn nhát như thế. Và nếu cậu cần một người thay thế thì cậu chỉ là một thằng
tồi.

- Cậu xác định, cậu không cần
người thay thế? – Nam Phong tự mãn nhìn xuống hỏi.

Bảo Khánh nhíu mày, dùng gương mặt chẳng mấy
thiện cảm lên nhìn anh rồi khí thế đứng dậy, nói:

- Xác định! Nhưng tôi không
biết, cuộc tình này là tốt hay xấu!

- Được! Nếu cậu đã cam đoan
như thế thì tôi chắc chắn Diệu Anh sẽ nhận ra!

Nam Phong nói xong, đưa nắm tay lên đập tay
với Bảo Khánh một cái rồi cả hai cùng cười một cách cao ngạo.

- Trở lại hiện tại…-

Sau khi nghe Nam Phong kể hết đầu đuôi cuộc
nói chuyện hôm qua, đầu Diệu Anh như là bị người ta giáng cho một cú. Sau lại có
thể như thế? Nghĩ tới đây, gương mặt vốn dĩ trắng hồng của cô bây giờ lại
chuyển thành đỏ hồng như trái cà chua.

- Diệu Anh! Tôi biết Bảo
Khánh thật sự chưa nguôi ngoai được chuyện của cậu ấy với Phương Linh. Cậu ấy
là thật sự thích cậu nhưng lại sợ ngã đau một lần nữa nên không dám đối diện.
Không biết có thể nhờ cậu giúp?

Diệu Anh vẫn còn đang “ sock” với những gì
Nam Phong vừa kể nhưng khi nghe anh nói như thế thì liền lấy lại vẻ mặt như
bình thường, nói:

- Giúp những gì?

- Nói vậy là cậu nhận lời?

- Được!

- Vậy thì tốt rồi! Thật ra
chỉ cần cậu…

[…]

Giờ học kết thúc, Yến Nguyên và Diệu Anh vẫn
như thường ngày, ưu nhã cùng nhau bước ra khỏi cửa lớp, Yến Vy cũng vội thu dọn
sách vở chạy theo.

- Vy! Cô có thể tự lái xe về
nhà hay không? – Yến Nguyên cất giọng hỏi khi cả 3 đang đi trên hành lang.

- Được! Nhưng em vẫn chưa có
bằng lái xe! – Yến Vy rụt rè, giọng nói lí nhí.

- 17 tuổi! Cô tưởng tôi cũng
có? Chìa khóa này! Lái xe cẩn thận! Lúc tối tự đánh lại đoạn mà tôi đã dạy cô
hôm qua! – Yến Nguyên vừa nói vừa đưa chìa khóa cho Yến Vy.

- Hôm nay cậu đi đâu à? –
Diệu Anh thay Yến Vy nói lên thắc mắc của cả 2.

- Hẹn hò! – Yến Nguyên nháy mắt
tinh nghịch, không ngờ tới anh chàng Nam Phong cách đó không xa vẻ mặt đang trở
nên khó coi.

- Hay nhỉ? Với ai? – Diệu Anh
cười cười lại hỏi.

- Bí mật! – Yến Nguyên vừa
nói xong cũng là lúc cả 3 người đi đến khúc rẽ của hành lang, lại bắt gặp Khải
Hoàng đang chỉnh tề đứng đó.

Cả 3 như không nhìn thấy bất kỳ ai, định đi
lướt qua nhưng vừa đến đối diện, Khải Hoàng liền lên tiếng:

- Yến Nguyên! Anh có thể gặp
riêng em một chút, được chứ? – Khải Hoàng nói xong còn cố gắng cười thật tươi
lấy lòng.

Yến Nguyên? Tên này là ai mà dám gọi tên cô
kiểu đó.

- Tôi chẳng có thời gian! Còn
nữa, không cho phép anh tùy tiện gọi tên tôi như thế! – Yến Nguyên nói xong,
định đi lướt qua người Khải Hoàng thì bị anh ta giật cánh tay, bước ngược về
sau.

Cả ba người, nhất là Yến Nguyên, cùng trừng
mắt nhìn Khải Hoàng. Một màn như thế lại lọt hết vào mắt Nam Phong. Anh khó
chịu cùng Bảo Khánh bước lên phía trước.

- Bẩn! – Yến Nguyên lạnh tanh
nói ra một chữ, vừa lúc sự chú ý xung quanh cũng bắt đầu nổi lên.

- Xin lỗi! Nhưng anh thật sự
có chuyện muốn nói! Em cho anh 3 phút, 3 phút thôi!

Yến Nguyên nhìn vẻ mặt thành khẩn của Khải
Hoàng, lại nhìn thấy xung quanh, fan của anh ta như muốn tức điên lên thì đột
nhiên cảm thấy hứng thú, chấp tay trước ngực, nói:

-
Ok! 3 phút! Cứ nói!

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi