Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 128: Không còn tình yêu của hắn

Tiêu Dật nhìn đồng hồ ở trên điện thoại đã tới 11 giờ trưa, vị cấp trên kia vẫn không xuất hiện hơn nữa cậu cũng lỡ mất lời hứa với Tiêu Kỷ Mặc, khỉ con khẳng định sẽ rất buồn. Tiêu Dật lấy điện thoại gọi cho mẹ Tiêu, nói mẹ Tiêu đi đón Tiêu Kỷ Mặc giúp mình, bởi vì hôm nay nhà trẻ tổ chức hoạt động nửa ngày cho nên sẽ không tiếp tục nhận trông nữa.

Thời gian rất nhanh trôi qua, chớp mắt một cái cậu đã dành cả nửa ngày để ngồi ở chỗ này đợi vị cấp trên kia, đợi lâu thật lâu vẫn không thể đợi được. 5 giờ chiều tan tầm, Lệnh Bắc Hải nói với Tiêu Dật thế này:

“Cấp trên đã tới rồi, nhưng mà đang đi dùng bữa với đối tác, lát nữa dùng bữa xong sẽ ghé qua đây xem sổ sách một lúc rồi rời đi luôn, cậu nếu như muốn đợi ở đây cũng được, muốn về nhà cũng được, tôi hiện tại cũng trở về nhà đây’

Tiêu Dật nghĩ mình ngồi đợi ở đây cả nửa buổi rồi bây giờ mà trở về nhà ăn uống lỡ như đúng thời điểm vị cấp trên kia tới thì rất phí thế cho nên liền quyết định ngồi lại đây đợi:

“Lệnh giám đốc, nếu như tôi ở lại đây đợi có được hay không?”

Lệnh Bắc Hải gật đầu, từ trong túi áo lấy ra một chùm chìa khóa:

“Như vậy cũng được đây là chìa khóa phòng, cậu bàn chuyện xong trở về liền khóa của phòng làm việc giúp tôi, sau đó để chìa khóa ở dưới chậu lan cảnh bên ngoài. Kia là tủ để sổ sách, cấp trên đã có chìa khóa rồi, cậu chỉ việc giúp tôi chỉ chỗ để cho cấp trên mở kiểm tra mà thôi”

Lệnh Bắc Hải trở về trước, cả một khu làm việc nhỏ chỉ còn mỗi Tiêu Dật. Tiêu Dật vẫn luôn cảm thấy rất kỳ quái. Lệnh Bắc Hải này làm việc không phải rất cẩn thận hay sao, tại sao lại có thể để cho cậu một mình ở tại chỗ này, còn giao chìa khóa cho cậu, còn chỉ cho cậu chỗ để giấy tờ quan trọng, không sợ cậu nhân lúc ông ta rời đi phá khóa lấy giấy tờ gì đó hay sao.

Thời tiết dạo gần đây có phần ẩm ướt, mưa rơi rả rích đến não nề, buổi sáng khô ráo một chút đến chiều tối là y như rằng lại mưa. Tiêu Dật ngồi trong phòng làm việc đợi đến bảy giờ tối rồi vẫn không thấy có người nào tới cả, cậu thở dài đi ra ngoài nhìn xem mưa đã ngớt hay chưa để chuẩn bị ra về, nhưng mà mưa không những không ngớt mà lại còn lớn hơn lúc đầu. Tiêu Dật loay hoay một lúc kết quả vẫn là ngồi lại đợi thêm một chút nữa, đợi đến mức ngủ gục ở trên bàn làm việc của người ta lúc nào không hay.

Trình Kiệt đã ở chỗ này rất lâu rồi, nhưng hắn lại vẫn chưa chịu tiến vào, từ đầu đến cuối vẫn âm thầm quan sát Tiêu Dật ở một góc bí mật. Không thể không thừa nhận rằng khi hắn nhìn thấy Tiêu Dật trái tim lại bắt đầu kích động, mọi mạch máu dây thần kinh trên người cũng chuyển động nhanh rõ ràng hơn, hắn không rõ mình rốt cuộc yêu hay là hận, là đau lòng hay vui vẻ, mọi cảm giác đều không thể tách rời xác định, tất cả đều lẫn lộn ngổn ngang.

8 giờ tối mưa rơi nặng hạt, gió trời mát mẻ, Trình Kiệt một thân tây trang lịch lãm, giày da màu đen nện xuống nền gạch men sứ phát ra tiếng kêu cộp cộp đơn điệu. Tiêu Dật trong giấc mộng bừng tỉnh, cậu theo hướng tiếng động kia nhìn tới, lúc nhìn tới người đàn ông đang từng bước tiến gần mình kia liền cứ ngỡ ảo giác, cậu thất thần ngây người hoảng sợ không nói ra câu.

Trình Kiệt lãnh đạm trầm tĩnh, hay nói đúng hơn là hắn so với Tiêu Dật che giấu cảm xúc hoàn hảo hơn nhiều:

“Tiêu trưởng thôn phải không?”

Hốt hoảng, hoang mang, tội lỗi, xấu hổ, kích động,… trong lòng Tiêu Dật có vô số cảm xúc đang trộn lẫn vào nhau, từ trong cổ họng bất giác bật ra một tiếng:

“Trình Kiệt…”

Giây phút ấy Trình Kiệt cũng chấn động, lúc hắn ngồi xuống ghế cũng run rẩy một chút. Trình Kiệt là tên của hắn, mọi người đều gọi hắn là Trình Kiệt, duy chỉ có người này gọi tên hắn lại khiến cho hắn kích động đến như thế, hắn 5 năm rồi chưa nghe được một tiếng Trình Kiệt có trọng lượng như vậy. Trình Kiệt không để biểu lộ quá nhiều cảm xúc:

“Hửm?’

Tiêu Dật thấy ánh mắt xa lạ kia của Trình Kiệt liền giật mình lảng tránh, thái độ của hắn đối với cậu hiện giờ cũng là dễ hiểu thôi, cậu chẳng phải đã từng hướng hắn nói ra những lời rất nhẫn tâm hay sao, hắn bây giờ làm như không quen biết cậu cũng là đúng. Tiêu Dật khàn giọng cố gắng khắc chế mọi hỗn loạn trong lòng, cậu đưa tay về phía trước ý muốn bắt tay xã giao với hắn:

“Tôi là Tiêu Dật”

Trình Kiệt khẽ nhếch môi:

“Chúng ta còn cần phải giới thiệu tên nữa hay sao? Hay là cậu nhanh như vậy đã quên mất tôi rồi?’

Tiêu Dật giật mình vội vã thu tay lại không biết nên nói gì tiếp theo, không gian cứ như vậy rơi vào trầm mặc cho đến khi Trình Kiệt lên tiếng nói tiếp:

“Được rồi, nếu như cậu quên rồi thì tôi giới thiệu lại, tôi là Trình Kiệt, lần này đến đây chính là để xem qua một chút công tác làm việc của chi nhánh tại Thiên Tân, Lệnh giám đốc cũng nói với tôi về chuyện số mía kia rồi, cậu bây giờ có gì muốn nói hay không?”

Tiêu Dật tuy rằng trong lòng muốn hỏi Trình Kiệt tại sao lại đột nhiên có liên quan đến việc này, hắn rõ ràng là Trình tổng của công ty giải trí Trình thị, như thế nào lại đột nhiên chuyển sang lĩnh vực thực phẩm rồi. Nhưng mà Tiêu Dật cũng không dám nhiều lời nữa, cậu chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện này để rời khỏi đây mà thôi bởi vì cậu căn bản không còn mặt mũi nào để mà đối diện với Trình Kiệt nữa:

“Thật ra phía thôn của chúng tôi hiện tại vẫn đang nợ công ty anh một khoản tiền, sau đó…”

Tiêu Dật còn chưa nói xong thì Trình Kiệt đã cắt ngang lời nói của cậu:

“Chúng ta chỉ nợ tiền thôi sao? Vậy còn món nợ tình cảm thì nên tính thế nào?”

Tiêu Dật nắm chặt hai tay, môi mỏng mím lại cúi đầu không biết nói cái gì nữa cả. Không gian không biết nặng nề như vậy trong bao lâu, Tiêu Dật quả thật muốn hướng Trình Kiệt nói một tiếng xin lỗi nhưng mà cậu sợ một lời xin lỗi đó chẳng đáng là gì, cậu muốn đứng dậy rời đi khỏi chỗ này nhưng đôi chân chẳng hiểu sao lại không thể di chuyển nổi. Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật rất lâu, lâu đến mức hắn quên mất rằng mục đích hắn đến đây chính là dày vò Tiêu Dật, thế mà hắn lúc này lại không thể nói ra được một lời nhẫn tâm nào:

“Thôn của cậu thiếu chúng tôi bao nhiêu tiền?”

Tiêu Dật nghe thấy Trình Kiệt không hỏi đến chuyện kia nữa thì thầm thở phào một hơi:

“Là thế này, người phụ trách nhận tiền bên thôn chúng tôi…”

Tiêu Dật vốn định trình bày thật rõ ràng nguyên do tại sao không thể trả tiền ngay được, nhưng cậu mới chỉ nói được một câu đã bị Trình Kiệt nâng giọng cắt ngang rồi:

“Tôi chỉ cần biết là bao nhiêu tiền thôi, không cần ở đây vòng vo với tôi”

Tiêu Dật trái tim đau quá, trước đây cậu không thể hiểu được câu nói trái tim tan vỡ ra thành từng mảnh là như thế nào, hiện tại liền có thể chân chính cảm nhận được sự thống khổ đó rồi. Thật ra không thể trách cứ được Trình Kiệt, bởi vì cậu chính là người quay lưng lại với hắn trước, cậu không cầu Trình Kiệt lại đối xử với cậu ân cần như trước nhưng khi hắn lạnh nhạt với cậu thế này trong lòng cậu liền giống như sụp đổ, khóe mắt muốn nóng lên nhưng cậu nhanh chóng nắm chặt bàn tay kìm nén lại mọi thứ:

“Hai trăm vạn”

Trình Kiệt hờ hững nói một câu thế này:

“Hai trăm vạn số tiền không nhỏ đâu, nhưng có một điều tôi không thể hiểu được chính là cậu chẳng phải thích tiền nhất hay sao, số tiền lớn như thế lại có thể giao cho người khác nắm giữ?”

Tiêu Dật giống như đứng ở bên bờ vực thẳm, sau đó lại bị người ta nhẫn tâm đẩy xuống, cậu trống rỗng vô lực không muốn hay nói đúng hơn là không biết làm cái gì tiếp theo mới được, Trình Kiệt lại hỏi cậu:

“Như vậy ý của cậu là bây giờ không muốn trả tiền cho chúng tôi sao?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không phải như vậy, chỉ là chúng tôi trước mắt chưa thể có số tiền lớn như vậy được, cho nên…”

Trình Kiệt ồ một tiếng:

“Cho nên cậu muốn chúng tôi cho cậu một khoảng thời gian để thu xếp?”

Tiêu Dật trầm khàn đáp lời:

“Đúng thế”

Trình Kiệt nhếch môi nở một nụ cười không rõ tâm tư:

“Thật ra nếu như là người khác thì tôi có thể suy nghĩ đến chuyện này, nhưng đối với cậu thì tôi sẽ trực tiếp từ chối luôn, bởi vì cậu căn bản không cho tôi được sự tin cậy, ai mà biết được cậu một ngày nào đó có bí mật bỏ trốn khỏi khoản nợ này hay không”

Tiêu Dật không thể chịu đựng thêm được nữa, xem ra lần này gặp phải Trình Kiệt đúng là do số phận, lấy thái độ của hắn hiện tại cậu có muốn cầu xin hắn cũng sẽ vô ích mà thôi. Tiêu Dật nắm chặt hai tay muốn đứng dậy ra về, Trình Kiệt ở phía sau có chút gấp gáp gọi cậu lại, khi hắn thấy cậu chuẩn bị rời đi nữa hắn liền hoảng sợ kích động, có lẽ rằng hắn thật sự sợ lại phải chịu đựng cảm giác không có cậu suốt 5 năm qua:

“Khoan đã, nếu như cậu trình bày ra được một kế hoạch rõ ràng có thể thuyết phục tôi, tôi có thể suy nghĩ lại”

Tiêu Dật dừng bước hít một hơi thật sâu, đây không phải là lúc cho cậu lấy chuyện cá nhân làm ảnh hưởng tới việc công, nếu như Trình Kiệt chịu cho cậu một cơ hội để giải trình thì cậu cũng không nên từ bỏ cơ hội này, huống chi số tiền hai trăm vạn kia cũng không phải là nhỏ. Tiêu Dật kiên nhẫn quay trở lại một lần nữa, cố gắng không để cảm xúc cá nhân xen vào việc này:

“Số mía của chúng tôi tuy rằng đợt này có không tốt như những lần trước, nhưng mà nếu như bán cũng nhất định hơn con số 5 vạn tệ kia…”

Tiêu Dật thấy Trình Kiệt đột nhiên đứng dậy tiến về phía cậu, cậu bắt đầu có chút gấp rút lo lắng, đến khi hắn đột nhiên cúi người xuống chỗ cậu, khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở trầm khàn vừa quen thuộc vừa xa lạ kia. Tiêu Dật cảm thấy ngột ngạt bí bách, cảm thấy đau lòng đến mức không thở nổi khi hắn đưa ra cho cậu một đề nghị thế này:

“Tôi từng chơi qua giáo viên, bác sĩ, sinh viên, công chức, ngay cả những người thất nghiệp, người đứng đắn hay không đứng đắn tôi cũng từng chơi qua hết rồi, chỉ có mỗi trưởng thôn là chưa từng thử, cậu chỉ cần ở với tôi một đêm thôi hai trăm vạn tệ kia căn bản là chuyện rất dễ giải quyết”

Tiêu Dật cảm thấy mình bị xúc phạm, cũng cảm thấy vô cùng tức giận cho nên muốn vùng ra rời khỏi chỗ này, có điều khi cậu chỉ vừa mới đứng dậy thôi đã ngay lập tức bị Trình Kiệt dùng sức ấn lại xuống ghế ngồi:

“Tiêu trưởng thôn, cậu là người rõ hơn ai hết tôi là người ghê tởm như thế nào có đúng hay không, cậu yên tâm đi sau khi xong việc tôi sẽ không nói cho ai biết, không làm cho thanh danh trưởng thôn tốt của cậu bị vấy bẩn đâu”

Tiêu Dật cố gắng không khóc ở trước mặt Trình Kiệt, hai từ ghê tởm là hai từ mà cậu không muốn nghe thấy nhất trong cuộc đời này, thế nhưng hiện tại lại bị Trình Kiệt cứ như vậy dễ dàng nói ra:

“Tôi nghĩ chuyện này không cần bàn bạc nữa, về vấn đề số tiền kia thôn chúng tôi nhất định sẽ tìm một thời gian nhanh nhất có thể trả lại cho quý công ty”

Trình Kiệt nắm lấy cằm của Tiêu Dật xoay trở lại về phía mình:

“Tiêu trưởng thôn, cậu không phải thích tiền nhất sao, hay là cậu chê hai trăm vạn không đủ, tôi cho cậu hai mươi triệu thì thế nào? Cậu tuy rằng không đáng hai mươi triệu đâu nhưng mà trước giờ tôi chưa từng chơi qua trưởng thôn, xem như bỏ ra hai mươi triệu để mua sự mới mẻ này vậy”

Tiêu Dật nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt muốn đẩy hắn ra nhưng không được, sức lực của hắn từ trước đến nay cậu vẫn không thể đấu lại được. Tiêu Dật cố gắng bình tĩnh trở lại, cậu nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu nho nhỏ theo đó trơn trượt một chút, Trình Kiệt vừa nhìn thấy hành động kia liền trầm mặc, trong đầu hắn nghĩ hắn nhất định lại phải có được người này, cho dù cậu có tình nguyện hay là không tình nguyện đi chăng nữa:

“Vậy anh ký séc đi, tôi cần phải có sự đảm bảo”

Trình Kiệt giật mình một chút, hắn không hy vọng Tiêu Dật sẽ đồng ý nhận tiền, cũng không nghĩ cậu là người ham tiền như thế, nhưng bây giờ nghe chính miệng cậu thừa nhận trong lòng hắn lại cảm thấy thật chua sót, hóa ra Tiêu Dật thật sự có năng khiếu diễn xuất thiên bẩm, lừa hắn suốt một khoảng thời gian dài như thế, hóa ra thứ tình cảm ngày ấy đều không phải là cậu thật lòng. Trình Kiệt ánh mắt chợt lóe lên tia lạnh lùng, hắn thu tay lại định vòng về phía ghế ngồi lấy ra tấm séc ký xuống. Tiêu Dật nhân lúc Trình Kiệt mất cảnh giác liền vội vã đứng dậy chạy ra phía cửa, bất chấp ngoài trời vẫn còn mưa cũng một mực chạy nhanh rời khỏi chỗ này.

Trình Kiệt giật mình, hắn một lần nữa lại để cho Tiêu Dật chạy trốn ngay trước mắt hắn. Trình Kiệt có thể lừa dối tất cả mọi người nhưng lại không thể lừa dối chính bản thân mình, hắn không thể không thừa nhận việc khi hắn gặp lại Tiêu Dật một lần nữa, sự ham muốn chiếm hữu của hắn không thay đổi, không những không giảm bớt người lại còn tăng cao đến mức chính bản thân hắn cũng phải cảm thấy tức giận. Nhưng có một điều hắn chắc chắn rằng cho dù Tiêu Dật có đứng ở trước mặt hắn nói ra một vạn lời xin lỗi hắn cũng nhất định không tha thứ cho cậu, hắn muốn cậu phải làm ra hành động để chuộc lỗi với hắn, mà những hành động đó không phải chỉ kéo dài một thời gian mà phải dùng cả đời này để trả.

Tiêu Dật chạy rất nhanh, những hạt mưa va vào gương mặt cậu đến đau rát, may mắn trời đang mưa cho nên người ở trong thôn không có ai ra đường, cũng may mắn rằng không ai có thể nhìn thấy cậu đang khóc. Cậu không còn sự ôn nhu dịu dàng của Trình Kiệt nữa, không còn tình yêu của hắn nữa, cậu ước gì hắn không còn quan tâm cậu, ước gì hắn có nhìn thấy cậu cũng coi như người xa lạ đi, cậu không muốn hắn nói chuyện với cậu, không muốn hắn kể cho cậu nghe cuộc sống của hắn khi không có cậu diễn ra như thế nào, không muốn hắn thể hiện sự ghét bỏ căm hận cậu cho cậu thấy, cậu chỉ muốn có một Trình Kiệt của 5 năm về trước mà thôi… nhưng mà Trình Kiệt đó chẳng phải đã bị chính bản thân cậu hủy hoại rồi hay sao.

Hôm đó Tiêu Kỷ Mặc ngủ ở nhà của ba mẹ Tiêu, Tiêu Dật cũng không có tâm trạng để gọi điện dỗ dành Tiêu Kỷ Mặc nữa, cậu quên mất việc mình hôm nay đã thất hứa với con trai thế cho nên Tiêu Kỷ Mặc lúc này mới vô cùng tức giận với Tiêu Dật. Buổi sáng ngày hôm ấy mẹ Tiêu mặc quần áo cho Tiêu Kỷ Mặc chuẩn bị đưa đến nhà trẻ, Tiêu Kỷ Mặc nửa lời cũng không nói, không có hoạt bát như ngày thường nữa, mẹ Tiêu cũng biết Tiêu Kỷ Mặc vì sao lại có thái độ này cho nên thỉnh thoảng sẽ ở bên cạnh dỗ dành vài câu, có điều đến khi tới nhà trẻ rồi Tiêu Kỷ Mặc cũng không chịu mở miệng nói chuyện nửa lời.

“Tiêu Kỷ Mặc”

Tiêu Kỷ Mặc một mình bước vào trong lớp, lúc đi được nửa đường rồi liền nghe thấy có người gọi mình, cậu nghiêng đầu nhìn một lúc mới nhận ra người nọ là chú bảo vệ hôm qua đã mua kem cho mình ăn, cậu xoay người bước về phía đó:

“Chú gọi cháu sao?”

Trình Kiệt ngồi xổm xuống nhìn Tiêu Kỷ Mặc một lượt, hắn lại muốn xác nhận xem gương mặt này có chỗ nào giống Tiêu Dật nữa hay không, nhưng mà không rõ là do suy nghĩ của hắn hay là gì, hắn nửa phần cũng không tìm ra được có chỗ nào tương đồng giữa hai người:

“Cháu có muốn cưỡi ngựa gỗ không?”

Tiêu Kỷ Mặc là một đứa trẻ thông minh, nhưng cũng không thể nào đủ sáng suốt trước một lời đề nghị thú vị như vậy:

“Ở đâu ạ?”

Trình Kiệt trả lời:

“Khá là xa nhà của cháu, ngựa gỗ ở Bắc Kinh”

Tiêu Kỷ Mặc mở lớn hai mắt một bộ dạng suy nghĩ:

“Bắc Kinh là chỗ nào, có bằng từ đây đến nhà Điềm Điềm hay không, từ đây tới nhà của Điềm Điềm phải đi mất một trăm bước chân”

Trình Kiệt lắc đầu:

“Bằng một trăm lần của một trăm bước chân, nhưng mà chúng ta không cần đi bộ, chúng ta sẽ đi xe, xe của chú dựng ngay trước cổng rồi”

Tiêu Kỷ Mặc nhìn tới chiếc xe kia, cậu từ trước tới này chưa bao giờ được ngồi trong chiếc xe oách như vậy cả, nhìn rất giống với xe đua nhỏ trên phim hoạt mà cậu xem, Tiêu Kỷ Mặc vui vẻ định gật đầu nhưng chợt nghĩ đến Tiêu Dật:

“Cháu cần xin phép ba của cháu”

Trình Kiệt nói với Tiêu Kỷ Mặc thế này:

“Ba của cháu cũng sẽ cùng đi, nhưng là vào ngày mai, chúng ta hôm nay đến đó trước”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương