Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 121: Đại Nhân

Câu hỏi của Trình Kiệt tính đến thời điểm hiện tại Tiêu Dật không thể nào cho hắn được một đáp án, thật ra chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu thôi thì rất dễ dàng nhưng mà cậu chính là muốn trả lời chính xác cho Trình Kiệt, thế cho nên lúc đó cậu chỉ im lặng mà thôi.

Trình Kiệt ra ngoài nói chuyện với người trong công ty, Tiêu Dật lên phòng ngủ ở tầng hai đứng trong bóng tối nhìn xuống phía dưới, ánh mắt quan sát nhất cử nhất động của hắn, người đàn ông này cực kỳ ưu tú, sự ưu tú cường đại đến mức không thể dùng cách nào che giấu hết được, ưu tú như thế nhưng lại nói trên đời này chỉ cần một mình cậu, khiến cho cậu cũng không nỡ có thể rời xa hắn được.

Hôm nay trời rất nhiều sao, Tiêu Dật rất thích nhìn một bầu trời có nhiều sao như vậy, còn nhớ lần ấy có một lần cậu nhìn thấy sao băng rất nhanh vụt qua đã kinh ngạc đến mức đứng hình vài giây, mãi cho đến khi sao băng vụt qua một lúc rồi cậu mới giật mình nhắm hai mắt lại tự ước ở trong lòng rằng sau này muốn vào Trình thị, không ngờ đến bây giờ cũng xem như là linh nghiệm rồi.

Bữa tiệc ngoài trời rất nhanh kết thúc, Tiêu Dật đứng ở trên tầng thấy người phía dưới đã về hết rồi liền xoay người đi xuống, cậu chậm rãi bước tới phía sau lưng của Trình Kiệt, vòng tay ôm lấy eo hắn, đầu nhỏ cũng tự động tựa vào tấm lưng rộng lớn kia:

“Chúng ta bây giờ có thể hẹn hò được hay chưa?”

Trình Kiệt quay lại phía sau khoác lấy vai của Tiêu Dật:

“Được rồi, anh có cái này muốn để em nhìn thấy”

Trình Kiệt đưa Tiêu Dật vào trong chiếc lều kia, khi hai người đã ngồi vào bên trong rồi Trình Kiệt liền nghiêng người nhấn vào một công tắc ở phía dưới, ánh sáng trong lều lập tức được mở lên. Bên trong là vô số những ngôi sao nhỏ phát sáng, hơn nữa ở khắp mọi nơi đều là hình ảnh của cậu, có những tấm hình nhìn qua giống như là bị lén chụp bởi vì đến chính bản thân cậu cũng không biết mình rốt cuộc có tấm hình này lúc nào. Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật bất ngờ như vậy thì khẽ mỉm cười:

“Đợi anh một chút”

Trình Kiệt rời khỏi lều, Tiêu Dật ngồi ở bên trong nhìn những bức ảnh của mình khóe mắt bất giác cũng có một chút nóng bừng lên, rất cảm động, thật sự rất cảm động, những bức ảnh này đều là chụp lại gương mặt của cậu lúc đang nhìn về phía khác, biểu hiện cho việc Trình Kiệt dường như lúc nào cũng để ý tới cậu, hắn để ý đến cậu nhiều đến mức ngay cả chính bản thân cậu cũng không thể phát hiện ra được. Trình Kiệt trở lại với một con poodle màu nâu vàng rất nhỏ ở trên tay, Tiêu Dật rất thích giống chó nhỏ này còn nhớ lần trước cũng từng vô tình nói với Trình Kiệt rằng mình thích, không nghĩ tới hắn hiện tại mua cho cậu một con thật. Trình Kiệt vừa đưa poodle tới trước Tiêu Dật, chú chó nhỏ kia liền lập tức quấn lấy cậu, mang đầu lưỡi nhỏ kia liếm tới ở trên mặt cậu, Tiêu Dật cười híp mắt né tránh rồi trêu đùa cùng với nó:

“Chó nhỏ này anh để ở đâu thế, nó vừa rồi nhất định rất sợ hãi đi”

Trình Kiệt cười cười:

“Vốn định đưa cho em luôn nhưng người trong công ty lại đột nhiên kéo tới cho nên bây giờ mới đưa cho em được”

Tiêu Dật xoa xoa đầu poolde nhỏ, ánh mắt chăm chú nhìn vào con chó lông xoăn vàng nâu này:

“Như vậy khẳng định rất sợ hãi, ở một chỗ lâu như vậy rồi…”

Trình Kiệt trầm giọng:

“Tiểu Dật, nếu như em đột nhiên rời đi rồi anh cũng sẽ rất sợ hãi đấy”

Tiêu Dật giật mình một chút, sau đó rất nhanh mang tầm chú ý đặt ở trên poolde nhỏ trong lòng mình kia:

“Vậy đặt tên cho nó là gì đây?”

Trình Kiệt nhìn chằm chằm Tiêu Dật, Tiêu Dật cũng nhận ra được hắn đang nhìn mình nhưng mà cậu từ đầu đến cuối cố gắng mang mọi sự tập trung đặt ở trên người con chó nhỏ này:

“Nên đặt là gì đây…”

“Gọi là Đại Nhân đi” Trình Kiệt nói

Tiêu Dật ngẩng đầu khó hiểu:

“Gọi là Đại Nhân?”

Trình Kiệt khoác lấy vai của Tiêu Dật:

“Thì chính là nhân lớn của hai chúng ta”

Tiêu Dật a một tiếng, thì ra là Trình Kiệt có ý như vậy, cậu còn hiểu theo nghĩa đại nhân trong quan phủ nữa:

“Gọi Đại Nhân có kỳ quái hay không?”

Trình Kiệt cười xấu xa:

“Vậy em muốn gọi là cái gì, gọi là Cúc Hoa thì thế nào?”

Tiêu Dật đưa tay tát vào má Trình Kiệt:

“Cúc bà nội anh”

Đại Nhân ở trong lòng của Tiêu Dật cũng sủa lớn một tiếng, Tiêu Dật thấy vậy liền cười khúc khích, hai mắt nheo lại vô cùng đáng yêu:

“Có phải anh vẫn chưa cho nó ăn hay không?”

Trình Kiệt đáp:

“Lúc mới mua về có cho uống một chút sữa rồi”

Tiêu Dật đặt Đại Nhân nằm ngửa ở trên đùi mình, cậu đưa tay xoa xoa bụng nhỏ của nó một chút, Đại Nhân có vẻ rất thích được xoa bụng cho nên nằm im cho Tiêu Dật xoa:

“Nhà chúng ta còn có gì ăn không?”

Một câu nhà chúng ta này làm cho Trình Kiệt bỗng chốc cảm thấy ấm áp trong lòng, không biết Tiêu Dật có để ý hay không nhưng mà Trình Kiệt hắn lại vô cùng để ý:

“Được rồi, anh đi lấy cho em”

Trình Kiệt rất nhanh mang vào một đĩa thịt nhỏ, Đại Nhân vốn đang nằm ngửa ở trên đùi của Tiêu Dật vừa ngửi thấy mùi thức ăn liền ngồi dậy, gấp gáp vẫy cái đuôi nhỏ nhìn theo Trình Kiệt, Trình Kiệt ngồi xuống ở bên cạnh Tiêu Dật, Tiêu Dật từ trong đĩa lấy ra một miếng thịt xé nhỏ đút vào trong miệng của Đại Nhân:

“Trình Kiệt, Đại Nhân có vẻ như rất đói”

Tiêu Dật xé hết miếng này đến miếng kia, Đại Nhân ăn cực kỳ nhanh, nhanh đến mức Tiêu Dật cũng không kịp xé ra để bỏ vào trong miệng cho nó nữa:

“Trình Kiệt, cám ơn anh”

Trình Kiệt trêu chọc Tiêu Dật:

“Một lát nữa lên phòng liền dùng hành động để cám ơn anh đi”

Tiêu Dật không thèm liếc nhìn Trình Kiệt, mọi tập trung đều đặt vào việc xé thịt cho Đại Nhân ăn. Đại Nhân ăn no rồi liền năn ra ngủ ngay ở bên cạnh Tiêu Dật, có lay nó thế nào nó cũng không chịu cử động mở mắt ra, Tiêu Dật vô cùng thích thú cứ cười mãi không thôi cuối cùng liền ôm nó vào trong lòng đứng dậy đi vào trong nhà. Trình Kiệt bị bỏ rơi lại liền đen mặt, kết quả liền cảm thấy hối hận khi mua cho Tiêu Dật con chó nhỏ này.

Trình Kiệt kiên quyết để cho Đại Nhân ngủ ở ngoài phòng khách, hắn đã mua cho nó một cái nệm nhỏ đặt ở một góc rồi, nhưng mà Tiêu Dật cứ ngồi xổm mãi ở bên cạnh cái ổ nhỏ kia nhìn chằm chằm Đại Nhân không chịu vào phòng đi ngủ với hắn, Trình Kiệt bực bội thúc giục:

“Tiểu Dật, để nó ở đấy chúng ta đi ngủ thôi”

Tiêu Dật chống hai tay lên cằm:

“Hay là để nó vào trong phòng ngủ có được không?”

Trình Kiệt hết cách trực tiếp bế hồ ly nhỏ nhà mình vào trong phòng ngủ:

“Không được, chúng ta còn có chuyện phải làm nữa đó”

Trình Kiệt đặt Tiêu Dật lên giường xong liền tức tốc mang quần áo trên người mình cởi ra toàn bộ, kế đó hắn liền đè lên người Tiêu Dật, bàn tay không biết xấu hổ kia dùng sức kéo quần cậu xuống:

“Chúng ta có nhiều chuyện phải giải quyết lắm”

Tiêu Dật bị Trình Kiệt hôn vào cần cổ liền hơi ngẩng đầu lên;

“Trình Kiệt, anh rốt cuộc có bệnh rối loạn ham muốn hay là đại loại như thế hay không?”

Trình Kiệt gặm cắn khắp người của Tiêu Dật, bây giờ đã muộn rồi, trong nhà cũng không có ai, không có bất cứ ai phá hỏng được thời gian riêng của hắn và Tiêu Dật được, hắn phải tận tình chăm sóc thật tốt cho hồ ly nhỏ này:

“Có… vừa nhìn thấy em liền không thể khống chế được ham muốn rồi”

Tiêu Dật vừa buồn cười vừa tức giận:

“Đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy cái chuyện đó…ưm… anh không thể đứng đắn một chút hay sao… hừ”

Trình Kiệt tách hai chân của Tiêu Dật ra, hắn mang đầu ngón tay tiến vào bên trong động nhỏ của cậu, cẩn thận hết mức nới lỏng nơi đó rộng ra, Tiêu Dật bật ra tiếng ngâm nga nho nhỏ, Trình Kiệt hôn tới bắp đùi của cậu, nụ hôn mang theo sự kiểm soát ham muốn. Không gian yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng của nụ hôn mút mát kia, Tiêu Dật cong người khó lòng kiểm soát khoái cảm, đầu ngón tay cậu luồn vào trong mái tóc của Trình Kiệt nắm chặt lấy:

“Ưm…”

Trình Kiệt hơi dừng lại một chút:

“Tiểu Dật, thích anh hôn ở chỗ đó sao?”

Tiêu Dật chỉ khẽ ngâm nga, Trình Kiệt kéo dài nụ hôn của mình theo đôi chân của Tiêu Dật, hắn hôn lên đầu gối cậu, bàn chân của cậu, ngay cả đến đầu ngón chân cũng hôn vô cùng nhẹ nhàng mang theo sự tôn sùng khao khát. Tiêu Dật bất chợt ngồi dậy lao về phía Trình Kiệt, cậu hôn vào môi của hắn, đầu lưỡi thuẩn thục đưa vào trong khoang miệng của hắn, hai người triền miên dây dưa không muốn tách rời:

“Kiệt… yêu em”

Đây là lần đầu tiên Tiêu Dật gọi Trình Kiệt thân mật như vậy, một tiếng Kiệt kia chẳng khác nào hồi trống cổ vũ tinh thần của hắn cả, Trình Kiệt nhanh chóng đẩy Tiêu Dật nằm xuống giường, mang Tiểu Kiệt Kiệt tiến sâu vào bên trong động nhỏ của Tiêu Dật, xúc cảm sung sướng nhanh chóng chiếm lấy hai người, cảm giác muốn thật nhiều hơn nữa, muốn đối phương ôm chặt lấy mình.

Trình Kiệt yêu Tiêu Dật nhiều đến mức coi trên thế giới này chỉ tồn tại duy nhất một mình cậu, coi cậu chính là thứ mà hắn nâng niu nhất, trân trọng nhất và muốn độc chiếm nhất, thế cho nên mới có chuyện một khoảng thời gian rất nhanh thôi khi Tiêu Dật rời đi, Trình Kiệt phải mất một năm điều trị chấn động tâm lý trước mắt, thế cho nên mới có chuyện khi hắn gặp lại cậu liền muốn trừng phạt cậu, muốn cậu phải sợ hãi hắn, muốn mang thứ quan trọng nhất đối với cậu nắm lấy để cho cậu không có khả năng rời bỏ hắn nữa, dĩ nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.

Điện thoại của Tiêu Dật nhấp nháy, cậu không có để chuông cho nên không gian lúc này vẫn một mảnh yên tĩnh. Tiêu Dật mặc kệ điện thoại kia là ai gọi tới, mọi tâm trí của cậu hiện tại đã đặt hết ở trên người của Trình Kiệt rồi.

“Kiệt… anh thích em đến mức nào rồi?”

Trình Kiệt nắm chặt lấy eo nhỏ của Tiêu Dật khàn giọng đáp:

“Nhiều đến mức chính bản thân em cũng không ngờ tới”

Tiêu Dật nắm lấy vai của Trình Kiệt:

“Không có gì là em không ngờ tới cả”

Trình Kiệt đáp:

“Thích đến mức không thể không có em được nữa rồi”

Tiêu Dật nhắm mắt:

“Không thể nào đâu… có thể không nhất thời thích nghi được… nhưng một thời gian sẽ tốt lại thôi”

Trình Kiệt ôm chặt lấy Tiêu Dật:

“Tất cả những điều anh từng nói em có thể tin hay không tin cũng được, nhưng mà chuyện anh không thể không có em thì em nhất định phải tin tưởng”

Tiêu Dật do dự một chút rồi nói thế này:

“Như vậy em muốn thử, muốn thử một chút”

Đôi mắt của Trình Kiệt lóe lên tia khác lạ, mọi tức giận của hắn đều thông qua hơi thở dồn dập hiện giờ mà biểu hiện ra. Trình Kiệt nắm chặt lấy cổ tay của Tiêu Dật đưa lên trên đỉnh đầu cậu, kế đó cúi đầu cắn mạnh vào vai cậu khàn giọng:

“Em muốn thử? Em tốt nhất đừng nên mang chuyện này ra thử, nếu như em quả thật sẽ rời khỏi anh thì tốt nhất nên phải có một kế hoạch thật trọn vẹn, bởi vì tới khi anh tìm lại được em rồi, em nhất định sẽ không còn cảm thấy tự tại thoải mái như thế này nữa đâu”

Tiêu Dật đang cố gắng thử thăm dò Trình Kiệt một chút, chuyện cậu rời khỏi hắn cho dù sớm hay muộn thì chắc chắn cũng diễn ra:

“Anh không phải nói em muốn cái gì đều có thể sao? Anh không phải nói đau lòng em sao?”

Trình Kiệt rất nhanh đáp:

“Đúng vậy, nhưng nếu như em cố ý muốn thoát ly khỏi anh rồi… anh nhất định sẽ làm cho em phải cảm thấy sợ hãi anh đấy”

Tiêu Dật nghe ra được sự nghiêm túc trong lời nói của Trình Kiệt, có lẽ hắn cũng đoán ra được rằng cậu đang cố ý thăm dò hắn, chính vì thế hắn mới muốn trực tiếp đánh gãy suy nghĩ của cậu như vậy.

“Trình Kiệt… em nghĩ sau này mình sẽ lấy một người vợ, sau đó sẽ có một hoặc hai đứa con” Tiêu Dật nhỏ giọng

Trình Kiệt lúc này muốn phát điên, trong đầu của hắn luôn ý thức một điều rằng Tiêu Dật chính là của hắn rồi, chuyện cậu cùng bất cứ người nào khác phát sinh quan hệ đều khiến cho hắn không thể bình tĩnh được:

“Anh sẽ khiến cho cô gái đó phải hối hận, cũng khiến cho em phải hối hận”

Tiêu Dật thở dài:

“Nhưng mà Trình Kiệt… em thật sự… em còn có ba mẹ của em nữa… ba em đã không tán thành việc em theo đuổi con đường diễn xuất này… nếu như để cho ba biết em và anh như thế này… ba em là một người rất phong kiến, ba sẽ không thể chấp nhận được đâu”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Em chẳng phải cho dù ba em không đồng ý đến hiện tại vẫn kiên quyết theo con đường nghệ thuật này hay sao?”

Tiêu Dật nhíu mày:

“Chuyện đó và chuyện kia là hai chuyện hoàn toàn khác nhau”

Trình Kiệt cố gắng bình tĩnh lại một chút:

“Đừng lo lắng quá, anh sẽ giúp em giải quyết mọi vấn đề”

Tiêu Dật im lặng một lúc mới lên tiếng:

“Anh không nên thích em nhiều đến như vậy, lỡ như sau này… a…”

Tiêu Dật còn chưa nói xong thì khuôn ngực phía trước của cậu đã bị Trình Kiệt mạnh tay nhéo chặt lấy giống như là đang trừng phạt cậu vậy, hắn nhân lúc cậu mở miệng liền cúi đầu mang đầu lưỡi luồn vào bên trong khoang miệng cậu kia, phẫn nộ mang cậu hôn thật mạnh mẽ, lực ở hai bàn tay cũng không ngừng ra tăng.

Không biết Trình Kiệt ở trên người Tiêu Dật kịch liệt bao lâu, chỉ biết được cả người cậu hiện tại giống như bị tê liệt, cổ họng vì liên tục rên rỉ cũng có điểm khô khốc, Trình Kiệt vẫn cứ như vậy không biết mệt đều đặn luật động ở trên người của cậu.



Buổi sáng ngày hôm sau Tiêu Dật tỉnh dậy rất sớm, lúc mở mắt ra vẫn thấy Trình Kiệt đang nằm ở bên cậu ngủ, Tiêu Dật vòng tay qua ôm lấy Trình Kiệt, đầu nhỏ tự động gối ở trên ngực hắn:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt không có ý định mở mắt, Tiêu Dật liền nghịch ngợm trèo lên người hắn nằm:

“Trình Kiệt trời sáng rồi, còn ngủ nữa sẽ không kịp đi làm đâu”

Trình Kiệt đưa tay ôm lấy Tiêu Dật khàn giọng đáp:

“Không phải nói hôm nay em vẫn được nghỉ sao, tại sao lại thức dậy sớm như vây?”

Tiêu Dật cọ cọ vào người Trình Kiệt:

“Em đi làm với anh”

Tiêu Dật cả người không mặc đồ, hiện tại còn cố tình nằm ở trên người Trình Kiệt như thế này khiến cho hắn cho dù có buồn ngủ đến mấy cũng phải tỉnh ngủ, hơn nữa Tiểu Kiệt Kiệt cũng tỉnh ngủ theo rồi. Trình Kiệt thản nhiên đưa tay đặt ở trên mông của Tiêu Dật tùy ý xoa nắn nó, Tiêu Dật không tức giận ngược lại còn làm như không mấy quan tâm nhiều gì, cậu nghiêng người từ trên người hắn lăn xuống. Đúng lúc này Đại Nhân không biết từ lúc nào đã ngồi ở dưới giường của bọn họ kêu lên vài tiếng, Tiêu Dật xoay người đưa tay nhấc nó lên giường, Đại Nhân mừng quýnh, đuôi nhỏ ở phía sau lắc qua lắc lại, nó không ngừng vươn đầu lưỡi kia liếm vào mặt của Tiêu Dật, Trình Kiệt sáng sớm không biết ăn phải thứ thuốc nổ gì đã mạnh tay đẩy Đại Nhân qua một bên, Tiêu Dật còn chưa kịp hỏi tội Trình Kiệt thì Đại Nhân đã xù lông sủa inh ỏi gầm ghè với hắn rồi.

“Trình Kiệt, sao lại mạnh tay như vậy chứ, Đại Nhân vẫn còn non anh lần sau chú ý một chút, nếu lỡ như gãy cái xương nào của nó thì tính làm sao đây?” Tiêu Dật nghiêm giọng nhắc nhở Trình Kiệt.

Trình Kiệt mặc kệ Đại Nhân kia, hắn đưa tay ôm lấy hồ ly nhỏ của mình lại vào trong lòng, chân còn gác lên người cậu, cố tình đẩy Đại Nhân cách xa hồ ly nhỏ nhà mình càng xa càng tốt. Đại Nhân vòng lên phía trước, cố gắng chui vào giữa khe hở mà hai người tạo ra, Trình Kiệt tức giận quát một tiếng:

“Đi xuống ngay”

Tiêu Dật dùng sức đẩy Trình Kiệt ra hừ hừ nói:

“Anh mau dậy đi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương