Trâm Trung Lục

Trâm Trung Lục

Nội dung truyện Trâm Trung Lục

Chương 1: Tiếng xấu đồn xa Giữa đêm tối nhập nhoạng, đột nhiên một cơn mưa to trút xuống. Những dãy núi xa gần, những con sông, con suối, hẻm núi dài ngắnđều mất đi dáng vẻ, hoá thành vô hình giữa cơn mưa bất ngờ.
Con đường phía trước trở nên mơ hồ, những bụi hoa đinh hương mọc ven đường lên núi ngoài thành Trường An cũng bị vùi dập điêu tàn trong cơn mưa xối xả, một đoá cẩm tú bị gãy rơi xuống đất, chìm trong lớp bùn đất, đêm dài chẳng ai hay.Hoàng Tử Hà bước trên con đường núi tối tăm, trên tay cầm chiếc ô màu thiên thanh trước đó đã bị gãy mất hai nan vì cơn bão lớn. Hạtmưa xuyên qua tán ô thủng lỗ chỗ, rơi xuống mặt nàng, lạnh lẽo như băng, như đao.
Nàng khẽ ngẩng đầu nhìn tán ô, sau đó vứt chiếc ô đi không chút do dự, tiếp tục đi trong cơn mưa rào rạt. Hạt mưa rơi lên người lạnh lẽo, nặng nề vô cùng. Sắc trời nhá nhem, thỉnh thoảng có những hạt mưa phản chiếu ánh sáng, chiếu rọi cảnh vật mơ hồ phía trước, toàn bộ trời đất chìm trong mịt mùng.Góc rẽ của con đường núi này dẫn tới một mái đình nhỏ. Triều đình xây dựng mười dặm một trường đình, năm dặm một đoản đình, là chốn nghỉ chân cho người qua đường. Trong màn mưa mờ mịt, nhá nhem, có ba bốn người đang ngồi trong đình, kẻ đứng người ngồi, cùng nhau nói chuyện phiếm. Thành Trường An có luật, không được phép đi lại vào ban đêm, canh năm ba điểm mới mở cổng thành, hiện tại còn sớm, có lẽ họ đang nghỉ chân ở đây chờ tới khi cổng thành được mở.
Hoàng Tử Hà giẫm chân trên nước bùn bước tới. Nàng mặc một chiếc áo ngắn kiểu nam màu xanh bình thường. Những người ngồi trong đình quay đầu nhìn lại, thấy người bước tới là một thiếu niên gầy gò, yếu ớt, một ông lão ngồi trong số đó lên tiếng chào hỏi: "Cậu thanh niên này, cậu cũng có việc gấp cần vào thành hả? Bị mưa ướt hết cả người kìa, thật đáng thương, lại đây sưởi ấm đi".
Hoàng Tử Hà nhìn nụ cười ôn hoà, hiền hậu của ông lão dưới ánh lửa, vén vạt áo ướt đẫm dính chặt vào người, nói một tiếng cảm ơn rồi ngồi cạnh đống lửa, cách ông lão hai mét, yên lặng giúp ông ta thêm củi.
Thấy nàng chỉ chăm chú cời lửa mà không nói lời nào, mọi người liền quay đầu tiếp tục tán gẫu, nói đến đủ thứ chuyện khắp Nam Bắc Trường Giang, không chuyện kỳ quái nào không bàn. Ai nấy hăng say kể lể, nước miếng bay tứ tung, tựa như chính mình tận mắt trông thấy vậy.
"Nói đến mấy chuyện kỳ lạ, các vị đã nghe nói kỳ án trong kinh thành những ngày gần đây chưa?"."Lão đang nói đến vụ án 'Tứ Phương' sao?". Lập tức có người tiếp lời, "Trong vòng ba tháng đã có ba người chết, lại còn là ba người sống ở phía Nam, Tây, Bắc kinh thành, vốn k có mối liên hệ nào. Hiện trường lưu lại ba chữ "Lạc", Ngã", "Tịnh", bằng máu vô cùng kinh dị, khó đoán lại hết sức kinh khủng!"

"Đúng vậy, xem ra vụ án giết người sắp tới nhất định sẽ xảy ra ở phía Đông thành. Vì vậy, dân chúng các phường ở thành Đông người nào người nấy đều vô cùng hoảng sợ. Nghe nói những người có thể rời đi đều đã đi hết, có mười hộ thì chín hộ bỏ trống rồi".Bàn tay trắng nõn của Hoàng Tử Hà cầm một thanh củi, chậm rãi cời lửa, nghe tiếng "tách tách" rất nhỏ phát ra từ đống lửa kia, khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng.
"Hiện tại, mọi người đều lo lắng, các châu phủ rối ren, hỗn loạn. Ngoài kinh thành, gần đây ở đất Thục cũng xảy ra một vụ án sát hại cả nhà, không rõ mọi người đã nghe nói chưa?". Một người đàn ông trung niên ngồi trong đám người cất tiếng hỏi, dễ nhận ra ông ta là người kể chuyện đi tứ xứ, trong tay cầm một cây thước gỗ theo thói quen, có vẻ rất hào hứng tán chuyện, "Mọi người từng nghe nhiều vụ án sát hại cả nhà phải không? Nhưng vụ án này chính là vụ thảm sát cả gia đình sứ quân(*) đất Thục – Hoàng Mẫn!".
(*) Đời Hán, sứ quân là cách gọi thái thú và thích sử, về sau chỉ cách gọi trưởng quan của một châu hay quận. Hiểu theo kiểu thông tục là tiên sinh.
Hoàng Mẫn.Cái tên này đột nhiên lọt vào tai, bàn tay bình tĩnh cời lửa của Hoàng Tử Hà vô tình run lên, vài đốm lửa bắn lên mu bàn tay nàng, cơn đau ùa đến bất ngờ.May mắn là mọi người đang mải ồ lên kinh ngạc, cơ bản không ai chú ý tới nàng. Mượn cái cớ này, mọi người mồm năm miệng mười, mải mê bàn tán: "Hoàng Mẫn chẳng phải là vị đại nhân từng giữ chức Thị lang bộ Hình(*) ở kinh thành, mấy năm trước phá vài vụ kỳ án, sau này là thứ sử(*) quận Thục nổi tiếng kia sao?".
(*) Bộ Hình là tên gọi của một cơ quan hành chính có chức năng tương đương với Bộ Tư pháp ngày nay. Quan đứng đầu bộ Hình là thượng thư, giúp việc có một thị lang.(*) Thứ sử hay thích sử là chức quan có từ thời Tây Hán. Vai trò của chức quan này thay đổi theo từng thời kỳ, nhưng nhìn chung tương đương với ngự sử, có nghĩa là thanh tra, giám sát việc cai trị của các quan ở địa phương, thăng thưởng người làm tốt, truất người làm dở.
"Tôi cũng từng nghe về chuyện này! Có người nói rằng, thật ra những vụ án này không phải do mình Hoàng Mẫn phá, ông ấy còn có một trai một gái. Con trai là Hoàng Ngạn xuất sắc đã đành, con gái cũng là kỳ tài có một không hai. Nghe nói, lúc Hoàng Mẫn đảm nhiệm chức Thị lang bộ Hình, chính cô ấy là người thay phụ thân phá giải rất nhiều nghi án, hồi đó cô ấy chỉ mới mười ba mười bốn tuổi. Đương kim Hoàng thượng chính miệng ngợi khen, nói nếu cô ấy là nam tử, nhất định có thể leo tới chức tể tướng!".
"Ha, tể tướng ư?". Người kể chuyện kia cười lạnh nói, "Các vị có nghe đồn, lúc con gái Hoàng Mẫn ra đời, huyết quang khắp phòng, những người chứng kiến nói rằng, cô ta là Bạch Hổ Tinh hạ phàm, sẽ ăn tươi nuốt sống cả nhà mình! Quả nhiên nói trúng phóc, vụ án sát hại cả nhà họ Hoàng chính do một tay con gái họ gây nên!".
Hoàng Tử Hà quên hẳn cơn đau trên mu bàn tay, kinh ngạc nhìn ngọn lửa lay động trước mắt. Ngọn lửa đó nuốt chửng bóng đêm, nhưng cho dù ánh lửa có đỏ rực tới đâu cũng không tài nào che giấu được sắc mặt tái nhợt của nàng.
Những người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau, mà ông lão ban nãy cũng không tin: "Ông nói, con gái nhà họ Hoàng sát hại cả nhà mình?".
"Đúng vậy!".
Một câu dõng dạc, không chút do dự, như đinh đóng cột."Thật vớ vẩn, trên đời làm gì có chuyện con gái ra tay sát hại người thân của mình!".
"Việc này vô cùng xác thực, triều đình đã tuyên cáo, cô con gái nhà họ Hoàng kia hiện tại đang trốn khỏi đất Thục, nếu bị bắt lại sẽ bị róc xương lóc thịt, chết không chỗ chôn!".
"Nếu sự thật là như vậy, cô ta quả thật là kẻ mất hết nhân tính, táng tận lương tâm!".
Ông lão kia lại hỏi: "Một thảm kịch thế gian như vậy, không biết là vì nguyên cớ gì?".
"Đàn bà kiến thức hạn hẹp là bởi điều gì? Đương nhiên cũng chỉ vì một chữ 'Tình'". Người kể chuyện kia mặt mày toả sáng, nói sinh động như thật, "Nghe nói, Hoàng Tử Hà được hứa hôn từ nhỏ, nhưng sau khi lớn lên lại phải lòng người khác. Vì thế, khi bà nội và chú đến bàn bạc chuyện cưới xin, cô ta bưng một bát canh móng dê lên bàn ăn. Hoàng sứ quân, Hoàng phu nhân Dương thị, công tử Hoàng Ngạn, thậm chí bà nội và chú của cô ta đều trúng độc bỏ mình, chỉ có một mình cô ta đào thoát, không ai biết cô ta đã đi đâu. Sau khi tra xét phòng cô ta, nha môn tìm thấy một bao thạch tín, lại điều tra được rằng mấy hôm trước Hoàng Tử Hà từng tới hiệu thuốc mua thạch tín, giấy trắng mực đen rõ ràng. Hoá ra trong lòng cô ta có người thương, cha mẹ lại ép cô ta phải gả cho người khác, bởi vậy, trong cơn phẫn hận, cô ta dùng thuốc độc sát hại cả nhà, rủ tình lang bỏ trốn!".Những người trong đình nghe được thảm án, vừa kinh sợ vừa tấm tắc lấy làm kỳ quái. Lại có người hỏi: "Đứa con gái ác độc đó làm sao có thể chạy thoát được?".
"Hoàng Tử Hà giết cha mẹ, người nhà bằng thuốc độc, thấy mọi chuyện vỡ lở nên hẹn tình lang cùng bỏ trốn trong đêm. Song đối phương lại hận loại đàn bà lòng lang dạ sói như cô ta, liền tố cáo mọi chuyện của cô ta cho quan phủ, dẫn người tới địa điểm ước hẹn để bắt người đàn bà độc ác này. Kết quả, không rõ vì sao Hoàng Tử Hà kia lại phát hiện ra điểm khác thường, lập tức bỏ chạy! Hiện tại đang bị quan phủ tuyên cáo, tất cả cổng thành ở châu, phủ đều dán bố cáo truy nã. Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, tôi rất muốn xem xem khi nào thì người đàn bà ác độc này mới sa lưới, chịu kết cục róc xương lóc thịt!".
Người nói hăng say, người nghe lòng đầy căm phẫn, trong thoáng chốc, cả đoàn người trong đình như cùng chung mối thù.Hoàng Tử Hà ôm chân lắng nghe, trong tiếng thoá mạ của mọi người, bỗng nhiên nàng cảm thấy vô cùng buồn ngủ lại mỏi mệt. Nàng áp mặt mình lên hai đầu gối, hai mắt mờ mịt nhìn đốm lửa bập bùng trước mắt, quần áo trên người còn hơi ẩm. Trong đêm xuân, khí lạnh tựa như những cây kim vô hình đâm vào da thịt, nửa tỉnh nửa mê.
Sắc trời còn sớm, cửa thành còn chưa mở, đề tài nói chuyện của mấy người xung quanh lại quay về vụ việc ly kỳ xảy ra ở kinh thành những ngày gần đây. Chẳng hạn như chuyện Hoàng thượng lại xây dựng thêm một hành cung, Triệu Thái phi đích thân thay màn che ở điện Tam Thanh, hay chuyện các khuê nữ chốn kinh thành muốn gả cho Quỳ Vương vân vân, và nhiều câu chuyện khác nữa.
"Lại nói, có phải vị Quỳ Vương kia gần đây sẽ về kinh đúng không?".
"Đúng vậy, Hoàng thượng ham tiệc tùng, đương nhiên sau khi xây dựng hành cung phải náo nhiệt một phen, mà những cuộc tụ hội trong cung, nếu không có Quỳ Vương tham dự thì đâu còn gọi là tụ hội nữa?".
"Vị Quỳ Vương này đúng là nhân vật xuất sắc nhất trong hoàng thất, tiên hoàng sủng ái ngài chỉ tăng chứ k giảm, chả trách quận chúa Kì Nhạc nhất quyết đòi gả cho Quỳ Vương, ba lần bốn lượt, dùng hết mọi thủ đoạn, cuối cùng trở thành trò cười trong kinh thành".

"Ích Vương gia cũng chỉ còn lại một đứa con gái duy nhất là cô ấy, có lẽ nếu ngài ấy dưới suối vàng mà biết được chuyện này, chắc chắn sẽ bị cô ấy làm cho tức đội mồ sống dậy mất...".

Nhắc tới chuyện hoàng gia, mọi người ai nấy nói năng say sưa, chỉ có Hoàng Tử Hà không chút chú tâm, nhắm mắt nghỉ ngơi, nghiêng tai lắng nghe tiếng động bên ngoài.
Mưa đã tạnh, sắc trời dần dần sáng lên, thấp thoáng truyền tới tiếng vó ngựa rất nhỏ, gần như không nghe thấy.
Hoàng Tử Hà lập tức mở mắt, mặc kệ đám người đang tán chuyện hăng say, nước miếng bay tứ tung kia lại, bước vội ra khỏi đoản đình.
Dưới ánh nắng ban mai mờ ảo, mặt trời dần dần mọc lên từ phía chân trời. Trên con đường núi uốn khúc xuất hiện một đội vệ binh hàng ngũ chỉnh tề, rõ ràng trên người họ còn lưu lại vệt nước mưa, song ai nấy đều nghiêm túc, nhạy bén, thoạt nhìn liền biết ngay là đội quân được huấn luyện kỹ lưỡng.
Giữa đội ngũ là hai con ngựa có màu lông đen tuyền không chút tì vết, đang kéo một chiếc xe ngựa từ từ đi tới. Xe ngựa được trang trí hình rồng bay phượng múa, điểm tô bằng những hoa văn bằng vàng khảm trên hình xà cừ hoặc bãi cỏ xanh. Hai quả chuông vàng được treo trên hiên kiệu, chậm rãi đong đưa theo nhịp di chuyển của xe ngựa, phát ra những thanh âm lúc có lúc không.
Xe ngựa lướt qua mái đình đi về phía trước. Hoàng Tử Hà đi theo sau một quãng xa. Cuối đội ngũ có một binh lính xấp xỉ tuổi nàng, trong lúc hành quân luôn lo lắng không yên, nhìn trái nhìn phải. Nhìn thấy Hoàng Tử Hà đi ở khoảng rừng phía sau, anh ta liền nói với người bên cạnh: "Lỗ đại ca, không biết có phải do hôm qua ăn linh tinh nên đau bụng hay không, đệ... đệ muốn đi giải quyết một lát".
"Ngươi định làm thế nào, sắp vào thành tới nơi rồi, ngươi theo kịp nổi không?".
Người đàn ông bên cạnh hạ giọng nói rồi trừng mắt nhìn anh ta một cái, "Vương gia quản quân lính rất nghiêm, ngươi biết hậu quả nếu bị phát hiện rồi đấy!".
"Vâng... đại ca yên tâm, đệ lập tức đuổi theo". Anh ta ôm bụng, vội vã quay ngựa tiến vào rừng.
Hoàng Tử Hà đẩy bụi cỏ dại ra, chạy tới trước mặt binh lính kia, đối phương đã nhanh chóng cởi bỏ đồng phục cận vệ vương phủ, tháo mũ sắt trên đầu xuống đưa cho nàng: "Hoàng cô nương, cô... biết cưỡi ngựa phải không?".
Hoàng Tử Hà nhận lấy mũ của anh ta, nói khẽ: "Trương Hành Anh, huynh mạo hiểm lớn như vậy để giúp tôi, tôi vô cùng cảm kích!".
"Cô nói gì vậy, lúc trước nếu không có cô, cha mẹ tôi sớm đã mất mạng rồi, hiện giờ nếu tôi không giúp cô, cha mẹ tôi nhất định sẽ đánh chết tôi".
Anh ta vỗ ngực một cách khảng khái: "Huống chi hôm nay chỉ theo quân đội vào kinh, tôi cũng không phải quân sai, cho dù sự việc bại lộ cũng không sao. Lần trước Lưu Ngũ cũng lén trốn đi tìm người khác, chỉ bị đánh mấy chục quân côn là cùng, cô chỉ cần quả quyết khai là biểu muội... biểu đệ đi ngang qua, thấy tôi bị tiêu chảy không đứng dậy nổi liền thay tôi đối phó là được. Hôm nay chỉ là vào thành theo nghi thức, không phải chuyện to tát gì".
Hoàng Tử Hà gật đầu, nhanh chóng cởi áo khoác đưa anh ta, sau đó khoác bộ quần áo của anh ta lên người. Tuy rằng quần áo hơi rộng, nhưng dáng người nàng vốn cao gầy, mặc lên người cũng tạm ổn.
Vội vàng nói lời cảm ơn Trương nhị ca, Hoàng Tử Hà phi lên ngựa, thúc ngựa lao ra khỏi rừng.

Đọc tiếp

Danh sách chương truyện Trâm Trung Lục

Bình luận truyện Trâm Trung Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tử Hà

@hoangtuha

Theo dõi

1
0
0

Truyện cùng thể loại