Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3 chương 9

Lâm Tĩnh Nghi bồi hồi nhớ lại .

Hôm đó , thầy hiệu trưởng gọi cô lên phòng gặp ….

Lam Tĩnh Nghi một khuôn mặt tươi cười “ Thầy hiệu trưởng , thầy tìm em có chuyện gì không ?”

“ À , Chuyện là thế này . Có một học sinh vừa chuyển trường , muốn được xếp vào lớp của cô , cô xem….”

Lam Tĩnh Nghi nhíu mày , lớp cô học sinh đã quá tải so với những lớp khác . Chắc lại là một học sinh cá biệt , nên hiệu trưởng mới xếp vào lớp mình .

Lam Tĩnh Nghi có chút khó xử nói “ Thầy hiệu trưởng , không phải em không muốn , chỉ là , lớp em trước giờ rất nghịch phá , nay chúng mới ngoan ngoãn được đôi chút , tình hình học tập mới chuyển biến tốt đẹp được một chút.Nếu có học sinh mới vào , sợ sẽ ảnh hưởng đến lớp , vì thế…..” Ánh mắt của Lam Tĩnh Nghi bỗng bắt gặp đôi con ngươi đen láy , tiếng nói phút chốc ngưng bặt .

Phía sau , chổ hiệu trưởng đang ngồi , bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt xa lạ . Lúc nãy , chỉ lo nói chuyện cùng thầy hiệu trưởng , nên cô không để ý tới . Một cậu học sinh chỉ khoảng 16 , 17 tuổi . Người mặc đồng phục màu xanh , vóc dáng thanh cao , mái tóc cắt ngắn gọn gàng . Làn da rất sáng , ngũ quan tinh xảo , quả là một thiếu niên như hoa như ngọc . Nhưng đôi mắt hẹp dài lại ánh lên vẽ đạm mạc , tuyệt vọng và cô đơn .

Nam hài chỉ nhìn cô chằm chằm , đôi mắt vẫn đạm mạc như nước , bờ môi mím chặt khiến Lam Tĩnh Nghi có điểm xấu hổ .

Lam Tĩnh Nghi ngẫng người , gương mặt kia giống như đã từng quen biết . Nhưng trong ánh mắt lại khiến người ta cảm thấy cô đơn .

Nhìn vào đôi mắt ấy , nàng không thể nào nói tiếp , chỉ có thể quay đi , cố gắng tránh đi cái nhìn lạc lõng kia . Tại sao một cậu nhóc lại có ánh mắt như thế , lời của cô vô tình tổn thương đến cậu ấy sao ?

Hiệu trưởng lúng túng nói “ Cô giáo Lam , thế nhưng học trò này chỉ muốn được vào lớp của cô . Lam Tĩnh Nghi khẽ động tâm , ngước lên hỏi “ Em tên gì ?”

“ À , cậu ấy tên là Lam Tứ !” Hiệu trưởng thay lời lên tiếng “ Vậy sau này nhờ cả vào cô giáo Lam !”

Lam Tĩnh Nghi miễn cưỡng cười “ Em cũng họ Lam sao , thật khéo , chúng ta cùng họ , sau này em cứ gọi cô là cô giáo Lam !”

Lam Tứ nhàn nhạt nhìn cô , vẫn là vẽ mặt đạm mạc . Lam Tĩnh Nghi khóe miệng chậm rãi rũ xuống , kỳ quái nhìn Lam Tứ .

Chẳng lẽ cậu ta là người câm điếc ? Cô nghĩ ngợi đến mức đau đầu . Không biết phải làm thế nào với cậu học sinh này .

Từ năm 13 tuổi , Lam Tứ vẫn là học sinh vô cùng tĩnh lặng . Hắn dường như luôn tự nhốt mình vào trong thế giới riêng , không giao tiếp , không can hệ với bất cứ ai . Gương mặt lúc nào cũng vô cảm , ánh mắt lạnh nhạt chẳng buồn quan tâm đến thứ gì .

Lam Tĩnh Nghi đến bây giờ vẫn chưa từng nghe cậu nói chuyện . Cô càng khẳng định hơn việc đứa trẻ này bị câm . Vì không thể giao lưu với người khác , nên tính tình có điểm bất thường . Suy nghĩ như vậy , khiến cô đối với Lam Tứ thêm phần quan tâm , thêm phần lo lắng .

Tan học , Lam Tĩnh Nghi trở lại phòng làm việc thu don đồ đạc .

Trưởng phòng Hàn Phong đem cho cô một cốc nước , rồi ngồi xuống hỏi “ Vội vã như vậy muốn đi đâu sao ?”

Lam Tĩnh Nghi cũng không ngẩng đầu lên “ Cám ơn anh , em không khát , em muốn đến thăm nhà một học sinh , em ấy đã 3 ngày rồi không tới lớp.”

Hàn Phong nhìn cô , lo lắng hỏi “ Chân của em bị sao vậy ?”

Ngừng một hồi , Lam Tĩnh Nghi miễn cưỡng ười “ Chỉ là vừa hết bệnh nên người còn hơi yếu , anh yên tâm , không có gì đáng ngại .”

“Anh cùng đi với em !” Hàn Phong đi lấy áo khoát .

“ Đừng …” Lam Tĩnh Nghi cười nói “ Sợ thầy cô khác sẽ nói anh thiên vị em mất !” Nói xong , cô ra khỏi phòng làm việc .

Lam Tĩnh Nghi đứng trong phòng khách xa hoa , nơi ban công rộng lớn hướng ra ngoài còn có một bể bơi . Một thiếu niên đang hòa mình cùng dòng nước xanh mát . Tư thế vô cùng ưu mỹ .

Trong chốc lát , bóng dáng trong bể bơi dường như biến mất , khiến Lam Tĩnh Nghi sững sờ . Bỗng nghe “ phốc” một tiếng , thiếu niên từ mặt nước chui lên . Bọt nước phun tung tóe vào giày cô . Cậu lướt qua người cô , ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh .

Lam Tứ chỉ mặc quần bơi , mái tóc ướt rũ trên trán , làn da rất sáng , vóc người mỹ kiện . Thiếu niên dựa người vào ghế , tay cầm lên một ly rượu đỏ , vừa nhắm mắt , vừa thưởng thức , tựa hồ không phát hiện có một người đang đứng đấy .

Lam Tĩnh Nghi cầm lấy chiếc khăn long trên ghế dựa đưa cho Lam Tứ “ Khoác lên người đi , nếu không rất dễ bị cảm , cả tóc em cũng phải lau khô , nếu không….” Lam Tĩnh Nghi phút chốc ngừng nói , bởi vì một ánh mắt sắc bén , lạnh nhạt đang nhìn về phía cô , chế trụ trên mặt cô .

Lúc này , chú Trần tiến tới gần cô “ Cô giáo Lam , mời uống nước .” Lam Tĩnh Nghi vội đứng lên cám ơn , Trần bá gật đầu lui ra .

Lam Tĩnh Nghi vừa nhìn lại , đã thấy khăn tắm đắp trên người thiếu niên nào đó , chỉ là tóc cậu ta vẫn ướt sũng , không ngừng nhỏ xuống sàn nhà .

“ Lam Tứ , vì sao em không đi học ?” Cô nhẹ nhàng hỏi , nhưng cũng không trông mong cậu ta sẽ trả lời mình .

Lam Tứ nhắm mắt lại , tựa người vào ghế trong tư thế thoải mái . Tựa hồ chưa nghe thấy lời cô , cậu căn bản không muốn nói lý với cô .
Advertisement
Sponsored (Được tài trợ)

Ly rượu đỏ kia khiến Lam Tĩnh Nghi vô cùng gai mắt . Còn nhỏ tuổi như thế sao lại đòi học uống rượu . Nếu như là học sinh khác , cô nhất định sẽ lớn tiếng trách cứ , nhưng đây lại là Lam Tứ , một học sinh đặc biệt cá biệt , cô không thể làm thế .

“ Em….ngủ rồi sao ?” Cô khẽ giọng hỏi .

Hàng lông mi đen dài rung động , mí mắt mở ra , để lộ đôi đồng tử thâm sâu đạm mạc “ Cô tới đây làm gì ?”

Lam Tĩnh Nghi giật nãy mình , ngơ ngẫn nhìn Lam Tứ . Thì ra cậu ta không phải bị câm , thì ra cậu ta có thể nói chuyện . Trong lòng cô chẳng những không tức giận , mà lại còn dị thường vui sướng .

Một đứa trẻ ưu tú như vậy , nếu bị câm không phải rất đáng tiếc sao ? “ Lam Tứ , vì sao em không đi học , nếu như có chuyện gì khó khăn , em hãy nói với cô !” Lam Tĩnh Nghi phi thường kiên nhẫn , tiếp tục hỏi .

“ Cô làm sao biết tôi không đi học ?”

“ À ?” Lam Tĩnh Nghi sửng sốt , không ngờ rằng cậu ta sẽ hỏi như vậy “ Là các bạn trong lớp nói với cô .”

“ Cô chẳng phải cũng không đến lớp đấy sao ?”

“……..” Lam Tĩnh Nghi lúng túng nhìn Lam Tứ , cũng may Lam Tứ nhắm mắt , không thấy được vẽ mặt xấu hổ của cô . Cô đã sớm biết , Lam Tứ là học sinh khó đối phó nhất .

“ Tại sao không nói chuyện ?” Lam Tứ quét mắt nhìn Lam Tĩnh Nghi . ( anh ấy đang ghen ấy mà …hài…giống chồng đang chất vấn vợ mình quá …)

“ Vì cô bị ốm nên mới xin nghĩ ba ngày . Còn em , cô sẽ không truy cứu vì sao ba ngày qua em không lên lớp . Nhưng ngày mai , cô mong sẽ nhìn thấy em ở trường , được chứ ?” Lam Tĩnh Nghi chân thành nói .
truyện full

Bình luận truyện Tình yêu or tình dục (siêu sắc., cao h)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi