Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 68.

- Không hề. Nhưng trước mắt
là cậu và Khánh đã hẹn hò rồi! – Yến Nguyên mỉm cười nhìn Diệu Anh khiến cô
thoáng cái đỏ cả mặt.

- Đúng rồi! Đáng nhẽ ra buổi
đi biển hôm nay không nên mời hai chúng tôi! – Nam Phong uống một ngụm café,
lại cười cười nhìn Bỏ Khánh.

- Nói gì chứ? Chọc tớ thì
được, đừng có chọc Diệu Anh của tớ! – Bảo Khánh hất mặt nói khiến Nam Phong và
Yến Nguyên cùng lắc đầu cười mà nhìn Diệu Anh.

- Cậu nói gì? Tớ là của ba mẹ
tớ, không phải của cậu! – Diệu Anh thanh minh trước câu nói của Bảo Khánh.

- Nhưng chỉ là bây giờ thôi!
Sớm muộn gì cũng phải! – Bảo Khánh gian tà nói.

- Không cãi với cậu. – Diệu
Anh bĩu môi nhưng trong lòng lại cảm thấy rất ấm áp.

- Được rồi! Không tranh cãi
nữa, gọi món đi! – Nam
Phong.

- Tớ cùng Diệu Anh đã gọi
rồi! Một lát sẽ có ngay. – Bảo Khánh.

- Diệu Anh à, cậu may mắn
nha! – Yến Nguyên cười cười trêu Diệu Anh.

- Đừng chọc cô ấy nữa. Cậu đi
thay quần áo đi biển đi. Một lát ra đó da sẽ bắt nắng. Phòng thay quần áo bên
đó! – Bảo Khánh chỉ về phía sau của Diệu Anh và Yến Nguyên, nói.

- Đợi tớ một lát! – Diệu Anh
cầm túi xách bước đi về hướng phòng thay quần áo.

Sau khi bốn người dùng một ít hải sản thì
kéo nhau đi dạo biển.

Hôm nay thời tiết đặc biệt đẹp. Cát vàng,
gió thu và nắng nhẹ. Bảo Khánh đã chu đáo thuê toàn bộ bãi biển cho bữa đi dạo
hôm nay, như thế sẽ không ai quấy rầy bọn họ.

Bảo Khánh và Diệu Anh đi phía trước, vừa đi
vừa chơi đùa, nghịch nước, rồi cả là rượt đuổi lẫn nhau.

Nam Phong và Yến Nguyên cầm giày đi phía
sau, nhẹ nhàng in từng dấu chân lên bãi cát vàng óng ánh.

- Lần đó, thật xin lỗi! – Yến
Nguyên chủ động lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng.

- Không sao! Tôi quên rồi! –
Nam Phong mỉm cười nhìn về phía trước.

- Nghĩ lại, quả thật cũng có
ngày tôi cùng cậu làm bạn. Tình thế bị đảo ngược thì phải? – Yến Nguyên cũng
mỉm cười.

- Là lòng người thay đổi.
Tình thế là thứ do lòng người tạo ra. – Nam Phong.

- Chắc là vậy! – Yến Nguyên
đưa tay vén tóc, nhìn những bước chân của mình trên mặt sóng.

Không khí im lặng lần nữa bao phủ hai người.
Nhưng đột nhiên nước biển từ phía trước bắn lên tung tóe.

Bảo Khánh cùng Diệu Anh đứng nhìn Nam Phong
cùng Yến Nguyên loay hoay, lại vừa trêu vừa đùa bọn họ.

- Haha! Xem đại thiếu gia Nam
Phong kìa! Sao không che cho Yến Nguyên hả? – Bảo Khánh cười đến chảy nước mắt.

- Còn nữa, hai người cứ im
lặng mà đi bộ thế kia, nhàm lắm! – Diệu Anh cũng cười.

Nam Phong cùng Yến Nguyên híp mắt nhìn cậu,
lại quay sang nhìn nhau rồi cùng cười nhết miệng một cái, không ai hẹn ai mà
cùng dùng chân đá nước lại vào người Bảo Khánh khiến cậu la chí chóe.

- Nam Phong chết tiệt! Cậu
chơi xấu! – Bảo Khánh vừa che cho Diệu Anh vừa nói.

- Cho chừa này! – Nam Phong
vẫn chưa ngừng đá nước.

- Hai người chơi xấu trước! –
Yến Nguyên cũng hợp tác với Nam Phong.

- Dừng lại!...* Chui ra khỏi
lồng ngực của Bảo Khánh*… Khánh, chúng ta đấu với họ! – Diệu Anh tinh nghịch
nói.

Nam Phong và Yến Nguyên nhìn người mới vừa
khiêu chiến rồi lại tiếp tục nhìn nhau. Ánh mắt của họ đang nói chuyện với
nhau.

“ Họ bảo đấu kìa!” – Nam Phong.

“ Nhưng đấu cái gì?” – Yến Nguyên.

“ Đấu gì cũng được. Chơi không?” – Nam Phong.

“ Chẳng sợ!” – Yến Nguyên.

- Đấu không? Hay là sợ thua?
– Bảo Khánh nắm lấy tay Diệu Anh, hất mặt nói.

- Chúng tôi chẳng sợ. Nhưng
đấu thế nào? – Nam Phong khoanh tay trước ngực nói.

- Cõng đua! – Diệu Anh nhìn
Bảo Khánh rồi cả hai đồng thanh nói.

- Cõng đua? – Nam Phong cùng
Yến Nguyên cùng trợn mắt hỏi lại.

- Sao? Dám chơi không? – Diệu
Anh cười thách thức.

- Cậu thế nào? – Nam Phong
nhướng mày nhìn Yến Nguyên.

- Tôi không biết định nghĩa
từ sợ! – Yến Nguyên cười nửa miệng.

- Được được! Đấu đi! Rặng dừa
ở đằng kia! Cặp nào tới trước sẽ thắng! – Bảo Khánh.

- Khả quan không? – Nam Phong
lai hỏi Yến Nguyên.

- Dù tôi và cậu không phải
một cặp nhưng là người khác thách đấu nên đành chấp nhận. – Yến Nguyên chấp tay
trước ngực nói.

- Được!...* Quay sang Diệu
Anh*… Lên lưng tớ! – Bảo Khánh.

Diệu Anh cười cười một cái rồi nhảy phóc một
cái lên lưng Bảo Khánh, vòng tay ôm lấy bảo vai cậu.

Lúc này Yến Nguyên mới nhận ra tình thế.
Thôi chết! Họ là người yêu của nhau, còn cô và Nam Phong chỉ là bạn. Quên mất!
Quên mất! Không lẽ bây giờ lại nhận thua.

- Đừng nghĩ như vậy nữa! Lên
lưng tôi, chúng ta nhất định sẽ thắng họ! – Nam Phong như đọc thấu suy nghĩ của
Yến Nguyên, hơi cúi người xuống nói.

- Ashiii! Nhưng không được tự
nhiên! Tôi quên mất 2 người kia…

- Mặc kệ họ! Không có vấn đề
gì đâu!

Yến Nguyên ái ngại nhìn anh rồi vẫn giữ thái
độ đó vòng tay qua cổ Nam Phong để chuẩn bị leo lên nhưng tay vừa mới vòng qua
liền bị Nam Phong sốc lên lưng anh khiến cô sợ tới mức nhắm chặt cả mắt.

Cô-cũng-là-con-gái-mà. @_@

- Đừng nói là lần đầu tiên
cậu được cõng nha? – Nam Phong nhìn người trên lưng đang hoảng hốt, nói.

-
Còn phải nói! – Yến Nguyên phát bực với vẻ mặt đùa cợt của anh. Nhưng cô quả
thật là lần đầu tiên bị con trai cõng. Mặt cô đang nóng lên đây này.

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi