Vấn cố nhân.

Lưu trụ nhĩ nhất diện, họa tại ngã tâm gian.

Na phạ thị tuế nguyệt, soán cải ngã hồng nhan.

Ngã hòa nhĩ giá cố sự chỉ thặng bì nang.

Luyến nhân tảo hoán liễu mô dạng.

Đãn ngã khẩn trảo bất phóng thống dã yếu sính cường.

***

Cố Luân trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết rơi ngày một nhiều nhưng trên người nàng vẫn chỉ là bộ y phục mỏng.

Chợt nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa, nàng cũng không quay đầu lại. Nghĩ một chút, có lẽ chỉ là nha hoàn, thầm trách Kính Lam đi mời Tô Thái y mà lâu về quá.

Tiếng bước chân ngày càng gần, cửa phòng bị mở toang ra, gió lạnh tràn vào từng đợt. Cố Luân chưa kịp quay đầu lại nhìn, bên tai đã truyền tới một giọng nói quen thuộc mà xa cách.

"Lá gan của nàng cũng lớn thật, nhìn thấy trẫm mà không thỉnh an."

Cố Luân sững sờ. Nhìn xem, hắn mang ai tới đây kìa. Nữ nhân đi cùng hắn hẳn là công chúa Bắc Mạc, nghe nói nàng còn là thần y. Cuối cùng nàng cũng có cơ hội tận mắt nhìn nàng ta.

Nữ tử này có khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng, lông mày thanh tú, điểm thêm một chấm hoa đỏ ngay giữa hai hàng lông mày trông như mặt trời buổi sớm ló ra sau ngọn núi xa.

Đôi mắt to tròn, đen láy, đôi môi đỏ, căng mọng.

Một người con gái tuyệt sắc khiến người ta phải ghen tị.

Cố luân rời ánh mắt đi, có chút máy móc cúi xuống thỉnh an, hàng lông mi dài, cong vút hạ xuống, cố gắng che đi nỗi kinh ngạc, khó hiểu trong mắt.

Không khí trong phòng ngày một lạnh lẽo, không phải chỉ có gió lạnh, lòng người dường như cũng lạnh theo.

"Duệ, ta lạnh quá." Giọng nói trong trẻo, có vài phần nũng nịu. Doanh Hạ cúi đầu, hai tay ôm lấy chính bản thân, nhăn mũi.

Ánh mắt Độc Cô Thiên Duệ tràn ngập sự cưng chiều nhìn Doanh Hạ, tự mình đi lên phía trước đóng cửa phòng.

Gió lạnh ngừng ùa vào, hơi lạnh sót lại trong phòng cũng dần tản đi.

"Trẫm tới đây không phải để thăm nàng, trẫm tới để báo với nàng một chuyện.

Doanh Hạ là nàng công chúa lương thiện, tài sắc vẹn toàn, được lòng muôn dân, cũng rất hợp với lòng trẫm.

Mong hoàng hậu sắp xếp ngày lành giúp trẫm, trẫm muốn lập nàng làm Đế Hoàng Phi."

Vẫn là giọng nói ấy, nhưng bây giờ không còn sự ấm áp nữa, từng câu từng chữ như từng nhát dao đâm chọc vào trái tim Cố Luân.

Sắc mặt nàng khôi phục lại vẻ bình thản, đôi môi đẹp mà nhợt nhạt khẽ lên tiếng :

- Thần thiếp đã biết nên làm thế nào.

Độc Cô Thiên Duệ trịnh trọng bước lên mấy bước.

- Hoàng hậu khỏe chứ? Sắc mặt nàng có vẻ không được tốt, đã mời thái y đến bắt mạch chưa?

"Thiếp rất khỏe." Cố Luân từ tốn đáp, rồi bình thản hỏi :

- Hoàng thượng có khỏe không?

Độc Cô Thiên Duệ nhìn nàng, nếu có thể quay ngược thời gian về thời điểm hắn còn là thái tử, thiên hạ thái bình thịnh trị vẫn còn ở trong tay tiên hoàng, hắn vẫn có thể trốn đi tìm nàng.

Khi đó có một nữ tử đẹp như thế, đẹp như một bông hoa thanh khiết dưới ánh trăng, đẹp như một bông hoa tuyết liên cao ngạo trước gió tuyết, lại như bóng hoa phù dung tinh nghịch ẩn nấp dưới làn nước trong, tấm lòng nhân từ, lương thiện, lúc nào cũng ấm áp, sẵn sàng rộng mở, tính tình thẳn thắn, vô tư... thì liệu lúc hắn và nàng ở bên nhau sẽ là thời khắc đẹp đến nhường nào?

Hắn không dám nghĩ tới nữa, hận bản thân vô dụng đến mức không thể bảo vệ tốt cho nữ nhân của mình, không ngừng hối hận, không ngừng dày vò.

"Có khi nào hoàng hậu mang thai không?" Doanh Hạ từ nãy vẫn không lên tiếng, đột nhiên cau mày nhìn nàng.

Cố Luân kinh hãi nhìn Thiên Duệ và Doanh Hạ. Đôi môi trắng nhợt không có sức sống mấp máy :

- Thần thiếp chỉ cảm thấy bản thân có chút khó chịu, lúc sáng đã bảo nha hoàn Kính Lam đi mời Tô thái y, mang thai hay không còn chưa chắc, có lẽ cũng chỉ là mấy thứ cảm vặt bình thường.

Vị công chúa xinh đẹp lại cười tươi như hoa nở, nhìn Cố Luân mở lời :

- Hoàng hậu tỷ tỷ, sau này chúng ta là tỷ muội một nhà, hi vọng tỷ tỷ sẽ nhân nhượng bỏ qua nếu Doanh nhi có gì sai sót.

Cố Luân nhìn nữ nhân yêu kiều, mềm mại như nước mùa xuân trước mặt chợt thấy chạnh lòng, nàng nhẹ giọng lựa lời đối đáp :

- Công chúa là nữ nhân tôn quý, tất nhiên sẽ có đủ công dung ngôn hạnh, khí chất cao quý, không dễ gì phạm phải những sơ suất kia. Công chúa có đức tính khiêm tốn như vậy, bản cung phải học hỏi mới phải.

"E là hoàng hậu cần đổi cách gọi rồi, phải gọi là Đế hoàng phi tương lai mới đúng." Độc Cô Thiên Duệ
nhếch môi cười.

Tai nàng ù đi, không thể nghe thêm điều gì nữa. Cũng may tiếng thái giám the thé ngoài cửa đã vọng tới :

- Hoàng thượng, có Tô thái y cầu kiến.

Độc Cô Thiên Duệ chắp hai tay ra sau lưng, cất giọng.

"Cho vào."

Tô thái y đã ngoài sáu mươi nhưng bước đi vẫn rất nhanh nhẹn, không tìm được chút dấu hiệu lão hóa xương cốt nào, chỉ có nếp nhăn trên mặt là ngày càng in sâu.

Ông bước vào, vội vàng hành lễ.

Độc Cô Thiên Duệ phất tay áo, ra hiệu cứ tiếp tục làm việc ngươi cần làm rồi đứng sang một bên lạnh lùng nhìn.

Thấy Tô thái y bước đến bên Cố Luân, Kính Lam vội phủ một chiếc khăn tay lên cổ tay trắng như tuyết của Cố Luân.

Tô thái y đặt ngón tay lên mạch, cau mày một lát, đột nhiên khóe miệng lại nở nụ cười.

Ông đứng dậy cười ra tiếng, xoay người đối diện với Độc Cô Thiên Duệ :

- Chúc mừng Hoàng thượng, hoàng hậu đã có hỉ mạch.

Không ngờ được Độc Cô Thiên Duệ lại cười nhạt nhìn Cố Luân.

"Hỉ mạch? Mang thai thì sao? Chắc gì đã là của ta?"

Cố Luân phải chịu sự sỉ nhục cùng tổn thương không nhỏ, nàng đứng bật dậy.

"Hoàng thượng, người đang nói đùa sao? Nếu vậy thần thiếp thấy chuyện này không buồn cười chút nào. Về chuyện mang thai, nếu đứa bé trong bụng thần thiếp không phải của người, vậy thì là của ai?"

"À. Cái này không nên hỏi ta chứ. Ngược lại, phải hỏi hoàng hậu cao quý đây xem cái thai là của ai. Mà hình như cung của nàng cũng nhiều thị vệ lắm."

Lòng quặn đau.

Cố Luân không biết mình phải có phản ứng gì nữa, ví dụ như gào khóc thảm thiết, hay điên cuồng bám lấy vạt áo hắn kêu oan.

Nhưng cho dù thế nào, đây cũng không phải chuyện mà một người như nàng am hiểu...

Nàng không nhớ chuyện gì xảy ra sau đó nữa, nàng chỉ nhớ có hai ma ma to khỏe tiến vào kéo nàng đi.

Cảm giác được sự nguy hiểm sẽ đến với đứa bé trong bụng, nàng vứt bỏ hết tôn nghiêm vùng ra khỏi hai ma ma, chạy đến trước mặt Độc Cô Thiên Duệ quỳ xuống, bám chặt lấy vạt áo hắn van xin.

"Hoàng thượng, sao người có thể nói như vậy? Cố Luân ta một lòng một dạ với người, tại sao đối xử với ta như vậy? Hoàng thượng..."

Dường như hắn chán ghét phải nghe những lời nàng nói, giơ chân ra đá vào người nàng.

Bàn tay ấm áp đã bao lần yêu thương xoa đầu nàng, ôm nàng như một báu vật giờ đây đánh một chưởng vào người nàng.

Sau đó hắn bỏ mặc nàng, ôm Doanh Hạ rời đi.

"Hoàng hậu tỷ tỷ, bảo trọng. Ta đi trước. Ta còn phải đi đo kích cỡ để may y phục cho lễ thành hôn nữa. Nhớ giữ sức làm lễ cưới cho ta."

Doanh Hạ nhếch môi chế giễu, dựa vào lòng Độc Cô Thiên Duệ hưởng thụ sự dịu dàng của hắn.

Nàng ngã rạp xuống đất, trọng bụng truyền tới cảm giác đau đớn.

Vậy mà nàng lại cười, cười điên cuồng.

Nàng cười trời, cười đất, cười thiên hạ, cười vận mệnh, cười nhạo cả bản thân mình.

Khóe mắt rơi xuống thứ nước mằn mặn gọi là nước mắt.

Cả người nàng run rẩy. Hai mắt nàng mở to nhìn hắn bước đi vô tình không quay đầu lại, dường như nàng muốn khảm sâu từng đường nét trên khuôn mặt, dáng hình của hắn vào tâm.

Nàng muốn khắc sâu hình bóng này vào tâm vì nàng muốn nhớ mãi bản thân đã ngu ngốc như thế nào.

Dòng máu đỏ tươi chảy ra giữa hai chân, nhanh chóng thấm đẫm bộ y phục mỏng của nàng.

Hai ma ma nhìn nàng không chút thương xót, họ kéo lê nàng đến một nơi gọi là : Lãnh cung.

Kí ức ngày xưa như ẩn như hiện trước mắt. Nàng còn là một hoàng hoa khuê nữ, nàng đứng trước vườn anh đào đợi mong, vừa mong hắn tới, vừa mong hắn không tới.

Nhưng hắn tới thật, một thân áo trắng phiêu dật trong gió, từng bước chân đạp lên những cánh hoa đào, lúc ấy không khác gì tiên cảnh.

Nàng cười cười, "Sao chàng lại trốn luyện công nữa? Không sợ hoàng thượng phạt sao?"

Lúc đó hắn chỉ cười nhìn nàng, nói một câu rất ấm áp, "Vì nàng. Ta đến vì nàng."

Từng cơn đau thắt truyền đến. Cái thứ gọi là nước mắt kia không ngừng rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Cửa lãnh cung đóng lại, Cố Luân bị họ vứt lên chiếc giường phủ đầy bụi, mạng nhện phủ khắp phòng, chiếc chăn, cái gối đều hôi hám. Kính Lam cũng bị nhốt theo.

Cửa đang khóa.

Cố Luân đang chịu từng cơn đau, cả thể xác lẫn tâm nàng đều đau đớn.

Cố Luân... đang khóc.

Một người không được sủng hạnh, bị ghẻ lạnh như nàng thì có ai quan tâm nàng khóc hay cười chứ?

Kính Lam quỳ rạp xuống nắm lấy bàn tay của nàng, nước mắt cũng rơi xuống theo nàng :

- Tiểu thư, người cố lên. Kính Lam gọi Tô thái y nhé? Ngài ấy lo lắng đi theo chúng ta nhưng bị giữ ngoài cửa. Kính Lam sẽ van xin họ cho Tô thái y vào nhé? Tiểu thư...

Từng tiếng nấc nghẹn ngào trong nước mắt, Kính Lam đau lòng khóc nức nở.

Thần trí của Cố Luân dần mơ hồ, nàng nức nở.

"Không... không, ta không cần gì hết. Ta muốn gặp hoàng thượng. Ta muốn hỏi ngài ấy tại sao đối xử với ta như thế..."

"Hoàng thượng, hoàng thượng..."

"Mau đi, làm ơn, gọi hoàng thượng đến giúp ta đi..."

"Kính Lam, xin em, ta muốn gặp hoàng thượng..."

"Ta không chịu được nữa,... ta muốn gặp hoàng thượng. Mau đi đi, đi đi, mau lên... Kính Lam, hoàng thượng sẽ gặp ta mà,... Kính Lam..."

"Tiểu thư, tiểu thư,..."

Nàng không nhớ gì nữa, nàng chìm vào một mảng tối đen, nàng ngất đi. Chỉ có cảm giác có tiếng khóc trẻ con văng vẳng bên tai.

Con nàng... không còn nữa.

Con nàng... bị cha nó hại chết.

Con của nàng... nó bỏ nàng đi rồi.

Con ngoan, quay lại đi, mẫu thân còn chưa được cảm nhận từng nhịp tim nhỏ bé của con, còn chưa được cảm nhận sự sống của con tồn tại trong bụng ta, còn chưa cảm nhận được bàn chân nhỏ bé của con đạp nhẹ lên bụng.

Ta chưa kịp thấy, chưa kịp cảm nhận được gì hết...

Con ngoan,... mẫu thân sẽ tới ngay. Đợi mẫu thân một chút.

Con ngoan...

***

"A!"

Cố Luân tỉnh mộng, cả người ướt đẫm mồ hôi. Nàng vội vàng sờ sang bên cạnh. Tay đột nhiên quờ trúng một thân hình bé nhỏ đang cố gắng nhích sát vào cạnh nàng.

Sau khi trấn tĩnh lại, nàng thất thần từ từ nằm xuống, nước mắt lăn dài trên má.

Độc Cô Thiên Duệ ... Vì sao ta không thể buông bỏ ngươi?

Bánh Bao Nhỏ của nàng vẫn còn ở đây. Bảo bối của nàng vẫn ở đây. Nó nằm ngoan cạnh nàng, nàng không thấy sợ như vừa nãy nữa.

Tự trách bản thân tự nhiên lại lâm vào mộng mị. Nàng ôm bảo bối vào lòng, tâm trạng tràn đầy sự lo lắng cũng dần dịu xuống.

***
#NgoạiTruyện

Hôm ấy, thái hậu một mình tới lãnh cung lúc nửa đêm thăm ta.

Bà ấy nhìn ta một lượt rồi thở dài thườn thượt.

"Ta vốn dĩ có thể có một nàng dâu tốt, ngoan hiền."

Sau đó lại nói : " Ây dà, ta nói mấy lời vô nghĩa này làm gì chứ?"

Ta vẫn im lặng, hai mắt đã khóc đến mức đau nhức.

Con đi rồi. Ta chẳng thiết sống nữa.

"Đừng trách hắn." Thái hậu nhẹ giọng, như đang tự nói với mình.

"Đế vương một nước, có mấy ai thực sự thực lòng đây? ...Ai dà..."

Sau đó ta thiếp đi lúc nào không hay.

Tỉnh lại trong một căn nhà làm bằng trúc khá kiên cố.

Bên cạnh gối có một lá thư vỏn vẹn mấy dòng.

Trong thư viết những gì, ta không quan tâm. Chỉ chú tâm nhìn vào ba dòng cuối.

"Sống cho tốt.

Thai nhi đã giữ lại được.

Nếu trong tương lai, hoàng thất không có người kế vị ta sẽ đến đón cháu trai ta về.

Nhưng mà, nếu là nữ nhi.

Ta sẽ để hai người tự do."

Ta thần thờ vuốt ve bụng, cười trong làn nước mắt.

Từng ngày từng phút cầu mong bé con sẽ là nữ nhi. Ta không cần con là một nam nhân kiên cường, ta chỉ mong một nữ nhi, an an ổn ổn gả cho một người tốt.

Sống hạnh phúc tới già.

Chỉ là... mỗi ngày đều mơ về hắn.

Có lúc là kí ức ngọt ngào.

Đôi khi lại là ác mộng, giông bão ập đến.

Thiên Duệ ...Vì sao ta không thể buông bỏ ngươi?

Sao ngươi không buông tha cho ta?

Đau khổ ta phải chịu chưa đủ hay sao?

Thiên Duệ ...Buông tha ta đi.

Ta van xin ngươi. Đó là cách tốt nhất.

Có như vậy, chúng ta, không còn mang nợ gì nhau nữa.

Sống cuộc sống của chính mình.

Tự do, tự tại.

Suy nghĩ đơn thuần.

Mỗi ngày đều có thể vui vui vẻ vẻ. An ổn sống tốt.

Chỉ cần ngươi nguyện ý.

...Buông tay.

Hơn hai mươi năm sau.

Thái hậu đã tuổi cao sức yếu dò dẫm đến nơi hẻo lánh đón cháu trai.

Bà đưa cả người con dâu đã phải chịu nhiều khổ cực trở về.

Cố Luân, chính là ta. Vào thăm hoàng thượng đã hấp hối vì bệnh tật.

Ta giờ đây đứng trên mặt đất lạnh lùng nhìn Độc Cô Thiên Duệ.

Còn hắn lại nằm liệt trên giường.

Thực muốn hỏi hắn : Cao ngạo năm xưa của ngươi đâu?

Hắn nhìn ta trân trối, mắt có ánh lệ.

"Xin lỗi nàng."

Ta cười lạnh.

"Ngươi không cần thấy có lỗi. Đối với ta, ngươi giờ không là gì cả."

Thong thả từng bước, bước tới cạnh hắn, ghé môi lên tai hắn thì thầm.

"Bây giờ, đứa con mà ngươi nhẫn tâm muốn phá bỏ sẽ thay ngươi quản lí đất nước, làm một quân vương tốt."

Độc Cô Thiên Duệ trợn mắt lên nhìn ta, không tin nổi.

Hắn cười.

Ta không tin được hắn sẽ cười dịu dàng như thế.

"Luân Luân. Ta chưa từng có lựa chọn. Cả đời này, làm chuyện ngu ngốc cũng vì nàng."

"Thiên Duệ, bất kì chuyện gì ngươi cũng im lặng không nói với ta. Thực ra ta cũng chưa từng được quyền lựa chọn.

Một chưởng ấy, là không cố ý đúng không?"

Hắn không trả lời.

"Luân Luân, hoa đỗ quyên nàng thích, ta đã trồng trong tẩm viện cũ của nàng. Bất cứ khi nào đều có thể ngắm hoa. Sau này, ...ta không thể... bù đắp cho nàng nữa."

Hơi thở của hắn dần đứt quãng.

Ta hoảng hốt nắm lấy tay hắn.

"Tiểu Duệ! Nói cho ta biết. Tại sao? Tại sao?"

Ban đầu, bàn tay hắn còn giữ chặt lấy tay ta. Về sau càng lúc càng yếu đi rồi rơi xuống, rơi khỏi tay ta.

"Đừng khóc. Trẫm sẽ đau lòng lắm."

Đó là câu cuối cùng hắn nói.

Đau sao?

Chàng thực sự biết đau là như thế nào sao?

Độc Cô Thiên Duệ, chàng vĩnh viễn không hiểu đâu.

Ta hận chàng.

Ta rất hận chàng.

Thiên Duệ!

Tại sao làm thế?

Tại sao? Tại sao?

Đến lúc ta lâm chung, ta cũng vẫn không biết lí do năm xưa hắn làm như vậy.

Có thể đó chỉ là một màn kịch.

Hắn không cố ý đẩy ta đi xa khỏi hắn.

Đánh ta. Cũng chính là yêu ta.

Nếu được lựa chọn, hắn sẽ không làm thế.

Chắn chắn.

-Thiên Tình-

Bình luận truyện Vấn cố nhân.

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Thẩm Thiên Tình

@tham-thien-tinh

Theo dõi

0
1
2