Tùy Chỉnh
Đề cử

Q2_chương 10

Vừa gật đầu xong cô nhớ ra cái gì đó sai sai , ngước nhìn hai tên to cao đang nhìn cô:
- Tại sao, xung quanh tôi bị bao vây hai anh thế, ngồi ở đó nghẹt thở chết được
Bắt cô ngồi thế chả khác nào cho họ ăn đậu hủ dễ hơn sao, thế thì cô không thể bắt chuyện được với người khác rồi. Lãnh Phong với Hoắc Thiên mặt đen, cô ta nói ngồi với mình nghẹt thở, chiều riết hư rồi , tên tóc đỏ đáng ghét nào đó cúi xuống, mặt kề mặt với cô :
- Cô ngồi ở đó để chúng tôi bảo vệ cô khỏi ánh mắt đám sói trong lớp, cô còn không biết ơn, mà còn kêu ngồi cùng bọn tôi nghẹt thở. Cô muốn chết hả?
Cái này gọi là ăn hiếp đúng không, cô nhỏ thế này sao địch nổi hai tên to cao này, nhịn nhịn, mình cần phải tìm cách trốn đã, đành nhịn bọn họ vậy. Thấy cô ngoan ngoãn nghe lời, hai tên nào đó dễ chịu phần nào, Lãnh Phong ngước đầu lên, Hoắc Thiên cười nhẹ, đôi mắt khép lại thành :
- Cô nghe lời đi, bọn tôi muốn tốt cho tôi thôi, sói ở đây nhiều lắm không phải giống chỗ cô đâu
Hàn Song Nghi gật đầu nhẹ lẩm bẩm:
- Chả lẽ các người không phải sói
- Cô nói gì thế ?
Vì gần cô nên Lãnh Phong nghe được cô nói gì, cô lắc đầu cứ như mình vô tội.
Hoắc Thiên mở cửa ra, tiếng ồn trong lớp trở nên im đi, cả ba đều bước vào.Hàn Song Nghi đi sau bước theo , bị ánh mắt của nhiều người chăm chú làm cô không tự nhiên lắm, nhất là ánh mắt của cô gái tóc xoăn dài kia kìa, nhìn cô ta quen quá. Cô ôm cặp mình vào lòng, đi thật nhanh đến bàn của mình , Hoắc Thiên quay xuống , tay vịnh lên ghế nói nhỏ đủ cho cô nghe:
- Cô cứ tự nhiên đi, bọn tôi đã chuẩn bị trước rồi, không hiểu gì cứ hỏi tôi
Cô im lặng gật đầu nhẹ, mọi thứ ở nơi này thật lạ , lần đầu tiên cô nhìn thấy mấy thứ này ấy.
" Cạch"
Tiếng mở cửa làm cô ngây ra , một bóng người bước vào , hắn ta cầm một quyển sách, đi đến chỗ chiếc bàn trên cùng sau đó đặt mọi thứ xuống. Cô nhìn hắn ta thấy thật giống tên đầu kia quá, chắc trùng hợp thôi
- Cả lớp mở trang 111 ra ta học tiếp bài
Cô chả biết hắn đang nói gì cả, cô lần đầu đến đây mà. Thầm khóc trong lòng, mọi người chú ý thế sao cô hỏi được chứ. Cô nằm gục xuống bàn, hôm qua bị làm vẫn thấy nhức và mệt quá,cô ngủ lúc nào không hay
- Ê ..Ê, dậy đi

Bị đánh thức, cô nhíu mày lười biếng bật người lên :
- Đây là đâu ?
- Cô lúc nãy ngủ quên trong lớp nên tôi bế cô xuống đấy
Giộng có chút tức giận của Hoắc Thiên làm cô tỉnh giấc hoàn toàn
- Không phải do hai người, hôm qua làm tôi đau quá, nhức người mà ngủ chưa đủ giấc nên giờ mới ngủ quên
Còn trách hắn nữa chứ. Hoắc Thiên để ý cô tự nhiên co chân lại, làm chiếc váy lộ một chút quần nhỏ ra, cúc trên áo bị mở ra lúc nào không hay, lộ cả hai bầu ngực. Đũng quần hắn nhô lên
- Shit cô đang quyến rũ tôi đấy à
Vừa dứt lời hắn đè cô , chiếc giường bị thụt xuống. Cô chưa kịp phản ứng hắn đã hôn lên môi cô rồi, lúc đầu nhẹ nhàng dần dần lưỡi tiến vô miệng cô cố tìm cái mật ngọt bên trong đó. Bị hôn như thế làm cô không thở được, hai tay cố đẩy hắn ra liền bị Hoắc Thiên nắm lấy, kéo lên đỉnh đầu . Hắn thả môi cô ra, lấy được oxi cô thở thật mạnh và nhanh, môi mọng nước bị chà đạp giờ sưng to, nước miếng của cả hai đều từ khóe miệng cô mà chảy xuống
Hắn cười một bên, đem mắt kính ném xuống :
- Làm trong phòng y tế chắc kích thích lắm, ở đây có người ra vào đấy
- Đừng đừng mà ... AAAAA
Hắn cởi một nửa áo trên của cô, đem áo ngực đẩy tận lên cao, không một chút do dự ngậm xuống, tay bị trói nên không cử động được ngay cả chân cũng thế :
- Xin .. Anh đừng ở đây
Cô khóc cầu xin , nhưng Hoắc Thiên nào nghe, hắn buông ngực cô, tay còn lại mở cúc, hắn dùng môi lướt qua vòng eo mảnh khảnh của cô, dùng lưỡi liếm xung quanh rốn . Hàn Song Nghi rùng mình, lúc nãy phản kháng nên váy bị lệch một bên làm hắn dễ dàng kéo xuống
Vì bị kích thích bao trùm , cô không cần phản kháng nữa, Hoắc Thiên biết thế :
- Ngoan lắm. Tôi sẽ khiến cô sướng đến đỉnh
Câu nói dâm ô làm cô đỏ mặt. Hắn chi tay cô tự do, liền đẩy đôi chân thon của cô ép lên ngực, cúi xuống hôn nhẹ lên tiểu huyệt cách quần lót
- Buông ra, chỗ đó bẩn lắm, đừng..... Aa...umm
-

Bẩn bẩn tránh ra mau : Cô lấy tay đẩy đầu hắn ra, nhưng không được, hắn càng lấy lưỡi khiêu khích cô.
- A..aa.. ưm ưm.. xin anh .. um.. buông ra... lỡ có người thấy... thì sao... Aa....
Hắn ngước đầu lên cười mỉm liếm tay :
- Thì có sao?
Trời ơi còn nói thế nữa, hắn không xấu hổ thì thôi nhưng cô lại xấu hổ đó. Nghĩ đến có người vô xem họ đang như thế này làm cô không có lỗ để chui xuống ấy.
Hắn tiếp tục cúi xuống, vén quần lót sang một bên thổi nhẹ, tiểu huyệt run run chảy chút nước dịch ra :
- Cô còn chống cự trong khi nó đang chảy nè, cơ thể cô thành thật hơn ấy
Vừa dứt câu, hắn cắm ngón giữa vào trong, cô bị nhét vào một cách bất ngờ, đầu ngước lên, mắt còn chưa đọng nước mở to ra.
- Aa... hưm hưm
Cô che miệng lại không muốn tiếng rên phát ra, Hoắc Thiên di chuyển tay ra vào bên trong chỗ ấm áp đó . Hắn vươn người lên đối mặt với cô, nhưng tay thì vẫn luân động ở dưới :
- Mở tay ra để tôi nhìn khuôn mặt hiện giờ cho tôi xem , tôi càng muốn nghe tiếng rên rỉ khi tôi đang làm cô đấy
Cô liền lắc đầu, tay càng che chặt lại
- Buông nhanh, cô lại không nghe lời rồi đấy
Hoắc Thiên lạnh lùng nói khi cô phản đối hắn, thật không ngoan mà. Cô khó tránh được, buông tay ra , hắn dùng tay còn lại vút nhẹ đầu cô, tay kia vẫn làm việc ở dưới
- Ngoan lắm , nghe lời thì sẽ được thưởng
Hắn rút tay ra khỏi cơ thể cô, tay giơ lên cho cô xem, một chút dịch vẫn còn bám trên đó , hắn lấy tay liếm lên
- Của Tiểu Nghi ngon quá, để tôi cho vào bên trong cái thứ to, nóng hơn, cứng hơn ngón tay , khiến cô sướng hơn
Cô khóc không ra tiếng, sắp bị làm nhục nữa rồi, cô sợ quá. Hàn Song Nghi cầm tay hắn cầu xin:
- Đừng xin anh.... đừng ở đây

- Hahaha.. bảo bối không muốn nhưng tôi muốn
Hắn cầm cái thứ nóng của hắn, kề với môi tiểu huyệt, vì có dịch bôi trơn nên cự long to của hắn dễ vào hơn.
- A...aa.. sướng quá
Hoắc Thiên sung sướng ra vào thật nhanh, còn cô vì chưa kịp thích ứng nên rất đau. Hắn cằm chân để lên vai hắn
" Bạch bạch bạch" va chạm của hai bộ phận ngày càng rõ rệt, hắn đâm ngày càng sâu hơn.
- Aaa...a.aa...aa
- Bảo bối rên to hơn đi, to cho mọi người nghe đi
- Aaaaaaaaa
Thấy bên dưới bị phun nước lên quy đầu, hắn ngạc nhiên ôm cô vào lòng:
- Bảo bối cô ra rồi à, đúng là cơ thể dâm đảng
Hắn càng đâm ra đâm vào thật nhanh. Tóc cô bị mồ hôi thấm lên, mắt bị lớp nước che đi làm mờ nhòa.
Cô từ đau đớn chuyển sang sung sướng, ý trí cô ngày càng phai nhòa. Không được , cô phải thoát ra khỏi đây mới được. Dùng ý trí còn sót lại đẩy hắn ra :
- Bảo bối lại còn chống đối nữa à
Hắn đâm thật nhanh hơn, cô vì chịu không nổi nên ngất lịm đi. Hắn tiếp tục việc của mình, không biết do bị ép chặt nên không chịu nổi. Hoắc Thiên vừa cầm ngực của cô vừa thở
- A....a...
Bắn thật sâu bên trong , mặc dù ngất đi nhưng miệng cô vẫn rên rỉ khi cả hai cùng lên đỉnh.
Hắn ngồi xuống giường ,cự long bị rút ra , tinh hoa bên trong tràn ra theo từng dòng, khuôn mặt thỏa mãn, cúc áo của hắn bung ra, khoe cơ thể của mình. Hoắc Thiên vừa vút tóc
" Cạch"
Ai đó mở cửa ra ung dung đi vào, bộ dạng tức giận của ai đó đi đến nhìn bãi chiến trường , cắn răng
- Các người trốn tôi ở đây để làm à
Nãy giờ Lãnh Phong đứng ngoài nghe tiếng rên rỉ đã hiểu bên trong có chuyện gì rồi. Chết tiệt hắn muốn hạ hỏa ngay và luôn.

_____
Thoả mãn các nàng chưa, rồi thì xin ít cmt nhá

Bình luận truyện Tình yêu or tình dục (siêu sắc., cao h)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi