Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 131: Nuối tiếc

Trình Kiệt ngay buổi tối ngày hôm ấy đã có thể hoàn thiện thủ tập nhập học cho Tiêu Kỷ Mặc, thật ra nếu như người khác sẽ phải mất một khoảng thời gian, hơn nữa hắn cũng không có bất cứ giấy tờ gì của Tiêu Kỷ Mặc cả cho nên về lý mà nói sẽ không thể nào tự ý nhập học cho cậu được, nhưng mà Trình Kiệt là ai chứ hắn đường đường là tổng giám đốc lớn của Trình thị, vấn đề này nếu như không giải quyết được thì quá là nực cười rồi.

Về phía Tiêu Dật sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Trình Kiệt liền nhanh chóng báo tin cho ba mẹ Tiêu biết, có điều cậu không nói là Tiêu Kỷ Mặc đã đi cùng với Trình Kiệt lên Bắc Kinh mà chỉ giải thích vòng vo một hồi không nói rõ ràng, mẹ Tiêu gặng hỏi rất nhiều nhưng kết quả vẫn không có câu trả lời thích đáng chỉ có thể âm thầm lo lắng trong lòng mà thôi.

Kể từ lần ấy của 5 năm về trước Tiêu Dật không lần nào tới Bắc Kinh nữa, có rất nhiều lý do Tiêu Dật không muốn quay trở lại Bắc Kinh nhưng lý do lớn nhất của cậu chính là nơi đó có Trình Kiệt, có khoảng thời gian hạnh phúc cũng có khoảng thời gian đau đớn nhất cuộc đời. Tiêu Dật không khi nào ngừng nhớ tới Trình Kiệt, ngay cả lúc đi ngủ nhắm mắt lại ý thức cũng không thể nguôi ngoai về hắn. Ngày mai Tiêu Dật tới Bắc Kinh rồi cho nên tâm trạng hiện giờ tránh không được vô cùng hồi hợp, có một chút mong chờ cũng có một chút thất vọng, cậu không dám nghĩ đến những điều mà mình mong chờ kia nhưng thất vọng thì đã như hiện ra rõ ràng trước mắt. Tiêu Dật rất thích Trình Kiệt, sự yêu thích đó đến bây giờ cũng không hề bị giảm đi một chút nào cả, ngay cả từng ấy năm rồi không gặp mặt cậu vẫn luôn nhớ đến hắn, nhưng mà Trình Kiệt có còn nhớ cậu hay không, cuộc sống của hắn sau khi không có cậu có vẻ trôi qua rất vui vẻ thoải mái, những lời hắn hôm ấy nói ở trong phòng làm việc của Lệnh Bắc Hải cậu không sao quên được, nhớ lại vẫn còn cảm thấy tâm can khó chịu vô cùng.

Buổi sáng hôm sau Tiêu Dật đón chuyến xe sớm nhất tới Bắc Kinh, cậu không mang theo bất cứ đồ đạc gì cả bởi vì nghĩ mình chỉ lên đón Tiêu Kỷ Mặc sẽ trở về ngay. Tiêu Dật trải qua gần ba tiếng đồng hồ liền xuống xe, cậu đi tới Trình thị đứng ở trước cánh cửa lớn này một lúc lâu vẫn không có đủ can đảm để bước vào, hình ảnh trong quá khứ giống như một cơn sóng đánh ập tới đại não của cậu, quá mức hỗn độn cùng bất ngờ khiến cho cậu không sao phòng bị được. Tiêu Dật nhớ Trình Kiệt mỗi buổi trưa đều phải dùng bữa cùng với cậu, cậu nhớ hắn sẽ cố tình muốn cùng cậu bước ra ngoài nhưng cậu lại kiên quyết nói muốn hắn đi trước, một lúc sau cậu mới bước theo bởi vì cậu e sợ những người trong công ty sẽ biết mối quan hệ giữa cậu và hắn. Tiêu Dật cứ thất thần đứng ở đó rất lâu, đến khi có một cậu thanh niên đi qua còn ngoái lại phía sau nhìn cậu giống như nghĩ cậu là một người xấu, Tiêu Dật giật mình nhanh chóng mang điện thoại ra hít một hơi nhấn tới số của Trình Kiệt, giây phút chuông điện thoại vang lên những tiết tút tút báo hiệu cho việc cuộc gọi đang được kết nối, Tiêu Dật lúc ấy như ngừng thở kiên nhẫn đợi người bên kia đầu dây bắt máy, nhưng mà gọi một cuộc ai đó cũng không có ý định tiếp nhận cuộc gọi này. Tiêu Dật khó xử cậu sợ Trình Kiệt đang họp hoặc có việc bận gì quan trọng nên không dám gọi thêm, cậu tiến lên đi về phía quầy tiếp tân hướng nữ nhân viên kia nói:

“Xin hỏi Trình tổng có ở đây không?”

Nữ tiếp tân kia nhìn Tiêu Dật một lượt sau đó hỏi:

“Anh có hẹn trước hay không?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không có, nhưng mà phiền cô nói với Trình tổng một tiếng tôi là Tiêu Dật thì anh ấy sẽ biết”

Nếu như là lúc trước cậu cho dù không có thẻ nhân viên cũng có thể tự ý ra vào nơi này, thản nhiên sử dụng thang máy của tổng giám đốc lớn kia, nhưng bây giờ thì khác rồi mấy đặc quyền đó không dành cho cậu nữa. Nữ tiếp tân nhấn điện thoại bàn trao đổi một chút, sau đó rất nhanh cô ấy liền cúp máy nói với Tiêu Dật thế này:

“Trình tổng hiện tại đang có việc bận nói cậu ngồi đợi anh ấy một chút”

Tiêu Dật gật đầu đi tới ghế sô pha ở phía trước ngồi đợi.



“Trình Kiệt, gọi em tới có việc gì sao?” Lâm Chí Huyền mở cửa phòng làm việc của Trình Kiệt bước vào

Trình Kiệt vẫn đang xem một số văn kiện:

“Ngồi đó đi, hôm nay không cần xuống phòng tập”

Lâm Chí Huyền nghe vậy trong lòng rất vui vẻ, rất ít khi Trình Kiệt chủ động nói cậu ở trong phòng hắn cả ngày như thế:

“Là thật sao… anh không sợ người khác sẽ nghi ngờ hả?”

Trình Kiệt liếc nhìn Lâm Chí Huyền một cái rồi lại tiếp tục cúi đầu xem văn kiện:

“Ngày hôm nay có tiệc mừng công ở khách sạn Hoa Lợi, tôi dẫn cậu đến chỗ đó để cho cậu tạo lập quan hệ một chút”

Lâm Chí Huyền mỉm cười:

“Cám ơn anh”

Kế đó bầu không khí lại trở về sự im lặng nguyên trạng, Lâm Chí Huyền nằm ở trên ghế sô pha nghịch điện thoại chán rồi liền buồn ngủ, cuối cùng cứ như thế mà thoải mái nhắm mắt mê man.

Ba tiếng trôi qua rồi Tiêu Dật sốt ruột đứng dậy đi về phía tiếp tân nọ hỏi một lần nữa:

“Xin lỗi, phiền cô có thể báo lại cho Trình tổng một lần nữa được hay không?’

Nữ tiếp tân gật đầu, mang điện thoại bàn nhấn ba dãy số thông báo lại với người bên kia đầu dây rồi lại cúp điện thoại:

“Trình tổng đã xong việc, cậu hiện tại có thể trực tiếp lên văn phòng của anh ấy”

Tiêu Dật bước vào trong thang máy, cậu đi thang máy dành cho nhân viên, một lát nữa thôi là cậu sẽ phải đối diện với Trình Kiệt, đối diện với sự lạnh nhạt của hắn, Tiêu Dật cậu không dám hy vọng gì nhiều cả chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đón Tiêu Kỷ Mặc rồi trở về mà thôi.

Không biết Tiểu Khiết có còn làm ở đây hay không nhưng mà vị trí thư ký của cô ấy hiện tại không có ai ngồi cả, Tiêu Dật hít một hơi rồi đưa tay lên khẽ gõ cửa, khoảng vài giây sau đó bên trong liền có tiếng trầm khàn truyền ra:

“Vào đi”

Tiêu Dật mở cửa tiến vào, có nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có ngày cậu một lần nữa tiến vào căn phòng này, có điều trong căn phòng này lại không chỉ có riêng mình Trình Kiệt mà còn có một người khác đang nằm ngủ trên ghế sô pha. Hình ảnh này thật là quen thuộc, đáng tiếc rằng người nằm ở trên ghế sô pha năm nào không phải là cậu nữa mà là một người thanh niên khác rồi, Tiêu Dật cố gắng không muốn để ý tới người đang ngủ kia cậu hướng Trình Kiệt nói:

“Tôi tới để…”

Trình Kiệt nhìn chằm chằm Tiêu Dật, đôi mắt ấy hiện rõ sự thăm dò đánh giá, sau đó hắn không để cho cậu nói hết câu đã trực tiếp cắt ngang lời nói của cậu rồi:

“Nhỏ tiếng một chút, trong phòng có người đang ngủ”

Tiêu Dật cõi lòng chưa sót, sống mũi cũng cay cay, cậu nắm chặt hai tay rồi hít một hơi thật sâu, bản thân cậu hiện tại ngay cả tư cách để khó chịu cũng không có chứ đừng nói là tức giận. Tiêu Dật cố gắng hạ thấp giọng xuống khe khẽ:

“Tôi tới để đón Kỷ Mặc”

Trình Kiệt ngoắc tay:

“Phiền Tiêu trưởng thôn tới gần đây một chút, bởi vì trong phòng có người rất quan trọng với tôi đang ngủ cho nên chúng ta cần nói chuyện với nhau nhỏ một chút”

Tiêu Dật trái tim đau quá, cậu chỉ muốn mở cửa chạy thật nhanh khỏi chỗ này, tưởng chừng rằng cậu có thể chịu đựng được sự lạnh nhạt của hắn, chịu đựng được sự ghét bỏ của hắn đã là cực hạn rồi, nhưng không ngờ hiện tại vẫn còn phải chịu đựng thêm sự quan tâm của hắn dành cho người khác, vì người khác mà không cần quan tâm đến cậu. Tiêu Dật chậm rãi bước tới trước bàn làm việc của Trình Kiệt kiên nhẫn lặp lại một lần nữa:

“Kỷ Mặc…”

Trong ánh mắt của Trình Kiệt có một tia phức tạp thoáng qua, Tiêu Dật cũng nhận ra được điều này nhưng cậu đến tột cùng luôn trốn tránh ánh nhìn của hắn cho nên cậu không thể biết được hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu:

“Tiêu trưởng thôn cứ yên tâm, đứa nhỏ kia tôi chăm sóc rất tốt, có điều Tiêu trưởng thôn cũng nên cám ơn tôi vì đã chăm sóc con trai cậu thời gian này chứ, cứ như vậy mà rời đi có phải là không được đúng cho lắm nhỉ?”

Tiêu Dật có điểm bối rối, bởi vì cậu không muốn làm phiền Trình Kiệt và người kia cho nên mới nhanh chóng nói vào vấn đề chính để rời đi ngay, xem ra người đàn ông này thật sự muốn làm khó cậu:

“Cám ơn Trình tổng đã giúp tôi chăm sóc Kỷ Mặc”

Trình Kiệt đứng dậy bước tới gần về phía Tiêu Dật, Tiêu Dật bất an muốn trốn tránh cậu lùi lại phía sau một bước, Trình Kiệt lại tiến lên phía trước một bước, đến khi Tiêu Dật bị ép vào góc tường không có đường lui rồi thì Trình Kiệt liền đưa hai tay chống ở trên tường chặn cậu lại ở giữa. Trình Kiệt nghiêng đầu ghé sát vào cần cổ của Tiêu Dật, Tiêu Dật vội quay đầu sang một bên gấp gáp muốn ngăn lại:

“Trình tổng, anh muốn làm gì?”

Trình Kiệt dừng lại tham luyến hít một hơi thật sâu ở trên cổ của Tiêu Dật, từng mùi hương từng hơi thở này khiến cho hắn rơi vào mê loạn nhung nhớ, hắn đã nói Tiêu Dật giống như một thứ thuốc an thần của hắn, nếu như có cậu ở bên cạnh liền có thể bình ổn, nhưng không có cậu liền sẽ nổ tung, quãng thời gian 5 năm nay hắn chưa từng uống thêm bất cứ một viên thuốc an thần nào cả, đến hiện tại quả thật nhớ đến cả người bức bối rồi:

“Tôi hôm nay có một buổi tiệc mừng công, nhưng trong người có chút mệt, thư ký của tôi lại không đi làm, em ấy lại không uống được rượu, chi bằng Tiêu trưởng thôn tối nay đi cùng tôi, thay tôi đỡ rượu có được không?”

Trình Kiệt đương nhiên phải biết rằng cậu không uống được rượu, thế mà hiện tại hắn liền đưa ra một lời đề nghị như thế, hơn nữa còn nhắc đến một người khác nữa khiến cho trái tim cậu giống như là có vô số mũi dao đâm tới. Tiêu Dật cố gắng khắc chế mọi thứ, cậu chậm rãi lên tiếng khước từ:

“Trình tổng, tôi cũng không thể uống rượu”

Trình Kiệt lại ép chặt Tiêu Dật vào góc tường, Tiêu Dật giật nảy cả người khi cảm nhận được thứ nóng cứng đang chạm vào đũng quần của mình, hơn nữa trong hơi thở kia của đối phương cũng mang theo sự khô nóng. Trình Kiệt mang gương mặt mình sát gần gương mặt của Tiêu Dật, giọng nói trầm khàn từ từ nói ra:

“Cậu sao lại không uống được rượu chứ? Đến chính bản thân tôi đây cũng bị say trước cậu cơ mà”

Tiêu Dật nuốt một ngụm nước miếng, khoảng cách này quá mức gần gũi rồi, trong phòng làm việc này còn có thêm một người thứ ba nữa, nhưng cậu lại muốn cho người đó nhìn thấy khung cảnh này, cũng muốn Trình Kiệt sẽ hôn mình. Cậu đúng là một kẻ điên, cậu rốt cuộc mong chờ điều gì đây, mong chờ Trình Kiệt và cậu sẽ lại trở về giống như lúc trước sao, trong lòng của hắn hiện tại nhất định là hận cậu còn không hết. Tiêu Dật muốn có thêm một chút thời gian nữa ở cạnh Trình Kiệt, cậu đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy gương mặt này của hắn, lâu lắm rồi không được nghe thấy giọng nói của hắn, cũng đã lâu lắm rồi không cảm nhận được sự thân mật kia. Tiêu Dật biết đó thực chất không phải là sự thân mật đâu, nhưng cậu muốn tự nghĩ rằng là như thế, không ai có thể biết được rằng ngay tại lúc này đây cậu muốn ôm lấy hắn nhiều đến chừng nào, muốn ở trong lòng hắn nói ra toàn bộ lý do tại vì sao cậu lại như thế, nhưng mà cậu sợ Trình Kiệt sẽ không tin tưởng mình, sợ hắn nghĩ cậu đang nợ hắn một khoản tiền lớn như vậy cậu làm thế là muốn lừa tiền của hắn, sợ hắn nghĩ cậu là một người vì tiền mà bất chấp tất cả, sợ hắn nói ra một câu rằng cậu không xứng,

“Thế nào Tiêu trưởng thôn? Cậu giúp tôi chuyện này tôi liền để cậu đi gặp con trai” Trình Kiệt sắp nổ tung mất rồi, khi đối diện với gương mặt này, đối diện với ánh mắt kia, đối diện với đôi môi mà hắn yêu thích nhất, hắn không nào kiềm chế được lâu, hắn sợ hắn sẽ lại một nữa quỳ gối trước cậu, sợ lại một lần nữa không thể nào nhẫn tâm trị cậu được.

Tiêu Dật muốn ở bên cạnh Trình Kiệt, cậu là một người ích kỷ, cho dù cậu và hắn vĩnh viễn không thể nào đâu nhưng cậu cũng không muốn hắn cùng một người khác ở bên nhau, cậu sẽ không tự động đi tìm hiểu những người ở bên cạnh Trình Kiệt là ai, nhưng nếu như để cậu bắt gặp được, cậu sẽ từng người từng người mà phá hỏng mối quan hệ đó:

“Được, xem như để cám ơn Trình tổng thời gian qua đã chăm sóc cho Kỷ Mặc”

Trình Kiệt nhếch môi cười:

“Tiêu thưởng thôn quả thật là người có ơn biết báo, nhưng mà trí nhớ lại hình như không được tốt cho lắm thì phải, không biết món nợ lúc trước cậu nợ tôi nên trả thế nào đây?”

Tiêu Dật biết không thể làm cách nào để cho Trình Kiệt ngừng nhớ tới chuyện trước kia, nhưng mà cậu mỗi lần khi nghe Trình Kiệt nhắc lại tâm trạng không khỏi bất ổn một phen. Lúc Tiêu Dật còn đang vật lộn với đống suy nghĩ ngổn ngang trong đại não kia thì Lâm Chí Huyền liền ở phía sau lên tiếng:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt lập tức thu tay lại xoay người bước tới phía ghế tổng giám đốc của mình, Tiêu Dật khó xử nhanh chóng sửa lại quần áo trên người một chút.

“Là ai thế hả Trình Kiệt?” Lâm Chí Huyền nhíu mày nhìn về phía Tiêu Dật rồi lại nhìn tới Trình Kiệt hỏi.

Trình Kiệt vẫn là một bộ dạng điềm tĩnh nhàn nhạt đáp:

“Là ba của đứa nhỏ kia”

Tiêu Dật không lên tiếng, người kia có thể gọi một tiếng Trình Kiệt ở trước mặt hắn nhưng cậu lại không được hắn cho phép gọi như thế. Cậu đã từng có hết tất cả những phúc lợi này, đã từng ở trên ghế sô pha kia thoải mái đi ngủ, đã từng có được sự ôn nhủ của hắn, nhưng bây giờ cái gì cậu cũng không có được dù chỉ một phần nhỏ thôi, tất cả hình như là đã ở trên người cậu thanh niên kia mất rồi. Tiêu Dật xoay người muốn rời khỏi đây, cậu không muốn đứng ở đây chứng kiến những điều này, cậu đang định nói muốn rời đi thì Trình Kiệt đã lên tiếng trước rồi:

“Ra ngoài đi, ở bên ngoài đợi tôi”

Tiêu Dật ước rằng những lời nói đó là do hắn nói với cậu thanh niên kia chứ không phải là với cậu, ai mà biết được sau khi cậu bước ra khỏi căn phòng này, khi cánh cửa kia đóng lại bên trong phòng sẽ xảy ra những chuyện gì, có thể là Trình Kiệt sẽ lại một hồi sốt sắng giải thích, có thể Trình Kiệt sẽ lại ôm lấy cậu ta, hôn lấy cậu ta dỗ dành, có thể…

Tiêu Dật ngồi ở dưới sảnh công ty chờ đợi, cậu chán nản buồn bã, cậu có cảm giác rằng mình bị người khác cướp mất tất cả rồi, nhưng thực chất cậu chính là tự mình bỏ lại mấy thứ đó, cậu bây giờ có tư cách gì mà tức giận đây. Tiêu Dật muốn có tình yêu của Trình Kiệt nhưng cậu lại không biết làm cách nào để có lại một lần nữa, nếu như bây giờ ba mẹ cậu có ngăn cản, nếu như bây giờ cả thế giới có ngăn cản, ngay cả Thẩm Đào kia có uy hiếp cậu, cậu cũng sẽ không từ bỏ hắn nữa, cậu hối hận rồi nhưng có còn kịp nữa hay không.

Trình Kiệt có người khác rồi, cậu thậm chí không có đủ tư cách để tức giận bởi vì cậu còn đã kết hôn cùng với một người phụ nữ khác. Tiêu Dật cậu muốn lại có Trình Kiệt như trước, muốn có một Trình Kiệt lúc nào cũng ghen tuông vô cớ, muốn có một Trình Kiệt nói trên thế giới này chỉ cần có cậu là đủ, muốn có một Trình Kiệt cho dù cậu có cố chấp, làm sai cái gì đi chăng nữa cũng đều được hắn bao che. Không biết Trình Kiệt có còn chấp nhận cậu nữa hay không, nếu như hắn đồng ý thì cậu nhất định sẽ dùng cả cuộc đời này để bù đắp cho hắn, dùng cả cuộc đời này để yêu hắn không hối tiếc.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương