Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3_chương 12

Bây giờ đã là 5 giờ chiều , Lam Tĩnh Nghi dọn dẹp đồ đạc xong , chuẩn bị trở về nhà . Sáng nay , lúc tới trường , cô vẫn luôn thấp thỏm bất an , sợ mình sẽ nhận được điện thoại đe dọa , nhưng không có gì cả , tất cả đều thật bình thường . Bình thường đến đang sợ .

Cô dần dần bình tâm trở lại , có thể mọi chuyện đều đã qua . Đó cơ hồ chỉ là cơn ác mộng . Hai ngày liền cô cũng không có trở về biệt thự Dật Lam , nhưng đều chẳng có gì kỳ lạ xảy ra .

Thấy cô đứng dợi xe buýt , một chiếc xe dừng ngay trước mặt cô . Hàn Phong bước xuống xe , gương mặt tuấn tú gợi mở nụ cười “ Có muốn đi nhờ xe của anh không?” Anh dịu dàng hỏi .

Lam Tĩnh Nghi nhún vai “ Tại sao lại không ?” Hai người nhìn nhau cười , Hàn phong giúp Lam Tĩnh Nghi mở cửa xe .

Đến nhà , Lam Tĩnh Nghi mở cửa xe bước xuống , không quên nói “ Cám ơn sư huynh , làm phiền anh quá !”

“ Không mời anh một ly cà phê sao ?” Hàn Phong tựa vào ghế cười như nắng xuân .

Lam Tĩnh Nghi vờ như đang suy nghĩ “ Được rồi , thấy sư huynh vất vả đưa em về , em xin mời học trưởng vào nhà uống ly trà .”

Trên mặt Hàn Phong không giấu nổi niềm vui .

Lam Tĩnh Nghi quay đầu nhìn Hàn Phong cười nhẹ , rồi lấy chìa khóa ra mở cửa .

“ Sư huynh , mời vào nhà !” Cô bước vào trước .

Đột nhiên đồng tử cô mở lớn hết cở , sắc mặt lặp tức tái nhợt . Cô chạy nhanh ra ngoài , đóng sầm cửa lại , cả người dán chặt lên tường .

“ Làm sao vậy ? Tĩnh Nghi ?” Hàn Phong nhìn cô mặt cắt không còn giọt máu , lo lắng lay vai cô .

Lam Tĩnh Nghi đôi môi có chút run rẫy , cô cố lấy lại bình tĩnh , nhẹ giọng nói “ Xin lỗi sư huynh , em….tự nhiên cảm thấy có chút không thoải mái , hẹn anh hôm khác vậy !”

Hàn Phong khẩn trương hỏi “ Chổ nào không thoải mái , có cần anh đưa em đi bệnh viện không ?”

“ Không cần !” Lam Tĩnh Nghi lắc đầu “ Chỉ cần nghĩ ngơi một chút là ổn thôi .”

“ Được rồi !” Hàn Phong chăm chú nhìn cô , trong lòng vẫn cảm thấy có điểm gì kỳ quái “ Vậy em nghĩ ngơi thật tốt . Ly cà phê kia , ngày khác anh sẽ đến đòi .”

“ Xin lỗi sư huynh !”

Lam Tĩnh Nghi mệt mỏi tựa lưng trên tường , cảm giác sợ run từ trong nội tâm bất chợt lan khắp tứ chi . Cô siết chặt lòng bàn tay ướt đẫm , chậm chạp mở cửa .

Trên tường ngoài phòng khách , lúc này đang dán đầy ảnh một người con gái mãnh khảnh , toàn thân xích lõa , đang bị hai thiếu niên giống nhau như đúc cường bạo .

Một thiếu niên ôm lấy lưng cô , hai tay giữ chặt đùi cô , làm cho nơi riêng tư hoàn toàn mở rộng trước mắt thiếu niên còn lại . Ảnh chụp khiến người khác đỏ mặt tim run , toa ra hơi thở dâm mỹ ngào ngạt , dụ dỗ người ta phạm tội .

Advertisement
SPONSORED (ĐƯỢC TÀI TRỢ)

Mặc Vận xuất thế - Ngự bút ngao du
Sponsored (Được tài trợ)
Thục Sơn Kỳ Hiệp Mobile – Thuc Son Ky Hiep Mobile
⚡ Chính thức ra mắt 👏 Môn phái thứ 6 - Mặc Vận xinh đẹp ✨ Thời trang siu Vip cực cute dễ...
CÀI ĐẶT NGAY

Toàn thân Lam Tĩnh Nghi run lên , cô chạy ào vào phòng ngủ , trên tường phòng ngủ cũng dán chi chít những hình ảnh tục tĩu , một người con gái đang bị hai thiếu niên không ngừng cưỡng dâm với đủ loại tư thế .

“ Địch , bảo bối của chúng ta cuối cùng cũng chịu về !” Nạp Lan Luật nằm nghiên trên giường của Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhàng cười .

Trong mắt Lam Tĩnh Nghi hiện lên sự sợ hãi cùng cực , cô xoay người , toan bỏ chạy , nhưng chỉ thấy trợi đất quay cuồng , cô lặp tức rơi vào một vòng tay ấm áp .

Nạp Lan Luật khẽ vuốt gò má mềm mại của Lam Tĩnh Nghi “ Cô giáo Lam , chúng tôi không phải mãnh thú , tại sao nhìn thấy lại lập tức muốn bỏ trốn , thật khiến chúng tôi đau lòng .” Lời nói của cậu mang theo chút hờn dỗi .

Nạp Lan Địch đưa tay miết cằm của cô “ Con chim đang bị nhốt trong lồng nếu cho nó quá nhiều tự do , nó căn bản sẽ không biết đường về nhà . Xem ra , là chúng ta sai rồi .”

Nạp Lan Luật cười khẽ , môi dán sát vào tai Lam Tĩnh Nghi “ Cô giáo Lam nói có đúng không ?”

“ Câm miệng !” Lam Tĩnh Nghi chịu không nổi hét lên , nhưng cằm cô bỗng chốc truyền đến cơn đau nhức . Nạp Lan Địch dùng sức nắm cằm của cô , tựa hồ muốn đem nó bóp nát , gương mặt lãnh khốc của cậu ép tới gần “ Hai chữ nói ít biết không ?” Nạp Lan Địch chau mày , trên tay càng thêm dùng sức .

Mặt mày Lam Tĩnh Nghi nhăn nhó , sự đau đớn xâm nhập vào xương tủy , khiến cô cảm thấy xương cốt dường như muốn vỡ vụn .

Nạp Lan Luật lên tiếng giảy vây “ Địch , anh nhẹ tay thôi . Gương mặt mịn màng như vậy chỉ thích hợp để người ta xoa nắn . Anh mạnh tay như vậy , tựu sẽ khiến gương mặt này không còn đẹp nữa!” Bàn tay cậu vuốt ve tóc Lam Tĩnh Nghi , dịu dàng nói “ Cô giáo Lam , đã biết sợ rồi , từ đây về sau cô ấy sẽ không dám nữa đâu , nhất định cô ấy sẽ ngoan ngoãn….” Tiếng nói như dụ hoặc chợt in bặt , cậu ngậm lấy vành tai của cô.

Lam Tĩnh Nghi kinh hô một tiếng , muốn tìm cách trốn tránh .Một đôi tay định trụ đầu cô , đầu lưỡi liếm vào tai cô , ôn nhu liếm lộng “ Thực sự rất mẫn cảm !” Nạp Lan Luật không quên cười nhạo .

Lam Tĩnh Nghi cảm thấy trên thân thể tựa hồ có vô số con nhện đang nhúc nhích , bò khắp người cô . Vô cùng ngứa ngái khó chịu , nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng sợ hãi , Lam Tĩnh Nghi không kiềm chế bắt đầu thở dốc .

Nạp Lan Địch cong miệng cười “ Tiểu yêu tinh , nhanh như vậy đã có phản ứng ?” Cậu vươn tay vẽ loạn trên môi Lam Tĩnh Nghi , rồi trực tiếp nhét vào khoang miệng lộng hành , trêu đùa cái lưỡi thơm tho của cô .

Trên người Lam Tĩnh Nghi hết lạnh rồi nóng , thống khổ không chịu nổi , lại không dám phản kháng , cô bi ai nhắm mắt lại .

“ Biết mình sai rồi sao ?” Thân thể Nạp Lan Luật dính sát vào lưng Lam Tĩnh Nghi , thân hình cao to khiến cô cảm thấy bị áp bách . Giọng cậu ta rất trầm , động tác vuốt ve tóc cô cũng vô cùng ôn nhu , tựa như cô là người cậu ta yêu thương nhất trên đời .

Lam Tĩnh Nghi cúi thấp đầu , môi nhẹ nhàng run rẫy , tựa như cô gái nhỏ vừa làm chuyện sai trái . Trong lòng cô bỗng cảm thấy nhục nhã . Lam Tĩnh Nghi là một cô giáo , năm nay đã 28 tuổi nhưng lại bị hai thiếu niên chỉ mới 16 tuổi xoay như chong chóng .

“ Biết mình sai rồi chưa ? Hả ?” Nạp Lan Địch tỏ vẻ mất kiên nhẫn , một tay chế trụ gáy cô tựa hồ muốn bóp nát nó . Đầu của Lam Tĩnh Nghi càng ngày càng thấp , bàn tay cậu ta cũng càng lúc càng dùng sức nhiều hơn .

“ Là tôi sai rồi !” Lam Tĩnh Nghi miễn cưỡng trả lời . Ác ma hài lòng mỉm cười , lại tiếp tục vuốt ve tóc cô “ Nói cho tôi biết , cô đã làm sai điều gì ?” Nạp Lan Địch hôn lên thái dương của Lam Tĩnh Nghi , không cho phép cô cự tuyệt .

“Không trở về biệt thư Dật Lam…” Giọng Lam Tĩnh Nghi yếu ớt.

“Ngoan lắm !” Nạp Lan Địch vén tóc Lam Tĩnh Nghi gài vào tai. Bắt đầu gặm cắn vành tai tuyết trắng của cô.

“A ~~” Lam Tĩnh Nghi nghiêng đầu né tránh. Nạp Lan Địch nhìn cô một cái, tay lập tức giữ đầu cô lại, “ Tiết mục này chờ đến tối lại dùng, như vậy mới có khoái cảm tình thú, hiện tại khỏi đi” nói xong , cậu mở miệng tiếp tục cắn dái tai của cô.

Lam Tĩnh Nghi cắn môi, nước mắt muốn ứa ra.

Nạp Lan Địch ghé vào tai Lam Tĩnh Nghi hỏi, ” Người đàn ông kia là ai ? Tại sao lại thân mật với cô như vậy, còn chạm vào vai cô. Vai của cô chỉ có chúng tôi mới có thể động đến. Cô có phải qua đêm ở chỗ hắn không ? Hắn trả cho cô bao nhiêu cô mới chịu hầu hạ hắn ? Hắn đã chạm vào chỗ nào trên người cô rồi ? Ở đây, ở đây, hay ở đây ?” Cậu vừa nói , vừa không ngừng mơn trớn từng bộ vị nhạy cảm trên người cô , bàn tay nóng bỏng như có dòng điện chạy qua từng chổ cậu ta chạm vào.
truyện full

Bình luận truyện Tình yêu or tình dục (siêu sắc., cao h)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi