Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3 _ chương 13

Không phải !” Lam Tĩnh Nghi nhục nhã nhìn Nạp Lan Địch , “Anh ấy là đồng nghiệp của tôi, cũng là sư huynh của tôi, là một người rất tốt, cậu không nên nói về anh ấy như thế…”Lam Tĩnh Nghi cơ hồ muốn bật khóc.

Nạp Lam Địch chau mày, “Tôi nên tin cô sao?”

“Lời tôi nói hoàn toàn là thật !” Lam Tĩnh Nghi lắc đầu.

“Được ! Lần này chúng tôi tin cô. !” Nạp Lan Địch thô bạo xoay đầu Lam Tĩnh Nghi, “Như vậy mấy ngày trước, chẳng lẽ cô qua đêm với người đàn ông khác ?” Gương mặt Nạp Lan Địch vô tình, lời vũ nhục khiến Lam Tĩnh Nghi cảm thấy khốn đốn.

Lam Tĩnh Nghi rùng mình, “Không phải, là… một học sinh nhiều ngày không đến trường, nên tôi đến nhà cậu ấy hỏi thăm. Vì lúc đó không khỏe, nên bất giác đành ở lại một đêm…”

“Nam hay nữ?” Âm thanh lạnh lùng của Nạp Lan Địch lại vang lên.

“… Nam, thế nhưng cậu ấy chỉ là học sinh !” Lam Tĩnh Nghi vội vàng bổ sung. Nói xong lại thấy hối hận, mình khẩn trương như vậy, ngược lại sẽ làm cho cậu ta sinh nghi.

“Tên gì?”

“Cậu ấy thực sự chỉ là học sinh, là học sinh mới chuyển trường. ”

“Tên gì!” Nạp Lan Địch không kiên nhẫn gầm lên.

Lam Tĩnh Nghi giật nảy mình vội thốt ra hai chữ, “Lam Tứ ”

“Cô không nói chúng tôi cũng sẽ điều tra ra, nhưng nếu chính miệng cô nói, chứng minh rằng giữa hai người căn bản không có gì.” Nạp Lan Địch nhìn thẳng cô phân tích.

Lam Tĩnh Nghi thở phào nhẹ nhõm.

“Chỗ nào không thoải mái?” Cậu lại hỏi, con ngươi đen áp bách.

“Không có” Lam Tĩnh Nghi cúi đầu, “Chỉ là trên người không có chút sức nào. ”

“Còn đau không?”

Cô ngước mắt lên, mặt tức thì đỏ lựng, rồi vội vã tránh tầm mắt bức người của Nạp Lan Địch.

“A ~~” Lam Tĩnh Nghi kinh hô, chớp mắt cô đã bị đặt lên giường.

“Đừng nhúc nhích!” Nạp Lan Địch dán bên tai cô trầm giọng áp chế, thấy lông mi Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhàng run, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt , cậu mím môi lại, ngồi dậy, vươn tay, xốc váy cô lên đến tận hông.

“Đừng !” Lam Tĩnh Nghi lặp tức khép chân lại. Thân thể cô run lên, hướng ánh mắt khẩn cầu về gương mặt Nạp Lan Địch lạnh lùng trước mặt cô.

Con ngươi đen âm lãnh , Nạp Lan Địch trừng trừng nhìn Lam Tĩnh Nghi, “Chữ này cũng không được nói. Nếu như lần sau để tôi nghe được, tôi sẽ cho rằng cô đang ve vãn tôi. Con gái nói có là không.”

Lam Tĩnh Nghi lắc đầu, mắt ướt sũng , lại mang theo đáng vẻ tiểu bạch thỏ , nhìn vào cực kì phong tình đáng yêu.

“Tôi thích con gái biết nghe lời, nếu như cô ngoan ngoãn, tôi nhất định sẽ đối với cô dịu dàng một chút. Bằng không, hậu quả sẽ rất thảm!” Nạp Lan Địch trầm giọng đe dọa Lam Tĩnh Nghi , trên môi điểm nụ cười tà ác khiến cô lại bất giác run lên.

“Ngoan, cho tôi kiểm tra một chút. ” Nói xong, cậu xé quần lót Lam Tĩnh Nghi , đẩy chân cô ra, “Đừng nhúc nhích !” Nạp Lan Địch vỗ vỗ đùi của cô.

Lam Tĩnh Nghi khuất nhục cắn môi, hai chân mở thành một góc vô cùng dâm đãng, đem nơi riêng tư bộc lộ không chừa điểm nào đối diện với thiếu niên trước mặt, dường như đang chờ họ tiến vào.

Nạp Lan Địch hài lòng nhìn tư thế của cô , đôi con ngươi dừng tại hoa cốc.

Lam Tĩnh Nghi nghiêng đầu sang một bên, giọt nước mắt nhục nhã rơi thẳng xuống giường.

Nạp Lan Địch cúi đầu xuống, chui vào giữa hai chân Lam Tĩnh Nghi , môi cùng mũi cơ hồ dán tại nơi riêng tư.

“Không…” Hai chân Lam Tĩnh Nghi theo phản xạ nhanh chóng khép lại, vừa vặn đem đầu của Nạp Lan Địch kẹp ở bên trong.

Nạp Lan Địch đẩy ra chân của Lam Tĩnh Nghi ra , lực đạo đủ để cô đau đớn, liếc nhìn cô một cái, “Cô muốn tôi đến như vậy sao?”

“Không, không phải !”

“Không phải thì ngoan ngoãn mở chân ra, đừng cử động !”

Lam Tĩnh Nghi cảm thấy đây là hành động nhục nhã nhất trên đời, thế nhưng cô chẳng có lựa chọn nào khác.

Nạp Lan Địch cúi người, ngón tay thon dài búng cánh hoa của cô, lộ ra thịt huyệt phấn nộn, cái miệng nho nhỏ thật là xinh xắn lanh lợi. Ngón tay của cậu chuyển qua chỗ huyệt khẩu, thịt non mẫn cảm nơi ấy lập tức đem ngón tay của Nạp Lan Địch cắn nuốt. Cậu liền không hề do dự cắm ngón giữa vào trong.

“A ~~” Lam Tĩnh Nghi tức thì cong người lên, hai chân hợp lại, tiểu huyệt khẩu không ngừng co rút lại bao chặt ngón tay Nạp Lan Địch đang xâm chiếm .

Nạp Lan Địch dùng tay chế trụ chân Lam Tĩnh Nghi , ngón giữa tiến vào thêm sâu, đồng thời vỗ về chơi đùa vách tường thịt mềm mại. Một cỗ dịch mật từ nơi kết hợp giữa huyệt khẩu và ngón tay cậu tràn ra.

Nạp Lan Địch rút ra ngón tay ướt sũng , nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Lam Tĩnh Nghi. “Thật mẫn cảm, mới cắm vào liền ướt thành như vậy !” Nạp Lan Địch đem ngón giữa đặt ở chóp mũi nhẹ ngửi, đem ngón tay vừa từ trong mật khẩu rút ra, đút thẳng vào miệng Lam Tĩnh Nghi.

Lam Tĩnh Nghi kháng cự, Nạp Lan Địch giữ chặt đầu cô , ngón tay ở trong miệng của cô nhẹ nhàng khoấy đảo.

Nạp Lan Địch cười khẽ, “Ăn ngon chứ ? Rất có mùi vị của hai chúng tôi đúng không?”

Lam Tĩnh Nghi ho khan, nhưng không cách nào thoát khỏi ngón tay càn quấy của cậu ta.

“Ăn cơm !” Nạp Lan Luật đi tới, mái tóc vàng lãng tử được buộc gọn sau ót, lộ ra gương mặt thiên sứ tuấn mĩ. Vóc dáng cao to chỉ mặc chiếc áo phong cùng quần thể dục đơn giản.

Váy của Lam Tĩnh Nghi bị kéo cao đến tận hông, quần lót cũng bị Nạp Lan Địch xé rách, lộ ra vùng hoa viên hình tam giác đầy cỏ mềm, thân thể mảnh khảnh đang bị một nam nhân cao lớn đè lên, ngón tay nam nhân đang khoáy đảo trong miệng nhỏ anh đào.

Nạp Lan Luật nghiêng đầu nói, “Ây, cơm còn chưa chín, các người đã ăn trước rồi. Đói bụng đến thế cơ à ?”

Lam Tĩnh Nghi gò má đỏ lên, hận không thể lặp tức chết đi.

______
Ai quên em chưa ạ :((
truyện full

Bình luận truyện Tình yêu or tình dục (siêu sắc., cao h)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi