truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3_31


Nạp Lan Địch cầm lấy hai nhũ phong mềm mại của cô, ép lại. Đôi nhũ phong bị ép, thay đổi hình dạng, ép chặt vào nhau không hề có khe hở nào. Hồng mai nổi lên, kích thích dục vọng thiếu niên.

Cậu ma sát nam căn cực đại của mình giữa hai nhũ phong, di chuyển từ từ. Nam căn thô to ma sát da thịt trắng nõn khiến Lam Tĩnh Nghi không nén nổi tiếng rên. Ngực cô như bị tảng đá ngàn cân đè lên, rất khó chịu.

“A~~” cô ngửa đầu lên, rên rỉ, mái tóc đen nhánh hỗn loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng chật vật.

Nạp Lan Luật rút khỏi thân thể cô, dùng nam căn cự đại vuốt ve hai má cô. Một luồng bạch dịch phun ra trên mặt Lam Tĩnh Nghi. Cô mở đôi mắt đầy sương mù, chỉ thấy trước mắt là dục vọng thô to xấu xí của thiếu niên đang đung đưa. Cậu nắm cằm của cô, nhét nó vào miệng cô, bắn vào.

Một dòng bạch dịch chảy ra khóe miệng Lam Tĩnh Nghi, trong miệng cô cũng toàn là bạch dịch.

“Nuốt xuống” Nạp Lan Luật vẫn nắm cằm của cô, ngón tay thon dài quệt bạch dịch đưa vào miệng cô.

Lam Tĩnh Nghi cau mày. Thật muốn nôn. Nhưng nhìn đôi mắt tà ác của thiếu niên thì cô đành nuốt xuống.

“Vậy mới ngoan.” Nạp Lan Luật vỗ vỗ khuôn mặt cô, khen ngợi.

Nạp Lan Địch lấy chuối trong tủ lạnh ra, liếc Nạp Lan Luật một cái đầy tà mị, “Có đói bụng không?”

Nạp Lan Luật nhún vai, rất ăn ý ngồi lên bụng Lam Tĩnh Nghi. Sau đó cậu kéo rộng hai chân cô ra, chen chân mình vào giữa. Ngón tay thon dài của cậu hung hăng đẩy tiểu huyệt nho nhỏ đã sớm ướt đẫm của cô ra.

Tiểu huyệt nho nhỏ vì mới bị thiếu niên hành hạ khiến nó to ra, vẫn đang chảy nước.

“Địch, anh dùng sức quá rồi. Nhìn xem, cái miệng nhỏ của bảo bối không khép lại được.” Nạp Lan Luật tà tà nói.

“Cô ấy nhỏ quá. Phải lớn hơn một chút mới được. Nếu không anh sợ sẽ làm hỏng cô ấy mất.” Nạp Lan Địch bóc vỏ chuối, cầm lấy, đẩy vào cái miệng nhỏ.

“A~~ không ~~” Lam Tĩnh Nghi uốn éo người. Cô đã mất đi khí lực phản kháng rồi.

Quả chuối từ từ đẩy vào, hạ thân của Lam Tĩnh Nghi co rút lại. Rất nhanh quả chuối đã tiến vào khe suối.

“Sao bây giờ? Kẹt ở trong đó rồi. Bảo bối sẽ rất khó chịu.” Nạp Lan Luật nói.

“Lấy ra” Nạp Lan Địch chen ngón tay vào cái miệng nhỏ, lấy quả chuối ra.

“Buông ra…A ~~ ngô…” Lam Tĩnh Nghi nức nở nhưng căn bản không thể ngăn cản hai thiếu niên tà ác này giữ lấy mình, chà đạp mình.

Hai thiếu niên xúm vào hạ thân của cô gái. Nơi đó đã bị bọn họ làm cho sưng lên, giờ lại cho tay vào, dùng thìa múc chuối ăn như thể đó là mỹ vị vậy.

Chưa lấy ra hết mà dục vọng cực lớn của Nạp Lan Địch đã chen vào. Thân thể Lam Tĩnh Nghi giật lùi lại, phát ra tiếng thét chói tai.

“A~~” cậu ra vào rất nhanh làm cho Lam Tĩnh Nghi không chịu nổi.

Hơn nửa ngày sau Nạp Lan Địch mới thả chậm tốc độ, ôm cô xích lõa đi vào phòng tắm. Nam căn không rời khỏi tiểu huyệt mà nhẹ nhàng ra vào.

Cậu ngồi xuống nước, Nạp Lan Luật bước tới. Hai thiếu niên cao to xích lõa cùng tẩy trừ dấu vết họ để lại trên người cô.

Mà Nạp Lan Địch vẫn còn trong thân thể cô, muốn cô trong nước.

Hai thiếu niên thay phiên muốn cô rồi mới đem cô đã không còn tia khí lực nào đặt trên giường. Làn da sáng bóng của Lam Tĩnh Nghi tỏa ra ánh sáng như trân châu. Mái tóc dài che đi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn. Hai chân vô lực mở rộng ra, cánh hoa được rửa sạch nở ra, khe suối không còn gì che đậy hiển lộ. Cô nhắm mắt, trên tóc vẫn còn ướt nước, khuôn mặt mệt mỏi đến cực điểm.

Nạp Lan Luật kéo hai chân cô ra. Lúc cậu tiến vào, cô chỉ nhẹ nhàng “A” một tiếng. Nạp Lan Luật hôn lên môi cô rồi rất nhanh đã chạy nước rút trong thân thể cô.

Cô không biết họ muốn cô bao lâu trên giường. Trong lúc mệt mỏi cực độ, cô mơ mơ màng màng thiếp đi.

Sáng sớm tỉnh lại, ánh sáng mặt trời rực rỡ soi tỏ ba thân thể xích lõa. Lam Tĩnh Nghi mở mắt. Trước mắt cô là khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ với mái tóc đen mượt hơi mất trật tự che đôi mắt lại. Lông mi rất dài. Khuôn mặt say ngủ không hề thấy vẻ lãnh khốc thường ngày.

Thân thể hai người dán sát một chỗ, ở giữa không có khe hở nào. Lam Tĩnh Nghi đỏ mặt, giật giật thân thể mới phát hiện nam căn của cậu vẫn còn chôn trong thân thể cô. Hạ thể truyền đến cảm giác đau đớn.

Đôi mắt đen láy tà tứ lặng lẽ mở ra, dục vọng cực đại một lần nữa sống lại. Lam Tĩnh Nghi kinh hãi khi thấy phản ứng của cậu, kinh hô một tiếng thì bị cậu mở miệng ngậm tiếng của mình lại. Hạ thân cậu bắt đầu luật động trong thân thể cô.

“Hu hu…” thân thể Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhàng lay động, miệng bị đôi môi cậu chặn lại, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ.

Ánh sáng buổi sớm tràn vào, thiếu niên tuấn mỹ tóc đen lại một lần nữa đoạt lấy cô.

“Thật ồn ào” thiếu niên thân thể xích lõa có mái tóc vàng nằm bên cạnh xoay người lại. Mái tóc vàng mềm mại buông xuống theo tay cậu. Thân thể thon dài, rắn chắc kiện mỹ như một tác phẩm điêu khắc đầy nghệ thuật.

“Sớm thế đã ‘vận động’ rồi à” mặc dù lời nói thể hiện bất mãn nhưng đôi mắt hẹp dài tà mị xinh đẹp lại không chớp mà nhìn thẳng vào chỗ hai người trước mắt đang kết hợp.

Nam căn thô to đang ra sức ra vào tiểu huyệt nho nhỏ. Cánh hoa sưng đỏ bị nam căn mở lớn, cánh hoa phấn hồng cơ hồ muốn rách ra, kịch liệt co rút lại mà phun ra nuốt vào dục vọng. Nam căn khiến cho người ta sợ hãi dính một lớp mật dịch màu trắng. Nam căn chen vào tiểu huyết đến tận gốc, hòa cùng với cánh hoa và mật dịch trong tiểu huyệt.

Xung quanh tiểu huyệt tràn đầy mật dịch, không ngừng chảy ra theo chỗ hai người kết hợp. Tiếng nước “phốc phốc” nơi nam căn ra vào vang lên đầy dâm mỹ.

Đôi mắt của thiếu niên tóc vàng bị nhiễm dục vọng, nam căn sớm đã ngẩng cao đầu.

Những bạn có hứng thú với cuộc sống ở Tokyo hay du học Nhật Bản nhất định không nên bỏ qua!
Hội thảo Giáo dục Nhật Bản 2019 được tổ chức vào ngày 6/10 tại Hà Nội và trường đại học...

Nạp Lan Địch và Nạp Lan Luật lấy khăn mặt ấm lau dấu vết hoan ái trên cơ thể Lam Tĩnh Nghi. Đây là do Nạp Lan Luật. Lam Tĩnh Nghi để mặc cho hai thiếu niên loay hoay. Đêm qua bọn họ cuồng bạo đòi lấy cô và sáng sớm lại tiếp tục khiến cô nhũn cả người.

Nạp Lan Luật xoa xoa nơi hạ thân bị bọn họ chà đạp cả một đêm, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt hẹp dài.

“Thật là nhiều nước” cậu cúi đầu nói với Nạp Lan Địch.

Nạp Lan Địch nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Tĩnh Nghi đã mệt đến mức không chịu nổi, “Nếu không thế, sớm đã bị chúng ta giết rồi.”

Nạp Lan Luật cười: “Anh không làm thế được. Chúng ta chưa bao giờ ‘dịu dàng’ như thế với con gái.”

Nạp Lan Địch cũng cười.

Bọn họ mặc cho nàng một cái tiết khố (quần chip ạ !.!) chỉ có dây lưng tinh tế, không hề che đậy gì cả. Bên trên là hai mảnh vải khoét ở giữa, lộ ra hồng mai vừa trải qua hoan ái vẫn còn đang cứng lại.

“Đừng. Sao tôi có thể mặc nó được…” Lam Tĩnh Nghi nhẹ giọng kháng nghị, giọng nhỏ đến đáng thương. Cô chưa bao giờ mặc tiết khố lộ liễu dâm đãng thế này.

“Mặc cái gì là do cô quyết định à?” Nạp Lan Địch nói.

“Nhưng tôi…”

“Cô muốn không mặc gì cả à?” Nạp Lan Luật hỏi.

“Cô ấy vẫn còn sức tranh luận, điều này nói lên cái gì đây Luật?”

Nạp Lan Luật cười khẽ, cúi đầu, “Bảo bối ngoan, bảo cô mặc gì thì cô mặc cái đó đi, như thế mới không khiến chúng tôi tức giận. Không tức giận thì chúng tôi sẽ rất ‘dịu dàng’ với cô. Chẳng lẽ cô muốn thấy chúng tôi nổi giận à?”

Lam Tĩnh Nghi cúi đầu. Cô biết trước mặt hai người cô chỉ có thể phục tùng. Cô yếu ớt, căn bản không thể đối đầu với họ được.

Sau khi mặc quần áo tử tế, Nạp Lan Luật ôm cô, Lam Tĩnh Nghi nhu thuận nằm trong lòng cậu. Cô cảm thấy mệt mỏi, không còn sức phản kháng. Nạp Lan Địch mặc đồng phục màu đen theo sau họ ra khỏi biệt thự.

Trước khi lên xe, Nạp Lan Địch đưa cho cô một cái di động màu trắng.

“Phải mang theo mọi lúc.” Giọng điệu hoàn toàn là mệnh lệnh.

“Trên đó có số của tôi và Địch, tiện cho việc liên lạc.” Nạp Lan Luật nói thêm.

Lam Tĩnh Nghi cầm chiếc di động xinh xắn trong tay. Nhìn nó giống như một món đồ chơi, khiến cô liên tưởng tới mình.

“Nhớ kỹ chưa?” Nạp Lan Địch hỏi cô.

“Vâng.” Cô gật đầu.

“Nhìn vào mắt tôi.” Cậu nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt cậu.

Mắt Lam Tĩnh Nghi vụt sáng. Cô sợ cậu.

“Tôi…Tôi biết rồi…”

Nạp Lan Địch vuốt ve cái cằm tinh tế của cô, môi nhếch lên, chuyển người lên xe, chiếc xe thể thao màu đỏ liền khởi động.

“Đi thôi. Cô phải cam đoan rằng bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể liên lạc với cô. Chúng tôi sẽ kiểm tra, đừng tưởng là chuyện đùa. Nếu…Tôi nghĩ chắc không đâu, gần đây bảo bối rất ngoan.” Nạp Lan Luật nhéo mũi cô, ôm cô lên xe giống như một đứa trẻ vậy.

Lam Tĩnh Nghi cầm di động thật chặt, cô tựa người vào ghế, toàn thân không còn một tia khí lực nào.

“Qua đây.” Nạp Lan Luật nhìn cô, kêu lên.

Lam Tĩnh Nghi lắc đầu, “Không nên đâu. Sẽ ảnh hưởng đến cậu đang lái xe.” Cô cũng đã học được cách lấy cớ mà bảo vệ mình.

Nạp Lan Luật vươn tay qua, kéo cô ngồi lên đầu gối cậu.

Thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của cô giống như chú chim nhỏ nép vào ngực rộng lớn của thiếu niên. Nếu cô trẻ lại mười tuổi, nếu cậu cũng như vẻ bề ngoài như thiên sứ của mình, có thể cô sẽ rất hạnh phúc…Có điều, bây giờ cô có cảm giác như mình là chú chim nhỏ được hai cậu bé nuôi trong lồng vậy. Cô nhắm mắt lại, khép chặt đôi mắt tràn đầy bi thương.

Nạp Lan Luật vừa vuốt tóc cô, vừa dùng một tay thoải mái khống chế tay lái.

Cậu vẫn không ngừng nói chuyện. Cậu nói rất nhiều khi tâm tình tốt. Thỉnh thoảng cậu sẽ xoay mặt khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Cô nhắm mắt lại nhìn như một con mèo nhỏ điềm đạm đáng yêu. Bọn họ đã khiến cô mệt muốn chết rồi.

Môi của cậu dừng lại rất lâu trên mặt cô rồi mới rời đi.

“Con mèo nhỏ…Rất hay, rất hợp với cô ấy…” Cậu xoay mặt nhìn cô, Lam Tĩnh Nghi đang gối đầu lên ngực cậu thở nhẹ. Cô đang ngủ.

Vì đang ngủ nên cô không thấy được tia dịu dàng lóe lên trong mắt thiếu niên.

Bình luận truyện Tình yêu or tình dục (siêu sắc., cao h)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi