truyen

Tội ác và Trừng phạt

Hắn là một tên tội phạm cực kì tàn ác và nguy hiểm. Bản thành tích của hắn đủ làm các tay giang hồ xã hội đen gan góc nhất phải cúi đầu bái phục: giết người, cướp của, bảo kê vũ trường, đánh bạc, vào tù ra khám…Thế nhưng lưới trời lồng lộng tuy thưa mà không lọt. Cuối cùng thì hắn cũng bị lôi ra pháp trường để đền tội.

Hắn chết rồi, xã hội thở phào nhẹ nhõm vì đã loại được một tên mất tính người, đâu ai ngờ họ lại trút hết gánh nặng này về Âm phủ. Tại đây, mặc dù đã tiến hành đủ mọi hình thức tra khảo ác liệt nhất cõi địa ngục cũng không làm sao khuất phục được hắn. Sau mấy ngày hỏi cung không có kết quả, cuối cùng Diêm vương phải cho mời vị thần Thiện Ác đến. Đôi mắt của vị thần này rất quái dị, lúc thì có màu trắng dã, lúc lại xanh biếc long lanh. Điểm đặc biệt là dù có màu gì, cả hai mắt đều toát ra một vẻ nhân từ. Sự yêu thương hiền dịu dường như ngay lập tức làm mềm lòng hắn.Không còn hung hãn như trước,hắn ngoan ngoãn lắng nghe và trả lời câu hỏi của vị quan tòa:
- Từ bé ngươi đã không có cha, người duy nhất trên đời nuôi nấng, thương yêu ngươi là mẹ ngươi, có đúng không?
- Đúng!
- Ngươi không biết mẹ ngươi làm gì, nhưng mỗi buổi tối, khi đi làm, mẹ ngươi thường dắt ngươi theo?
- Đúng!

Lần lượt từng câu, Diêm vương và bọn quỷ tham dự phiên tòa thấy hắn càng có vẻ như bị cuốn hút vào phần hỏi cung. Cả một tuổi thơ đầy nước mắt đã chìm sâu trong kí ức bỗng chợt sống lại rõ ràng trong tâm hồn hắn.Hồi đó hắn thường được mẹ cho bánh kẹo để ngồi ăn bên vệ đường hay trong các bụi cỏ trong khi mẹ hắn với một người đàn ông xa lạ đi đâu ở gần đấy. Hắn thường đưa đôi mắt ngây thơ ngám nhìn những vì sao chi chít trên trời cao. Không thắc mắc họ đang đi đâu hay làm gì, hắn cứ ngồi đấy và chờ, có khi đến tận nửa đêm. Giây phút mà mẹ hắn xuất hiện trở lại, bao giờ cũng giống như hình ảnh của một bà tiên giáng trần luôn làm cho hắn vui mừng không gì tả được. Những lần như vậy, mẹ thường ẵm và nựng nịu hắn trong vòng tay ấm áp, hắn cảm nhận được rằng mẹ hắn thương yêu hắn biết bao nhiêu. Sau đó hai mẹ con đi ăn khuya và trở về trong một căn chòi nhỏ xiêu vẹo ở giữa một vùng xung quanh toàn mồ mả, lau sậy. Hắn thường nằm co rút vào lòng mẹ để được bảo bọc che chở.

Cuộc sống hai mẹ con cứ thế trôi qua theo tháng ngày. Có lần hắn chứng kiến cảnh mẹ hắn bị công an đuổi bắt đã bỏ hắn mà chạy thục mạng cùng nhiều người đàn bà khác nữa trong tiếng la thét kinh hoàng. Cũng có khi mẹ hắn bị ốm nằm liệt giường nhưng cứ đêm đến thì bà lại dắt hắn rời khỏi căn chòi để “đi làm” – mẹ hắn bảo thế. Mẹ hắn bảo rằng nếu không làm sẽ không đủ tiền để nuôi hắn và hai mẹ con sẽ không có gì để ăn. Mẹ hắn cũng thường nói với hắn rằng ngày kia bà sẽ không “đi làm” như hiện nay. Khi có ít vốn, bà sẽ làm một việc gì khác đỡ cực hơn và hắn không phải ngồi một mình chờ đợi bà vào ban đêm. Nghe mẹ nói thế, hắn cũng đoán được là công việc chi đó chắc hay lắm và hắn tha hồ mơ ước, tưởng tượng, mong ngày đó mau đến.

Có một đêm, mẹ hắn không dắt hắn theo, nói rằng hắn ở nhà phải ngoan, mẹ sẽ “đi làm” lần cuối cùng, lần này mẹ hắn sẽ có vốn cho hai mẹ con thực hiện ước mơ của họ. Hắn nằm một mình, chờ đợi cả đêm, vừa sợ ma, vừa lo nhà sập. Đêm ấy trời mưa dông tầm tã, bên ngoài gió gào rú, câu cối vật vã nàm quàn quại làm hắn sợ chết khiếp. Mưa cả đêm, hắn thức cả đêm nhưng mẹ hắn vẫn không về. Hắn khóc tức tưởi, khổ đau.

Mẹ hắn không bao giờ trở về nữa. Hai hôm sau có người nói cho hắn biết rằng mẹ hắn đã chết. Người ta tìm thấy xác mẹ hắn trong một bãi rác nào đó. Hắn gào lên gọi mẹ nhưng trời cao không trả lại mẹ cho trẻ con. Hắn khóc ngày khóc đêm, sưng vù cả mắt, đói lả cả người. Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Từ đó, cuộc đời hắn bắt đầu qua một khúc quanh mới. Một cơn bão đã đến cuốn phăng con chim non vào những vùng trời xa lạ. Một người đàn bà xuất hiện nói rằng sẽ thay thế mẹ hắn mà lo cho hắn. Thế nhưng sau đó bà ta lại bắt hắn phải làm đứa trẻ tật nguyền đi ăn xin ở đầu đường xó chợ, đôi khi lại giáng cho hắn một trận đòn chí tử làm hắn kinh hồn khiếp đảm.

Vị thần ấy cứ tiếp tục hỏi, bằng một giọng nói ôn tồn và âu yếm mà hắn chỉ được nghe duy nhất trong đời, khi còn bé, cứ như là giọng nói của mẹ từ kiếp xa xôi vọng về. Nước mắt bắt đầu lăn giàn dụa trên mặt. Hắn nhớ lại bao nhiêu tủi nhục ngày xưa, bao nhiêu đói khát và ước mơ, bao hiêu mối tình bị ruồng rẫy, phụ bạc và những ngày hắn trả thù lại cuộc đời. Hắn đã giết người, hắn đã cướp bóc, hắn không còn là hắn nữa. Hắn là cỏ hoang, là thú dại. Hắn như một chiếc bóng lảo đảo giữa cuộc đời hoang vu, đi và về như chờ ngày trả lại xác cho cõi người mà hắn đã không còn đủ sức chịu đựng…

- Giờ thì ngươi đã công nhận tất cả tội lỗi mà ngươi đã phạm trong đời hay chưa?
- Bị cáo công nhận.
- Bản luận tội ngươi là hoàn toàn chính xác, là không có ép cung, bức cung và hình phạt mà ngươi phải chịu là hoàn toàn xứng đáng?
- Đúng vậy!
- Thế thì sao ở Âm phủ mấy ngày qua ngươi lại ngoan cố chống đối tất cả?
- Bị cáo căm ghét ánh mắt khinh miệt và khiếp đảm mà bọn họ nhìn bị cáo, như thể bị cáo không phải là người mà là một loài súc vật hung dữ. Nhưng bị cáo vốn thiệt cũng là người. Bị cáo chống đối vì những người kia đã không hiểu đúng về bị cáo. Họ chỉ lo mỗi việc kết tội và nguyền rủa. Lẽ ra để phán xử tội lỗi của người khác, phải là một người có thể hiểu tường tận người khác như ông mới đúng chứ!

- Chính vì ta hiểu cặn kẽ người khác nên ta không thể làm quan tòa xử tội bất cứ ai được. Ta không thấy ai là người hoàn toàn tốt hay hoàn toàn xấu cả, vậy làm sao ta có thể đành lòng mà trừng phạt? Ta cũng thấy rằng muốn kết tội ngươi cho công bình, thì ta phải lôi bao nhiêu kẻ khác nữa ra tòa, mà ở đây chắc không thể nào đủ chỗ chứa họ.
- Ngài muốn nói đến những ai?
- Trước tiên là cha của ngươi, một gã có học thức và danh vị trong xã hội nhưng chuyên đi lừa gạt những thiếu nữ ngây thơ. Giờ đây, trong khi đứa con rơi của hắn là ngươi phải hứng chịu bao nhiều hình phạt khảo tra đau đớn trong cảnh tối tăm, lạnh lẽo thì hắn vẫn đang ung dung cùng một cô gái trẻ nằm trên một bãi biển tràn ngập ánh nắng. Ta phải bắt tên oắt con nhà giàu đê tiện đã lường gạt và giết chết mẹ ngươi để cướp đi số tiền ít ỏi mà cô ấy đã dành dụm bao năm tháng chuẩn bị cho một cuộc đổi đời. Ta phải bắt mụ đàn bà có máu mê cờ bạc đã hành hạ ngươi thừa sống thiếu chết để đem tiền về cung phụng cho mụ ta đánh bài và uống rượu. Ta phải xét đến cả cái cộng đồng tham lam và ích kỉ mà ngươi đã sống, nơi người ta thừa tiền tỉ để mua sắm xe hơi nhưng luôn than thiếu tiền để chăm lo cho những đứa trẻ mồ côi có hoàn cảnh đáng thương như ngươi, nơi người ta phung phí tiền bạc trong những tiệc tùng xa hoa sang trọng và cất những ngôi nhà lộng lẫy nhưng lại không bao giờ bỏ ra một xu để giúp bọn trẻ các ngươi có xà bông tắm gội cho bớt bệnh ghẻ ngứa, hồi đó ngươi có thường bị chứng bệnh đó hay không?

- Thường lắm, thưa ngài, và bị muỗi đốt nữa, bị cáo thường phải ngủ ở lề đường, xó chợ, không mùng màn, nhiều khi bị muỗi đốt đến bầm cả mình mẩy, ngứa ngáy thật khó chịu. Nếu có được cái mùng để ngủ đêm đêm, thưa ngài, có khi bị cáo đã không thành một tên tội phạm. Hình như ghẻ ngứa cũng là nguyên nhân phạm tội của bị cáo.

- Đúng, trong vũ trụ này, không có một nguyên nhân đơn lẻ nào đủ sức tạo nên một điều gì, mà là vô vàn nguyên nhân gần xa đã đan kết trùng trùng với nhau, vậy thì sao ta có thể kết tội riêng mội mình ngươi được!

- Thưa ngài! Thế thì tại sao ở trần gian người ta không phán xử như ngài?
- Người ta không thể làm thế. Ta thông cảm cho ngươi vì ta biết tường tận về con người ngươi, những mầm mống đã tao nên tội lỗi của ngươi. Xã hội thì không như thế. Nếu trong ảnh chụp được cảnh ngươi đang ăn cắp thì đích thị ngươi là tên ăn cắp và ngươi phải bị trừng phạt. Người ta không thể có một bộ phim về cả cuộc đời ngươi để trình ra, và ngay cả nếu có, cũng không ai có thời gian để xem nó. Ngươi biết rồi, hiện nay án tồn đọng vẫn còn rất nhiều.

- Thế còn ngài?
- Ta ư? Khi đã thấy rằng tất cả là ta, ta là tất cả, ngoài người không có ta, ngoài ta không có người, thì làm sao mà ta còn có thể kết tội hành quyết được ai kia chứ!

Phần thẩm vấn kết thúc. Hắn bị bọn quỷ sứ dẫn đi, nhưng hắn không còn vùng vẫy khắng cự như mấy ngày qua, ngược lại hắn khóc như mưa, như đêm hắn ở một mình trong căn chòi nhỏ giữa một nơi đầy mồ mả và lau sậy, hắn đã khóc suốt đêm trường vì nhớ mẹ và sợ ma.

Bình luận truyện Tội ác và Trừng phạt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Neo_Rainford

@neo_rainford

Theo dõi

0
0
0

Truyện ngắn khác