Tùy Chỉnh
Đề cử
Tuyệt Thế Luyện Đan Sư

Tuyệt Thế Luyện Đan Sư

Chương 4:

Từ hôm sau sự hướng dẫn của Tử Diễm. Buổi sáng, Tử Diễm bắt nàng chạy vòng quanh núi để rèn luyện thân thể, sau khi chạy xong, Liễu Y Tuyết nằm luôn xuống đất. Trước kia nàng có bao giờ phải vận động mệt như vậy đâu, sau khi ăn trái cây, nghỉ ngơi xong Tử Diễm chỉ nàng cách đưa Huyễn Khí vào đan điền, việc này cũng không khó mấy, buổi tối, Tử Diễm hướng dẫn nàng luyện đan, Tử Diễm nói nàng không phải Luyện Đan Sư nên chỉ biết da lông thôi, thành ra nàng phải tự đọc sách để học cách luyện đan. Buổi tối lúc nào cũng đều có các tiếng nổ vang lên, phải thử đi thử lại cả gần chục lần nàng mới thành công luyện chế đan dược Nhất Giai, vậy là nàng cũng đạt tới Nhất Tinh Luyện Đan Sư rồi. Sau khi học luyện đan nàng tắm rửa rồi quay lại với việc tu luyện.

Sáu năm sau.

Sâu bên trong rừng rậm có một tòa sơn cốc gần như cách trở với thế giới bên ngoài.

Tại nơi này, cây xanh rợp bóng, Mạn Đằng rậm rạp quấn lên thân cây, giống như từng con rắn, thân thể tùy theo sự phiêu động của gió mà di động. Phần ngọn của Mạn Đằng giống như một khuôn mặt người nho nhỏ đang ngâm mình trong ánh sáng, lộ ra vẻ hưởng thụ.

Trong rừng núi sâu thẳm thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót, giọng hót ưu mỹ lúc xa lúc gần đó tựa như đang hát một bài ca dịu dàng, khiến cho Mạn Đằng màu xanh cũng say sưa không thôi.

Hoàn cảnh an bình tốt đẹp như thế chính là thời điểm thích hợp nhất cho việc nghỉ trưa.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng hét chói tai đột nhiên vang lên, không khỏi khiến da đầu người khác tê rần! Đám Mạn Đằng màu xanh vốn đang say ngủ đột nhiên bừng tỉnh, rối rít trườn xuống thân cây, nhanh chóng chui vào trong đất, chỉ lộ ra phần ngọn giống như một khuôn mặt người nho nhỏ cảnh giác nhìn xung quanh.

Âm thanh chói tai kia vẫn chưa ngừng lại, lúc Đông lúc Tây, sau đó rất nhanh đã hướng bên này chạy tới! Mạn Đằng màu xanh lập tức rúc luôn cả cái đầu vào trong đất! “Không hổ là Thổ Độn Thử giỏi chạy trốn nhất trong rừng rậm, Tiểu Bạch, đánh bọc sườn, tối nay ngươi có thịt ăn rồi đó!”

Một âm thanh trong trẻo vang lên.

Sau đó, một đạo thân ảnh màu vàng đột nhiên nhào về phía mảnh rừng sâu mới rồi còn đang yên tĩnh, đàn chim bị dọa sợ, hoảng hốt bay lên cao, còn đám Mạn Đằng xanh trốn dưới đất thì trực tiếp hét ầm lên! Hào quang màu vàng chói mắt nhanh chóng tản ra, chiếu sáng bốn phía. Một con hổ to lớn màu trắng xuất hiện, bộ lông của nó còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lông mao rất đẹp, khiến người lóa mắt! Vuốt hổ sắc bén đè lên một khối đất, bên trong lập tức lại vang lên từng tiếng thét chói tai.

Một cái đầu nhọn màu xám lập tức trồi lên khỏi mặt đất, hai cái răng cửa lộ ra bên ngoài, bộ dáng trông có chút xấu xí. Tiểu Bạch khinh thường liếc nó một cái, cắn đầu nó lôi ra khỏi mặt đất, sau đó ngẩng đầu lên, bộ dáng tranh công nhìn thiếu nữ đang mặc một thân trường bào tinh xảo màu đen ngồi trên thân cây phía bên kia.

Thiếu nữ giơ ngón tay cái: “Tốt lắm!”

Tiểu Bạch lập tức cao hứng không thôi, vô thức há miệng ra, con Thổ Độn Thử ranh mãnh giảo hoạt kia lập tức nhân cơ hội chui ra khỏi miệng nó, chạy như bay vào trong rừng sâu. Tiểu Bạch muốn đuổi theo, thế nhưng đã không còn kịp rồi.

Thổ Độn Thử am hiểu nhất chính là việc chạy trốn, vừa rồi bọn họ đã phải dùng sức chín trâu hai hổ mới bức được nó tới nơi này.

Tâm tình thất bại xông tới, Tiểu Bạch cúi thấp đầu, hai cái lỗ tai bông xù cụp xuống, không dám nhìn thẳng về phía Liễu Y Tuyết

Liễu Y Tuyết ngồi trên cành cây khoanh tay, nhìn nó cười cười, một lát sau mới mở miệng nói: “Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn nàng một cái, Liễu Y Tuyết dùng tay chỉ về phía sau nó.

Tiểu Bạch chậm rãi quay đầu lại, không nhìn thì thôi, vừa nhìn, hai cái lỗ tai của nó lập tức dựng lên! Thổ Độn Thử vừa rồi còn đang chạy trốn thục mạng không ngờ đã ngoan ngoãn trở lại! Nó giống như một gã đàn ông say rượu, cứ nghiêng nghiêng ngả ngả tiến về phía này.

Tiểu Bạch vô cùng hưng phấn, lập tức chạy qua há miệng cắn lấy, lần này nó tuyệt đối sẽ không mở miệng ra nữa! Liễu Y Tuyết bật cười, lúc này sau cái cây nàng đang ngồi xuất hiện một bóng dáng kiều mị

Liễu Y Tuyết từ trên cành cây nhảy xuống.

Thân hình cao gầy ưu mỹ, lúc đáp xuống mặt đất, đôi chân thon dài hơi cong lại, sau đó liền đứng lên, bộ trường bào màu đen càng tôn lên khí chất cao quý thanh lãnh của nàng. Mái tóc dài hơi gợn sóng, buông xõa trên vai, ngũ quan tinh xảo, thế nhưng phần băng lãnh giữa mi tâm của nàng lại có thể khiến tim người đối diện ngừng đập. Nàng có một đôi mắt đen nhánh thanh lãnh bẩm sinh, giống như những vì tinh tú trên bầu trời vậy, sóng mắt lưu chuyển, lộ ra một cổ sát khí lãnh ngạo.

Trường bào màu đen u tối không hề làm giảm đi sự mỹ lệ của nàng, loại màu sắc đại khí này chính là màu thích hợp với nàng nhất, chỉ có nó mới có thể lột tả được vẻ cao ngạo từ tận xương tủy của nàng.

Đôi chân thon dài cất bước, nàng đi đến trước mặt Tiểu Bạch, vỗ vỗ đầu của nó: “Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần rồi, con mồi đã đến miệng thì ngàn vạn lần không thể nhả ra, cho dù một phát cắn chết nó cũng được, tuyệt đối không thể để cho nó có cơ hội vùng vẫy chạy thoát.”

Bất luận là săn thú hay đối địch, không động thì thôi, chậm rãi kéo dài, chậm rãi đùa giỡn, nhưng một khi động thì phải là một kích tất sát! Tiểu Bạch gật đầu, miệng hơi dùng sức, Thổ Độn Thử chỉ kịp rít lên một tiếng thì đã tắt thở.

“Chính là như thế.” Liễu Y Tuyết khen ngợi, nàng quay lại nhìn người phía sau rồi lên tiếng:

“Tử Diễm, ngươi lúc nào cũng lợi hại như vậy.”

“Tộc Cửu Vỹ Hồ chúng ta am hiểu nhất là mê hoặc mà. Nhưng sự kính trọng, ngoan ngoãn của ngươi đối với ta trong mấy năm trước đâu rồi, giờ lại gọi thẳng tên ta vậy. Đau lòng quá!” Mãi đến hai năm trước nàng mới phát hiện rằng Tử Diễm không phải là người mà là một con hồ ly, lại con là loài Cửu Vỹ Hồ trong truyền thuyết. Ở nơi này, Cửu Vỹ Hồ không phải là quá quý hiếm nhưng chủng tộc Tử Diễm Cửu Vỹ Hồ của Tử Diễm mới là cực phẩm trong cực phẩm. Trong mấy nghìn đời Cửu Vỹ Hồ mới xuất hiện Tử Diễm Cửu Vỹ Hồ. Nàng thật may mắn khi gặp được nhưng có điều là nàng chưa đủ sức mạnh để khế ước với Tử Diễm.

Còn Bạch Hổ hồi nãy của nàng là một con Thần thú được nàng khế ước, nhớ tới lần trước vì muốn khế ước với nó mà xém xíu nữa nàng đã mất mạng rồi, lúc đó mà không nhờ có Tử Diễm thì chắc nàng đã chết thật, và cũng chính vì chuyện này nàng mới phát hiện Tử Diễm không phải là người.

Trước khi khế ước với Bạch Hổ nàng có khế ước với Lam Phượng Anh Vũ, nó có đầu khá giống loài vẹt. Lông đuôi cực dài, hai cánh to và khỏe, bộ lông màu lam nhạt, một phần lông vũ ở cánh và ở đuôi có màu trắng, lông cực mềm mượt khiến Liễu Y Tuyết yêu thích không thôi.

“Ngốc ở nơi này cũng sáu năm rồi, không bằng chúng ta rời khỏi đây đi tham quan thế giới bên ngoài đi” Liễu Y Tuyết đưa ra đề nghị.

“Cũng tốt thôi, lâu rồi ta không ra ngoài kia, nhưng với bộ mặt họa thủy đó của ngươi chỉ sợ đem đến nhiều rắc rối không cần thiết.”

“Ngươi nói mà lại không nhìn lại mình, bộ dạng đó của ngươi đừng có nghĩ đến việc không phải họa thủy.” Liễu Y Tuyết lập tức phải bác, Tử Diễm nhìn lại mình rồi không nói gì thêm nữa. “Hay là ta giả nam trang” Vừa nghe Liễu Y Tuyết nói thì Tử Diễm Liền cười lên:

“Ha Ha… Nói đùa gì chứ, bộ dạng đó của ngươi cho dù có mặc nam trang cũng không ai tin ngươi là nam nhân đâu ha ha…” Lập tức Tử Diễm nhận được một ánh mắt cảnh cáo, Tử Diễm liền ngưng, không cười nữa, sau đó lấy ra từ không gian giới chỉ một chiếc nhẫn và một chiếc mặt nạ da người đưa cho Liễu Y Tuyết rồi nói:

“Cái này là do chủ nhân trước của ta luyện ra rồi cho ta, giờ ta tặng ngươi. Ngươi chỉ cần dán chiếc mặt nạ da người này lên rồi đeo chiếc nhẫn này vào, nó vẫn giữ lại dung mạo cho ngươi như sẽ thêm một vài nét anh khí khiến ngươi giống nam nhân hơn, nó còn giúp ngươi xuất hiện một yết hầu giả, chỉ cần ngươi không tháo nhẫn này ra thì chiếc mặt nạ da người đó như liền vào ngươi, cho dù dùng thuốc cũng không lột được nó.”

“Đúng cái ta cần.” Ánh mắt của Liễu Y Tuyết sáng lên, qua điều này còn có thể thấy chủ nhân trước của Tử Diễm là một người tùy hứng, chuyên gia đi quấy phá cho nên mới tạo ra cái mặt nạ này.

“Mặc dù ngươi mới mười hai tuổi, phần trước của ngươi không to lắm nhưng cũng có, nếu muốn giả nam thì bó nó lại đi!” Tử Diễm nhìn vào bộ ngực Liễu Y Tuyết nói.

“Điều này ta biết.” Liễu Y Tuyết thấy ánh mắt của Tử Diễm đang nhìn chỗ nào thì liền quay đi chỗ khác.

Bình luận truyện Tuyệt Thế Luyện Đan Sư

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên tuyết
đăng bởi Thiên tuyết

Theo dõi