Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 113: Đỗ Thư Cách

Tiêu Dật ngồi một lúc liền được nhân viên của Đỗ thị đưa tới chỗ chụp hình, Đỗ thị không phải mời duy nhất mình cậu làm người mẫu chụp hình mà còn mời thêm hai cô gái khác nữa. Lúc Tiêu Dật đi tới chỗ chụp hình thì hình như hai cô gái đó cũng vừa mới tới, Tiêu Dật còn nghe ra được cuộc nói chuyện giữa thợ chụp hình được mời tới và nhân viên Đỗ thị nói chuyện với nhau, nội dung cuộc nói chuyện đại loại là thợ chụp hình kia tới đã lâu rồi nhưng người mẫu vẫn chưa xuất hiện, Tiêu Dật ngẫm một chút có lẽ là không phải thợ chụp hình có việc đột xuất phải hoãn lại ba mươi phút mà là do hai cô gái kia không chịu đến đúng giờ.

Hai cô gái kia một là người của Lạc thị ảnh nghiệp, một là người của Hợp Cảnh, so với một người chỉ mới vào nghề như cậu hơn nữa còn không có công ty phía sau dĩ nhiên sẽ không được đối xử hòa ái cho lắm, dù sao Tiêu Dật cũng không có hứng thú muốn tạo lập mối quan hệ với hai người này. Tiêu Dật đang ngồi làm tóc thì điện thoại của cậu chợt reo lên, lúc cầm điện thoại lên phát hiện người gọi tới là Trình Kiệt, Tiêu Dật nhìn xung quanh một hồi cuối cùng vẫn quyết định tiếp nhận cuộc gọi của hắn, giọng nói cũng hạ xuống một chút âm lượng nữa:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt ở bên này đang là giờ nghỉ trưa cho nên mới có thời gian gọi điện nói chuyện với hồ ly nhỏ nhà mình một chút:

“Nghe nói em ký hợp đồng chụp hình quảng cáo với Đỗ thị phải không?”

Tiêu Dật liếc nhìn về phía Phó Thiến một cái rồi mới đáp lời:

“Là Phó Thiên nói cho anh hả?”

Trình Kiệt tự mình tìm cho Tiêu Dật một quản lý chính là muốn người quản lý này thay hắn giám sát Tiêu Dật, mọi nhất cử nhất động của cậu đều phải bảo cho hắn biết, cũng là hết cách rồi bởi vì hắn là lo lắng cho cậu:

“Ừ, em đang làm gì?”

Tiêu Dật trả lời:

“Đang hóa trang chuẩn bị chụp hình”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Chụp một tấm gửi tới cho anh xem đi”

Tiêu Dật hạ giọng:

“Không muốn, ở đây có nhiều người lắm”

Trình Kiệt im lặng một lúc mới nói tiếp:

“Anh rất nhớ em”

Tiêu Dật nghe thấy câu nói này trong lòng chẳng hiểu sao mềm nhũn, sau đó cậu chợt nhớ tới một vấn đề rằng hai ngày trước Trình Kiệt rõ ràng vẫn ở Bắc Kinh nhưng lại không hề liên lạc với cậu:

“Trình Kiệt, ngày hôm nay đến Đỗ thị em gặp một người nhìn rất là giống em, anh ta tên là Triệu Tử Thiêm”

Trình Kiệt vẫn bình thản đáp lời:

“Vậy hả, anh cũng từng gặp qua cậu ta rồi”

Tiêu Dật chậm rãi nói tiếp:

“Sau đó em có cùng anh ta nói chuyện vài câu, anh ta nói hai ngày trước anh cùng anh ta đi ăn cơm”

Trình Kiệt ở bên này sửa lại lời nói của Tiêu Dật:

“Cậu ta đi cùng với Lương tổng của Lương thị, ba người bọn anh là đi bàn công việc thôi”

Tiêu Dật ừ nhẹ:

“Anh ta cũng nói như thế, nhưng mà hai ngày trước anh vẫn ở Bắc Kinh… tại vì sao không gọi điện cho em?”

Trình Kiệt khẽ nhếch môi, hắn nghe ra được giọng nói của Tiêu Dật hình như đang không vui:

“Anh buổi sáng hôm ấy bàn chuyện xong liền ra sân bay luôn cho nên mới không có thời gian liên lạc với em”

Tiêu Dật nhíu mày:

“Chuyến công tác này quan trọng lắm sao, anh đến một tin nhắn nói mình sẽ đi công tác cũng không chịu gửi tới”

Trình Kiệt cười nhẹ:

“Là anh sơ suất rồi”

Tiêu Dật thở dài:

“Như vậy khi nào thì anh mới về?”

Trình Kiệt dỗ dành:

“Công việc vẫn chưa giải quyết xong, cũng không biết tới khi nào mới có thể trở về, em có muốn cái gì không anh mua cho em”

Tiêu Dật có điểm thất vọng khẽ nói:

“Không cần đâu”

Trình Kiệt thật sự rất muốn nhìn thấy gương mặt của Tiêu Dật lúc này, nghe âm điệu trong giọng nói kia của cậu hình như đang rất buồn phiền:

“Tiểu Dật, thời gian tiếp theo sẽ không gọi điện cho em được, anh sẽ nhanh chóng giải quyết công việc nhanh nhất có thể”

Tiêu Dật nghe Trình Kiệt nói thời gian tiếp theo không gọi điện liền nhíu mày, cho dù công việc của hắn có bận rộn đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải có thời gian ăn uống, khi ấy hắn có thể gọi cho cậu vài phút không phải được rồi hay sao. Tiêu Dật vẫn còn đang mông lung suy nghĩ thì Trình Kiệt ở bên này đã nhanh chóng nói phải đi làm việc rồi:

“Tiểu Dật, anh đi làm việc đây, sẽ sớm trở về với em”

Tiêu Dật vừa mới rồi cứ thản nhiên nói chuyện như vậy mà không để ý tới sự xuất hiện của người xung quanh, lúc cậu cúp điện thoại xuống thở dài một hơi mới phát hiện ra mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm, Tiêu Dật xấu hổ ho nhẹ một tiếng rồi với lấy chai nước phía trước mặt uống một ngụm.

Tiêu Dật cho đến thời điểm hiện tại vẫn không biết tại vì sao Đỗ thị lại cho cậu phúc lợi lớn đến thế, vừa mới rồi lúc nghe một nữ nghệ sĩ bên Lạc thị ảnh nghiệp trao đổi với người quản lý của mình, số tiền nhận được của cô ấy so với số tiền của cậu ít hơn một nửa. Cho dù hai cô gái kia không phải là nghệ sĩ nổi tiếng gì, với số tiền được trả cũng rất vừa với tên tuổi của cô ấy hiện giờ, nhưng mà tên tuổi của cậu so với cô gái kia căn bản không có gì đáng nói tới cả thế mà cậu lại được một loạt những phúc lợi vô cùng tốt như thế.

Tiêu Dật thay rất nhiều quần áo, may mắn lần này không cần phải chụp ngoại cảnh nếu khẳng định sẽ rất mệt. Trong phòng chụp tứ phía đều có ánh đèn chiếu thẳng vào người cậu, thời tiết hiện tại vẫn khá nóng cho nên nhiệt độ từ những ánh đèn kia chiếu lên người sẽ rất là khó chịu. Lúc buổi chụp hình diễn ra được một nửa thì có một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện, thợ chụp hình vốn rất khó tính lúc này nhìn thấy người đàn ông kia cũng dừng lại chào hỏi một tiếng:

“Đỗ tổng”

Tiêu Dật theo phản xạ ngẩng đầu lên nhìn thử phát hiện ra người đàn ông trước mặt nhìn rất quen mắt, thời gian quá ngắn khiến cho cậu trong nhất thời vẫn chưa thể nào mà nghĩ ra được, cho đến khi người đàn ông kia khẽ gật đầu đưa mắt nhìn cậu một cái cậu mới nhớ ra người đàn ông kia. Đỗ tổng của Đỗ thị thì ra lại là Đỗ Thư Cách, người này chính là đàn anh trên ba khóa của Tiêu Dật, lúc cậu mới vào trường thì anh ta đã học tới năm cuối, Đỗ Thư Cách khi ở trường đại học cũng xem như là người rất thích các hoạt động đoàn thể, Tiêu Dật lần ấy ngồi ở dưới sân khấu nhìn anh ta diễn kịch tốt nghiệp liền cảm thấy rất yêu thích, lúc ra về còn cố tình đứng lại đợi để khen anh ta một câu, từ đó về sau hai người cũng xem như có quen biết, thỉnh thoảng gặp mặt sẽ chào hỏi nhau vài câu, đôi khi sẽ trùng hợp cùng đến dự thính chung một lớp, cùng nhau đi chơi trao đổi một số vấn đề diễn xuất. Nhưng mà từ khi Đỗ Thư Cách ra trường liên lạc giữa cậu và anh ta cũng xem như kết thúc, ngẫm lại điều đó cũng là đương nhiên bởi vì giữa hai người chỉ coi là quen biết mà thôi.

___

4 năm trước

Đó là một ngày trời nắng gắt, Đỗ Thư Cách ngồi ở trên căng tin tầng hai của nhà trường nói chuyện cùng đám bạn học, không khí có phần ngột ngạt cho nên Đỗ Thư Cách chọn vị trí ngồi ở ngay bên cạnh cửa sổ, lúc hắn lơ đãng đưa mắt nhìn tới chỗ sân trường nơi có hoạt động hiến máu tình nguyện của câu lạc bộ trường phát động liền nhìn thấy một cậu sinh viên đang ngồi ở trên ghế, bên tay phải cắm ống tiêm truyền máu. Thật ra cậu sinh viên này không phải là quá mức đẹp trai đến chói mắt, nhưng mà tia nắng kia lại trùng hợp chiếu tới gương mặt của cậu khiến cho Đỗ Thư Cách vừa nhìn xuống liền đưa mắt ngay đến phía cậu, bởi vì người nọ vừa ngồi đợi truyền máu vừa đưa tay lau mồ hôi trên trán. Đỗ Thư Cách khi ấy biết được tên của cậu sinh viên kia gọi là Tiêu Dật.

Lại một lần nữa trường đại học tổ chức ngày tri ân nhà giáo, mỗi khoa yêu cầu có một tiết mục để biểu diễn, Đỗ Thư Cách khi ấy vốn sẽ lên hát một bài nhưng do tình trạng sức khỏe đột nhiên không tốt cho nên chỉ có thể ngồi ở dưới sân khấu xem chương trình. Lúc nghe MC đọc tên Tiêu Dật của lớp diễn xuất hắn cũng đã cảm thấy quen quen rồi, sau đấy khi nhìn thấy gương mặt của người kia hắn liền ngẩn ra một lúc, quả nhiên chính là cậu sinh viên hiến máu ngồi giữa trời nắng lần ấy. Tiêu Dật hát đơn ca, giọng hát thật là ấm khiến cho Đỗ Thư Cách càng thêm ghi nhớ cậu thêm một chút.

Bẵng đi một thời gian sau đó, Đỗ Thư Cách lại bắt gặp Tiêu Dật ngồi trong lớp học của mình, hắn khi ấy ngồi ở khác dãy bàn của Tiêu Dật, thỉnh thoảng lại sẽ liếc nhìn sang phía cậu một chút. Môn học này chính là môn có giảng viên cực kỳ khó, sinh viên đều không dám tùy tiện ngồi nói chuyện hay làm việc riêng, cả một lớp học gần sáu mươi người ngồi ở trong hội trường ai cũng cắm cúi ghi ghi chép chép những gì giảng viên phía trên nói, cả một quá trình cơ hồ chưa bao giờ cánh tay bên phải không chuyển động, chỉ có duy nhất Tiêu Dật ngồi ở bàn thứ ba chăm chú nhìn giảng viên phía trước không rời mắt, hình như cậu đang rất nhập tâm nghe bài giảng. Đỗ Thư Cách khi ấy nhận định được một điều, đôi mắt của Tiêu Dật thật là đẹp, trong lòng bất giác chợt có suy nghĩ nếu như Tiêu Dật cũng dùng ánh mắt kia tập trung nhìn chằm chằm hắn như vậy thì sẽ như thế nào.

Lần ấy diễn kịch tốt nghiệp, Đỗ Thư Cách đóng nam chính, đóng rất là thành công, sau khi vở diễn kết thúc còn nghe thấy được tiếng vỗ tay rào rào ở dưới khán đài. Đỗ Thư Cách sớm đã phát hiện ra Tiêu Dật ngồi ở hàng ghế gần cuối, bởi vì ghế ngồi xem càng về cuối sẽ càng cao cho nên hắn có thể nhìn thấy được Tiêu Dật rõ ràng như thế, lúc thấy cậu cũng vỗ tay hắn liền cảm thấy trong lòng thật vui vẻ. Nhưng mà điều làm hắn càng vui vẻ hơn nữa chính là lúc ra về Tiêu Dật còn cố tình đến phía hắn chào hỏi, hắn vẫn còn nhớ rõ khi ấy Tiêu Dật mặc một chiếc quần jean hơi rách ở đầu gối, áo thun màu trắng nhìn rất kiểu cách, cậu dường như là có một chút ngại ngùng nhưng vẫn quyết định đứng ở phía cửa của hội trường gọi hắn:

“Đỗ sư huynh em là Tiêu Dật, vừa mới rồi ở dưới xem anh diễn rất hay”

Đỗ Thư Cách chẳng hiểu sao lại có một chút khẩn trương, nhưng mà may mắn hắn che giấu rất kỹ cho nên Tiêu Dật căn bản không nhìn ra được điều khác thường gì:

“Cám ơn, cậu học khoa nào?”

Tiêu Dật đáp:

“Năm nhất khoa diễn xuất, em có nghe mấy anh chị khóa trên nói về anh rất nhiều, bây giờ được xem anh diễn xuất quả thật là mở rộng tầm mắt rồi”

Đỗ Thư Cách cười ha ha cùng Tiêu Dật bước ra bên ngoài:

“Bọn họ nói gì về tôi, không phải là đều nói xấu về tôi chứ”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không có, đều là nói anh rất có năng lực diễn xuất, là người dễ gần”

Tiêu Dật lúc nói chuyện hình như là sẽ nhìn thẳng vào đối phương, không rõ khi nói chuyện với người khác có như thế hay không nhưng lúc hắn quay sang bên cạnh bắt gặp ánh mắt linh động kia đang nhìn mình liền giật mình né tránh, không rõ vì sao trong lòng lại có xúc cảm ngượng ngùng:

“Cậu ở ký túc xá hả?”

Tiêu Dật đi đến chỗ ký túc xá liền dừng lại gật đầu:

“Đúng thế, anh có ở trong ký túc xá hay không?”

Đỗ Thư Cách có một chút nuối tiếc, nhanh như vậy đã phải chia tay Tiêu Dật ở chỗ này:

“Tôi ở ngoài”

Tiêu Dật mỉm cười tạm biệt:

“Như vậy em vào trong trước, anh về đi”

Tiêu Dật giống như là có một thứ năng lượng thanh xuân tươi mát gì đó phát ra, khiến cho Đỗ Thư Cách cảm thấy vô cùng muốn đứng ở bên cạnh cùng cậu trò chuyện, khi Tiêu Dật bước vào trong ký túc xá cậu ngay cả một cái ngoái đầu lại nhìn cũng không có, Đỗ Thư Cách lại thở dài hắn thật sự muốn nhìn thấy đôi mắt tinh nghịch kia một lần nữa.

Đỗ Thư Cách tìm hiểu được Tiêu Dật rất thích đi học dự thính một số môn học mở rộng liên quan đến lĩnh vực đạo diễn, cho nên hắn mới cố tình đăng ký học thêm những môn học đó, một tuần một buổi có thể cùng cậu ngồi chung một bàn trao đổi rất vui vẻ, cho dù cuộc trao đổi đó chỉ liên quan đến lĩnh vực học tập.

Sau đó Đỗ Thư Cách chủ động mời Tiêu Dật đi ăn, đi chơi, hắn rất thích chọc cho Tiêu Dật cười, mỗi lần cậu cười lên đôi mắt càng thêm có tia sáng rực rỡ. Đỗ Thư Cách biết hết những sở thích cùng những điều mà Tiêu Dật ghét bỏ, biết cậu rất thích ăn thịt nướng, còn biết cậu thích ăn đồ ngọt, những món ăn có nhiều mặc sắc một chút sẽ đặc biệt muốn ăn. Hắn biết Tiêu Dật không thích ăn cải xanh, mỗi lần uống cà phê sẽ buồn ngủ, tửu lượng cực kỳ kém. Mỗi khi hẹn Tiêu Dật đi chơi Đỗ Thư Cách luôn phải lấy lý do muốn trao đổi vấn đề diễn xuất, không phải Tiêu Dật không đồng ý việc hắn lấy lý do muốn hẹn cậu đi chơi mà là hắn chưa bao giờ dám đưa ra lý do đó để mời cậu cả, bởi vì Đỗ Thư Cách trong lòng có quỷ rồi… chính là cái kiểu có tật giật mình.

Đỗ Thư Cách nhận ra được điều này, cho nên sau khi hắn tốt nghiệp ra trường liền cứ như vậy không liên lạc với Tiêu Dật nữa, mãi cho đến vài năm sau đó khi nhân viên đề xuất một người mẫu chụp hình cho Đỗ thị, trái tim của Đỗ Thư Cách chợt loạn nhịp khi nhìn thấy đoạn video có hình cậu, vẫn thứ là thứ năng lượng thanh xuân vô hình ấy, vẫn là đôi mắt lớn linh động thu hút kia, vẫn là nụ cười tinh nghịch giống như lần đó hắn nhìn thấy Tiêu Dật đứng ở cổng trường vẫy tay chào tạm biệt hắn tốt nghiệp đại học.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương