Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 133: Em là Tiểu Dật

Tiêu Dật đã 5 năm rồi không được gần gũi với Trình Kiệt như vậy, cũng 5 năm rồi nơi đó không được hắn chạm tới, Tiêu Dật run rẩy bám chặt lấy hai vai của Trình Kiệt, hơi thở mang theo hương vị rượu nho càng khiến cho Trình Kiệt say càng thêm say.

Trình Kiệt nhìn chằm chằm Tiêu Dật, giọng nói trầm khàn nhiễm đầy dục vọng:

“Tiêu trưởng thôn, thật muốn cho cậu chứng kiến bộ dáng dâm đãng này của cậu”

Tiêu Dật rơi vào hố sâu dục vọng, cậu không thể nào tự kìm nén được sự ham muốn của chính bản thân mình. Đầu ngón tay của Trình Kiệt tuy vừa thô vừa lớn nhưng lại có thể khơi lên khoái cảm trong lòng cậu nhiều đến thế, động nhỏ phía dưới không dễ dàng thích nghi được hai ngón tay xa lạ, Tiêu Dật rên rỉ thở dốc, trong lòng có một suy nghĩ hư hỏng: Trình Kiệt sẽ thích bộ dạng này của cậu chứ?

Tiêu Dật tình cờ đưa mắt nhìn sang bên trái phát hiện ra ở phía trước một đoạn có một người đang thất thần đứng ngây ngốc nhìn, Tiêu Dật giật mình định đẩy Trình Kiệt ra nhưng khi tay của cậu vừa đặt lên trước ngực hắn thì cậu liền nghĩ lại bởi vì người đang đứng nhìn kia chính là Lâm Chí Huyền. Tiêu Dật không biết Trình Kiệt có thật sự yêu thích Lâm Chí Huyền hay không nhưng cậu biết Lâm Chí Huyền là thật sự thích Trình Kiệt, không phải cậu không biết những hành động hôm nay là do chính cậu ta cố tình biểu hiện cho cậu thấy, cậu ta là muốn nói cho cậu biết Trình Kiệt là của cậu ta, thời cơ hiện tại không phải là rất tốt hay sao, cậu không cần phải nói nhiều lời với Lâm Chí Huyền liền có thể chứng minh một điều rằng: ít nhất thì Trình Kiệt cũng không phải có riêng mình cậu ta.

Tiêu Dật vòng tay qua ôm lấy cổ của Trình Kiệt, hắn nhấc hai mông cậu lên mang thứ cứng nóng kinh người kia tiến vào, động nhỏ của cậu không thể nào thích nghi được sự bất ngờ này, nó quá lớn so với sức chịu đựng của cậu. Tiêu Dật nắm chặt lấy vai của Trình Kiệt, móng tay theo đó cũng cắm sâu vào da thịt hắn, Trình Kiệt lúc này liên tục di động thân thể còn cố tình hỏi cậu một câu thế này:

“Tiêu trưởng thôn cậu thấy đủ lớn hay chưa?”

Tiêu Dật ánh mắt quan sát Lâm Chí Huyền, cậu ta nãy giờ không tiến đến cũng không rời đi, cứ như vậy đứng ngây tại chỗ nhìn cậu, cậu chắc chắn rằng Lâm Chí Huyền đã biết cậu phát hiện ra sự có mặt của cậu ta, bởi vì ánh mắt kia cũng đang bắn thẳng về phía cậu. Tiêu Dật không phải là kẻ biến thái thích người khác xem mình ân ái, nhưng mà vì mục đích chứng minh cho nên cậu không nói cho Trình Kiệt biết Lâm Chí Huyền đang nhìn, càng sợ hắn sẽ vì Lâm Chí Huyền mà ngay lập tức buông cậu ra. Tiêu Dật ôm chặt lấy Trình Kiệt, cổ họng liên tục phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng:

“Ưm… em không phải Tiêu trưởng thôn… em là Tiểu Dật… của Trình Kiệt”

Trình Kiệt nghe được câu nói kia liền chấn động đình chỉ động tác, không thể không thừa nhận rằng trong lòng hắn đang rất vui sướng, hắn chưa bao giờ nghe thấy Tiêu Dật nói câu nói đó cả, câu nói cậu là của hắn rất có sức sát thương đối với hắn. Trình Kiệt tiếp tục đưa đẩy, mỗi lần đâm tới liền đâm thật sâu thật mạnh khiến cho Tiêu Dật cũng phải kêu lên, hắn muốn nghe thấy câu nói đó một lần nữa, muốn nghe cậu nói ra câu nói kia:

“Tiêu trưởng thôn cậu…”

Tiêu Dật không muốn Trình Kiệt gọi cậu là Tiêu trưởng thôn này Tiêu trưởng thôn nọ, hắn chỉ muốn cậu gọi hắn là Tiểu Dật như lúc trước mà thôi. Tiêu Dật hôn lấy đôi môi của Trình Kiệt, đầu lưỡi tách mở khoang miệng của hắn ra tiến vào bên trong, Tiêu Dật tham lam muốn hôn hắn thật nhiều hơn, muốn dùng nụ hôn này níu kéo tình yêu của Trình Kiệt, cậu hôn hắn đến mỏi nhừ cả khoang miệng, hôn đến mức hơi thở bất ổn, hôn đến khi nước miếng làm ướt nhẹp cả đôi môi rồi chảy xuống mép cậu:

“Gọi em là Tiểu Dật có được không?”

Trình Kiệt rất khó cưỡng lại mỗi khi Tiêu Dật nhỏ giọng hỏi hắn mang theo sự cầu xin kia:

“Hửm?”

Tiêu Dật gục đầu ở trên vai của Trình Kiệt, hơi thở nặng nề nóng bỏng:

“Trình Kiệt… em xin lỗi… em xin lỗi Trình Kiệt… em xin lỗi… xin lỗi”

Trình Kiệt nghe thấy rất nhiều câu xin lỗi từ trong miệng của Tiêu Dật, sau đó âm lượng cũng nhỏ dần rồi biến mất. Trình Kiệt trong lòng phức tạp, nếu như Tiêu Dật cứ như thế này liệu hắn có thể nhẫn tâm đối xử lạnh lùng với cậu được hay không đây. Tiêu Dật không rõ là do rượu hay do tình mà ngất đi rồi, Trình Kiệt giúp cậu khoác áo vào người rồi đưa cậu rời khỏi chỗ này, chỉ đến khi Tiêu Dật nhắm mắt rồi Trình Kiệt mới có thể không cần che dấu sự ôn nhu trong đáy mắt của hắn.

Lâm Chí Huyền đau lòng, giây phút cậu chính mắt chứng kiến Trình Kiệt cùng người khác thân mật cậu liền như muốn chết lặng đi, cậu cảm thấy sẽ rất nhanh thôi Trình Kiệt sẽ không cần cậu nữa, sẽ rất nhanh thôi hắn liền bỏ rơi cậu, cậu không cam tâm như thế nào người đàn ông kia lại trở về hơn nữa vừa trở về liền cướp đi mất Trình Kiệt, quãng thời gian này cậu vẫn luôn thay thế người đàn ông đó đối xử tốt với Trình Kiệt, cậu chịu đựng như vậy chính là chờ tới một ngày Trình Kiệt sẽ chịu nhìn về phía cậu.

Trình Kiệt vừa xoay người bước được vài bước liền phát hiện ra Lâm Chí Huyền đang đứng trước mặt, hắn có chút bất ngờ dừng lại một chút rồi rất nhanh làm như không có chuyện gì cả lướt nhanh qua cậu. Lâm Chí Huyền đứng ở phía sau gọi hắn lại:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt không quay đầu mà chỉ dừng lại nói một câu:

“Tôi về trước, lát nữa tôi sẽ nói người đưa cậu về”

Trình Kiệt âm thầm rời khỏi bữa tiệc trở về nhà, hắn đặt Tiêu Dật vào băng ghế phía sau, lúc ngồi vào trong xe rồi vẫn chưa chịu khởi động xe ngay mà ngoái lại phía sau quan sát cậu một chút. Kể từ khi gặp lại Tiêu Dật đến hiện tại hắn mới có thể có đủ thời gian ngắm nhìn cậu như thế, Tiêu Dật có gương mặt rất nhỏ, cực kỳ nhỏ, ngũ quan mềm mại, lông mi tuy không dài nhưng lại rất dày, đôi lông mày rậm cân xứng, sống mũi thẳng, khuôn miệng kia, đôi môi kia ngay cả đến tư vị ngọt ngào cũng không hề thay đổi.

Tiêu Dật đột nhiên nhíu mày giống như là đang mơ thấy cái gì đó, gương mặt của cậu rất căng thẳng, khóe mắt cũng từ từ có dòng nước mắt chảy ra. Trình Kiệt rất muốn biết ai ở trong giấc mơ của Tiêu Dật lúc này, ai là người khiến cho cậu ngay cả khi nhắm mắt lại rồi vẫn còn có thể xuất hiện khiến cho cậu chảy nước mắt, ai là người có được sự yêu thương thật sự của cậu. Trình Kiệt ghen tức đối với chính giấc mơ của Tiêu Dật, hắn đưa tay nắm lấy bàn tay của cậu nắm một lúc liền thấy người kia không còn khóc cũng không còn nhíu mày nữa, có lẽ là cậu đã thật sự ngủ rồi.

Tiêu Kỷ Mặc hôm nay không ở nhà của Trình Kiệt mà ở nhà của Tống Tâm Lan, con gái của Tống Tâm Lan học cùng trường mẫu giáo với Tiêu Kỷ Mặc, hai đứa nhỏ từ lần đầu tiên gặp mặt đã chơi với nhau rất tốt, nhưng mà Tiêu Kỷ Mặc đợi đến khi trời tối rồi vẫn không thấy Trình Kiệt hay là ba của cậu đến đón mình.

“Cô ơi, cô gọi cho ba của cháu có được không?” Lúc Tống Tâm Lan định tắt đèn ngủ thì Tiêu Kỷ Mặc liền mếu máo nắm lấy tay của cô năn nỉ.

Tống Tâm Lan cũng cảm thấy đứa nhỏ này rất đáng thương, bị Trình Kiệt bắt lên đây đã hai ngày rồi vẫn chưa thể gặp được ba của mình, tuy rằng cô biết Tiêu Dật là người không phải với Trình Kiệt trước nhưng cũng chẳng thể đối xử như vậy với một đứa nhỏ được.

Tống Tâm Lan lấy điện thoại gọi cho Trình Kiệt, Trình Kiệt đang lái xe trên đường trở về nhà:

“Có chuyện gì?”

Tống Tâm Lan nhìn Tiêu Kỷ Mặc đang dùng ánh mắt đáng thương kia nhìn cô:

“Kỷ Mặc nói nhớ ba của nó, cậu không nên đối xử với một đứa nhỏ như vậy đâu”

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật một lúc rồi quyết định:

“Được rồi, 5 phút nữa tôi sẽ tới đón nó về”

Tống Tâm Lan cúp máy rồi vuốt tóc của Tiêu Kỷ Mặc:

“Chú ấy nói lát nữa sẽ tới đón con”

Tiêu Kỷ Mặc hỏi lại:

“Ba của con có tới không?”

Tống Tâm Lan quên mất không hỏi vấn đề này:

“Cô nghĩ là có”

Thời gian đã không còn sớm nữa nhưng Tiểu Kỷ Mặc cứ nằng nặc đòi xuống dưới đợi Trình Kiệt, cậu sợ Trình Kiệt không thấy cậu sẽ đi mất, cậu bây giờ nhớ ba của mình lắm rồi. Trình Kiệt dừng xe, Tống Tâm Lan giúp Tiêu Kỷ Mặc ngồi vào trong, lúc ấy cô phát hiện ra ở băng ghế phía sau còn có một người nữa, ánh mắt phức tạp do dự định nói điều gì đó lại thôi.

Tiêu Kỷ Mặc thấy Tiêu Dật nằm ở phía sau liền gọi vài tiếng nhưng không có động tĩnh gì, cậu hốt hoảng sợ hãi:

“Ba ơi…”

Trình Kiệt nhíu mày nghiêm giọng:

“Không có vấn đề gì, ba của cháu uống quá chén ngày mai sẽ tỉnh thôi”

Có lẽ do thời gian không còn sớm nữa nên Tiêu Kỷ Mặc cũng rất nhanh ngủ gục ở trên xe, Trình Kiệt thở dài nhìn một lớn một nhỏ, một sau một trước nằm ngủ trên xe của mình, hắn thở dài một hơi rồi bế lấy Tiêu Kỷ Mặc vào trong nhà trước, mang cậu an ổn ngủ trên giường rồi đóng cửa rời đi.

Trình Kiệt lại ra ngoài bế lấy Tiêu Dật mềm nhũn toàn mùi rượu bước vào trong. Tiêu Dật theo phản xạ nhíu mày một chút rồi lầm bầm cái gì đó. Trình Kiệt đặt Tiêu Dật vào phòng ngủ của mình, giúp cậu tháo giày, lại giúp cậu cởi quần áo, nút sơ mi chậm rãi được mở ra phơi bày toàn bộ da thịt màu lúa mạch khỏe khoắn, bên trên ngực kia còn có vết hôn ngân mà hắn để lại. Trình Kiệt cảm thấy cả người khô nóng hắn chuyển mình đè lên người của Tiêu Dật, cúi đầu hôn lên da thịt cậu, thân thể này hắn đã nhiều năm rồi không được chạm vào, không được âu yếm, vừa mới rồi chỉ có một chút thôi nào đâu khiến cho hắn cảm thấy mãn nguyện được. Trình Kiệt cởi quần áo, Tiểu Kiệt Kiệt cứng nóng chạm vào vào giữa bắp đùi của Tiêu Dật, Trình Kiệt mang quần lót của cậu vứt xuống giường, mang hai chân của cậu tách ra rồi nâng lên, hắn cúi đầu hôn vào kẽ mông cậu, đầu lưỡi ẩm ướt cũng như thế len lỏi vào trong động nhỏ vẫn còn thứ mùi vị của hắn vừa lưu lại.

Tiêu Dật mơ mơ màng màng, cả người nâng nâng, nơi mẫn cảm giống như có một thứ gì đó vừa mềm mại vừa ẩm ướt muốn tiến vào, Tiêu Dật khẽ bật ra tiếng rên rỉ nặng nề, Trình Kiệt nắm chặt lấy eo của cậu, mang đầu lưỡi của mình tiến vào càng sâu nơi kia:

“Ưm… ha… khó chịu quá”

Trình Kiệt dừng lại động tác hắn nhanh chóng bước xuống giường đi đến ngăn tủ lấy ra một vài món đồ chơi tình thú, hắn mang trứng rung cỡ lớn kia cắm sâu vào bên trong động nhỏ của Tiêu Dật, kế đó liền mở nút điều khiển chọn mức độ rung thấp nhất, Tiêu Dật cả người uốn éo, hai mắt khép hờ ô ô thở dốc:

“Ưm… nha…”

Tiêu Dật tuy rằng mê man nhưng vẫn ý thức được một điều rằng Trình Kiệt đang cầm máy quay, cậu biết nếu như hắn muốn quay thì đêm này cậu cũng không thể thoát khỏi được, thế cho nên Tiêu Dật liền tự động phối hợp cùng với hắn, hắn muốn xem cậu liền để cho hắn xem. Tiêu Dật khó chịu đưa tay kéo lấy chăn bên cạnh ôm lấy, cả người tựa hồ đều có một tầng mồ hôi mỏng tinh mịn:

“Ưm… ưm… Trình Kiệt… Trình Kiệt ơi”

Trình Kiệt yết hầu trơn trượt từ nãy tới giờ, phải nói bộ dạng của Tiêu Dật hiện tại không những không thô tục mà còn thập phần kích thích, thập phần quyến rũ hắn. Trình Kiệt vẫn ngồi ở một chỗ cầm chắc máy quay ở trong tay, hắn muốn quay nhiều một chút, hắn muốn quay cho thật rõ ràng, hắn muốn dùng thứ này để khóa chặt Tiêu Dật ở bên cạnh mình, hắn đã nói chỉ cần giữ được Tiêu Dật thì biện pháp nào hắn cũng sẽ làm cho dù có dùng biện pháp của một kẻ tiểu nhân đi chăng nữa.

Tiêu Dật sắp chịu không nổi nữa, cậu co người ôm chặt lấy chăn ở bên cạnh hơn, bàn tay nắm chặt lấy góc chăn làm cho nó nhăn thành từng đoạn:

“Trình Kiệt ơi…”

Trình Kiệt vẫn là không thể chịu đựng được nữa, hắn đáp máy quay sang một bên rồi mang thứ kia rút ra khỏi động nhỏ của cậu. Trình Kiệt vốn chỉ mới nghiêng người định nằm xuống thôi đã bị Tiêu Dật đưa tay ôm chặt lấy cổ của hắn, hai chân cậu tự động vòng qua eo của hắn khóa chặt lại. Tiêu Dật hôn môi của Trình Kiệt, cậu muốn cho hắn biết rằng trong suốt khoảng thời gian xa cách có thể vẻ bề ngoài của cậu đã không còn được trẻ như ngày xưa, nhưng nụ hôn này trước sau vẫn thế hơn nữa còn cuồng nhiệt hơn trước, tình yêu này của cậu cũng đủ lớn để chống lại mọi thứ rồi.

“Trình Kiệt… anh còn yêu em chứ?”

Trình Kiệt nghe thấy câu hỏi kia thì chấn động, hắn đình chỉ động tác ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Dật, trong đôi mắt lớn xinh đẹp kia của Tiêu Dật vô cùng tỉnh táo, không còn mê man mang theo một chút tia dục vọng hay là của người say rượu nào cả. Trình Kiệt không biết khi nào Tiêu Dật nói thật khi nào cậu nói dối, hắn không dám trả lời rằng hắn vẫn còn yêu cậu rất nhiều, hắn không dám nói nếu như không có cậu thì hắn sẽ không thể sống nổi. Thời gian cứ thế trôi qua, không gian tĩnh lặng đến căng thẳng, Tiêu Dật nhìn Trình Kiệt mong chờ câu trả lời của hắn, hoặc chỉ cần hắn gật đầu là cậu đã mãn nguyện rồi nhưng mà đến cuối cùng Trình Kiệt lại nói một câu thế này:

“Tiêu trưởng thôn…”

Tiêu Dật sợ hãi khi nghe thấy Trình Kiệt gọi mình như thế, cậu càng không muốn nghe thấy câu nói phía sau kia của hắn, mặc dù cậu không biết hắn sẽ nói cái gì nhưng mà hắn khẳng định sẽ không nói được lời nào hay ho cả đâu. Tiêu Dật vội vã mang đôi môi của mình dính chặt vào đôi môi của hắn, vội vã chặn đi lời nói tiếp theo kia trong câu nói của Trình Kiệt, vội vã ôm lấy cần cổ của hắn thật chặt, một lúc sau cậu mới chịu từ từ buông hắn ra:

“Em là Tiểu Dật, gọi em là Tiểu Dật có được không?”

Tiêu Dật nhận ra được ý cười trào phúng trong đôi mắt của Trình Kiệt, cậu biết hắn hẳn là đang suy nghĩ rằng cậu là một con người đáng khinh bỉ, biết trong đầu hắn nghĩ cậu trước đây đã nói ra những lời vô tình kia với hắn thế mà bây giờ còn xin hắn gọi cậu thân thiết như chưa hề xảy ra chuyện gì. Tiêu Dật mặc kệ Trình Kiệt có nghĩ mình ra sao, có ghét bỏ cậu như thế nào cậu cũng cứ muốn hắn gọi cậu là Tiểu Dật bởi vì cái tên này vốn chỉ dành cho một mình hắn mà thôi:

“Trình Kiệt, chuyện năm đó…”

Đúng lúc này điện thoại di động của Trình Kiệt chợt reo lên khiến cho cậu không thể tiếp tục nói ra hết câu, Trình Kiệt vừa hay không muốn nghe Tiêu Dật nhắc đến quãng thời gian điên cuồng hắn đi tìm cậu cho nên liền xoay người với lấy điện thoại nghe.

“Đúng, là tôi… có chuyện gì?... là thế sao… cậu ta đang ở chỗ nào?... được rồi tôi sẽ đến ngay”

Tiêu Dật có chút bất an, cho dù cậu không hề biết cuộc điện thoại Trình Kiệt nói mang nội dung gì nhưng mà linh cảm mách bảo cậu nhất định là chuyện liên quan đến cậu thanh niên ấy. Trình Kiệt bước xuống giường lấy quần áo mặc vào người, Tiêu Dật rất sợ hãi, có lẽ rằng cậu sợ một mình ở trong căn phòng lớn này cũng có lẽ rằng cậu sợ Trình Kiệt nếu như đi rồi sẽ không thể nào quay trở về với cậu được nữa:

“Trình Kiệt, anh đi đâu thế?”

Trình Kiệt nhanh chóng đóng cúc áo sơ mi vừa làm vừa nhàn nhạt đáp:

“Lâm Chí Huyền lái xe đâm vào cột mốc, tôi hiện tại qua đó xem thế nào”

Chưa bao giờ Trình Kiệt vì người khác mà bỏ cậu lại, hắn trước đây luôn coi cậu là quan trọng nhất, đến bây giờ thì cậu cũng hiểu được cảm giác bị bỏ rơi là thế nào rồi. Tiêu Dật hoang mang, kích động, sợ hãi, bất an, cậu không muốn Trình Kiệt rời đi cho nên liền đưa tay nắm lấy cổ tay hắn lại:

“Anh đừng đi có được không? Em muốn nói cho anh biết chuyện năm đó…”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương