Tùy Chỉnh
Đề cử
Vợ à , mau về đây với anh

Vợ à , mau về đây với anh

Chương 6

Chiếc xe đang chở cả cô và cậu cùng đến trường , nhưng khi chiếc xe còn cách cổng trường khoảng 100m , cậu bỗng nói :
-Dừng xe lại
Bác Lâm - quản gia nhà cậu phanh gấp , gì chứ , cậu nói gì là phải làm ngay nếu không thì cái mạng của bác cũng chẳng giữ nổi ....
-Cậu chủ , đi một lúc nữa mới đến cổng trường mà ??? _bác Lâm quay đầu lại hỏi .
-Tôi đâu có nói tôi xuống xe ???_cậu nhà nhã nói.
-Vậy ...???_bác Lâm chưa kịp nói hết câu thì đã thấy cô bước xuống xe .
Bác Lâm vẫn nghiêng đầu khó hiểu.
-Tôi dừng xe để Nguyệt đi bộ vào trước , tránh ánh mắt người đời , mấy nữ sinh nhìn thấy cô ấy đi cùng tôi thể nào cũng ganh tị rồi làm những việc rắc rối , há chẳng phải Nguyệt sẽ bị thương sao ???_cậu nói .
Ông quản gia bây giờ mới hiểu , cô thật thông minh , vừa nói dừng xe , đã hiểu ngay ra ý của cậu , haizz , ai như lão già lẩm cẩm như ông đây , ai đời lại không nghĩ ra ý của cậu khi ông đã theo cậu hơn mười năm trời .....
-Nghĩ cái gì ??? lái xe vào trường đi _ cậu nói làm đứt mạch suy nghĩ của bác Lâm .
-Vâng ... vâng _ nói rồi , ông quản gia phóng xe vào trường.
.
Vừa mới bước ra từ cửa xe ô tô , cậu đã thấy trăm ánh mắt nhìn vào mình , ai cũng xõa và vuốt tóc , mắt chớp chớp , cốn cả váy ngắn lên , dáng điệu thục nữ lắm , haizzz còn đâu là con gái nữa , đâu có như cô nhà cậu, ăn mặc chỉnh chu mà kín đáo lắm ..... ơ ... sao cậu lại nghĩ về cô thế này .... Nghĩ rồi cậu lắc đầu nguầy nguậy để gạt bỏ suy nghĩ của mình ...
.
Cậu bước đến cửa phòng hiệu trưởng , cậu thấy lạ , nếu như mọi ngày là ông hiệu trưởng sẽ ra chào cậu niềm nở , nịnh bợ kinh lắm cơ mà , sao hôm nay lại không thấy đâu nhỉ ..... chẳng lẽ ..........
.
RẦMMMM
Cậu đã mạnh vào cửa phòng hiệu trưởng , chiếc cửa vỡ tan tành , cô giật mình quay lại nhìn cậu , thấy cậu mặt hằm hằm , đầu nghi ngút khói , mắt sắc như dao , cô run cầm cập , lúc vừa rồi ngồi trong ô tô cô đã thấy sợ rồi , chẳng lẽ.... cô làm gì để cậu giận sao ????
-Cậu ..... cậu ..... có việc gì thế ạ ????_ông hiệu trưởng lắp bắp , mồ hôi nhễ nhại .
Vụt , Rầm , Áaaaaaaaaaaaaaa
Tiếng kêu thất thanh của ông hiệu trưởng cùng với con dao phi đến ghim vào vai ông hiệu trưởng ...
Cậu chạy đến bịt mắt cô lại , không muốn để cô nhìn thấy cảnh máu me , nhưng biết làm sao , cậu đã tức giận đến đỉnh điểm rồi .....
-Cậu .... Bảo .... Long .... tôi đã làm gì sai _ông hiệu trưởng một tay cầm máu trên vai trái , vừa lắp bắp .
Cậu bảo cô :
-Nguyệt , cô ra ngoài trước đi .
Cô chạy một mạch ra ngoài , dù không nhìn thấy gì nhưng khi nghe thấy tiếng kêu của ông hiệu trưởng cô cũng biết là ông ta đang bị thương , có thể là rất nặng .....
.
-Ồ , làm gì sai ư ??? ông hỏi thừa quá nhỉ ???? tôi hỏi ông , cô gái vừa rồi : Phong Nguyệt có xinh đẹp không ???
Ông hiệu trưởng trả lời tỉnh bơ :
-Thưa cậu , đẹp như nữ hoàng vậy _ánh mắt của ông ta ánh lên vẻ háo sắc thấy rõ , miệng không ngừng chảy nước miếng , nhìn cũng biết là một ông già dê xồm .
Cậu cầm lấy con dao , đến bên ông ta và ....
Phậppppp
Mũi dao đâm vào bụng , máu chảy ra rất nhiều , cậu nhàn nhã nói :
-Tuy tôi mới chuyển vào đây được một tuần nhưng tôi biết ông là một loại súc vật ăn tạp , nghe nói ông đã mấy lần chọc ghẹo nữ sinh dù ông đã đáng tuổi làm ông của tôi . Nhưng mà xin lỗi nhé , Phong Nguyệt là.... vợ tương lai của tôi và tôi.... sẽ giết chết những kẻ nào có ý đồ xấu với cô ấy , kể cả ông .....
Nói rồi , cậu rút súng từ túi quần ra và .....
PẰngggggggggg

Bình luận truyện Vợ à , mau về đây với anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kỳ Khởi Nguyên
đăng bởi Kỳ Khởi Nguyên

Theo dõi