Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 12



Nhận chỗ ngồi……

-Hân hạnh chào đón bạn-khi Mai vừa mới đến bàn thì đã có 1
chàng hoàng tử chào đón nồng nhiệt kèm theo là nụ cười rạng ngời trong
nắng.(~)

_Cảm ơn..chào pạn – Mai nở nụ cười thiên thần “đáp lễ”.

_Bạn ngồi xuống đi…mình là Trần Quốc
Minh – Minh hứng khởi.

_Ukm….như đã giới thiệu mình là Hoàng Tuyết Mai….rất vui được
làm quen với bạn-Mai mở lời nêu lên sự thiện chí.

Bàn của Khánh “công tử”:

_Chào…mình là người ngồi cùng bàn với bạn- sau khi đã yên vị
trên cái ghế vững chắc thì Thảo Anh mới quay sang người bạn cùng bàn chào
hỏi,làm quen

_Ờ chào bạn. mình là Nguyễn Minh Khánh…thật may mắn vì có một
người ngồi cùng bàn xinh đẹp như bạn-Khánh dở “tuyệt chiêu nịnh hót” cô bạn
ngồi bên.

_ấ bạn nới vậy làm mình ngại đấy .- Anh nói

_Là thật đấy ..-vừa ns Khánh vừa nháy mắt,vừa toét miệng cười
lộ ra cái răng khếnh dễ thương làm cho nhỏ Anh đơ mất vài giây….

_bạn từ nước ngoài về sao???T.Anh đang đơ người với nụ cười
thì bị chủ nhân của nó lôi về với thực tại.

_Ừm mình trở về từ Pa-ri-Anh đáp.

_Bạn là bạn của Hân hả-Khánh ỏi tiếp câu thứ 2.

Kẽ nhíu mày trước câu hỏi của Khánh _ukm..là bạn thân…bạn
biết Hân sao???có hẳn 1 dấu “?” to đùng hiện lên trong đầu Anh.

_hyhy..mình và bạn ấy gặp nhau 1 lần trong TT thương mại.

_a!!!vậy bạn là người đã tặng nó bộ vòng.

_Thì….chính là vậy…-nói xong Khánh chỉ biết gãi đầu cười
trừ…lám cho ai kia phải ngắm nhìn.

…Không gian trở nên vui tươi,sôi nổi.1 thế giới tràn ngập 1
màu hồng êm ả thì….đâu ai trong cái thế giới ấy hay biết bên cạnh nó là 2
khoảng trời xám xịt và..đen sầm…

Ở bàn Quân – Ngọc

_Hê…gặp lại rùi nhóc hậu đậu-Quân chưa kịp để nhỏ ngồi xuống
đã nói móc nhỏ.Thực ra cái tên này để ý Ngọc từ khi nhỏ bước qua cái cửa lớp,từ
lúc đấy trong mắt mắt hắn phóng ra hàng loạt những viên đạn bạc lao vào người
nhỏ Ngọc.

_A…chào..lại gặp nhau rồi i nhỉ GÀ ĐUI..-Ngọc cũng chẳng chịu
kém cạnh cười khểnh kích bác lại Quân.

_Nhóc nói ai gà đui anh cho nhóc nói lại đấy-tỏ ra kênh kiệu…
“chắc đang tức lắm rùi..”

_Thì….tôi nói cái đứa chết bằm nào ngồi gần tôi ấy,mà đứa nào
đui thì chắc nó phải biết chứ-Nhỏ sock lại Quân 1 cách ko thương tiếc.

_Cô…cô..cô giám nói tôi gà đui..lại còn chết bằm..cô muốn
chết à …-Quân lúc này đang rất tức giận,đầu phun hỏa mịt mù..

_ơ hay!!tôi nói anh khi nào có anh ngồi tự nhận á …-Ngọc nhún vai tỏ vẻ(vô) số tội.

_Cô…cô…hừ..hừ..-Quân cứng đờ họng ko thể nói thêm được 1 câu
nào nữa..2 đứa chỉ nghồi nhìn rồi lườm nhau đắm đuối

_Hứ…tôi nói cho anh biết nhá,muốn cãi nhau vs tôi thì đợi tu
thêm cả nghìn kiếp nữa đi…haiiizzz….đúng là khổ thân đã đui rồi lại thêm cái óc
ngắn nữa..ông trời hình như có hơi bất công với anh thì phải_nhỏ hất mặt kênh
kiệu,rùi lại tỏ vẻ xót thương cho Quân…Từng câu nói của Ngọc Càng ngày càng
khiến cho cái đầu ấm nước của Quân sôi lên ùng ục,ko gian bao phủ bởi 1 màu mờ
ảo của khói trắng….

“Cố lắm mới thoát khỏi đống ám khói ra ngoài,trán vẫn lấm
tấm ướt mồ hôi,thì….ôi trời ơi…kinh khủng…mắt chữ A mồm chữ O….trước mắt là 1
thứ vô cùng là vô cùng nguy hiểm…LỐC VÒI RỒNG…

Tại vùng đất đang có bão

Từ lúc nghe chỉ thị nhận chỗ của bà giáo nó chỉ vác mỗi cái
bản mặt lạnh lùng không cảm xúc…nhưng….cái bộ mặt ấy chỉ giữ được đến khi về đến
chỗ ở…mặt nó đang chuyển dần từ màu của bình thường sang lạnh lùng

Một thằng con trai với khuôn mặt đẹp manly,ko 1 chút tì vết,hoang
hảo như tượng tạc,da trắng,mái tóc màu xanh rêu bông bềnh có để mái,tai đeo 2,3
cái mấm nhỏ màu đen,cổ đeo chiếc vòng bạc hình cánh rơi được dịp lộ ra trên
khuôn ngực rắn chắc bởi 2 chiếc cúc áo được bung ra hờ hững,…nhưng đáng chú ý
hơn cả là đôi mắt màu xám tro mang âm vực lạnh lẽo…nói chung là hắn đẹp 1 cách
bí ẩn, thoáng vẻ bất cần,lạnh lẽo…khiến cho bất cứ đứa con gái nào cũng phải mê
hồn,ngây ngất….hắn đang ngồi vắt cả 2 chân lên bàn,cái dáng ngồi chễm chệ như 1
ông hoàng đầy quyền năng..(chiếm gần hết cái bàn)..nhưng không vì thế mà nó nương
tay..

_Biến dùm cái coi-nó nới với giọng nạt nộ lạnh băng không thèm
xen thêm bất kì cảm xúc nào.

Nghe thấy tiếng nói hắn ngẩng đầu lên nhìn nó bằng đôi mắt
xám tro lạnh lẽo_Sao phải biến??miệng hắn khẽ mấp máy phát ra những âm thanh
lạnh đến rợn người

_Tôi ngồi-nó bình thản đáp

_Ra chỗ khác mà ngồi-hắn

_không ..

_Sao phải ngồi cùng với tôi?

_Cô giáo bảo thế..với lại đây không phải chỗ của riêng anh , tôi thích thì ngồi .- Nó lạnh nhạt đáp

_Ha..tôi thấy ko phải thế

_anh thất ko phải thế??vậy anh thấy gì??nó nheo mắt nhìn hắn

_Thấy cô thấy tôi đẹp trai nên muốn ngồi cùng-hắn khẽ nhướng
đôi lông mày lên nhìn nó.

_Hừ…Kiêu quá rồi đấy…em trai à - nó nhếch môi ban cho hắn 1 nụ cười nửa
miệng lạnh lùng.

_Vậy mà lúc ở TT thương mại ai đấy công nhận tôi đẹp trai không tranh nổi đành bỏ cuộc -hắn nói làm nó nhớ
lại cái vụ hôm đó,

- Tôi không quan tâm , với lại cô ta là nhân viên nữ , tôi không chấp

_Vậy..cô cũng là nữ…biết đâu chừng…

_Sao

_Cô cũng bị tôi mê hoặc ???-hắn đang hỏi đểu nó đây mà.

_Vậy sao , để xem trình độ của anh thế nào đã -ko trả lời chỉ hừ…lạnh và
thách đố hắn,đồng thời dùng chân đá bay cái bàn khiến cho hắn phải chỉnh đống
lại hàng ngũ…

Sau khi hoàn tất mọi việc nó nằm lăn ra bàn để “thưởng thức”
cái mà nó yêu thích nhất…đó là ngủ…

Không gian lớp học giờ đây lại trở về với hiện trạng cũ, vang
lên tiếng cô giáo giảng bài,học sinh thì chăm chú nghe giảng _ ngoại trừ 1 số đứa cá biệt
tiêu biểu là 8 nhân vật chính ),chúng nó mỗi đứa một việc:nó
ngủ,hắn nghe mp3,Mai,Minh,Ngọc,Quân,Anh,Khánh đều có chung một sở thích đó là
nghịch điện thoại(chơi điện tử,chụp ảnh tự sướng…)

Bình luận truyện Tứ Đại Công Chúa Tài Năng và Tứ Đại Công Tử Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

lini
đăng bởi lini

Theo dõi