Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 100: Ôm lấy em đi

Tiêu Dật vốn không thể nào mà vượt qua thứ cám dỗ này, cộng thêm với con sói xấu xa nào đó cứ luôn miệng nói muốn cậu nhìn, cuối cùng Tiêu Dật đành mềm lòng ngồi dậy nhìn tới thứ đồ mà Trình Kiệt xếp ra trên giường kia, vừa nhìn thấy một bộ đồ chơi người lớn màu hồng phấn gương mặt của cậu cũng tự giác mà đỏ ửng lên, kết quả lại muốn xoay người nằm xuống:

“Được rồi được rồi, nhìn xong rồi, anh mau cất đi đi đừng để bừa bộn ở trên giường nữa”

Trình Kiệt cố gắng nhịn cười cúi đầu xuống ghé sát bên tai Tiêu Dật thổi gió:

“Hay là chơi một chút đi, em xem lại đúng mà màu hồng em thích”

Tiêu Dật trừng mắt muốn đẩy Trình Kiệt ra:

“Ai thích màu hồng chứ”

Trình Kiệt ở bên cạnh dụ dỗ:

“Là anh thích, chúng ta thử qua một chút có được không?”

Tiêu Dật im lặng không nói gì cả, hai mắt nhắm lại làm ra dáng vẻ cậu đã ngủ rồi. Trình Kiệt kéo chăn của Tiêu Dật lên, chuẩn xác vòng tay ôm lấy eo cậu:

“Tiểu Dật, có muốn chơi thử hay không?”

Tiêu Dật gạt tay Trình Kiệt ra càu nhàu:

“Không muốn, bây giờ là ban ngày đấy, mặt trời vẫn còn trên cao kia kìa”

Trình Kiệt hôn vào má của Tiêu Dật một cái:

“Anh đến kéo rèm cửa lại”

Tiêu Dật nhỏ giọng mềm lòng:

“Đã nói là không chơi rồi, anh sao lại nhiều lời như thế chứ”

Trình Kiệt kéo Tiêu Dật ngồi dậy cười xấu xa:

“Đến chơi thử một chút đi, không biết chừng em lại thích”

Tiêu Dật kháng cự yếu ớt:

“Không muốn chơi”

Trình Kiệt nhanh chóng đứng dậy đi về phía cửa kính sát đất kia mang rèm cửa kéo lại, rèm cửa này thuộc dạng dày màu tối cho nên khi kéo lại rồi ánh nắng không thể xuyên qua một chút nào chiếu vào trong căn phòng nữa. Tuy rằng Trình Kiệt không có mở đèn, rèm cũng đã kéo kín nhưng dù sao bây giờ cũng vẫn là ban ngày cho nên ánh sáng trong phòng vẫn có thể duy trì được một độ sáng nhất định, không quá sáng cũng không quá tối hoàn toàn thích hợp để cho hai người cùng nhau chơi trò nóng bỏng này. Tiêu Dật có cảm giác mình giống như bị ép buộc vậy, chính là không có khả năng kháng cự một chút nào, Trình Kiệt không biết lấy từ đâu ra một túi đồ nữa rồi lấy bộ quần áo từ bên trong đó ra, bên trong là một bộ đồ thủy thủ rất là ngắn, chất vải cũng gần như là trong suốt rồi:

“Tiểu Dật, mặc cái này anh xem thử có được không?”

Tiêu Dật trừng mắt nhìn bộ đồ kia, cái này đích thị là cho nữ mặc cậu sao có thể mặc được chứ:

“Anh muốn chết hả, lại dám nói em mặc cái thứ đồ này”

Trình Kiệt nắm lấy cổ chân của Tiêu Dật không cho cậu bỏ chạy, không rõ là cổ chân của Tiêu Dật nhỏ hay là bàn tay của Trình Kiệt quá lớn mà hiện tại cổ chân kia của cậu đã nằm gọn trong bàn tay của hắn rồi. Tiêu Dật dùng sức muốn thu chân lại nhưng không được kết quả chỉ còn biết lớn giọng quát mắng hắn:

“Trình Kiệt anh có thôi ngay không thì bảo”

Trình Kiệt đưa tay muốn cởi áo sơ mi của Tiêu Dật xuống:

“Tiểu Dật mặc vào đi, đã chơi thì chơi đến cùng, dù sao ở đây cũng có rồi như thế nào lại có thể bỏ qua được chứ”

Tiêu Dật trừng mắt nhìn chiếc váy ngắn kia:

“Này là đồ nữ sao mà em mặc được hả”

Trình Kiệt dịu giọng:

“Mặc được, cũng chỉ cần đưa chân vào một lần thôi là mặc lên được rồi, để anh mặc giúp cho em”

Tiêu Dật vốn muốn kháng cự cho đến cùng nhưng mà tốc độ cởi quần áo trên người cậu của Trình Kiệt quả thật đáng kinh ngạc, loáng một cái áo sơ mi trên người cậu đã bị hắn cởi ra vứt xuống giường rồi. Trình Kiệt nửa cưỡng chế nửa dỗ dành mặc áo thủy thủ vào cho Tiêu Dật, Tiêu Dật vốn chẳng thể đấu lại sức lực kinh người kia của ai đó cho nên cuối cùng vẫn bị ép buộc mặc áo vào người:

“Trình Kiệt, em nói cho anh biết đây là lần cuối cùng đấy, sau này đừng có mở miệng bắt em chơi mấy cái thứ biến thái này nữa”

Trình Kiệt cởi quần của Tiêu Dật xuống, mang cậu đặt ở trên đùi hắn để cho hắn dễ dàng có thể mang chiếc váy ngắn kia mặc vào cho cậu, hắn vừa làm vừa nghiêng đầu qua dùng môi mình chặn lại cái miệng liên tục kêu ca kia lại, đến khi mặc xong được chiếc váy kia lên người rồi mới chịu rời ra khỏi môi của Tiêu Dật. Trình Kiệt từ trong túi lấy ra một món phụ kiện cuối cùng chính là đôi tất dài đến gần đầu gối, Tiêu Dật đánh vào tay hắn trừng mắt quát tháo:

“Không mang”

Trình Kiệt dừng lại động tác một chút:

“Lại bướng bỉnh nữa, mặc đến gần xong bộ đồ này rồi còn mỗi đôi tất lại không chịu mang là sao”

Tiêu Dật muốn đưa tay cởi đồ trên người mình ra, bây giờ cậu cũng chẳng quan tâm cái gì nữa cho dù cởi đồ ra rồi trên người sẽ trống không thì cậu cũng mặc kệ, mặc thứ đồ này còn khó chịu hơn là không mặc gì. Trình Kiệt nhanh tay đẩy Tiêu Dật ngã xuống giường, hắn nhanh chóng cầm lấy còng tay ra kia khóa hai tay cậu lại trên đỉnh đầu:

“Chỉ một lần này thôi, sau này anh sẽ không nói em chơi cái này nữa”

Tiêu Dật giãy giụa hai tay muốn thoát ra, vừa mới rồi nhìn bộ đồ kia còn tưởng rất dễ bẻ gãy ai ngờ bây giờ bị còng vào rồi mới biết cái này so với dây thừng còn dẻo dai khó thoát ra hơn. Trình Kiệt nhanh tay mang tất chân kia xỏ vào cho hai chân cho Tiêu Dật, làm xong xuôi mọi chuyện rồi hắn liền nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới xấu xa nói:

“Có muốn đến nhìn một chút hay không?”

Tiêu Dật tức giận đá chân:

“Xuống khỏi người em ngay đi, nặng quá rồi đấy”

Trình Kiệt ngồi sang bên cạnh mang Tiêu Dật ngồi dậy, hai tay bị khóa chặt bẻ ngược ra phía sau mông, có muốn đưa tay tới đánh người cũng không thể được nữa. Trình Kiệt lại hỏi Tiêu Dật:

“Có muốn nhìn em một chút hay không?”

Tiêu Dật không cần phải nhìn cũng biết bộ dạng hiện tại của mình nhất định sẽ rất kỳ quái:

“Không muốn nhìn”

Trình Kiệt giống như nghĩ ra điều gì đó liền ở phía sau ôm lấy eo cậu, cằm đặt lên vai cậu nói một câu thế này:

“Tiểu Dật, có thể cho anh chụp em một tấm hình hay không?”

Tiêu Dật nghe vậy liền giãy giụa trừng mắt:

“Anh dám chụp thì chúng ta liền cắt đứt, ông đây nhất định không tha thứ cho anh”

Trình Kiệt ôm Tiêu Dật vào trong lòng hôn xuống đôi môi cáu kỉnh kia của cậu:

“Một tấm mà thôi, em đẹp như vậy anh thật sự muốn lưu lại”

Tiêu Dật kiên quyết không cho chụp:

“Không là không, nếu như anh sau này mang tấm hình đó ra bên ngoài thì em biết giấu mặt vào đâu chứ”

Trình Kiệt đưa tay luồn vào trong áo của Tiêu Dật, không biết hắn đã làm cái gì mà bên ngực trái của cậu giống như bị cái gì đó kẹp lấy:

“Anh chỉ hận không giấu đi thật kỹ, làm sao có thể để cho người khác thấy được bộ dạng mê người này của em chứ”

Tiêu Dật cúi đầu nhìn xuống trước ngực của mình nhưng mà căn bản không thể nhìn thấy cái gì cả bởi vì áo của cậu đã che đi rồi, hai tay lại bị khóa chặt về phía sau không thể đưa tay kéo áo lên được:

“Trình Kiệt, anh kẹp cái gì vào ngực của em đấy hả, mau lấy ra ngay đi”

Trình Kiệt lấy thứ dụng cụ kia ra đưa tới trước mặt của Tiêu Dật:

“Là cái này, em yên tâm đã có một miếng silicon cao cấp ở chỗ này cho nên không bị đau đâu”

Tiêu Dật tức giận:

“Không đau cái đầu anh đấy, tự mà lấy kẹp cho anh đi”

Trình Kiệt lại luồn tay vào bên trong áo của Tiêu Dật xoa nắn khuôn ngực của cậu:

“Cho anh chụp một tấm hình thôi, đẹp như vậy nếu không lưu lại quả thật rất là tiếc”

Tiêu Dật bị Trình Kiệt cố tình trêu đùa, một tay của hắn khẽ miết nhẹ điểm nhỏ trước ngực cậu, một tay lại ở phía dưới hai bắp đùi cậu vuốt ve Tiểu Dật Dật, hại cậu cả người kịch liệt run rẩy khó chịu không thôi. Trình Kiệt đưa đầu lưỡi liếm lấy vành tai của Tiêu Dật, Tiêu Dật có rất nhiều điểm nhạy cảm mà những điểm nhạy cảm này đều do Trình Kiệt phát hiện ra, chỉ sợ thân thể của cậu ngay cả đến bản thân cậu cũng không am hiểu bằng con sói xấu xa này:

“Trình Kiệt… đừng như thế… nhột…”

Trình Kiệt khẽ nhếch môi cười:

“Để anh chụp một tấm hình, anh liền không như vậy với em nữa”

Tiêu Dật cắn môi cam chịu:

“Chỉ một tấm thôi đó”

Trình Kiệt đạt được mục đích liền nhanh tay cầm lấy cái vòng cổ làm bằng da kia đeo lên cổ cho Tiêu Dật, Tiêu Dật nhíu mày:

“Còn muốn làm cái gì nữa đây”

Trình Kiệt cười tà:

“Anh mặc đủ đồ cho em, lên hình khẳng định còn xinh đẹp hơn”

Tiêu Dật bị Trình Kiệt mang vòng cổ đeo vào, lại bị hắn kéo áo lên cao vượt ngực mang hai cái kẹp vừa rồi kẹp tới trước hai điểm nhỏ kia, cái này kẹp vào quả thật không có đau nhưng lại rất ngứa ngáy, hơn nữa nhìn xuống còn đặc biệt xấu hổ:

“Trình Kiệt, anh là cái đồ biến thái”

Trình Kiệt hôn một cái vào môi của Tiêu Dật rồi vỗ vỗ mông cậu:

“Có thể quỳ lên được hay không, nhanh chụp một tấm liền tháo mấy cái thứ lằng nhằng này ra cho em”

Tiêu Dật muốn thật nhanh kết thúc cho nên nghe theo lời của Trình Kiệt quỳ lên, cổ chân của cậu ngay lập tức bị Trình Kiệt dùng vòng da kia khóa lại, hơn nữa còn có mắt xích nối vòng tay với vòng chân lại một chỗ với nhau hại Tiêu Dật có muốn cử động cũng không thể được nữa:

“Trình Kiệt, anh làm cái gì thế hả có thôi ngay đi hay không?”

Trình Kiệt cố tình mang váy mỏng kia kéo lên cao một chút để cho Tiểu Dật Dật ẩn hiện mập mờ:

“Được rồi đây, anh chụp xong liền tháo bỏ cho em”

Tiêu Dật hét lớn nhìn người đang cầm máy điện thoại phía trước chuẩn bị chụp hình:

“Trình Kiệt cái đồ biến thái này”

Trình Kiệt đứng ở phía trước Tiêu Dật nói:

“Anh chuẩn bị chụp đấy, cười lên một cái đi”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt khàn giọng:

“Còn muốn ông cười, ông đây không chém chết anh đã là may rồi”

Trình Kiệt cười ha ha:

“Được được, thô tục như vậy anh cũng thật thích”

Tiêu Dật giãy giụa một chút:

“Chụp hay chưa hả?”

Trình Kiệt đáp:

“Em cứ giãy như vậy anh sao mà chụp được đây”

Tiêu Dật quả thật im lặng trừng mắt tức giận nhìn chằm chằm Trình Kiệt, Trình Kiệt vẫn cầm điện thoại đưa ở phía trước mặt cố tình nói để chọc tức Tiêu Dật:

“Anh ngay từ lúc đầu đã nói với nhân viên bán hàng rằng lấy bộ hải quan này, bởi vì em kiêu ngạo như vậy mặc cái này là hợp nhất, quả thật rất là có phong thái mà”

Tiêu Dật hét lớn:

“Còn không mau ngậm miệng lại, anh chụp xong hay chưa?”

Trình Kiệt đặt máy điện thoại xuống dưới bàn rồi đi tới chỗ Tiêu Dật:

“Rồi rồi, anh đến ngay đây”

Thật ra vừa mới rồi Trình Kiệt không có chụp mà quay video lại, hiện tại lúc đặt máy điện thoại xuống bàn kia vẫn còn chưa thoát khỏi chế độ ghi hình. Trình Kiệt đến mang vòng chân kia tháo ra cho Tiêu Dật, rồi cầm lấy một cái cây có đầu lông nhỏ đưa tới gãi gãi trên bụng cậu. Tiêu Dật ngay lập tức thở dốc:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt vẫn mang cái cây có đầu lông nhỏ kia phe phẩy trước người của Tiêu Dật hỏi:

“Có vui không?”

Tiêu Dật hừ hừ trừng mắt cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ:

“Trình Kiệt… em nhất định không tha cho anh”

Trình Kiệt di chuyển cây chổi lông trên tay xuống phía dưới Tiểu Dật Dật hửm một tiếng:

“Hửm, em nói không tha cho ai?”

Tiêu Dật cả người vặn vẹo muốn né tránh:

“Trình Kiệt, đừng có như thế mà”

Trình Kiệt cả người nóng như lửa đốt khàn giọng:

“Vậy vừa nói là không tha cho ai?”

Tiêu Dật khổ sở muốn né tránh cái cây chổi lông kia:

“Trình Kiệt ngừng tay… mau ngừng tay đi”

Trình Kiệt quả thật ngừng tay lại, hắn đưa tay cầm lấy cằm cậu khẽ nâng lên:

“Vậy vừa nói là không tha cho ai đây?”

Tiêu Dật cả người vô lực thở dốc:

“Không nói vậy… em không nói”

Trình Kiệt nhếch môi kéo Tiêu Dật đứng dậy bước xuống giường, để cho cậu đứng quay mặt áp sát vào góc tường phía trước, hắn cầm lấy cái tấm da phết mông kia đánh vào mông của cậu:

“Là lại hư quá rồi, phạt đánh vào mông em vì tội nói dối”

Thật ra cái kia đánh vào mông không hề đau đớn một chút nào mà ngược lại còn tăng thêm khoái cảm, Tiêu Dật hơi cong người, gương mặt áp sát vào mặt tường đối diện nhỏ giọng rên rỉ:

“Trình Kiệt… ôm lấy em… ôm lấy em đi”

Lời mời gọi quá mức nóng bỏng này làm sao Trình Kiệt có thể từ chối, hắn nhanh chóng vứt thứ đồ trên tay xuống sàn rồi cởi còng tay ra cho Tiêu Dật, giây tiếp theo liền ngồi xuống mang hai tay tách mông của cậu ra rồi đưa đầu lưỡi vào bên trong liếm nơi đó của Tiêu Dật. Tiêu Dật hai tay chống lên tường khẽ cong người, một bộ dạng vừa nhìn liền khiến cho người ta nóng bừng:

“Ưm…Trình Kiệt”

Trình Kiệt đứng dậy xoay eo Tiêu Dật lại, mang một chân của cậu nhấc lên cao sau đó liền mang Tiểu Kiệt Kiệt sớm đã nhịn nãy giờ tiến vào. Tiêu Dật hai tay đặt trên vai của Trình Kiệt giữ chặt, miệng nhỏ chỉ vừa mới hé ra liền bị Trình Kiệt mang đầu lưỡi tiến vào. Tiêu Dật ôm chặt lấy cổ của Trình Kiệt, một chân cố gắng chống đỡ lấy cơ thể, hai mắt mê man nhiễm đầy dục vọng, đến khi Trình Kiệt rời khỏi môi của Tiêu Dật rồi đầu nhỏ của ai đó liền ngay lập tức gục trên vai hắn khẽ ngâm nga đứt quãng:

“Trình Kiệt… đến giường ngủ đi… đến giường ngủ…”

Trình Kiệt nâng mông của Tiêu Dật ôm cậu đi đến giường ngủ, Tiêu Dật được đặt lên giường có một chút thoải mái liền mới nhớ đến trên ngực mình vẫn còn gắn hai cái kẹp nhỏ kia, cậu đưa tay nhanh chóng vứt thứ đó sang một bên, Trình Kiệt cười xấu xa đưa tay xé rách áo thủy thủ trên người của Tiêu Dật, Tiêu Dật hốt hoảng a lên một tiếng, Trình Kiệt nâng giọng nói một câu thế này:

“Không phải là thích cái áo đó rồi chứ”

Tiêu Dật cả người nhiễm đỏ, mồ hôi trên trán bết dính cả mái tóc, cậu đưa tay về phía trước đánh vào lồng ngực của Trình Kiệt hổn hển nói:

“Nói linh tinh”

Trên cổ của Tiêu Dật vẫn còn mang vòng da, ở chính giữa cái vòng da đó có một dây xích, Trình Kiệt bất ngờ nắm lấy sợi dây xích kia kéo mạnh cậu ngồi dậy, Tiêu Dật không kịp phản ứng gì cả cứ như vậy bị Trình Kiệt lôi tới, cổ hiện tại cũng có chút đau:

“Á… anh làm gì thế?”

Trình Kiệt nắm lấy eo của Tiêu Dật chặt cứng, miệng đưa tới cắn vào bên vai cậu một cái rất mạnh, Tiêu Dật rùng mình giãy giụa:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt một lúc sau mới buông Tiêu Dật ra, hắn ngẩng đầu hôn lấy miệng của cậu, nụ hôn này vô cùng cuồng dã giống như là trong lòng hắn có tức giận đã tích tụ bấy lâu nay hiện tại liền mang xả ra hết vậy. Tiêu Dật có chút hoảng sợ, thỉnh thoảng cậu sẽ có cảm giác này, cảm giác Trình Kiệt giống như là một con người khác vậy rất kỳ lạ.

“Trình Kiệt… ưm…”

Trình Kiệt hửm một tiếng, lực đạo trên tay đặt ở eo cậu cũng từ từ nới nỏng, động tác động thân cũng dịu dàng hơn rất nhiều. Tiêu Dật hiện tại cũng không biết phải lên tiếng nói cái gì, cuối cùng vẫn là im lặng không nói nữa.

“Có vui không?” Trình Kiệt xấu xa hỏi

Tiêu Dật sớm đã bị Trình Kiệt làm cho đến mức cả người mềm nhũn, ý thức mơ hồ, tuy rằng bên tai có nghe thấy được tiếng nói của hắn nhưng mà ý nghĩa trong lời nói của hắn là gì thì cậu căn bản không nghe ra được. Trình Kiệt hài lòng vỗ vỗ vào mông của Tiêu Dật, hắn nhanh chóng mang vòng cổ trên người cậu tháo xuống, cưng chiều hôn vào vành tai của cậu dịu dàng hỏi han:

“Muốn đi tắm hay không?”

Tiêu Dật thở dốc, hai mắt khép hờ ưm một tiếng.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương