Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 84.

- Ừ! Em về đi! Cho cô gửi lời
thăm Yến Nguyên nhá!

- Vâng! – Anh bước lên xe,
đội mũ bảo hiểm rồi gạt chân chóng, như một con báo gấm, rồ ga rời đi.

[…]

Sau khi rời khỏi Parkson, Thanh Thúy cùng
Phương Linh tiếp tục đi mua sắm.

- Mày định cho con Nguyên thế
nào? – Vừa xem một vài bộ váy, Phương Linh cất tiếng hỏi Thanh Thúy.

- Mày nghĩ sao? – Thanh Thúy
dậm lại phấn.

- Không liên quan tới tao! –
Phương Linh ướm thử một bộ váy, đứng trước gương xoay xoay.

- Tao đã tính đâu ra đó. Ít
ra thái độ của nó lúc nãy cũng khiến tao hài lòng! – Thanh Thúy cũng lựa váy,
mặt cười đểu.

- Tao vẫn thấy mày đánh giá
hơi thấp con nhỏ đó rồi đó. Ba nó thương nó như vậy, nó cũng đâu phải hạng vừa.
– Phương Linh.

- Nè! Dù gì tao cũng có người
giúp. Tên người Úc đó cũng chẳng tốt lành gì hơn tao đâu, chết thì chết chung!
– Thanh Thúy.

- Làm gì cũng tùy mày thôi! –
Phương Linh bỏ vài bộ váy vào giỏ hàng.

- Còn mày? Tao vẫn chưa thấy
gì hết đó! – Thanh Thúy.

- Từ từ! Hai người đó còn mới
bắt đầu thời kì tình yêu còn gì?! Tao đợi lúc chúng nó đang vui vẻ nhất thì một
phát đạp đổ! – Nhỏ nhết môi.

- Mày hẳng cao tay hơn tao! –
Thanh Thúy nói rồi cả hai cùng bật cười.

Ngoài cửa kính của cửa hàng, một anh chàng
mặc quần áo đơn giản. đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, ánh mắt nhìn vào hai
cô gái trong cửa hàng. Anh ta có vẻ hơi nhíu chân mày lại một chút rồi lấy điện
thoại ra gọi.

- Alo! Tôi đã theo dõi cô ta.
Bây giờ cô ta đang đi với bạn.

-…

- Tôi biết rồi! – Đối phương
nói ngắn gọn để anh ta hiểu rồi anh ta nhanh chóng cúp điện thoại, sụp mũ lưỡi
trai rồi nhanh chóng mất dạng.

Trong này, mi mắt Thanh Thúy giật giật mấy
cái. Nhỏ đưa tay dụi mắt.

- Sao vậy? Bụi à? – Phương
Linh hỏi.

- Đột nhiên mi mắt khó chịu!
Cũng không có gì!

- Được rồi! Vậy đi tính tiền
thôi! Mua cũng không ít! – Phương Linh nhìn giỏ hàng rồi đẩy về phía trước.

- Đi! – Thanh Thúy bước theo.

Rời khỏi cửa hàng quần, Thanh Thúy láy xe
đưa Phương Linh về nhà rồi một mình láy xe đi tiếp về nhà mình. Mi mắt nhỏ vẫn
tiếp tục giật giật mấy cái.

Vì nhà nhỏ cũng thuộc hàng biệt thự lớn nên
được xây ở một khu đất khá tách biệt với bên ngoài.

Từ đầu đường về tới nhà cũng không gần mấy
nhưng theo thói quen Thanh Thúy vẫn láy xe chầm chậm vì nắng chỗ này rất đẹp.

Vừa tới khúc quanh, đột nhiên đùng một cái,
một nhóm 2 người mặt vest đen nhảy từ ven đường ra.

Thanh Thúy hốt hoảng giẫm thắng, kéo thành
một vệt dài màu đen.

Mắt trợn ngược, mồm há hốc và vẫn chưa biết
gì xảy ra, chiếc xe mui trần của nhỏ đã có thêm hai người ngồi vào.

- Láy xe vòng ra. Đi theo
chúng tôi! – Một tên đè thấp giọng nói vào ai Thanh Thúy. Tên còn lại dí vào
mặt nhỏ một con dao găm.

Sắc mặt Thanh Thúy chuyển từ hồng sang
trắng, từ trắng sang xanh. Chỉ cần cử động nhẹ một cái thì con dao đó sẽ cứa
vào mặt nhỏ ngay.

Chưa biết sự tình ra làm sao, Thanh Thúy đã
ngoan ngoãn lui xe và láy đi theo chỉ dẫn của hai người đó.

Tay cầm
vo-lang của Thanh Thúy run lên khiến xe chạy loạn choạn trên đường. Tên cầm dao
kê vào mặt Thanh Thúy tăng sức, ấn dao vào má nhỏ.

- Á! Làm… làm ơn đừng cắt!
Làm…làm ơn…

Thanh Thúy mếu máo nói. Từ mặt nhỏ truyền
đến một cơn đau rát khó chịu. Lưỡi dao chắc chắn đã cứa vào da nhỏ.

- Nhanh chóng láy đi. Phía
trước rẽ phải, rời khỏi thành phố!

Thanh Thúy đến cả cái gật đầu cũng không
dám, len lén liết nhìn hai tên đó qua gương chiếu hậu, đồng thời nhìn thấy trên
má phải mình xuất hiện thêm một vệt máu xấu xí.

Tim nhỏ lại nhảy lên một trận điên cuồng.
Gương mặt nhỏ phải làm sao kia chứ? Khốn khiếp! Bọn này là ai?

- Cô bé! Tốt nhất đừng nghĩ
nhiều. Cho cô 30ph láy xe rời khỏi thành phố! Nhanh! – Tên cầm dao lạnh giọng.

- Đư… được! – Thanh Thúy lấp
bấp trả lời.

Chiếc mui trần màu trắng rất nhanh rời khỏi
thành phố trong lời hâm dọa của hai người mặt vest đen kia.

Tầm 1h đồng hồ, theo sự chỉ dẫn của hai
người kia, chiếc xe của nhỏ chậm rãi láy vào khuôn viên một căn biệt thự màu
đen, hoàn toàn tách biệt với bên ngoài.

- Xuống xe! – Tên dí dao vào
mặt Thanh Thúy ra lệnh cho nhỏ rồi thu dao lại.

Ánh mắt Thanh Thúy mang theo sợ hãi cùng
toan tính đảo một vòng. Tháo dây an toàn, mở cửa xe, nhỏ co chân chạy.

- Gâu! Gâu! Gâu!

Chân chưa chạy được 5 bước, Thanh Thúy đã bị
âm thanh kia hù cho hết hồn. Nhỏ len lén mở mắt trong khi tiếng chó sủa vẫn
vang lên chói tai.

Đó… đó là chó Husky. Thanh Thúy còn đủ thông
minh để nhận ra nó. Nhưng không chỉ có 1 mà là 10 con. Chúng đang bổ nhào về
phía nhỏ. Cũng may là có người giám hộ, nếu không…

Thanh Thúy sợ tới xanh mặt, ngã ngồi trên mặt
đất.

Hai tên vừa đi chung với Thanh Thúy dùng ánh
mắt khinh thường nhìn nhỏ, sau đó tiến lên mấy bước xốc Thanh Thúy lên, kéo đi.

Thanh Thúy lúc này mới tỉnh lại, nhận ra
tình thế liền hốt hoảng vừa giãy giụa vừa hét lên:

- Buông ra! Các người muốn
đưa tôi đi đâu? Biết tôi là ai không hả? Ba tôi sẽ cho các người biết tay, thả
ra!

- Câm miệng! Bằng không cô
làm mồi cho bọn nó! – Một tên quát nhỏ, hất mặt về phía bầy chó vẫn đang điên
cuồng sủa.

- Gì hả? Rốt cuộc các người
là ai? Muốn đưa tôi đi đâu? – Tuy sợ nhưng Thanh Thúy vẫn cố thét.

- Ông chủ muốn gặp cô! – Một
tên nói ra vài chữ rồi mở cánh cửa sắt, tiếp

tục đưa Thanh Thúy
đi tới. [Còn tiếp…]

Bình luận truyện Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngân Ken
đăng bởi Ngân Ken

Theo dõi