Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 102: Em không sinh được khỉ con đâu

Ba ngày sau đó Tiêu Dật nhận được điện thoại của mẹ Tiêu, mẹ Tiêu ở bên này nói đã lâu không thấy con trai về nên nhớ vì thế muốn cậu nhanh một chút trở về, Tiêu Dật trong lòng không hiểu sao có chút bất an vì giọng điệu của mẹ Tiêu rất là kỳ quái, cậu có thử thăm dò nhưng đều vô ích cuối cùng chỉ còn biết gật đầu đồng ý nói cuối tuần này sẽ trở về.

Buổi tối ngày hôm ấy Tiêu Dật ngồi trên giường nói cho Trình Kiệt biết:

“Em cuối tuần này sẽ về quê”

Trình Kiệt đặt máy tính ở trên đùi, ngón tay thon dài đang gõ ở trên đó cũng bất chợt dừng lại một chút:

“Có chuyện gì sao?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không có gì, chỉ là lâu rồi không có về”

Trình Kiệt mang máy tính để xuống dưới giường, hắn vòng tay qua ôm lấy eo của Tiêu Dật khẽ hỏi:

“Cuối tuần là khi nào?”

Tiêu Dật không có đẩy Trình Kiệt ra:

“Thứ sáu, thứ hai lại lên”

Trình Kiệt hỏi:

“Thứ bảy về không được sao?”

Tiêu Dật cũng không có hỏi lý do nhiều đã trực tiếp lắc đầu:

“Không được”

Trình Kiệt đặt cằm của mình lên đỉnh đầu của Tiêu Dật:

“Vậy chủ nhật lên được không?”

Tiêu Dật làm sao mà không hiểu Trình Kiệt đang nghĩ cái gì, con sói xấu xa nào đó là muốn cậu ở với hắn nhiều thêm một ngày cho nên mới như thế:

“Không được, chủ nhật với thứ hai có khác nhau hay sao?”

Trình Kiệt thở dài:

“Đương nhiên khác, như vậy anh lại phải ít đi một ngày được ôm em vào lòng”

Tiêu Dật nghe thấy vậy trong lòng liền cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nhưng mà gương mặt nhỏ nhắn lúc này lại nhăn lại tỏ vẻ khinh bỉ:

“Anh bao nhiêu tuổi rồi hả?”

Trình Kiệt nắm lấy bàn tay của Tiêu Dật, không biết hắn từ lúc nào mua được món đồ này mà hiện tại lại đeo vào ngón áp út của cậu. Tiêu Dật cảm giác giống như là một phép màu, Trình Kiệt chỉ vừa nắm lấy tay cậu một chút thôi bỏ ra liền thấy ở trên ngón tay có món đồ rồi:

“Ở đâu ra thế?”

Trình Kiệt nhìn chiếc nhẫn có hình dáng giống như là chiếc vòng kim cô của Tôn Ngộ Không ở trên ngón áp út của Tiêu Dật khẽ nói thế này:

“Của mẹ anh đấy, chỉ cho em đeo tạm mà thôi, để cho những lúc không có anh người khác biết mà tránh xa em”

Tiêu Dật vừa nghe là biết ngay Trình Kiệt đang nói dối rồi, chiếc nhẫn này mới tinh bóng loáng như vậy, hơn nữa kiểu dáng lại độc đáo lạ mắt không có lý nào hợp với tuổi tác của mẹ Trình Kiệt, lại đã được người khác đeo qua rồi:

“Lại nói linh tinh nữa, chiếc nhẫn này nằm trong bộ sưu tập của Sử Cát Cát, em còn chụp hình với nó có thể không nhận ra sao”

Trình Kiệt bật cười, cầm lấy bàn tay có đeo nhẫn kia của Tiêu Dật đưa lên:

“Nếu có người hỏi em sao lại đeo nhẫn này thì em trả lời sao?"

Tiêu Dật tựa đầu vào lồng ngực Trình Kiệt tinh nghịch đáp:

“Làm gì có ai thèm hỏi mấy cái câu ấu trĩ như vậy chứ?”

Trình Kiệt dùng hai tay nắm lấy bàn tay đó của Tiêu Dật:

“Em phải nói là nhẫn của chồng em cho”

Tiêu Dật thu tay lại đánh vào lồng ngực của Trình Kiệt một cái:

“Anh nói linh tinh nữa”.



Rất nhanh đã đến thứ sáu, lần này Tiêu Dật đi máy bay trở về Thiên Tân, lúc ngồi chờ làm thủ tục máy bay Trình Kiệt cũng ngồi ở đó cùng với cậu, hiện tại đã đến giờ đi làm rồi mà người này cứ nhất quyết không chịu trở về công ty khiến cho Tiêu Dật cũng phải sốt ruột thay mỗi khi điện thoại gọi đến cho hắn thúc giục hắn đi làm:

“Trình Kiệt, anh trở về trước đi, hình như công ty còn có việc gấp đó”

Trình Kiệt vẫn ngồi ở bên cạnh Tiêu Dật thản nhiên đáp:

“Không vội, anh đợi em vào bên trong rồi về”

Tiêu Dật thở dài, cậu có cảm giác là mình được hắn tiễn đi xa mấy năm không trở về vậy, cứ quyến luyến mãi không chịu đi:

“Trình Kiệt, cũng chỉ về quê có bốn ngày thôi mà”

Trình Kiệt im lặng không lên tiếng, đúng lúc này không biết từ đâu có một cô gái e dè bước tới phía bọn họ. Tiêu Dật lúc đầu cũng không để ý quá nhiều, chỉ nghĩ rằng là người đợi làm thủ tục lên máy bay mà thôi vì cô ấy cũng kéo theo một va li hành lý.

“Xin hỏi, có phải anh là người mẫu chụp hình cho trang sức Sử Cát Cát hay không?” Cô gái kia ngồi xuống bên cạnh Tiêu Dật một lúc rồi mới dám dè dặt hỏi.

Tiêu Dật quả thật rất bất ngờ, không nghĩ lại có người nhận ra được cậu. Tiêu Dật quay sang nhìn cô gái kia phát hiện ra trên tay cô ấy cầm một tờ báo thời trang, ở trang mở ra kia có hình của cậu trong đó, Tiêu Dật hiểu ra được khẽ mỉm cười gật đầu:

“Đúng thế”

Cô gái kia nhìn hình của cậu trong tạp chí rồi lại nhìn cậu:

“Anh ở ngoài còn đẹp hơn trong đây”

Tiêu Dật có cảm giác mình hình như nổi tiếng một chút rồi, còn có cảm giác giống như là có người biết đến mình vậy:

“Cám ơn cô”

Trình Kiệt không biết uống nhầm thuốc gì lúc này cũng làm ra một bộ dáng bất ngờ nâng giọng hỏi:

“Cậu thì ra là người mẫu chụp hình cho Sử Cát Cát, chẳng trách tôi nhìn nãy giờ cứ cảm thấy cậu rất quen mắt”

Tiêu Dật quay sang nhìn Trình Kiệt hả một tiếng, cô gái ngồi bên cạnh Tiêu Dật cũng theo đó nghiêng đầu sang nhìn về phía Trình Kiệt. Trình Kiệt nhìn xuống phía tay của Tiêu Dật nơi có chiếc nhẫn mình mới đeo vào cho người ta tối hôm qua:

“Chiếc nhẫn này cũng là của Sử Cát Cát sao?”

Cô gái kia cúi đầu nhìn đến ngón tay của Tiêu Dật, phát hiện ra trên ngón tay của cậu có một chiếc nhẫn, hơn nữa trong năm ngón tay lại chỉ có duy nhất chiếc nhẫn được đeo ở ngón áp út mà thôi. Cô gái nọ nhanh tay lật mở một trang tạp chí nữa, cô nhìn tới tạp chí rồi lại nhìn nhẫn ở trên tay của Tiêu Dật:

“Cái này không phải là nhẫn tình nhân hay sao, ý trung nhân em có nguyện ý sinh khỉ con cho anh hay không”

Tiêu Dật tuy rằng chụp hình trang sức cho Sử Cát Cát, ngay cả chiếc nhẫn này cũng đã chụp qua nhưng mà chụp thì chụp thôi chứ cậu không có để ý đến đó là nhẫn đơn hay nhẫn cặp, cũng không có để đến ý nghĩa hay là mấy câu slogan kia.

“Anh có bạn gái rồi hay sao?” Cô gái kia nhanh miệng hỏi

Tiêu Dật giật mình, cậu vẫn còn chưa có bạn gái nhưng hiện tại lại có một cái đuôi đang kè kè bên cạnh, Tiêu Dật biết Trình Kiệt cố tình làm như thế cho cô gái này hỏi cậu câu hỏi hiện tại, nhưng mà cậu cũng chẳng thể mặt dày như ai đó ngay tại lúc này lôi người ở bên cạnh mình ra giới thiệu rằng cái nhẫn này là do chồng tôi cho:

“Là nhẫn của công ty đưa để quảng bá mà thôi”

Tiêu Dật vừa nói xong câu này thì tiếng thông báo từ loa trong sân bay cũng truyền tới, không phải là chuyến bay của cậu mà là chuyến bay của cô gái kia, cô gái kia nhanh chóng thu dọn đồ ở bên cạnh rồi cầm lấy điện thoại của mình ngỏ ý muốn xin chụp cùng cậu một tấm ảnh, Tiêu Dật dĩ nhiên là vui vẻ đồng ý, cảm giác này thật giống như là một nghệ sĩ rồi.

Cô gái kia vừa rời đi, Trình Kiệt liền quay sang bên cạnh nhìn Tiêu Dật chằm chằm:

“Nhẫn nào là của công ty đưa đây, ít nhất thì em cũng nên nói rằng đúng vậy”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt:

“Anh đúng là sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà, đang yên đang lành còn diễn trò cái gì”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Người sợ thiên hạ chưa đủ loạn là em đó, để em ra ngoài một mình chẳng biết có trêu ong ghẹo bướm hay không nữa, đeo vòng kim cô vào ngón tay của em rồi cũng vẫn không thể giảm bớt đi được phiền toái mà”

Chiếc nhẫn mà Tiêu Dật đang mang có hình của vòng kim cô, bởi vì hình dạng này rất là khác lạ cho nên cậu mới không nghĩ là nhẫn cặp tình nhân, nhìn qua nhìn lại vẫn chỉ thấy là kiểu nhẫn thời trang đơn thuần mà thôi. Tiêu Dật giả bộ đưa tay muốn tháo nhẫn ra trả lại cho Trình Kiệt:

“Như vậy trả lại cho anh”

Trình Kiệt ngay lập tức nghiêm mặt trầm giọng ngăn cản:

“Đeo ở đó đi, ít nhất đến lúc trở về Bắc Kinh không được phép tháo ra”

Tiêu Dật bĩu bĩu môi nói đùa thế này:

“Hay là anh gắn thiết bị camera siêu nhỏ ở chỗ này đúng không, làm cái gì mà thấy em muốn tháo ra lại khẩn trương như vậy”

Trình Kiệt nhìn thấy Tiêu Dật muốn tháo nhẫn mình đeo cho cậu ra thì không vui, hắn từng tuổi này rồi chưa bao giờ dùng nhẫn làm quà tặng cho bất cứ ai chứ đừng nói là còn được đích thân hắn đeo cho:

“Em nói anh mới nhớ, sau này nhất định phải gắn vào”

Tiêu Dật ngồi đợi đến giờ lên máy bay, Trình Kiệt nhìn đồng hồ ở trên tay ước chừng khoảng mười lăm phút nữa là hồ ly nhỏ nhà mình đi rồi, hắn nghĩ ngay bây giờ thật muốn hôn cậu một cái nhưng mà ở đây nhiều người như vậy, hắn thì không ngại nhưng hồ ly nhỏ nhà hắn khẳng định sẽ ngại cho nên lúc này hắn liền vô cùng lịch sự mà đưa ra đề xuất thế này:

“Tiểu Dật vào nhà vệ sinh một chút”

Tiêu Dật đang đọc mấy tin tức giải trí trên điện thoại, nghe Trình Kiệt nói thế thì cứ nghĩ rằng hắn muốn đi vệ sinh cho nên liền gật đầu. Trình Kiệt đứng dậy định bước đi lại vẫn thấy Tiêu Dật ngồi lại đó liền thúc giục:

“Tiểu Dật”

Tiêu Dật nhíu mày ngẩng đầu lên nhìn Trình Kiệt:

“Sao thế?”

Trình Kiệt thiếu điều muốn nắm tay người này kéo đi thật nhanh thôi, sắp đến giờ Tiêu Dật phải lên máy bay rồi hắn không hôn cậu là không được:

“Anh muốn hôn em”

Tiêu Dật ngây ra mất ba giây sau đó liền đỏ mặt trừng mắt:

“Anh lại làm sao nữa thế hả”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Mau tới chỗ kín đáo một chút, anh muốn hôn em nếu không sẽ không kịp mất”

Tiêu Dật vẫn cứ ngồi ở đó nhìn chằm chằm Trình Kiệt, trên đời này ngoài đi đại tiểu tiện ra là không thể đợi, xem bộ dạng gấp gáp kia của Trình Kiệt rốt cuộc là muốn cái gì đây, cái gì mà không kịp chứ:

“Anh đừng có mà giở trò nữa đi, sắp đến giờ lên máy bay của em rồi”

Trình Kiệt đành đưa tay nắm lấy cổ tay của Tiêu Dật kéo đi, người trong sân bay đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu, Tiêu Dật ngay lập tức dùng sức thu tay lại nhỏ giọng quát:

“Trình Kiệt”

Trình Kiệt và Tiêu Dật vừa vào trong phòng vệ sinh thì ai đó đã nhanh tay khóa trái cửa lại, Tiêu Dật nhíu mày quay lại phía sau nhìn chằm chằm Trình Kiệt cảnh giác:

“Anh muốn làm cái gì, sắp đến giờ em phải lên máy bay rồi”

Trình Kiệt nhanh chân tiến về phía Tiêu Dật, hắn ôm lấy hồ ly nhỏ kia vào trong lòng, cúi đầu sát tới gương mặt cậu trầm giọng nói:

“Muốn hôn em một cái nhưng sợ em sẽ tức giận cho nên mới phải kéo em tới chỗ này”

Tiêu Dật chủ động hôn nhẹ một cái vào môi Trình Kiệt rồi bỏ ra ngay, cậu cảm nhận được hơi thở nóng ấm trầm thấp kia, lại cảm nhận rõ ràng vật cứng đang chọc vào đùi của cậu, nếu như cậu còn cùng người này ở gần nhau như vậy khẳng định sẽ không lên được máy bay mất:

“Được rồi, hôn xong rồi”

Trình Kiệt làm sao mà chỉ chịu hôn như vậy, hắn đưa tay giữ lấy phía sau gáy của Tiêu Dật, đầu lưỡi mạnh mẽ tách mở khoang miệng của cậu ra, ngay cả bàn tay cũng không đứng đắn đã luồn vào trong áo thun của cậu rồi. Tiêu Dật mở mắt, ở phía đối diện có một tấm gương rất lớn vừa vặn để cho cậu nhìn thấy được hình ảnh của mình lúc này, cậu dùng sức gỡ tay của Trình Kiệt đã cho vào trong áo mình kia ra rồi nghiêng đầu thở hổn hển:

“Trình Kiệt, sắp đến giờ lên máy bay rồi”

Trình Kiệt quả thật không nỡ để cho Tiêu Dật đi một chút nào, vẫn biết là người ta chỉ về quê có vài ngày mà thôi nhưng hắn vẫn cảm thấy rất trống vắng giống như mất đi một thứ gì đó đã sớm trở thành thói quen rồi vậy. Trình Kiệt cho đến thời điểm hiện tại đã không muốn rời xa Tiêu Dật như thế, một khoảng thời gian rất nhanh thôi khi Tiêu Dật đột nhiên biến mất, tính cách đáng sợ bấy lâu nay luôn ấp ủ sâu trong lòng hắn liền bùng phát, giống như là một cái hộp nhỏ chứa đựng một thứ xấu xa bấy lâu nay luôn được khóa lại thật kỹ hiện tại liền có người mở chiếc khóa đó ra vậy, dĩ nhiên thì chuyện này hiện tại vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để nói.

Trình Kiệt luyến tiếc buông Tiêu Dật ra, giúp cậu chỉnh lại áo thun trên người bị hắn làm cho xộc xệch:

“Đến nơi gọi điện cho anh nhé”

Tiêu Dật gật đầu, Trình Kiệt lại thở dài nhắc nhở thêm:

“Lúc nào cũng phải mang theo điện thoại, để đến khi anh gọi còn biết, nếu như có vấn đề gì thì lập tức báo ngay cho anh ngay”

Tiêu Dật buồn cười:

“Em là về nhà chứ không phải đi đánh trận, sẽ còn có vấn đề gì nữa hay sao”

Trình Kiệt vuốt lại mái tóc của Tiêu Dật:

“Chỉ cần rời khỏi tầm mắt của anh là anh sẽ không thể yên tâm được”

Tiêu Dật tinh nghịch đưa bàn tay trái lên trước mặt của Trình Kiệt rồi chỉ chỉ vào chiếc nhẫn mình đang đeo:

“Biết rồi mà”

Trình Kiệt hài lòng:

“Biết rồi thì tốt”

Tiêu Dật và Trình Kiệt mở cửa đi ra ngoài, may mắn vừa rồi không có người nào muốn đi vệ sinh nếu không bị người ta phát hiện ra hai người bọn cậu ở trong đó lại khóa trái cửa lại thì rất kỳ quặc. Tiêu Dật vừa đi vừa nói với Trình Kiệt thế này:

“Anh lúc mua cái nhẫn này có biết là nhẫn đôi hay không?”

Trình Kiệt liếc nhìn Tiêu Dật:

“Còn phải hỏi, nếu không thì anh cho em nhẫn làm gì”

Tiêu Dật nhìn xuống tay của Trình Kiệt:

“Thế cái còn lại đâu?”

Trình Kiệt thản nhiên đáp:

“Để ở nhà”

Tiêu Dật bĩu bĩu môi, Trình Kiệt lại giải thích thêm:

“Mang không vừa, đợi em trở về liền cùng em đi đổi”

Tiêu Dật nghe vậy mới chịu mỉm cười, một lúc sau đó tự nhiên nói thế này:

“Em không sinh được khỉ con đâu”

Tiêu Dật vừa mới rồi có nghe thấy cô gái kia nói qua câu slogan của chiếc nhẫn này: Ý trung nhân em có đồng ý sinh khỉ con cho anh hay không?. Trình Kiệt không mất quá nhiều thời gian vẫn có thể hiểu ra được câu nói đó của Tiêu Dật, hắn nhân lúc người khác không chú ý liền đưa tay đánh vào mông của Tiêu Dật một cái:

“Em không phải tuổi khỉ hay sao, anh lúc đó mua cái này chính là chỉ nghĩ đến em mà thôi”

Vài năm sau đó Tiêu Dật quả thật có một khỉ con, vốn tưởng rằng cậu và khỉ con này có thể cùng nhau sống như vậy đến khi cậu già đi, nhưng mà Trình Kiệt một lần nữa lại xuất hiện, mang khỉ con kia đưa ra uy hiếp cậu khiến cho cuộc sống sau đó của cậu quả thật… chuyện này hay là vẫn nên đợi đến vài năm sau đó rồi nói đi.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương