Vợ Ơi! Học Bài / Chương 15

A A A B

Chương 15


CHƯƠNG 15: THÌ RA LÀ CÔ

Khiêm đến với vẻ mặt lo âu. Tại sao lại xảy ra chuyện này? Trong lòng Khiêm lúc này bất an vô cùng.

Tiếng bước chân gấp gáp ngoài hành lang. cho thấy người này đang rất vội vã.

Thấy 2 bóng dáng ngồi trước phòng bệnh anh lập tức chạy lại.

Mẫn ngước mặt lên nhìn Khiêm lúc này toàn thân cậu ta toàn là mồ hôi. Gương mặt lo lắng đến phát tội.

_” Khiêm”.

_” Chuyện này là sao hả?. không phải Thiên Thiên đang rất khỏe mạnh sao?. Tại sao lại gặp tai nạn. Thiên Thiên sao rồi đã tỉnh lại chưa?”.

Khiêm mất kiểm soát ra sức nắm hai vai Thiên Mẫn hỏi lien tục vẻ mặt sợ hãi có lo lắng có. Vẻ mặt này nhìn thật khiến người khác khiếp sợ.

_” KHiêm cậu bình tĩnh lại được không?. Nó cũng là em gái tôi đấy. không phải riêng cậu”.
Mẫn tức giận quát lên trừng mắt nhìn Khiêm.

Còn Nhân thì nảy giờ ú ớ không nói được gì. Cậu này không phải bạn trai cũ của Thiên Thiên à.
Nhân chỉ tay vào mặt Khiêm lấp bấp hỏi.

_” Cậu là……… Khiêm?”.

Khiêm cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn Nhân. Cái gã này không phải lúc trước theo đuôi Thiên Thiên bị mình làm cho mấy trận tơi tả sao?.

_” Tại sao cậu lại ở đây?”.

Một câu nói lạnh lung khiến Nhân nhớ lại cảnh trước kia không khỏi rùng mình. Không phải hỏi tội đó chứ.

_” chuyện này xảy ra như thế nào?”. Khiêm hỏi.

_” $!#$%(“.

Nhân kể đầu đuôi câu chuyện cho Nhân nghe.

_” Mẹ nó”.

Khiêm tức giận đấm mạnh vào tường. màu từ khớp tay không ngừng chảy ra.

_” Cậu làm cái quái gì thế muốn chết sao?”. Mẫn nảy giờ im lặng thấy hành động tự hại mình vửa rồi của Khiêm khiến anh bực mình quát lên.

_” Mặc kệ mình”. Khiêm ngước mặt lên _” Thiên Thiên soa rồi?”.

Lúc nảy giờ lo hỏi thằng khốn nào làm Thiên Thiên bị thương mà quên mất không biết tình hình nó soa rồi?.

Thiên Mẫn nghe Khiêm hỏi buổn bã ngồi xuống ghế.

_” Hô hấp rất yếu. chỉ tam thời ổn định thôi. Đã qua thời kì nguy hiểm nhưng não đã bị chấn động mạnh”.

Từng lời nói ra đau đớn vô cùng như có một con dao cắt vào cổ họng anh vậy.

_” Lúc nào mới có thể vào thăm Thiên Thiên?”. Khiêm la lắm rất muốn được gặp nó.

Thiên Mẫn lắc đầu_” Tình hình không mấy khả quan hiện giờ còn phải xem lại không thể vào thăm được”.

Khiêm ngồi xuống ghế cười khổ.

_” Tìm ra kẻ đó chưa?”. Khiêm hỏi.

_” Tấn Nguyên đã cho người điều tra chủ chiếc xe đó sẽ nhanh chống tìm ra kẻ đó thôi. Môi người đừng lo”. Nhân nói.

Từ xa có một bóng dáng nhỏ nhắn đang hoảng loạn chạy từ cửa bệnh viện vào. Không khó đón được người đó là ai?.

_” Thiên Thiên………….. thien Thiên nó bị làm sao vậy?”. Linh Nhi hoảng loan hỏi.

Lúc nảy cô nghe lén cuộc trò chuyện của Khiêm khi đang đến nhà tìm Thiên Thiên.

3 người dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Nhi. Và cùng có chung một suy nghĩ tại sao cô biết?.

_” Làm sao em biết Thiên Thiên bị tai nạn?”. Khiêm hỏi vẻ mặt nghi ngờ.

Nhi chỉ tay vào mặt Khiêm.

_” Em nghe anh Khiêm nói”.

_” Hả”. Khiêm bất ngờ hỏi, vô tình bị vu oan.

Nhi lỡ lời nói vội che miệng lại.

_” không phải không phải. là em nghe trộm anh Khiêm nói chuyện điện thoại khi em đến nhà tìm thiên Thiên”.

_” Thì ra là vậy”.

_” Nó sao rồi mấy anh. Có sao không?”. Nhi lo lắng hỏi.

_” Chưa biết được nữa em à”. Mặt 3 người buồn rầu.

………………………………….

Tại một căn phòng kín, không đèn không ánh sáng chỉ toàn một màu đen.

Người con gái ngồi trên ghế nở một nụ cười độc ác trên môi.

_” Cậu làm rất tốt”. gương mặt vẻ hài lòng.

Người đàn ông phía trước cũng cười sủng nịnh.

_” Thù lao của tôi, cũng đã tới lúc đưa rồi đúng không cô?”.

Hắn ta nở một nụ cười tà mị. làm cái nghề này chẳng qua cũng chỉ vì tiền mà thôi.

Cô ta cầm sấp tiền trên tay vỗ qua vỗ lại, sau đó ném về phìa hắn ta đang đứng.

Chụp lấy được sấp tiền trên tay vui không tả được.

_” 50 triệu này. Nếu muốn cứ mở ra đếm lại cũng chẳng sao tôi không ngại nói gì đâu?”.

Cái giá này cũng không quá đắt để lấy mạng Thiên Thiên.

Hắn nhìn sấp tiền trên tay mỉm cười vẻ hài lòng.

_” Nếu cô Gia Tuệ đã đưa rồi thì tôi yên tâm. Bảo đảm rằng không thiếu một xu hahahaa”.

Cô ngước mặt lên nhìn hắn ta.

_” Cậu có chắc rằng đụng như thế này con bé đó chết rồi không?”. Mặt dù chừng kiến cảnh nó bị đụng nhưng lần trước không chết, nên lần này cũng có phần hơi bất an.

Hắn nhếch miệng tự cao nói_” Tôi đã ra tay thì cô khỏi lo. Với vận tốc như vậy có tiên mới cứu được huống hồ là bác sĩ Việt Nam rất ………….. kakakaka”.

Nhưng thật ra hắn đụng không quá mạnh. Vì hắn thấy nó quá đẹp nên hơi thất thần. một cô gái đẹp như vậy chết đi thì rất là đáng tiết.

Chỉ cần lấy được tiền đi một nơi khác thật xa. Dù cô bé đó còn sống hay không cũng đã không cón quan trọng.

Gia Tuệ lúc đầu còn hơi nghi ngờ nhưng khi nghe câu nói này của hắn ta thì hoàn toàn tin ngay. Cô ta không tin mạng của nó lại lớn như vậy?.

_” Được như vậy thì tốt cậu có thể đi”.

_” Vậy thì xin chào tạm biệt cô Gia Tuệ”. Trên thế gian này ai cũng vì tình yêu của mình mà giở những thủ đoạn ác độc giết người như cô thì đàn ông trên thế gian này thà không lấy vợ ở giá còn hơn. Đó là những suy nghĩ của hắn về Gia Tuệ người con gái độc ác này.

Khi hắn bước ra khỏi của Gia Tuệ vui sướng ngã người ra sau ghế. Tận hưởng hương vị của điếu thuốc trên tay.

Trong lòng chợt nhớ đến Minh Khang. Cô ta liền cười vui vẻ cầm túi xách đi ra ngoài.

Cuối cùng những gì mình muốn cũng đã đạt được. Thiên Thiên à cô chớ có trách tôi có trách thì trách cô không chịu nghe lời. tranh giành Minh Khang với tôi làm gì không biết.

_” HAAAAAAAAAAAAAAA”.

…………………………..

_” Đã khuya thế này rồi tại sao lại chưa thấy về?”. hắn lo lắng đứng lên ngồi xuống không yên.

Bây giờ cũng đã 10 giờ rồi. bình thường Thiên Thiên đâu có về trễ như vậy chứ?. Cô ấy đã đi đâu, hắn lo lắng cho nó( Chưởi nó cho đã rồi lo lắng).

Hắn tự biết mình hôm qua thật sự rất quá đáng. Nhưng hắn cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi.
Đêm qua nó đã không về hắn cứ nghĩ nó về nhà mẹ giận dỗi hắn ít giờ thôi. Nhưng tới bây giờ cũng đã 2 ngày hắn thật sự rất lo.

Giang trong nhà bếp thấy hắn lo như vậy trong lòng cũng lo theo. Nó đi hum nay nữa cũng đã 2 ngày, nó chưa từng như vậy dù ở nhà mẹ đi chăng nữa tối cũng nhất định sẽ về.
_” Ting tang”.

Tối như vậy rồi còn ai đến nữa vậy trời. đó là suy nghĩ lúc đầu của hắn.

_” Có khi nào là Thiên Thiên về”. hắn chợt nghĩ ra chạy nhanh đi mở cửa.

Nhưng người trước mặt tươi cười hạnh phúc nhìn hắn không phải nó mà là Gia Tuệ. Chợt mặt hắn nhanh chống biến mất cái nụ cười mừng rỡ trên môi.

Gia Tuệ nhận thấy được điều đó tức tối đen mặt mài.

_” Anh………… anh không định mở cửa cho em vào à”. Giọng nói của cô ta nhỏ nhẹ yếu đuối vô cùng. Khác với hoàn toàn khi cãi nhau với Thiên THiên.

Hắn nhìn cô ta_” Em đến đây làm gì?. Trời cũng đã khuya rồi em về ngủ sớm đi. Anh còn phải nghỉ ngơi nữa”.

Hắn thật sự đã hối hận vì mắng Thiên Thiên. Cô ấy đi đâu rồi không biết, còn Gia Tuệ thì cứ ngày nào cũng đến tìm hắn.

Cô ta tức tối nhìn hắn nhưng nhanh chống nở lại một nụ cười xinh xắn.

_” Em thấy dạo này anh không được khỏe nên muốn đến đây chăm sóc anh. Dù gì Thiên Thiên cũng đã bỏ mặt anh không thèm đếm xỉa tới”. cô ta nói nhiều ngữ điệu khác nhau.

Hắn lườm cô_” Anh không cần em phải chăm sóc. Vì cứu em gia đình anh đã đủ phiền phức rồi”.

Mắt cô ta bắt đầu ươn ướt nhìn hắn.

_” Tại sao anh lại đối xử với em như vậy chứ. Em thật lòng yêu anh mà”.

Hắn thấy cảnh tượng này cũng không đành lòng cứ nghĩ nói như vậy Gia Tuệ sẽ giận dỗi bỏ về nhưng không ngờ lại khóc đến như vậy.

Hắn thật sự không còn yêu Gia tUệ nữa nên hắn không muốn Cô ta còn niềm tin với tình cảm ảo của riêng mình nữa. hắn định nhẫn tâm để cô ta quên đi nhưng……….

Hắn đành phải mở cửa cho cô ta vào, đứng khóc ở ngoài như vậy lỡ thiên thiên về thấy được thì không hay.

_” Em vào đi”.

Ánh mắt cô ta có nét cười đắc ý.

Định dùng chiêu này để tôi buông tha anh sao?. Anh đừng có mơ, tôi không phải là đứa nhóc anh nói gì cũng tin như Thiên Thiên đâu.

Cô ta biết hắn cứu mình là vì không muốn nó càng phạm càng sai. Khi thấy lần thứ hai hắn định dùng biện pháp mạnh để trị nó.

Nhưng cũng thật sự vui mừng vì nó cứ nghĩ hắn nói những lời đó là thật. nó nghĩ hắn vẫn còn yêu người tình cũ.

Cò người được lợi nhất chính là cô ta.

Tên thuộc hạ được Gia Tuệ thuê ám sát Thiên Thiên tên là Kiệt. hắn cũng là một trong số những ngườì đâm thuê chém mướn.

Vụ này có thể hắn sẽ đi lâu hơn mọi lần.

Tuy có phần tiết chiếc xe đẹp đẽ này nhưng không thể giữ được vì đó là bằng chứng phạm tội của hắn.

Hắn chạy chiếc xe có biển số XX lên bờ núi cao. Rồi cài bên trong một quả bom có thiết bị điều khiển từ xa, rồi đi ra cách xe khoảng 10 mét.

Hắn nhấn nút điều khiển trên tay_” Bùm zzzz”. Mọi chứng cứ đã tan thành mây khói.

Nhưng hắn không thể ngờ rằng có người luôn đi theo sau và quan sát rất kĩ mọi chuyện hắn đang làm.

…………………………

_” Reng reng”.

Thấy số điện thoại trên màn hình Nhân nhanh chống bắt máy.

_” Alo sao rồi tìm được chưa?”. Anh gấp rút hỏi.

_” Đã tìm được chủ nhân của chiếc xe, hắn đã cho bom nổ phá hủy chiếc xe đó rồi. mình nghi ngờ hắn đang có ý định ra sân bay. Cậu đến ngay đi. “. Nguyên căn thẳng nói.

_” Sao rồi có tin tức gì chưa?”. Khiêm và Mẫn lo lắng hỏi.

Nhân quay sang nhìn mọi người_” Có tin rồi hắn đang trên đường đến sân bay chúng ta phải lập tức đến đó”.

Mẫn nhìn Khiêm_” Cậu cùng đi với Nhân đi. Thiên Thiên ở đây có tôi chăm sóc là được rồi”.

_” Em đi nữa”. Linh Nhi lên tiếng.

Khiêm nhìn Nhi nhăn mài_” Chuyện này không phải đùa đâu em là con gái không nên đi”. Nhìn vẻ yếu đuối này đi chỉ thêm phiền phức.

_” Con gái thì sao em muốn đi em muốn giết kẻ đã đụng Thiên Thiên”. Nhi kiên quyết.

Nhân thấy không được_” Em đi rồi bọn anh còn phải lo cho em nữa, không được đâu”.

Nhi lườm 2 người lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

Sao 2 hồi chuông đầu dây bên kia có người nghe máy.

_” Alo tui nghe nè”. Khánh Hoàng nói.

_” Cậu đến bệnh viện ngay đi mình có chuyện cần cậu giúp”. Nhi lạnh lung nói, nhìn 2 người đang không hiểu gì?.

_” Cứu binh đấy”. Mẫn thấy vậy nói.

_” Chuyện gì sao?”. Hoàng hỏi.

_” Kêu đến liền thì đến đi nói nhiều quá”. Nhi bực mình quát lên.

_” Đến liền đến liền”.

Nhi cúp máy quay sang nhìn Khiêm và Nhân.

_” Bây giờ có thêm một người nữa anh tâm bảo vệ tôi rồi các anh không cần lo đi được rồi chứ?”. Nhi khoanh tay bực mình trừng mắt 2 kẻ khinh thường mình.

_” Ừ cô cứng đầu quá không cho đi cũng không được”. Nhân nói.

Nhi chỉ lườm anh một cái rồi đi ra ngoài. Thời gian gấp rút ở đây cải chỉ thêm chuyện thôi.

……………………………..

Trên đường tới sân bay.

_” Két ttttt”.
3 chiếc xe phanh gấp khói bay mịt mù. Người đàn ông ngồi bên trong nhìn 3 chiếc xe chặn phía trước mặt mài tái xanh.

Không thể nào nhanh chư vậy lại tìm ra chứ.

5 người trong xe bước ra không ai khác là Khiêm, Nhân, Linh Nhi, Nguyên và Khánh Hoàng.

5 gương mặt đầy sát khí đến nỗi muốn giết người, toàn thân hắn bắt đầu run rẫy. cả 5 người lần lượt tiến về phía chiếc xe của Kiệt.

_” Xuống”. giọng nói lạnh băng đầy sát khi này không ai khác là của tứ bang chủ.

Hắn trong lòng sợ hãi bước xuống xe.

_” Thay xe nhanh nhỉ”. Nguyên khinh bỉ nói có chút mỉa mai. Vừa mới vức chiếc xe kia liền có ngay xe mới cho hắn chạy. xem ra người thuê hắn cũng không phải con nhà bình thường.

Hắn trợn mắt nhìn Nguyên_” Cảnh sát Nguyên nói sao em không hiểu?”. hắn ở ngoài chợ đời bao lâu nay làm sao không biết cảnh sát Tấn Nguyên chứ khắc tinh của bọn tội phạm đây mà.

Nguyên cười_” À thì ra chú em đây quen biết tôi sao?”. Hắn ta từng bị anh bắt giam vì tội hành hung người khác.

Lúc này 4 người kia thấy giọng điệu nói chuyện của Kiệt máu bắt đầu sôi lên.

Khánh Hoàng tiến tới mặt đầy mùi thuốc súng, 2 tay siết chặc lấy cổ hắn.

_” Ặc”. hắn do bị bất ngờ cùng hoảng sợ mặt mài tái xanh nhìn Hoàng.

_” Nói kẻ nào sai mày Thiên Thiên”. Khi nghe tin này anh chỉ có một ý nghĩ trong đầu bắt được thằng đó là giết.

_” Khụ khụ……… anh thả tôi ra trước đi”. Hắn thở không được ra sức nói.

Nhi thấy vậy tiến lại chỗ Hoàng.

_” Cậu buông hắn ra đi nếu giết hắn rồi thì coi như uổng công vố ích”.

Hoàng tức giận đẩy mạnh hắn ngã ra sau cánh cửa một tay bóp chặc cắm hắn.

_” Giờ thì có chịu nói hay không. Hay mày muốn xuống dưới nói cho Diêm Dương nghe?”.

_” Tôi không biết tôi không có đụng ai hết”. hắn ra sức chối.

Lúc này Nhân cũng tiến lại đấm mạnh vào bụng hắn làm hắn đau điến ôm bụng la inh ỏi.

_” Mày tưởng tụi này là đồ ngốc cho mày gạt à. Lúc nảy mày tiêu hủy chiếc xe đó tao còn ghi lại một đoạn video nè”. Nhân cầm chiếc I phone trên tay quơ qua quơ lại khiêu khích cùng uy hiếp nhìn hắn.

Hắn há hốc miệng không thể tin được nhìn Nhân. Không thể nào trước khi làm chuyện đó hắn đã nhìn kĩ xung quanh rõ ràng không có ai tại sao??.

Đoạn băng đó là do Nguyên ghi lại. làm bằng chứng khi chiếc xe đã mất. chỉ định làm bằng chứng thôi nhưng không ngờ nó lại có công hiệu nhanh như vậy?.

_” Mày dùng cái đó ra hù tao sao?. Tao không có tiêu hủy chiếc xe nào hết mày không tin thì tùy”. Hắn dám khẳng định rằng không ai thấy. làm cái công việc này cần phải rất cẩn thận chứ.

_” Bốp “. Khiêm tức giận đấm vào mặt hắn.

_” Đến lúc này mà còn ra sức chối quả thật không biết trời cao đất dày gì mà”.

Nhân cười nham hiểm._” Nếu mày không tin thì để tao bắt cho mày coin ha”.

Nhân cầm chiếc điện thoại bắt đoạn video đó lên đưa trước mặt hắn.

_” Sao lại có thể như vậy được?”. hắn ngạc nhiên lên tiếng.

_” Đó là lí do vì sao bọn tội phạm tụi bây luôn bị cảnh sát bắt”. Nguyên nói.

Hắn trợn mắt nhìn Nguyên_” Là anh. Anh đã theo dỗi tôi sao?”.

Nguyên lắc đầu_” Đến nước này rồi mày phải hiểu rõ một điều. nếu mày không nói với cái tội danh láy xe giết người này cũng đủ làm mày ăn cơm tù mọc rong.
Còn nếu mày nói ra thì người chủ mưu sẽ bị tội nặng hơn. Mày có công giúp điều tra nhất định sẽ được khoan hồng”. từng lời nói đầy sức thuyết phục.

Nhưng ngoài miệng thì nói vậy thôi chứ anh biết chắc hắn ta không sống nổi tới 2 ngày.

Hắn như bị thuyết phục hoàn toàn từng lời nói của Nguyên được hắn nghe rất kĩ. Và hắn cũng không muốn ăn cơm tù lâu. Người đàn bà kia quá ác độc không nên nghĩ cho cô ta nữa.

Hắn ngước khuôn mặt đã sung húp do bị đánh lên nhìn 5 người.

_” Được tôi nói. Chuyện này do cô Gia Tuệ bỏ 50 triệu ra thuê tôi làm”.

Cả 5 người đều ngạc nhiên. Người cảm thấy tức giận nhất là Hoàng và Nhi.

_” 50 triệu mày có bị khùng hay lú lẫn gì không?. Cái mạng của Thiên Thiên mà chỉ đáng giá 50 triệu. con này có nghèo không vậy?”. Nhi tức giận bất bình nói.

_” Trên chốn ăn chơi này có biết bao nhiêu người muốn giết nó. Cái giá cũng lên tới 1 tỉ mua cái mạng nó. Mày thật là thằng quá ngu”. Hoàng lắc đầu tiết núi.(hơi chém xíu nha bà con).
4 người nghe nói vậy trợn mắt nhìn 2 kẻ vừa nói ngạc nhiên không tả nổi.

_” Cái gì 1 tỉ”. Kiệt há miệng.

_” Ặc “. Thôi chết mình vừa nói cái gì vậy. Nhi và Hoàng nhìn nhau.

_” Thì……….. Thì gia tài nhà nó cũng quá trời nó là con gái một triệu phú cái mạng có 50 triệu không phải quá rẻ sao?”. Nhi nhanh miệng thoát tội.

_” Ừ đúng rồi đó”. Hoàng hùa theo.

_” ừ”.

_” Quả nhiên là cô ta”. Khiêm tức giận nói.

_” Bây giờ phải tìm cô ta tính sổ”. Nhi nói.

Mọi người đang định đi thì Nhân kêu lại.

_” Khoan đã. Trước hết phải cho Khang thấy bộ mặt thật của Gia Tuệ. Đó là câu nói trước khi Thiên Thiên gặp chuyện”. vẻ mặt an có chút buốn khổ.

_” Được tạm thời tha cho cô ta một mạng”. Nhi nói. Hành hạ cô ta cho đến chết Thiên Thiên mới vui được. đó là suy nghĩ hiện tại cua Nhi.

_” Nhưng bây giờ chúng ta cần phải làm gì?”. Hoàng nói.

Nhân trầm tư _” Có cách rồi. muốn bắt được con mồi trước hết dụ nó vào bẫy”.

Kì này cô thê thảm rồi Gia Tuệ ạ. Kiệt lắc đầu buông xui, hắn chợt nhớ ra Hoàng là ai. Tứ bang chủ kì này hắn chết thật rồi.

Cả 4 người đều đồng ý với sáng kiến của Nhân.

_” Còn hắn ta chúng ta giải quyết luôn sao?”. Khiêm nói.

_” Đừng cứ giam hắn trong kho đi đừng ra tay”. Nhân ngăn.

Nguyên thấy bạn mình vì nể mình nên chỉ lắc đầu noi_” Thôi mình có việc rồi chuyện này giao cho các cậu mình vể sở đây”.

Anh nghĩ mình tự đi mọi người sẽ thoải mái làm việc hơn dù gì anh cũng là một cảnh sát không cho phép người dân phạm tội mà. Dù biết nhưng không thấy ngăn cản thì tất nhiên được xem là không vi phạm nghề nghiệp.

Nhân hiểu ý Nguyên_” Cảm ơn cậu ngày hôm nay đã giúp mình tìm ra hắn. đi thông thả”.

_” Tạm biệt”. cả 4 người vẫy tay tạm biệt chiếc xe cảnh sát đang khuất dần.

_” Cậu cảnh sát này được đó chứ?”. Mọi người ai cũng hiểu vì sao Nguyên về trước.

_”………….”. Nhân chỉ cười không nói gì.

_”bây giờ chúng ta tiến hành theo kế hoạch đi”. Khiêm nói.

_” Ừ đi thôi” cả 5 người tiến về xe của mình. Nhi và Hoàng đi chung. Còn xe kia là của Khiêm và Nhân.

Mỗi người đi một hướng riêng cho nhiệm vụ riêng của mình.
_” ting tang”. Cửa nhà lại vang lên.

_” tối rồi ai lại đến tìm anh vậy?”. Gia Tuệ đang ngồi gọt trái cây. Còn hắn thì mặt mài ủ rủ.
Thiên Thiên về sao?

Hắn chạy nhanh ra mở cửa, nhưng lần thứ 2 lại thất bại. người ngoài cửa là Khiêm Nhi Nhân và Hoàng không phải Thiên Thiên.

_” Tôi có chuyện muốn tìm cậu”. Khiêm không khách khí nói.

Hắn lườm Khiêm_” Chuyện gì lần trước chưa đủ sao?”.

Khiêm mắt chứa đầy sát khí nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nhi thấy không ổn liền ra tay giả hòa_” Chuyện gì vào nhà nói. Hay thầy định không cho tụi này vào đứng đây hoài sao?”. Nhi ngó bên vào bên trong.

_” Con Gia Tuệ đang ở bên trong đúng không?. Thầy thật quá đáng”. Nhi tức giận khi thấy con Gia Tuệ bên trong nhà.

Hắn nhất thời không biết nói gì_” Chuyện này……….. vào đi “. Hắn đánh trống lãng quay qua kéo cửa cho mọi người vào.

5 người đi vào trong hắn thì nhìn Gia Tuệ không nói gì. Còn Gia Tuệ thấy mọi người đều đến nhất thời không biết làm sao?.

Nhi lên tiếng_” Cô cũng mặt dày thiệt đó nhân cơ hội Thiên Thiên không có ở nhà đến đây quyến rũ chồng người ta. Đúng là hồ ly tinh mà”. Nhi chẳng khách khí khi đối diện với loại đàn bà không bằng cầm thú này.

Gia Tuệ tức giận đến đỏ mặt_” Cô ăn nói cẫn thận đấy”.

Lúc này cô ta mới quay qua nhìn 3 người con trai và chết trân tại chỗ khi thấy Nhân cũng có mặt ở đây.

_” Nhân”. Cô ta nói không nên lời.

Nhân cười mải mai nhìn Tuệ_” Hazzzz coi như tôi có mắt không tròng”. Vẻ mặt tiếc nuối.

Cô ta liền đi lại nắm tay bám lấy Nhân_” Mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu”.

_” Ặc” chợt nhớ ở đây có cả Minh Khang. Nhất thời cô ta bị dồn vào đường bí.

_” Buông bàn tay cô ra”. Nhân mạnh bạo quát lên.

Minh Khang nhìn cô không nói gì, trong lòng suy nghĩ vì người như thế này mà trách Thiên Thiên………….

_” Bốp bốp”. Nhi vỗ tay như xem kịch vui.

_” Ôi cha cha. Có bạn trai ùi đấy sao?. Làm thế nào bây giờ cả 2 đều ở đây hazzzzzzz khó xử à nha”. Nhi mỉa mai.

Tuệ lườm Nhi bắng ánh mắt căm phẫn. rồi cô ta dùng ánh mắt đáng thương nhìn Nhân.

_” Biến”. Nhân phun ra một câu làm cô ta đứng hình.

_” Hazzzz biểu biến kìa lúc này mà cô còn mặt mũi ở đây sao? Gặp tui tui bấm nút biến ngay lập tức”. Hoàng không chịu được lên tiếng đã kích.

_” Các người các người được lắm”. Gia Tuệ tức giận cầm giỏ xách hống hách đi ra.

Chết tiệt tại sao 2 người lại quen biết nhau . làm sao bây giờ.

Trong phòng lúc này không khí căn thẳng.

_” Anh đã nhìn ra bộ mặt thật của cô ta rồi phải không?”. Nhân nói.

Hắn ngước mắt lên nhìn Khiêm.

_” Thiên Thiên đang ở đâu?”. Giọng nói lo lắng mọi người có thể cảm nhận được.

_” Thầy làm tổn thương nó bao nhiêu đó chưa đủ sao?”. Nhi không kìm được trách móc.
Mặt hắn ân hận_” Tôi chỉ muốn Thiên Thiên bớt cái tính cách bướng bỉnh của mình thôi. Thật sự việc cô ấy làm với Gia Tuệ rất quá đáng.

_” quá đáng. Anh có biết đầu đuôi mọi chuyện không?”. Khiêm Nói.

Hắn Ngạc nhiên quay qua nhìn Khiêm_” Đầu đuôi mọi chuyện là sao?”. Hắn thật sự không hiểu, hắn đã hiểu lầm hắn chăng.

Nhân thở dài vẻ mặt đau xót khi nhớ lại cảnh nó đang nằm trong bệnh viện.

_” Cậu hãy nghe tất cả những gì ghi trong này đi”. Nhân đưa đoạn ghi âm cho hắn nghe.

_” …………….”. hắn nhận lấy áp lên tai.

Từng lời nói trong đây hắn nghe rõ mồn một. hắn thật sự đã trách lầm nó sao. Hắn dùng ánh mắt bi thương nhìn Nhân.

_” Hiện giờ cô ấy đang ở đâu tôi muốn gặp cô ấy?”. hắn ra sức kéo tay Nhân.

_” Thầy con hỏi sao? Vì Thầy mà Thiên Thiên mới ra nông nổi như vậy?” nhi thấy thương cho nó không nhịn được khóc thành tiếng.

Thấy Nhi khóc trong lòng hắn có cái gì đó rất bất an.

_” Thiên Thiên đâu. Nói nói”.

_” Cô ấy bị tai nạn giao thông đang nằm cấp cứu trong bệnh viện tình hình hiện giờ rất nguy kịch”. Khiêm nói trong đau đớn.

_” Cái gì?”. Hắn trợn mắt lên không tin vào tai mình.

Hắn như điên chạy ra ngoài đi đến bệnh viện mà không quan tâm. Trên người mình chỉ là một bộ đồ ở nhà mỏng manh. Nhìn thảm hại vô cùng.

Nhân nhìn hắn lắc đầu_” Phải chi ngay từ đầu cậu chịu tin tưởng thì đã không như thế này”.

_” Bây giờ cúng ta làm gì. Để thấy ấy đến thế nào cũng làm chấn động đến bệnh viện”. hắn đang điên như zầy thế nào cũng phá tan cái phòng đòi vào gặp Thiên Thiên.

_” Điện thoại cho Thiên Mẫn đi”. Khiêm nói.

_” Ừ”.

_” Reng reng”.

_” alo Mẫn, Minh Hoàng đang như điên chạy đến bệnh viện cậu ngăn cậu ấy lại nha”. Hoàng nói.

_” Tôi biết rồi”. giọng nói lo lắng lại vang kên.

_” Vậy thôi cúp máy đây” .

_” Ừ”. Mẫn cúp máy.

_” Bây giờ tính sao?”. Nhi nói.

_” Dụ cáo lồi đuôi”. Nhân nói.

_” Kiệt ra đi”. Khiêm nói nhìn Kiệt từ chiếc xe bước ra.

_” Bây giờ tới lúc cậu làm việc nên làm rồi đấy”. Khiêm nói.

Vẻ mặt Kiệt lo lắng_” Tôi cần phải làm gì?”.

!@$^^**((

……………………………………..

_” Reng reng”.

_” Alo chuyện gì vậy?”. Giọng Gia Tuệ có phần hơi cáo gắt. vừa nảy vì chuyện ở nhà Minh Khang bị Nhân bắt gặp làm cô ta tức giận vô cùng.

_” Tiểu thư ơi không hay rồi”. giọng Kiệt hoảng loạn.

Cô ta bắt đầu cảm thấy bất an.

_” Chuyện gì vậy?. không nói là lấp ba lấp bấp cái gì?”. Cô ta quát lên.

Kiệt nói nhỏ_” Vừa lúc nảy tôi đi vào bệnh viện khám vết thương hôm bữa đụng xe á. Tui thấy………… tui thấy”. hắn lưỡng lự không biết nói hay không?.

Cô ta bực bội_” Có chuyện gì thì nói nhanh đi?”. Lề mề hết biết.

_” Thiên Thiên vẫn còn sống tình hình đã đỡ hơn rồi”. hắn lo lắng nói.

Gia Tuệ như bị sét đánh vào tai_” Cái gì vẫn còn sống”.

Tại sao cô không chết cho khuất mắt tôi. Tại tôi xui xẻo hay mạng cô quá lớn. Thiên Thiên tôi căm thù cô.

_” Tôi xin lỗi tôi không ngờ cô ta còn sống. cô ta nhìn thấy mặt tôi làm sao bậy giờ?”. Hắn sợ hãi cầu cứu Gia Tuệ.

Cô lấy tay xoa xoa thái dương mẹ kiếp lại thất bại.

_” cậu bình tĩnh nó đang ở phòng bệnh số mấy”. mặt cô ta lúc này đầy thù hận không thể bâm Thiên Thiên ra trăm mảnh.

_” Số phòng 254. Tiểu thư tính như thế nào”. Kiệt hỏi.

Cô ta nở một nụ cười tàn ác_” Nếu mạng cô ta lớn như vậy thì chính tay tôi sẽ xử lý triệt để”.
_” Cô…. Cô”. Hắn sợ ấp a ấp úng.

Gia Tuệ khẽ nhăn mài_” Có một chuyện như vậy cũng không thể trách cậu. hãy cầm tiền và trốn ngay đi”.

Hắn cười khổ tôi mà trốn được đợi cô nói à.

_” Tôi biết rồi tôi sẽ nhanh chống vượt biên đi. Tiểu thư bảo trọng”.

_” Được rồi chú đi ngay đi”. Cô ta nói xong ngắt máy.

………………………………..

Cả 4 người nở một nụ cười hài lòng.

Kiệt quay qua nhìn bọn họ run rẩy_” Cô ta nói sẽ chính tay làm”.

Kiệt không ngờ người con gái bề ngoài xinh đẹp hiền lành này quá mức tàn ác như vậy. đến hắn con phải bất ngờ.

_” Con này tự đưa mồi vào miệng cọp”. Hoàng tức nghiến răng nói.

Nhi cười mỉa mai_” Tôi xem cô ta còn tự cao tự đại phá hoại cuộc sống của Thiên Thiên được bao lâu?”.

_” Bây giờ thì đến bệnh viện bắt hồ ly thôi”. Hoàng nói.

Ánh mắt mọi người lúc này đã sáng hơn rất nhiều.

_” Đi”. 3 chiếc xe phi nhanh đến bệnh viện.


Đọc tiếp: Vợ Ơi! Học Bài – Chương 16

Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự
pepogpog

pepogpog

truyen hay wa ak

Gửi lúc 5:18 PM 27/03/2014

nkocrincute

nkocrincute

Truyện bạn viết hay wá ^.^

Gửi lúc 9:56 PM 09/02/2014

Len Trần

Len Trần

truyện dẽ thương ghê cơ~ i love it ~ mặc dù cách diễn đạt còn khá vụng về nhg nói chung là hay !!!!

Gửi lúc 9:04 PM 05/02/2014

meo_ngok113

meo_ngok113

hay wa!nhung ma het nhanh wa !!

Gửi lúc 7:56 PM 05/02/2014

Snow_Angel

Snow_Angel

tình tiết truyện còn khá mờ nhạt, diễn biến truyện quá nhanh
chưa có chi tiết gì nổi bật thì đã yêu nhau rồi

Gửi lúc 8:18 PM 07/12/2013

sieungoc55

sieungoc55

truyện này hay thiệt đó ....truyện này cũng đã full rồi

Gửi lúc 7:13 PM 26/11/2013

Bình luận facebook