Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 114: Trình Kiệt trở về

Cách Bắc Kinh 1463km, Trình Kiệt có một cuộc họp khá quan trọng với đối tác kinh doanh, trong phòng họp rộng lớn ước chừng khoảng trên dưới ba mươi người, Trình Kiệt ngồi ở bên cạnh người chủ trì cuộc họp im lặng lắng nghe, đúng lúc này điện thoại trong túi quần hắn khẽ rung lên, Trình Kiệt chậm rãi mang điện thoại của mình mở ra xem, là tin nhắn do Phó Thiến gửi tới, trong tin nhắn kia chính là hình ảnh của Tiêu Dật lúc đang chụp hình quảng cáo. Ngón tay thon dài của Trình Kiệt khẽ chạm lên màn hình điện thoại ở chỗ gương mặt của Tiêu Dật, hắn ba ngày rồi không được nhìn thấy hồ ly nhỏ nhà mình thật là nhớ cậu biết bao nhiêu.

Tiêu Dật kết thúc buổi chụp hình, Phó Thiến liền kéo cậu sang một bên nói:

“Tiêu Dật, Đỗ tổng có hẹn cậu ăn trưa”

Tiêu Dật có một chút bất ngờ nhưng sau đó liền nhanh chóng lấy mấy tấm hình mà vừa mới rồi cậu tự chụp mình để gửi qua cho Trình Kiệt xem:

“Mời tôi hả, khi nào thế?”

Phó Thiến hạ giọng xuống một chút:

“Chính là bây giờ, anh ta nói sẽ đón cậu, cậu quen với Đỗ tổng sao?”

Tiêu Dật vừa nói chuyện với Phó Thiến vừa nhắn tin cho Trình Kiệt, khi dòng tin nhắn [Nếu nhớ em thì về sớm một chút đi] kia được gửi đi, Tiêu Dật liền khẽ mỉm cười mang điện thoại đút vào túi quần ngẩng đầu lên nhìn Phó Thiến:

“Đàn anh hồi học đại học, ngày hôm nay gặp lại mới biết”

Phó Thiến giống như hiểu ra được điều gì đó liền gật gật đầu:

“Chẳng trách tại sao đãi ngộ tốt như thế, thì ra là người quen của cậu”

Tiêu Dật cười cười:

“Đi thôi, cô có muốn đi cùng không?’

Phó Thiến lắc đầu:

“Thôi, ngày hôm nay cũng không còn có việc gì nữa nên tôi về nhà đây”

Phó Thiến trở về trước, Tiêu Dật ngồi ở dưới đại sảnh đợi Đỗ Thư Cách một lúc thì hắn cũng xuống. Lúc Đỗ Thư Cách đi xuống, Tiêu Dật vẫn còn đang ngồi cúi đầu xem cái gì đó trên điện thoại di động, chỉ cho đến khi Đỗ Thư Cách lên tiếng gọi cậu thì cậu mới ngẩng đầu lên:

“Tiêu Dật”

Tiêu Dật mang điện thoại cất vào trong túi rồi đứng dậy mỉm cười với Đỗ Thư Cách:

“Đỗ sư huynh, đã lâu không gặp”

Đỗ Thư Cách thích nhất là nhìn thấy Tiêu Dật cười, cho dù là cười nhẹ hay cười lớn thì ánh mắt linh động kia vẫn ngập tràn tia vui vẻ, rất có dư vị thanh xuân tươi mát. Đỗ Thư Cách chưa bao giờ dám tập trung nhìn quá lâu vào đôi mắt của Tiêu Dật, bởi vì hắn sợ nếu như mình nhìn lâu quá sẽ thất thần mà nói ra những điều không nên nói, những điều mà hắn đã giấu kín trong lòng những bốn năm nay rồi:

“Đã lâu không gặp, em muốn ăn cái gì?”

Tiêu Dật cười cười đáp:

“Gì cũng được, không nghĩ tới anh lại là Đỗ tổng của Đỗ thị”

Đỗ Thư Cách lúc quen Tiêu Dật chưa bao giờ nhắc đến thân phận của mình, Tiêu Dật hiện tại không biết cũng là điều hiển nhiên:

“Em thích ăn thịt nướng có đúng hay không, bây giờ đang là mùa hè có ảnh hưởng gì hay không?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không ảnh hưởng”

Đỗ Thư Cách ánh mắt lộ rõ tia cưng chiều, nếu như ánh mắt này để cho Trình Kiệt nhìn thấy được hắn khẳng định sẽ không để cho Tiêu Dật gặp lại Đỗ Thư Cách nữa, nhưng đáng tiếc ánh mắt này lại là Tiêu Dật nhìn thấy, có điều cậu trước sau đều không hề phát giác ra điều gì cả.

Hai người chọn một tiệm ăn cách Đỗ thị không xa, lái xe chỉ mười phút là đến nơi. Lúc ngồi đợi đồ ăn được mang đến, Tiêu Dật đột nhiên nhìn chằm chằm Đỗ Thư Cách khiến cho trong lòng hắn cũng bắt đầu phải khẩn trương, sau đó Tiêu Dật liền bĩu môi một bộ dáng vô cùng đáng yêu nâng giọng nói thế này:

“Đỗ sư huynh thì ra là Đỗ tổng, lúc còn học đại học cũng không nói cho em biết anh là thiếu gia của Đỗ thị”

Đỗ Thư Cách nhanh chóng lấy lại tinh thần bình tĩnh đáp:

“Cũng không còn trong trường đại học nữa, sau này không cần gọi anh là Đỗ sư huynh này Đỗ sư huynh kia làm gì, gọi là Thư Cách được rồi”

Tiêu Dật mở lớn hai mắt:

“Này nếu gọi là Thư Cách thì không phải là có điểm thất lễ rồi hay sao, vậy gọi một tiếng Cách ca thấy được hay không?’

Đối với một tiếng Cách ca này không phải Đỗ Thư Cách chưa bao giờ được nghe người ta gọi, nhưng từ trong miệng Tiêu Dật phát ra lại có một ý vị vô cùng khác biệt, Cách ca so với Đỗ sư huynh quả thật là đã đang rút ngắn mối quan hệ lại rất nhiều, điều Đỗ Thư Cách mong muốn nhất chính là điều đó… cùng Tiêu Dật rút ngắn mối quan hệ sư huynh và học đệ kia:

“Được, phải rồi Tiêu Dật em bây giờ vẫn chưa ra nhập công ty giải trí nào hay sao?”

Tiêu Dật lúc đầu luôn có ước mơ sẽ ra nhập Trình thị, nhưng ước mơ đó của cậu đến hiện tại cũng coi như là thực hiện được rồi:

“Vấn đề ra nhập công ty em vẫn chưa suy nghĩ tới, hiện tại muốn làm một nghệ sĩ tự do”

Đỗ Thư Cách đường đường là Đỗ tổng của Đỗ thị, chỉ cần hắn mở miệng nói một câu Tiêu Dật khẳng định sẽ có công ty giải trí đưa hợp đồng tới đề nghị muốn hợp tác, nhưng mà Tiêu Dật nói vẫn chưa suy nghĩ đến vấn đề này cho nên hắn cũng không nói nữa:

“Anh có xem qua hình chụp của em hôm nay, cảm thấy em rất hợp với những sản phẩm thể thao của công ty anh sắp ra mắt lần này, vừa vặn công ty anh vẫn chưa tìm được người đại diện phát ngôn”

Tiêu Dật đương nhiên là rất vui vẻ, nhưng ngẫm lại phúc lợi mà cậu có trong buổi chụp hình lần này cũng không nhỏ, nếu như là vì cậu và Đỗ Thư Cách có quen biết mà mới nhận được vị trí tốt như thế này thì cậu cũng không muốn:

“Có phải anh là vì nghĩ đến chúng ta có quen biết lúc trước cho nên mới dành cho em một cơ hội tốt như vậy hay không?”

Đỗ Thư Cách chính là muốn lại gần Tiêu Dật thêm một chút, nếu như cậu trở thành người đại diện phát ngôn cho công ty của hắn thì hắn có thể gặp cậu thường xuyên, giống như là đại học năm ấy hắn luôn lấy chuyện học tập ra để hẹn Tiêu Dật đi chơi, thì bây giờ công việc chính là cái cớ để cho hắn nói chuyện với Tiêu Dật thật nhiều:

“Cái này là một phần nhỏ mà thôi, công ty của anh lúc trước cũng đã tìm được đối tượng rồi nhưng mà sau khi anh nhìn thấy đoạn ghi hình kia của em cùng biểu hiện xuất sắc của em ngày hôm nay, anh nghĩ em rất thích hợp là người đại diện phát ngôn lần này”

Tiêu Dật nghe Đỗ Thư Cách nói như vậy liền tin tưởng, bởi vì cậu đơn giản chỉ nghĩ rằng hắn thật sự là cảm thấy cậu thích hợp cho nên mới đề nghị:

“Anh nói thật hả?”

Đỗ Thư Cách gật đầu đáp:

“Đương nhiên rồi, nếu như em đồng ý ngày mai có thể đến công ty anh ký hợp đồng luôn”

Tiêu Dật im lặng suy nghĩ một lúc mới lên tiếng:

“Như vậy em sẽ thật cố gắng, cám ơn anh đã cho em cơ hội tốt như vậy”

Nếu như Tiêu Dật mong đợi cơ hội tốt này một thì Đỗ Thư Cách lại mong đợi Tiêu Dật chấp nhận lần hợp tác này mười bởi vì hắn chính là muốn theo đuổi Tiêu Dật:

“Tiêu Dật, em đã có bạn gái chưa?”

Tiêu Dật đang nướng thịt liền dừng lại hả một tiếng, Đỗ Thư Cách giật mình vội vã giải thích:

“Ý của anh là em bây giờ là một nghệ sĩ rồi, nếu như có bạn gái cũng nên cẩn thận một chút đừng để lộ ra ngoài”

Tiêu Dật cười nhẹ, vị trí người đại diện phát ngôn rất quan trọng có lẽ Đỗ Thư Cách sợ cậu sẽ làm hỏng chuyện của hắn cho nên mới hỏi cậu đến vấn đề bạn gái kia, dù sao thì việc để lộ thông tin có bạn gái đối với một nghệ sĩ cũng rất là bất lợi:

“Anh yên tâm, em bây giờ vẫn chưa quen bạn gái”

Một tiếng anh yên tâm kia của Tiêu Dật khiến cho Đỗ Thư Cách hiểu lầm:

“Anh yên tâm?”

Tiêu Dật mang thịt đã nướng chín bỏ vào trong bát của mình:

“Anh không phải là sợ việc em có bạn gái bị lộ ra ngoài sẽ gây hưởng đến vị trí người đại diện phát ngôn hay sao?”

Đỗ Thư Cách hiểu ra liền cười khổ, trong lòng có một chút thất vọng:

“Ha ha, việc này nên lưu ý có phải không”

Tiêu Dật gật đầu ừ một tiếng, Đỗ Thư Cách lại hỏi tiếp:

“Tiêu Dật, em hiện tại đang ở đâu?”

Tiêu Dật đáp:

“Em ở đường X”

Đỗ Thư Cách thăm dò:

“Em ở một mình hay với bạn?”

Tiêu Dật vừa ăn vừa nói chuyện với Đỗ Thư Cách:

“Chỉ có một mình em thôi”

Đỗ Thư Cách gật gật đầu:

“Như vậy lát nữa em về nhà hay đi chỗ nào? Anh đưa em đi”

Tiêu Dật xua tay:

“Không cần phiền anh đâu, em tự về là được rồi”

Đỗ Thư Cách muốn biết chỗ ở của Tiêu Dật cho nên kiên quyết muốn đưa cậu về đến cùng:

“Không phiền, lát nữa anh đưa em về nhà”

Tiêu Dật cảm thấy có một chút kỳ quái, sau đó cậu liền nghĩ có lẽ là Đỗ Thư Cách là một người nhiệt tình cho nên cũng không suy nghĩ nhiều gì mà gật đầu đáp ứng. Đỗ Thư Cách và Tiêu Dật ngồi ăn một lúc liền đứng dậy đi về, khi Đỗ Thư Cách đưa Tiêu Dật về đến nhà liền phát hiện ra khu chung cư này là khu đất nằm trong sự quản lý của Trình thị, có rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng của Trình thị ở chỗ này, tuy rằng vẫn có những người kinh doanh giàu có ở nhưng đối với điều kiện của Tiêu Dật nhất định không có khả năng thuê nhà ở chỗ này, cho nên Đô Thư Cách có một chút nghi ngờ hỏi cậu:

“Tiêu Dật, em quen ai ở Trình thị à?”

Tiêu Dật cùng Đỗ Thư Cách đứng ở trong thang máy đợi đi lên nhà, cậu nghe thấy Đỗ Thư Cách hỏi thế cũng có chút bất ngờ, không nghĩ Đỗ Thư Cách cũng biết được khu đất này nằm trong sự quản lý của Trình thị:

“Em lúc trước là nghệ sĩ thực tập của Trình thị”

Đỗ Thư Cách muốn hỏi Tiêu Dật kỹ một chút nhưng lại sợ cậu nghi ngờ cho nên liền thôi, lúc Tiêu Dật mở cửa mời Đỗ Thư Cách vào trong nhà, hắn còn âm thầm quan sát xung quanh một lượt, một căn nhà không quá lớn nhưng những đồ dùng ở bên trong đều vô cùng hiện đại và cao cấp, có điều nhìn tới nhìn lui Đỗ Thư Cách vẫn không phát hiện ra có thứ gì đó của người thứ hai sống ở nơi này ngoài đôi dép đi trong nhà đang được đặt ngay ngắn ở một góc.

Đỗ Thư Cách cùng Tiêu Dật nói chuyện một lúc, cuộc nói chuyện vẫn chỉ xoay quanh vấn đề công việc, Đỗ Thư Cách căn bản không thể giống như Trình Kiệt, nếu như Trình Kiệt có thể cùng Tiêu Dật nói chuyện yêu đương thì hắn ngược lại chỉ có thể lấy chuyện công việc ra để nói chuyện với cậu nhiều hơn một chút. Đỗ Thư Cách không muốn rời khỏi Tiêu Dật, nhưng hắn chẳng thể nào cứ ở lì mãi chỗ này được cho nên cuối cùng vẫn là luyến tiếc đứng dậy nói muốn ra về, Tiêu Dật không có giữ hắn lại vì đã hết giờ nghỉ trưa rồi, Đỗ Thư Cách cần phải về công ty để làm việc. Đỗ Thư Cách hẹn Tiêu Dật 9 giờ sáng ngày mai đến công ty ký hợp đồng, nói cậu có đặc biệt muốn yêu cầu thứ gì đó có thể nói ra với hắn, nhưng mà Tiêu Dật nghĩ rất lâu vẫn cảm thấy mình không đặc biệt cần cái gì cả.

Tiêu Dật bắt đầu quãng thời gian của một nghệ sĩ, chuyện cậu trở thành người đại diện phát ngôn cho Đỗ thị sẽ không thể tránh được hình ảnh của mình được đăng trên tạp chí, cho nên hai ngày sau đó Tiêu Dật quyết định gọi điện về nhà báo cho ba Tiêu cùng mẹ Tiêu biết. Mẹ Tiêu thì không quá khó, nói đáng thương một chút là có thể thuyết phục được, nhưng mà ba Tiêu lại vô cùng cứng rắn, từ đầu đến cuối kiên quyết muốn cậu trở về quê, có lẽ Tiêu Dật thừa hưởng thói cứng đầu kia của ba Tiêu cho nên cậu cũng rất kiên trì mà nói sẽ theo đuổi con đường nghệ thuật này khiến cho ba Tiêu cũng phải hết cách, tuy rằng tức giận không nói chuyện với con trai cũng không thể thay đổi được cái gì cả.

Chớp mắt một cái đã đến cuối tuần, Trình Kiệt đã rời khỏi Bắc Kinh được bảy ngày rồi, kể từ cuộc điện thoại lần đó hắn quả thật không hề liên lạc lại với cậu nữa. Tiêu Dật rất là nhớ Trình Kiệt, bất kể là thời gian rảnh rỗi hay là lúc bận rộn cậu cũng không chịu rời điện thoại của mình ra một chút, cậu sợ nếu như Trình Kiệt gọi cho cậu thì cậu lại không biết.

Đỗ Thư Cách ngày hôm ấy hẹn Tiêu Dật đi ăn trưa, lúc ngồi đối diện cậu phát hiện ra cậu hình như có phiền não cho nên liền hỏi:

“Tiêu Dật em sao thế, có phải công việc gần đây làm em mệt mỏi hay không?’

Tiêu Dật lắc đầu:

“Em không sao”

Mấy ngày này thời tiết thay đổi lúc nắng lúc mưa, Tiêu Dật trong người không được khỏe có chút cảm mạo, buổi tối ăn cơm xong liền uống hai viên thuốc hạ sốt rồi leo lên giường đi ngủ sớm, Đỗ Thư Cách nói cho cậu nghỉ ngời ba ngày, cho nên ngày mai Tiêu Dật không cần phải đi làm. Có lẽ trong thuốc hạ sốt có thành phần thuốc ngủ vì thế mà Tiêu Dật lưng vừa đặt xuống giường, cả người liền nặng nề chìm vào giấc ngủ, sau đó cậu bất giác mơ một giấc mơ, trong giấc mơ có cái gì đó đè lên người cậu rất là nặng, đến khi giật mình mở mắt ra liền phát hiện được đó không phải là mơ, trong phòng ngủ tắt điện tối om nên Tiêu Dật không thể nhìn ra được là người nào đang đè trên người mình, cậu giật mình muốn đẩy người đó ra thì nghe thấy được một giọng nam trầm ấm quen thuộc:

“Là anh”

Tiêu Dật nghe thấy giọng nói của Trình Kiệt liền ngừng lại động tác giãy giụa kia, trong người Tiêu Dật vốn đã mệt sẵn, cộng thêm với việc Trình Kiệt đã nhiều ngày rồi không liên lạc với cậu chính vì thế mà Tiêu Dật liền trào lên một cảm xúc ấm ức, cậu lên tiếng khẽ oán trách hắn:

“Anh sao lại đi công tác lâu như thế?”

Trình Kiệt ở trong bóng tối cởi xuống quần áo của Tiêu Dật, hắn cúi người gấp gáp hôn lên da thịt cậu, giống như là vô cùng nhung nhớ:

“Anh thật nhớ em”

Khóe mắt Tiêu Dật ẩm ướt, may mắn hiện tại trong phòng tối om cho nên Trình Kiệt không nhìn thấy được rằng hồ ly nhỏ nhà hắn đang khóc. Tiêu Dật nghĩ Trình Kiệt không phải rất nhớ cậu, nếu như nhớ cậu như vậy tại sao lại không gọi điện nói chuyện với cậu, chẳng lẽ gọi một cuộc điện thoại sẽ rất tốn thời gian của hắn hay sao. Có điều Tiêu Dật không biết, Trình Kiệt không gọi điện thoại cho cậu là bởi vì hắn không muốn bị cậu làm cho phân tâm, hắn muốn giải quyết công việc thật nhanh để trở về với cậu, nhưng mỗi lần hắn nghe thấy giọng nói của cậu liền không thể tập trung làm việc được.

“Trình Kiệt, em cũng nhớ anh rất nhiều” Tiêu Dật khàn giọng đáp lại

Trình Kiệt bất ngờ hôn lấy đôi môi của Tiêu Dật, hắn đưa đầu lưỡi của mình vào trong khoang miệng cậu, một nụ hôn cuồng nhiệt mà dịu dàng, đôi môi hắn yêu thích nhất này đã rất lâu không được hôn tới, cho nên hắn hiện tại phải hôn thật nhiều. Vốn dĩ hôm nay kết thúc công việc đã muộn rồi, nhưng mà bởi vì Trình Kiệt muốn nhanh nhất trở về với Tiêu Dật cho nên mới nói thư ký đặt chuyến bay sớm nhất cho mình, đến khi đáp chuyến bay xuống Bắc Kinh đã là hơn mười giờ đêm.

Trình Kiệt luyến tiếc rời khỏi đôi môi của Tiêu Dật, hắn rời khỏi người cậu đứng xuống dưới giường nhanh chóng cởi quần áo vướng víu ra. Trình Kiệt cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể của Tiêu Dật có chút cao hơn bình thường, lúc hắn trở về đã là nóng như vậy rồi. Trình Kiệt nằm xuống bên cạnh Tiêu Dật, mang đầu ngón tay di chuyển xuống phía dưới động nhỏ của cậu bắt đầu trêu đùa nơi đó:

“Tiểu Dật, tại sao cơ thể lại nóng như vậy?”

Tiêu Dật khẽ rên rỉ, nơi đó của cậu đặc biệt mẫn cảm, đầu nhỏ tự động ghé sát vào lồng ngực của Trình Kiệt thở dốc:

“Em bị ốm rồi”

Trình Kiệt chợt dừng lại động tác, trong bóng tôi đôi lông mày của hắn nhíu lại:

“Bị cảm mạo?”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương