Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 74.

- Nói ta nghe một chút, biết
đâu cũng gọi là giải thích! – Ông nội kiên nhẫn nói.

- Haizz… Vấn đề cá nhân, có
một chút nhạy cảm. Lúc nãy cháu còn định xông thẳng vào phòng tìm nội! – Nam
Phong định thần lại, nói.

- Vậy giờ cháu định tự giải
quyết?

- Có lẽ vậy! – Nam Phong
nghiêng người, tay chống cằm nhìn ông nội.

- Vậy ta cũng không hỏi
nhiều! Sau này gặp chuyện thì nhớ bình tĩnh một chút! – Ông nội có vẻ không yên
tâm. Trước giờ Nam Phong là người trầm tĩnh, làm việc gì cũng bình tĩnh và suy
xét kĩ. Nhưng biểu hiện lần này của anh có hơi nghi hoặc.

- Cháu về phòng đây! Ông từ
từ đọc sách! – Thở dài một cái, Nam
Phong đứng dậy mở cửa phòng bước đi. Một lát anh nên liên lạc với Bảo Khánh.

[…]

- Cậu ăn cái này đi! – Bảo
Khánh ngồi cạnh Diệu Anh, chăm chút cho cô ăn trưa. Từ sau khi hai người quen
nhau, mỗi bữa ăn đều do Bảo Khánh chuẩn bị. Xem ra hai người rất vui vẻ với
nhau.

- Cậu cũng ăn đi! – Diệu Anh
cười một cái rồi cũng gắp một ít thức ăn cho Bảo Khánh.

Yến Nguyên ngồi đối diện cả hai, ánh mắt
nhìn ngoài của sổ, trên tai đeo heatphone. Hôm nay Nam Phong không đến trường,
không hiểu sao trong lòng cô có chút lo lắng, nhưng cũng không rõ lí do. Chỉ
thấy thiếu thiếu một thứ gì đó. Hỏi Bảo Khánh về Nam Phong thì cũng không tiện
nên cô không lên tiếng.

Nhìn Yến Nguyên từ nãy giờ vẫn là thất thần
nghe nhạc, Diệu Anh lo lắng hỏi:

- Cậu không được khỏe sao
Nguyên?

Yến Nguyên tuy đeo tai nghe nhưng vẫn biết
Diệu Anh hỏi gì. Cô quay sang nhìn Diệu Anh rồi lắc đầu một cái, ánh mắt lại
trở về chỗ cũ.

Vừa lúc đó Yến Vy bê đồ ăn đi đến bàn của ba
người. Nhỏ nhìn Yến Nguyên tâm trạng có vẻ không tốt liền dùng ánh mắt để hỏi
Diệu Anh và Bảo Khánh nhưng cả hai cũng lắc đầu.

- Chị, em có thể ngồi không?

Im lặng gật đầu.

Yến Vy ngoan ngoãn để khay thức ăn xuống
bàn, tiện tay khui chai nước khoáng Yến Nguyên nhờ mình mua đưa cho cô.

Yến Nguyên nhận chai nước, gỡ heatphone rồi
uống một ít. Lúc này cô mới nhận ra ba người kia có vẻ đang chăm chăm nhìn cô.

- Có chuyện gì? – Yến Nguyên
nhíu mài hỏi.

- Hôm nay tôi thấy cậu lạ lắm
nha! – Bảo Khánh.

- Lạ cái gì?

- Giống như đang lo lắng cái
gì thì phải!? – Diệu Anh.

- Lo lắng cái gì? – Yến
Nguyên hừ lạnh.

- Thật mà chị. Lúc sáng em
còn thấy chị như đang chờ ai thì phải! – Yến Vy.

- Vậy sao? Nhắc mới nhớ, hôm
nay Phong không có đi học! Hay là cậu lo lắng cho Nam Phong? – Bảo Khánh cười
gian.

- Nhảm… nhảm nhí! – Có một
chút bối rối trong lời nói, Yến Nguyên quay mặt sang chỗ khác.

- Thôi ăn nhanh một chút, còn
học! – Diệu Anh không để cho Bảo Khánh nói lung tung bèn nhét ngay con tôm vào
miệng cậu.

Nhưng với cái cá tính của Bảo Khánh thì đâu
có tha cho Yến Nguyên dễ dàng như thế. Lâu lâu mới có cơ hội trêu cô cơ mà.

Giả vờ không để ý tới Yến Nguyên, Bảo Khánh
liền nói:

- Cậu biết không Diệu Anh,
hôm qua lúc tớ với Nam Phong ở quán bar, có một người tên Rick mời Phong uống
rượu rồi còn bảo cậu ấy vào phòng vip nói chuyện đó! – Nói xong len lén nhìn
Yến Nguyên.

Diệu Anh cùng Yến Vy có một chút bất ngờ với
lời này của Bảo Khánh, không khỏi đồng loạt quay sang nhìn Yến Nguyên.

- Cậu nói Rick tìm Nam Phong?
– Cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

- Đúng vậy! – Bảo Khánh.

- Cậu ấy tìm Phong làm gì?

- Làm sao tôi biết! – Bảo
Khánh thản nhiên nói khiến Yến Nguyên cảm thấy không vui.

- Vậy thì cậu cũng không cần
nhắc tới việc đó làm gì! – Hừ lạnh một cái, Yến Nguyên cầm điện thoại bước đi.

- Chị ấy làm sao vậy? Lại cáu
gắt! – Yến Vy ngây ngốc nói.

- Là quan tâm Nam Phong! –
Bảo Khánh cùng Diệu Anh đồng thanh nói.

[…]

Yến Nguyên rời khỏi căn-tin, đi một mực ra
sân sau của trường học. Hôm nay cô cũng nhận ra cô hơi lạ nha! Nhưng lạ cái gì
mới được chứ???

Ngồi xuống ở băng ghế, Yến Nguyên cầm điện
thoại lên tìm kiếm.

Tìm! Tìm! Tìm!

Cô là đang tìm số của Nam Phong. Vừa định
chạm ngón tay định gọi thì một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: Sao phải gọi cho
cậu ta?

Ảo não day day trán, Yến Nguyên thật sự rối.
Cô sao lại lo lắng cho Nam Phong từ sáng đến giờ? Ây… Thật là phiền phức.

Nhưng lần này thì khác một chút. Tư tưởng
quan tâm của cô đã chiến thắng lí trí. Yến Nguyên nhấn gọi.

Sao một hồi dài tiếng tút tút, cuối cùng
cũng có người bắt máy. Nhưng giọng nói truyền đến khiến cho Yến Nguyên xém tí
là đánh rơi điện thoại, đó là giọng của Thanh Thúy.

- Alo! – Đầu dây bên kia,
Thanh Thúy cười nửa miệng.

- Thanh Thúy? – Mày đẹp nhíu
lại, Yến Nguyên có chút ngỡ ngàng trong giọng nói.

- Tất nhiên là tôi. Cậu tìm
Nam Phong sao? – Thanh Thúy nói giọng chọc tức Yến Nguyên.

- Sao cậu lại giữ điện thoại
của cậu ta?

- Sao lại không thể? Tối qua…
À! Không có gì đâu. Nói chung là bây giờ Phong không có ở chỗ tôi. Cần thì tôi
giúp cậu nhắn lại!

- Nhảm nhí! – Nói xong hai
chữ, Yến Nguyên thô bảo tắt cả nguồn điện thoại.

Có trời mới biết là bây giờ cô cảm thấy cực
kỳ khó chịu. Cứ như bị lấy đi cả tim gan vậy. Rõ ràng cô điện cho Nam Phong, cái
tên mất tích từ sáng. Vậy mà Thanh Thúy lại bắt máy. Cứ như hai người ở chung
một chỗ. Ây… Bực cả mình!

Thở hắc một cái, Yến Nguyên rất không vui
bước về lớp.

[…]

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi