Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 16: Tôi đang ở DJ...anh đừng đến!

Chương 16: Tôi đang ở DJ...anh đừng đến!

Tử Mặc có bạn gái rồi.

Tay đang giữ ly nước của Hoắc Duật Hy bất giác run lên.

Trái tim không hiểu vì sao lại nặng nề chùng xuống, có chút khó thở, Hoắc Duật Hy bỗng đứng bật dậy: "Tiểu Bạch, anh...anh có bạn gái thật hả?"

Dường như sợ mình nghe lầm hoặc không dám tin tưởng vào lời vừa nghe, cô hỏi lại thêm một lần nữa. So với giọng điệu dứt khoát lúc mới bước vào thì bây giờ Hoắc Duật Hy lại cất giọng nghèn nghẹn.

Tử Mặc không trực tiếp trả lời mà không nhanh không chậm nói: "Căn nhà này là bạn của tôi không ai tới lui nên tôi đến thuê cũng coi như là giữ nhà giúp. Một tháng cũng không tốn bao nhiêu tiền, người bạn kia cũng rất tốt với, để lại một chiếc motor cho tôi thuận tiện đến trường."

"Người bạn đó là cô gái kia?"

"Đúng vậy. Nhưng mà cô hỏi tôi cô ấy có phải là bạn gái của tôi không? Nếu tôi nói là không thì chẳng phải trong mắt Tiểu Duật Hy tôi lại được bao nuôi sao? Có phải bạn gái hay không quan trọng vậy à?"

Tử Mặc ngẩn nhìn Hoắc Duật Hy đứng dậy nhưng hắn cũng không có đứng lên, mà chỉ ngồi đấy, nhạt nhòa nói.

"Tử Mặc, tôi không có ý nghĩ anh là hạng đàn ông đó. Nhưng mà chuyện lúc đó quả thật tôi...tôi..." Hoắc Duật Hy nói đến đây thì hơi khựng lại, không biết tiếp tục giải thích thế nào.

"Ngay cả giải thích cô cũng không cho tôi cơ hội thì bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa."

"Anh giận tôi sao?"

"Tiểu Duật Hy, tôi không có giận cô. Cô vẫn là cô gái rất đặc biệt, rất tốt với tôi, chỉ là có một số chuyện tôi nhận ra giữa chúng ta thật rất mơ hồ." Nói đến đây Tử Mặc mới đứng dậy, đi đến trước mặt Hoắc Duật Hy: "Nửa tháng này tôi sống rất tốt, cô yên tâm. Chỉ là thi thoảng lại nhớ thức ăn cô nấu rất ngon..."

"Tiểu Bạch..."

Tử Mặc đưa tay lên, muốn xoa tóc của Hoắc Duật Hy nhưng cuối cùng vẫn không có làm vậy. Mà đổi thành tư thế đút tay vào túi quần, mỉm cười nói:

"Tiểu Duật Hy, vòng tay này vốn định tặng cho cô nhưng cô không cần thì tôi cũng không miễn cưỡng. Nhưng thật ra, cô không cần nghĩ ngợi tìm địa chỉ nhà của tôi như vậy, có thể gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào vì tôi luôn đợi điện thoại của cô mà."

Hoắc Duật Hy có cảm giác mỗi lời hắn nói ra thì khoảng cách giữa hai người càng xa hơn, giọng nói của hắn làm người ta lầm tưởng giữa hai người vẫn như trước, không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà, càng là êm đềm như vậy vào chính lúc này thì càng khiến cô cảm thấy bất an.

"Được rồi, bây giờ tôi cũng phải ra ngoài. Tôi đưa cô về nhà, sau này giữ liên lạc."

_____________

Trên xe, Tử Mặc ngồi xem điện thoại, thi thoảng lại gõ gõ mấy cái. Hoắc Duật Hy ngồi một bên lại thi thoảng lại nhìn về phía hắn, dường như muốn mở miệng để níu kéo một mối quan hệ mơ hồ nào đó.

Thế nhưng đến cuối cùng khi dừng trước cửa nhà cô vẫn không thể nói bất cứ câu nào với hắn cả.

Xuống xe, Tử Mặc hơi chòm người ra ngồi cửa sổ, phẩy phẩy tay: "Tạm biệt Tiểu Duật Hy."

Xe chạy vào hướng nội thành, Hoắc Duật Hy tần ngần đứng trước cổng. Cô nhận ra số lần thất thần trong ngày dường như lại tăng lên.

Nằm trên giường, Hoắc Duật Hy bỗng thấy mắt cay cay, một nỗi xót xa lại dâng lên.

Tử Mặc có bạn gái rồi, chỉ mới nửa tháng không gặp mà hắn đã có bạn gái.

Vòng tay đã trả, người ta cũng đã có bạn gái thì cô còn gặp hắn làm gì nữa?

Hoắc Duật Hy cảm thấy có chút hối hận, có khi nào cô đã hiểu lầm Tử Mặc thật rồi không?

Nhưng mà cô không muốn Tử Mặc có bạn gái đâu, chỉ mới nửa tháng thôi mà. Sao hắn có thể tìm bạn gái chứ?

"Alo?" Hoắc Duật Hy ão não bắt điện thoại.

[Hoắc Duật Hy, con lớn gan lắm? Lại dám trốn về Trung Quốc trước ngày gặp mặt Tề gia?!]

"Con thật sự không muốn kết giao làm quen, tại sao bố mẹ cứ ép con?"

[Duật Hy, mẹ không muốn ép con. Nhưng Thiếu Khanh thật sự là một đứa trẻ tốt, khi nhỏ các con cũng từng chơi chung rất vui vẻ, chẳng lẻ con không nhớ?]

"Không phải con không nhớ, nhưng đó là chuyện lúc nhỏ. Hơn nữa bây giờ chắc gì anh ấy thích con?"

[Con không cần nói nữa, bây giờ Thiếu Khanh đã đặt chuyến bay đến thành phố K rồi. Chuyện hai đứa gặp nhau là không thể thay đổi. Ba con rất thích Thiếu Khanh, hai nhà cũng có giao ước từ trước, dù muốn hay không con cũng phải chấp nhận. Mẹ cúp máy đây!]

Hoắc Duật Hy chán nản ném điện thoại vào góc giường, xốc chăn lên đầu.

Hoắc gia muốn cô làm bạn gái của Tề Thiếu Khanh, cô không muốn, một chút cũng không muốn. Nếu bây giờ còn như lúc trước, thì Tử Mặc biết chuyện không này hắn sẽ phản ứng thế nào? Có buồn, có giận không?

Nhưng mà hiện tại Tử Mặc cũng có bạn gái rồi, hắn có bạn gái thật rồi. Hai người càng không liên hệ gì với cuộc sống của nhau, giữ liên lạc mà Tử Mặc nói lúc đưa cô lên xe chẳng qua cũng là một loại hình thức, cô biết mối quan hệ của hai người đã không thể quay về như lúc trước.

Hắn không còn là "vệ sĩ" mà cô thuê về, không còn là Tiểu Bạch ở nhà phụ thuộc vào cơm cô nấu nữa...

Tiểu Bạch...

Tiểu Bạch...

Tiểu Tinh Linh của anh, có phải rất tốt, rất xinh đẹp. Anh rất thích cô ấy phải không?

_________

"Tiểu Hy, sao cậu lại nghỉ học hả?"

"Tiểu Bạch..." Hoắc Duật Hy lim dim mở mắt.

"Cậu nói cái gì vậy hả? Mình là Mộc Tích."

Sáng hôm sau Hoắc Duật Hy tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ do hậu quả của việc ngủ quá nhiều, nhìn khuôn mặt Mộc Tích phóng đại ở trước mặt, cô lại thở dài. Thì ra cô đã ngủ từ trưa hôm qua đến sáng nay.

"Tiểu Hy, ăn sáng rồi đến trường. Mặc kệ cậu có buồn hay không, nhưng Mạch tỷ lần này nhất định sẽ lột da chúng ta nếu cậu tiếp nghỉ học. Mình làm bữa sáng thì phải đi trước diện kiến Mạch tỷ rồi, lát sau cậu nhớ đến đúng giờ, có chuyện gì mới nói tiếp."

Mộc Tích nói vậy liền lê dép xuống nhà bếp, lục đục làm bữa sáng. Hoắc Duật Hy ở trên này nhìn quanh căn phòng, lại nhìn bản thân ở trong gương thê thảm thế nào thì ảo não đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Theo như lời Mộc Tích, quả nhiên Hoắc Duật Hy đúng giờ liền xuất hiện.

Mạch Phỉ Quân nhìn cô, sao đó cầm thước khẽ vào đầu gối. Hoắc Duật Hy giật mình lùi lại.

"Tư thị đầu tư vào trường của chúng ta." Phỉ Mạch Quân cũng không nhiều lời, trực tiếp vào vấn đề.

Hoắc Duật Hy nghe vậy thì giật nảy mình, đã rất lâu rồi không nhắc đến người đàn ông đó. Bỗng dưng hôm nay nhắc đến Tư thị cũng khiến cô hơi kinh ngạc.

"Vì vậy...lần này là một cơ hội tốt để các em phát huy. Cơ hội khó gặp như vậy phải biết nắm bắt, mặc kệ trước đây như thế nào nhưng tôi vẫn phải nói các em là thế hệ mà tôi dìu dắt, tất nhiên tôi muốn các em đạt được kết quả tốt nhất."

"Vâng, chúng em biết rồi Mạch tỷ! Chúng em sẽ cố gắng!"

Trong phòng, mười học viên đồng thời kêu lên.

Hoắc Duật Hy cùng Mộc Tích ra khỏi phòng cũng đã là 1 giờ sau đó.

"Này, cậu cứ ngẩn ngơ như thế mãi sao?" Mộc Tích sờ túi, lấy một que kẹo ra ngậm vào miệng.

"Cậu không thấy lạ sao? Sao tự dưng Tư thị lại đầu tư cho một trường đại học nghệ thuật chứ."

"Có thể họ định lấn sân sang ngành giải trí thì sao? Dù sao bây giờ hốt bạc từ lĩnh vực này đâu phải nhỏ. Nhưng mà sao cậu lại hỏi vậy, vấn đề này vốn đâu liên quan đến chúng ta?"

Hoắc Duật Hy giật cây kẹo trong miệng Mộc Tích ra, ném nó vào thùng rác: "Thì không liên quan đến chúng ta nhưng mà chán quá nên lôi ra nói đấy."

"Hoắc Duật Hy, cậu tự tiện! Sao dám lấy kẹo vàng ngọc của mình ném đi?!"

Mộc Tích chạy đến thùng rác nhìn cây kẹo lần cuối, giậm chân bình bịch. "Cậu có buồn cũng đừng trút giận lên kẹo của mình, mới ăn thôi đấy!"

Hoắc Duật Hy lại không tâm không phế tiếp tục đi về phía trước.

Nhớ lại lần gặp mặt Tư Cảnh Hàn cũng là cách đây một tháng, lúc đó đem tiền trả lại cho hắn vốn nghĩ sao này không còn liên hệ nhưng không ngờ nhanh chóng như vậy hắn lại đầu tư vào trường của cô.

Hoắc Duật Hy nghĩ đến đây thì khựng lại, hoảng sợ nghĩ đến lời trước đây Tư Cảnh Hàn từng nói với cô trong phòng làm việc của hắn.

Hắn bảo có hứng thú với cô, còn bảo sẽ còn gặp lại.

Chẳng lẽ, gặp lại mà hắn nói là như vậy? Chẳng lẽ hắn thật sự có dụng ý với cô?

Không, không thể nào! Người làm ăn như hắn sao có thể tùy hứng như vậy, vì một người mới gặp hai ba lần mà rót cả một khoản đầu tư lớn vào lĩnh vực chưa từng đụng đến. Càng không thể vì một người phụ nữ mà làm lớn chuyện như vậy.

Chắc là do cô suy nghĩ nhiều thôi. Ở bên cạnh hắn không thiếu tình nhân, phụ nữ đẹp cũng như hoa mộc dại, hắn muốn thế nào mà không được? Cho dù là nhìn trúng cô thì cũng đã thế nào, sao cô phải sợ? Cô là Hoắc Duật Hy của Hoắc thị, không phải là hạng phụ nữ ai cũng có thể đụng đến!

(Niếp: chữa biết đâu nhé.)

Đúng! Chính là như vậy, Hoắc gia che chở thì sao cô phải sợ?

Hoắc Duật Hy vì ý nghĩ này mà bình tâm lại, đi thêm hai bước lại thấy đói. Hôm qua ngủ nhiều như vậy không có ăn luôn bữa tối, bây giờ ăn sáng rồi vẫn thấy đói, thật phiền phức.

"Tiểu Tích, kiếm chỗ nào ăn cơm trước đã, mình đói quá."

Hoắc Duật Hy không nghe ai trả lời thì quay lại.

Ủa, Tiểu Tích đâu?

Hả, cô đang ở đâu thế này, sao lại đi giữa sân trường nói chuyện một mình thế này???

____________

"Tiểu Hy, ăn ít thôi, béo lên là khổ đó!"

"Không sao! Dù sao mình cũng chẳng cần đẹp."

"Không phải là đẹp xấu, vấn đề là chuyên ngành của chúng ta cần vóc dáng, cậu ăn lắm như vậy không béo cũng lạ."

Hoắc Duật Hy vẫn luôn miệng nhai, gấp thức ăn không dừng đũa. "Bây giờ mình không ăn cũng không biết phải làm gì, thật sự rất nhàm chán."

"Trước kia không phải vẫn vậy sao? Chẳng lẻ vì một Tử Mặc mà cuộc sống của cậu không có quỹ đạo nữa?"

"Đừng nhắc đến hắn ta!"

"Vậy cậu có trở về cuốc sống bình thường giống như lúc chưa có Tử Mặc được không?"

"Không được."

Mộc Tích phát nộ, đập đũa xuống bàn.

"Ý cậu là bây giờ không có Tử Mặc thì không được? Vậy tại sao cậu không đem hắn ta về đi mà phải khổ sở thế này?"

"Hắn có bạn gái rồi!"

"Cái gì?!" Mộc Tích lần này thì kêu lên thật: "Sao nhanh quá vậy? Vậy hôm trước cậu gặp hắn ta thì liền thẳng thừng có bạn gái mất rồi?"

"Cô gái kia rất đẹp, có tiền lại rất tốt với hắn. Hắn đang ở, chính là nhà của cô ấy, đi xe cũng là xe của người ta, cậu nói mình phải làm thế nào?"

"Tiểu Hy, theo cậu nói thì Tử Mặc kia không phải là loại đàn ông "đó" sao?"

"Không phải, Tiểu Tích. Mình cũng không biết thật ra mọi chuyện có thật như mình nghĩ không, nhưng mình có cảm giác là mình hiểu lầm Tiểu Bạch nên hắn mới giận lẫy mình."

Mộc Tích cũng thở dài: "Tiểu Hy, chuyện này của cậu với Tử Mặc mình chỉ là người ngoài nhưng mà mình thật lòng khuyên cậu, nếu như cậu thật sự để ý Tử Mặc thì cậu phải biết tranh thủ. Thà làm rõ tất cả rồi dứt khoát, còn hơn cứ sống mệt mỏi như thế này."

Hoắc Duật Hy nhìn Mộc Tích, đôi môi mím lại. Cuối cùng vẫn không nói ra chuyện cô đi gặp người của Tề gia.

Chuyện này càng nói càng rắc rối, càng ít người biết càng tốt, dù sao Mộc Tích vẫn không biết cô là người của Hoắc gia. Nếu nói ra sẽ để lộ một số thứ không cần thiết

Tiểu Tích, xin lỗi. Mình rất sợ khi nói ra cậu sẽ không xem mình Tiểu Hy cùng nhau có thể cùng nhau ăn chung, ngủ chung như trước kia nữa.

Sợ cậu tủi thân, sợ cậu giận mình đã lừa dối, sợ mối quan hệ này không thể quay về như lúc trước.

__________

Hoắc Duật Hy nghe lời Mộc Tích muốn đi tìm Tử Mặc, ra khỏi trường đại học nhưng vẫn không biết nên gặp hắn thì sẽ nói chuyện gì đầu tiên.

Phải nói chuyện gì đầu tiên nhỉ?

Tuy rằng không biết phải nói chuyện gì nhưng nghĩ đến sẽ gặp Tiểu Bạch, hai người biết đâu sẽ trở về như trước kia thì Hoắc Duật Hy đã vui như trẩy hội. Đi trên phố ngắm nhìn mấy cửa hàng mà môi bất giác cong lên tươi cười, nhìn thứ gì cũng thấy đẹp a.

Mộc Tích nói rất đúng, cô phải tranh thủ không thể sống khó chịu như thế mãi. Biết đâu thật sự là cô hiểu lầm Tiểu Bạch rồi cũng nên.

"Tiểu Bạch...Tiểu Bạch..." Hoắc Duật Hy lẩm bẩm, cúi đầu mở túi tìm điện thoại, trước gọi cho hắn mới được. Cô đưa tay nhập một chuỗi số, sau đó áp lên tai nghe.

"Hôm nay ăn thật ngon đó."

"Thảo nào con voi như em cũng không kìm chế được ăn cả bàn thức ăn."

"Đã nói em không phải là voi, anh thật đáng ghét! Đáng ghét! Đáng..." Cô gái có vẻ đã say không ngừng đánh lên ngực của Tử Mặc.

Thấy Hoắc Duật Hy đứng tần ngần nhìn bọn họ thì hơi khựng lại, quay sang hỏi Tử Mặc.

"Chị ấy là ai vậy, sao nhìn chúng ta mãi vậy? Anh quen sao?"

Tử Mặc lúc này mới ngẩn đầu nhìn Hoắc Duật Hy, hắn cũng hơi ngẩn người, còn cô vội vàng dập điện thoại.

Tử Mặc sau đó nhìn cô gái nói: "Hoắc Duật Hy, bạn của anh." Rồi lại tiến lên có chú khó xử nhìn Hoắc Duật Hy: "Tiểu Duật Hy, cô tìm tôi sao?"

"Không, không có. Chỉ là tôi đi dạo tình cờ ngang qua đây thôi. Cô gái này..."

"Em là bạn gái của anh ấy đấy, chị nhìn chúng em có đẹp đôi không?" Cô gái xinh đẹp lại dễ thương bổ nhào lên ôm lấy cổ Tử Mặc, cười tít mắt. Hắn cũng không có tức giận, bắt cô gái nhỏ xuống, cốc cốc vào đầu cô hai cái, khẽ nói: "Cấm quậy."

Cô gái cười hì hì, Tử Mặc thấy vậy cũng nhanh chống chào tạm biệt Hoắc Duật Hy: "Tiểu Duật Hy, nếu không có gì vậy chúng tôi đi trước. Cô nhóc này say rồi rất khó dỗ, cô đừng để bụng, khi rảnh lại liên lạc, được không?"

"Được, tạm...tạm biệt."

Nhìn Tử Mặc cùng cô gái kia lên một chiếc xe rồi nhanh chóng hòa vào làn xe đô thị, Hoắc Duật Hy bỗng cảm thấy hụt hẫng cùng chơi vơi. Ý niệm vừa mới dâng lên liền chết non, là Tử Mặc vô tâm không nhận ra cô rất bất thường hay hắn cố tình không nhìn thấy?

"Tiểu Duật Hy, sao em lại đứng đây?"

Nghe tiếng gọi Hoắc Duật Hy giật mình nhìn lên, Mặc Lạc Phàm đang đứng nhe răng khểnh ra cười sáng lạng. Lúc này cô mới ý thức được mình đang đứng trước cửa nhà hàng đồ nướng.

"Tôi...tôi chỉ đi ngang qua thôi nên trùng hợp..."

"Trùng hợp cái gì mà trùng hợp, phải nói là có duyên nha, phải không?" Mặc Lạc Phàm chen chân nói vào, sau đó nhìn ngó xung quanh. "Mà Tử Mặc đâu, cậu ấy không đi chung với Tiểu Duật Hy sao?"

Bị chọc đến vết thương sắc mặt Hoắc Duật Hy thoáng cứng lại, gượng gạo cười: "Không, hôm nay tôi đi dạo một mình."

"Vậy hả, tiếc thật đó."

"Nếu em không có ai đi chung chi bằng cùng tôi dùng một bữa?"

"Không, không cần đâu. Bác sĩ anh còn có nhiều công việc, tôi thấy rất không thích hợp."

"Sao lại không, tôi đi đến tới đây rồi thì làm sao có công việc gì nữa. Tiểu Duật Hy cứ tự nhiên." Mặc Lạc Phàm lại vui vẻ nói.

Hoắc Duật Hy bị dồn vào thế khó, lập tức nói dối: "Chính là tôi còn phải trở về trường đại học nên không tiện, mong bác sĩ Mặc thông cảm."

"A...ra là vậy." Mặc Lạc Phàm gật gật đầu tỏ ý đã hiểu, chân mày xếch lên cười cười. "Vậy tôi cũng không ép nữa, khi rảnh lại gặp a."

"Được, tạm biệt." Hoắc Duật Hy cố gắng nở nụ cười rồi nhanh chân đi về phía trước.

"Tiểu Duật Hy, có một số việc không thử thì sao biết không được. Phải thử a!"

Hoắc Duật Hy nghe Mặc Lạc Phàm nói vọng về phía mình thì không hiểu quay đầu lại. Hắn thấy cô quay đầu lại thì cười hì hì: "Ý tôi là đừng như vậy đã vội đầu hàng, bữa ăn này vừa có người đẹp trai như tôi ăn cùng, không phải ai ăn cũng được đâu, hì hì!"

Hoắc Duật Hy: "..."

Khi Hoắc Duật Hy đi khuất, Mặc Lạc Phàm không có bước vào nhà hàng mà ngược lại đi về phía một chiếc xe thương vụ đậu gần đó, ngược hướng với Hoắc Duật Hy đi.

"A Tư này, cái trò này càng chơi càng thú vị nha."

Người đàn ông đeo mặt nạ ngồi trên xe không nói gì, nhưng cũng cong khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt, hắn đưa ta tháo chiếc mặt nạ xuống.

"Này, đừng giỡn. Lỡ cậu đẹp trai quá tôi chịu không nổi thì sao?" Mặc Lạc Phàm ngã ngớn nói.

Tuy vậy người đàn ông cũng chẳng mấy quan tâm, tiếp tục động tác kéo chiếc mặt nạ bạc tinh xảo xuống, nói:

"Mặt nạ tuy thật đẹp, đeo lâu rồi cũng trở thành thói quen. Chỉ là dù có đẹp cũng không làm sao chân thực, sẽ có một lúc cũng phải tháo xuống thôi."

Mạc Lạc Phàm gật gật đầu, lên xe, người đàn ông đồng tử đen láy đảo về phía anh, bất giác Mặc Lạc Phàm lại rùng mình rồi tặc lưỡi: "A Tư này, nói cậu đẹp quả thật là làm xao xuyến lòng người a. Thế nào, có hứng thú cùng tôi đến chỗ đó không?"

Người đàn ông đẩy cánh tay Mặc Lạc Phàm đặt trên đùi mình: "Còn phải xem tim cậu có đủ lớn hay không?"

"Ha ha ha...chậc chậc chậc, tôi nói chắc chắn đủ. Dù chết cũng phải đi, cậu cũng đủ thâm sâu mà!"

Chiếc xe thương vụ lăn bánh, lả lướt lao đi để lại phố thị vui vẻ, nhộn nhịp...nhưng không thuộc về cuộc sống của họ.

________________

Tối nay Hoắc Duật Hy sẽ phải đi gặp Tề Thiếu Khanh ở nhà hàng khách sạn King, vốn muốn gặp Tề Thiếu Khanh để nói rõ mọi chuyện nhưng sự tình diễn ra lúc trưa khiến cô cứ như vậy thất thỉu đi về phía đối diện Nhà hàng - khách sạn King.

Đi vào DJ, hộp đêm duy nhất mà cô biết. Đến quầy bar ở sàn nhảy, gọi bartender làm cho mình một ly cocktail. Tiếng nhập ầm ĩ, sập sình đánh vào lòng ngực, tiếng reo hò náo loạn vui vẻ của mấy người xung quanh cũng không làm tâm trạng của Hoắc Duật Hy vui hơn.

Chậm rãi nốc mấy hơi, khóe mắt của cô lại đỏ lên.

Tất cả đều là lừa gạt, nếu như hôm nay cô đi gặp Tề Thiếu Khanh, Hoắc gia và Tề gia nhất định viện cớ tạo ra thêm những cuộc gặp gỡ khác.

Không muốn, không muốn, cô không muốn!

Muốn gặp thì các người tự gặp đi, tại sao lại bắt cô làm quen với một người không quen biết cơ chứ?!

Hoắc Duật Hy lại nghĩ nghĩ lại gọi hẳn một chai rượu Vodka, bartender thêm đá vào ly cho cô. Hoắc Duật Hy vốn chẳng biết uống rượu là mấy, đưa lên môi lại ừng ực uống vào. Bartender nhìn cô ngỡ ngàng, đây là rượu 35 độ mà cô gái này uống cứ như uống nước lã khiến anh ta cũng giật mình.

Chất lỏng cay xè tràn vào dạ dày, Hoắc Duật Hy cũng chảy luôn cả nước mắt: "Khốn kiếp! Tiểu Bạch, anh là tên khốn kiếp! Tôi sắp bị gả đi rồi anh còn không biết sao?"

Nói cái gì tôi là người của Tiểu Duật Hy chứ? Nói cái gì tôi thiếu nợ cô rất nhiều, không trả nổi nữa rồi.

Toàn là giả dối, trót lưỡi đầu môi. Chỉ một đêm liền kiếm được tiền trả lại cho cô, phủi sạch dấu vết rồi tìm bạn gái.

Hoắc Duật Hy lại rót rượu, quệt nước mắt rồi uống tiếp.

Hai người giận nhau hắn cư nhiên đã có bạn gái, còn cô tại sao phải ngồi đây buồn mà khóc?! Cô mới không thèm, cô cũng có người đợi, cô ứ thèm tên Tiểu Bạch như hắn.

Hoắc Duật Hy nằm gục đầu xuống, nhìn ánh đèn chiếu vào ly rượu, sóng sánh ánh lên màu sắc bắt mắt.

Đôi mắt của Tiểu Bạch nhìn Tiểu Tinh Linh của hắn vô cùng cưng chiều. Hắn nói hắn không thích phụ nữ chủ động đến gần nhưng Tiểu Tinh Linh kia nhào vào người hắn thì hắn không có bài xích.

Hắn biết Tiểu Tinh Linh kia say thì sẽ khó dỗ, hắn biết phải làm Tiểu Tinh Linh đó ngoan ngoãn như thế nào, hắn thật sự rất thích Tiểu Tinh Linh rồi.

Tiểu Bạch đáng ghét! Đáng ghét!

"Hic hic...ực ực..."

Đến khi Hoắc Duật Hy uống cạn nữa chai rượu, ánh mắt mơ hồ lảo đảo, trong đầu lại nghĩ ra mấy ý tưởng.

Hức, anh có bạn gái thì sao tôi còn phải buồn. Tôi cũng có người chờ, Tề Thiếu Khanh đang ở nhà hàng đối diện đợi tôi. Chỉ cần tôi đi đến đó thì coi như chấm hết với anh, tôi liền không thèm anh nữa.

Hoắc Duật Hy sờ sờ túi xách, lấy điện thoại ra, lại bấm một chuối số ấn gọi.

[Alo?]

"Hức...tôi sẽ đi gặp Tề Thiếu Khanh, tôi mới không thèm đồ Tiểu Bạch như anh! Tôi đi gặp Tề Thiếu Khanh...cùng anh ấy nói chuyện yêu đương... hức... ức... không thèm anh..."

[Tiểu Duật Hy, cô nói cái gì vậy? Cô đang ở đâu hả?]

"Lo lắng hả? Có phải rất sợ không? Hì hì...hức..."

[Tiểu Duật Hy, cô đang ở đâu?]

"Tôi hả? Tôi đang ở DJ này...nhưng anh đừng tới a, tôi sắp đi gặp Tề Thiếu Khanh rồi, tôi sắp có bạn trai..."

Tút tút tút.

Hoắc Duật Hy cười ngoặc nghẽo nằm xuống, chờ phải Tiểu Bạch tới rồi cô mới đi tìm Tề Thiếu Khanh, nếu không Tiểu Bạch sẽ không biết cô ở đâu mất.

"Hức...ức...."

"Cô gái xinh đẹp, uống cùng anh một ly không?" Một tên đàn ông lạ mặt tiến đến chỗ Hoắc Duật Hy, ám muội nói...

____________

Bình luận truyện Tổng tài tôi chẳng thể yêu!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Niếp Niếp
đăng bởi Niếp Niếp

Theo dõi