Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 134: Phát hiện

Chuyện năm đó chính là chuyện Trình Kiệt vĩnh viễn không quên nhưng hắn lại không hề muốn ai nhắc lại cả, bây giờ Tiêu Dật đột nhiên lại nhắc lại liền làm cho hắn cảm thấy phẫn nộ câu hơn, Trình Kiệt gạt tay Tiêu Dật ra rồi bước ra khỏi phòng:

“Tôi không muốn nghe chuyện quá khứ”

Tiêu Dật tưởng chừng như là bị ngã xuống vực sâu vậy, khóe mắt nóng rực chậm rãi rơi nước mắt, cậu thừa nhận chuyện năm đó là cậu sai, tất cả lỗi đều do cậu, nếu như cậu không nhu nhược, nếu như cậu chịu mạnh mẽ một chút, chỉ một chút thôi thì chuyện giữa cậu và Trình Kiệt nhất định sẽ không giống như thế này. Tiêu Dật cậu thật sự hối hận rồi, Trình Kiệt thậm chí không để cho cậu giải thích, thậm chí không để cho cậu chuộc lỗi cho hắn, hắn không cần cậu nữa rồi. Tiêu Dật buồn quá, thật ra thì cậu rất là đau, trái tim giống như có một quả bom đặt ở đó vừa mới nổ tung tan nát, giá như khi ấy cậu nhận ra được sự quan trọng của Trình Kiệt đối với mình là như thế nào, giá như…

Tiêu Dật cắn chặt môi, đôi môi nhỏ kia cũng bị hàm răng của cậu cắn đến rỉ máu, cậu không muốn sớm như vậy lại bỏ cuộc, cậu muốn tranh giành Trình Kiệt, cậu không muốn vì những khó khăn mà người khác gây ra sẽ khiến cho cậu chùn bước, ngay cả khi người gây khó dễ với cậu có là Trình Kiệt đi chăng nữa thì cậu cũng muốn tranh giành hắn đến cùng. Tính cách của cậu rất xấu, vừa trở về liền muốn cướp người đi, tình yêu là một thứ không thể cưỡng cầu nhưng nếu không cố gắng thì sẽ vĩnh viễn không có tình yêu.

Tiêu Dật nằm một lúc thì trên bàn có tiếng chuông điện thoại reo, đây không phải là nhạc chuông điện thoại của cậu mà hình như là Trình Kiệt để quên rồi. Tiêu Dật ngồi dậy nhìn đến màn điện thoại đang phát sáng kia thấy ở đó hiện lên hai chữ Ngộ Phàm, Tiêu Dật do dự không biết có nên bắt máy hay không nhưng cuối cùng vẫn quyết định tiếp nhận cuộc gọi đó.

Tống Ngộ Phàm vừa mới rồi nghe Tống Tâm Lan nhìn thấy Tiêu Dật ở trong xe Trình Kiệt thế cho nên cậu liền lo lắng muốn gọi điện hỏi Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, Tiêu Dật quả thật trở về rồi sao?”

Tiêu Dật nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng bình tĩnh đáp lại:

“Là tôi…”

Tống Ngộ Phàm giật mình:

“Tiêu Dật? Thật sự là cậu?”

Tiêu Dật im lặng một lúc, Tống Ngộ Phàm cũng không biết phải nói cái gì cả, không biết qua bao lâu Tiêu Dật mới nói tiếp:

“Trình Kiệt đi ra ngoài rồi, anh ấy để quên điện thoại”

Tống Ngộ Phàm trầm mặc:

“Tiêu Dật, ngày mai cậu có rảnh không? Tôi muốn gặp cậu một chút”

Tiêu Dật đáp:

“Được”



Người quan trọng nhất đối với Trình Kiệt không phải là Lâm Chí Huyền, hắn đột nhiên nhanh chóng muốn rời đi như thế là bởi vì hắn không muốn Tiêu Dật nhắc lại chuyện năm ấy, mỗi lần hắn nghĩ tới chuyện đó trái tim lại giống như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuống vậy. Tiêu Dật chính là điểm yếu của hắn, là tâm can của hắn, là hơi thở, là mạch máu, là tất cả những gì hắn có. Bất cứ ai cũng không thể hình dung ra được Tiêu Dật có vị trí quan trọng đến như thế nào trong lòng hắn, không có bất cứ một ai có thể biết được tình yêu, sự chiếm hữu của hắn đối với cậu cao đến nhường nào, ngay cả chính bản thân Tiêu Dật cũng không thể biết được.

Trình Kiệt muốn Tiêu Dật phải đau khổ vì những chuyện mà cậu đã làm, nhưng hắn cho đến hiện tại vẫn chưa thể cứng tâm mạnh tay một lần đối với cậu. Chỉ cần Tiêu Dật nhỏ giọng cầu xin hắn, trong lòng hắn sẽ không thể nào nói không, chỉ cần Tiêu Dật mỉm cười trong lòng hắn sẽ tự động vui vẻ theo, chỉ cần Tiêu Dật đỏ mắt trái tim hắn liền rung lên một nhịp, chỉ cần Tiêu Dật cùng người khác nói chuyện lâu một chút hắn sẽ không thể kiềm chế được kích động của bản thân.

Trình Kiệt lái xe đến bệnh viện nhìn xem Lâm Chí Huyền một chút, dù sao hắn hiện tại cũng không biết nên đi đâu cả. Lâm Chí Huyền trên trán dính một miếng băng gạc nhỏ, cậu vừa nhìn thấy Trình Kiệt bước vào liền đáng thương gọi hắn:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt đứng ở một chỗ nhìn Lâm Chí Huyền rất lâu, Lâm Chí Huyền không thể đọc được suy nghĩ của Trình Kiệt, cậu chỉ có thể từ từ thăm dò hắn:

“Trình Kiệt, bác sĩ nói truyền xong chai nước này có thể xuất viện”

Trình Kiệt tìm một chỗ ngồi nhàn nhạt ừ một tiếng, Lâm Chí Huyền đã quen với sự lạnh nhạt này của Trình Kiệt rồi cho nên cũng không quá khó thích nghi:

“Trình Kiệt, anh lấy giúp em ly nước có được không?”

Trình Kiệt chậm rãi đứng dậy rót cho Lâm Chí Huyền một ly nước, lúc Trình Kiệt đứng gần phía cậu cậu liền đưa tay ôm chầm lấy eo của hắn:

“Trình Kiệt, anh lạnh lùng với em cũng được, không yêu thương em thật cũng được, nhưng mà anh đừng có rời khỏi em có được không? Trình Kiệt anh muốn em làm cái gì cũng được cả, anh muốn em nói cái gì cũng đều được, anh muốn em dùng đồ trang điểm chấm lên mắt một dấu nhỏ cũng được, ngày mai em sẽ làm, em sẽ làm như lời anh nói, anh đừng rời xa em có được không?”

Trình Kiệt trầm mặc, hắn trong khoảng thời gian 5 năm nay có rất nhiều Tiêu Dật nhân bản nhưng cho dù bọn họ có diễn đạt đến đâu đi chăng nữa cũng không thể nào bằng người thật được, bây giờ Tiêu Dật trở về rồi nhưng hắn lại không cho phép mình dễ dàng tha thứ cho cậu, cũng không thể nào coi những chuyện trước đây cậu làm là chưa có được. Trình Kiệt cứ đứng im lặng như vậy suy nghĩ, hắn không có bất cứ động tĩnh nào càng làm cho Lâm Chí Huyền thêm hoảng sợ:

“Trình Kiệt, em yêu anh”

Trình Kiệt giật mình, trong trí nhớ của hắn chưa từng bao giờ nghe được câu nói kia phát ra từ trong miệng của Tiêu Dật cả nhưng mà đều là một ngôn từ, đều là một cách biểu đạt cớ sao hắn lại không thể nào coi Lâm Chí Huyền là Tiêu Dật, cớ sao trong trái tim hắn lại không hề có nửa phần rung động:

“Trình Kiệt, anh đừng không cần em nữa có được không?”

Trình Kiệt nhìn xuống Lâm Chí Huyền, đây là câu nói hắn dạy câu nói, cũng là câu nói Tiêu Dật đã từng nói qua ít nhất là một lần. Trình Kiệt có thể không cần cả thế giới nhưng hắn trước sau vẫn cần có một Tiêu Dật thật sự, chứ không phải là một Tiêu Dật nhân bản, hắn chẳng phải đã bỏ ra rất nhiều thời gian tiền của để tìm kiếm tin tức Tiêu Dật 5 năm nay hay sao, nếu như hắn không còn quan tâm đến cậu nữa vậy thì hắn hà cớ gì phải như thế, hắn hà cớ gì phải lấy Tiêu Kỷ Mặc ra để uy hiếp cậu, đi một vòng lớn đấu tranh tư tưởng rất lâu Trình Kiệt cuối cùng cũng nhận ra một điều rằng hắn từ trước đến nay chưa khi nào nghĩ rằng mình sẽ bỏ rơi Tiêu Dật để chọn người khác cả.

“Lâm Chí Huyền, cậu nghỉ ngơi đi”

Trình Kiệt gỡ tay Lâm Chí Huyền ra khỏi eo của mình, hắn lại xoay người đi đến phía ghế sô pha ngồi xuống:

“Cậu cũng biết trước cậu tôi đã có rất nhiều tình nhân rồi, tôi chưa từng có suy nghĩ sẽ dừng lại ở cậu, hơn nữa tôi không thể nào thích một con người lúc nào cũng diễn giống như người khác được, cậu có thể kiên trì diễn cả đời được hay sao? Rất giả tạo, rất mệt mỏi!”

Lâm Chí Huyền bật khóc, cậu đã quá mệt mỏi rồi nhưng chẳng phải cậu vẫn tiếp tục đó hay sao, bởi vì cậu biết Trình Kiệt chỉ thích một người đó cho nên cậu mới vì hắn mà diễn lại người đó cho hắn xem, hắn bây giờ lại nói cậu giả tạo:

“Trình Kiệt, không phải anh nói em diễn giống như vậy hay sao, không phải anh nói em phải làm như thế hay sao? Trình Kiệt anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em hay chưa?”

Trình Kiệt không biết nói câu gì khác ngoài lời xin lỗi, hắn đứng dậy xoay người rời khỏi phòng bệnh. Lâm Chí Huyền rơi vào hoang mang tuyệt vọng, khoảnh khắc khi Trình Kiệt rời đi chẳng khác nào mọi thứ của cậu đều vụt mất, thừa nhận là lúc đầu cậu đồng ý quen với Trình Kiệt chính là muốn được nổi tiếng, muốn có thật nhiều tiền, cậu cũng không phải là người đàn ông ngay từ đầu đã cong, trước khi gặp Trình Kiệt cậu vẫn luôn cảm thấy có điểm không tự nhiên khi tiếp xúc gần với hắn, nhưng mà thời gian qua đi cảm xúc ấy liền thay đổi đến chóng mặt, cho dù Trình Kiệt chỉ là giả bộ quan tâm cậu, cho dù trong ánh mắt của hắn vĩnh viễn luôn ánh lên tia vô cảm nhưng cậu cũng cam lòng, cậu không nghĩ sẽ có một ngày người mà hắn yêu lại quay trở về, cũng không nghĩ cậu ta chỉ vừa mới quay trở về liền có thể lấy lại được trái tim của hắn nhanh đến như thế, nhanh đến mức ngay cả cơ hội tranh giành Trình Kiệt cậu cũng không có

Trình Kiệt lái xe trở về nhà, hắn về nhà đã khá muộn, căn nhà vẫn như thế im ắng như thường ngày. Khoảng thời gian khi Tiêu Dật mới rời khỏi hắn hắn còn bị mắc chứng sợ bóng tối, mỗi lần trở về nhà chỉ dám ngồi ở phòng khách mở điện sáng rồi ngủ ở trên ghế sô pha, sau đó có một bóng đèn trong nhà hắn bị hỏng hắn liền như muốn phát điên lên, đến khi thợ điện tới sửa còn suýt chút nữa nổi giận đánh người ta, may mắn khi ấy Tống Ngộ Phàm có mặt đã cản hắn lại.

Trình Kiệt mở cửa phòng ngủ của mình thấy trên giường trống không, hắn giật mình vội vã chạy sang phòng của Tiêu Kỷ Mặc, lúc hắn nhìn thấy Tiêu Dật đang ôm Tiêu Kỷ Mặc ngủ, phía dưới chân còn có thêm Đại Nhân hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Hắn rất sợ Tiêu Dật lại một lần nữa rời khỏi hắn, sợ cậu lần này sẽ trốn đi thật kỹ hơn, sợ cả cuộc đời này không thể tìm ra cậu được nữa. Trình Kiệt hắn yêu Tiêu Dật quá rồi, yêu đến phát điên, yêu đến từng mạch máu trong người cũng căng thẳng, yêu đến mức vũ trụ bao la như vậy cũng không thể chứa đủ tình yêu của hắn dành cho cậu. Lúc trước Trình Kiệt nghĩ hắn không cần quan tâm Tiêu Dật có yêu mình hay không, có tình nguyện ở bên cạnh hắn hay không hắn cũng sẽ buộc chặt cậu, nhưng mà bây giờ hắn lại sợ cậu không yêu hắn, sợ cậu luôn luôn ghét bỏ hắn, sợ cậu cảm thấy hắn ghê tởm.

Trình Kiệt tiến gần về phía giường lớn, Đại Nhân nãy giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn không hề phát ra một tiếng động nào. Trình Kiệt ngồi xuống giường, ánh mắt chứa tia phức tạp, ngón tay hắn chạm nhẹ lên gò má của Tiêu Dật. Trình Kiệt không thể đếm được mình có bao nhiêu cuộc tình, nhưng lại có thể nhớ được Tiêu Dật có bao nhiêu sở thích, Trình Kiệt không thể nhớ mình lần đầu tiên quan hệ là năm bao nhiêu tuổi, nhưng lại nhớ được từng nơi mẫn cảm trên cơ thể của Tiêu Dật, Trình Kiệt quên hết toàn bộ những việc liên quan đến bản thân mình nhưng lại nhớ như in những chuyện liên quan đến Tiêu Dật.

Trình Kiệt rất nhớ Tiêu Dật, hắn nhớ Tiêu Dật đến mức trái tim căng thẳng, mọi dây thần kinh đều thắt chặt, nhớ cậu đến mức cả người cũng phát đau, cậu trở về rồi hắn lại sợ cậu rời đi, hắn sợ trong lúc hắn không để ý cậu sẽ bỏ trốn, sợ mình chỉ vừa nhắm mắt lại cậu sẽ biến mất. Trình Kiệt không thể nào bình thường được, không nhìn thấy cậu sẽ mất bình tĩnh, mà nhìn thấy cậu rồi lại căng thẳng.

Buổi sáng ngày hôm sau Tiêu Dật tỉnh lại thì đã không còn thấy Tiêu Kỷ Mặc nữa, cậu đưa tay với lấy điện thoại di động trên đầu giường xem đã mấy giờ rồi, trên màn hình hiển thị 8 giờ sáng Tiêu Dật ngồi dậy nhìn xung quanh căn phòng một hồi cuối cùng cậu liền bước xuống giường đi vào phòng vệ sinh. Tiêu Dật biết chắc rằng Trình Kiệt là người mang Tiêu Kỷ Mặc đi, ngày hôm qua lúc Tiêu Kỷ Mặc tỉnh giấc có nói với cậu rằng nó đang học ở nhà trẻ nào đó cách đây không xa, Tiêu Dật lúc đầu có điểm không thể tin tưởng được sau đó cậu lại nghĩ Trình Kiệt thừa sức làm được chuyện này, nhưng mà nếu như hắn làm vậy cậu cũng có một lý do ở lại chỗ này.

Tiêu Dật có hẹn với Tống Ngộ Phàm lúc 9 giờ sáng tại một quán cà phê ở gần nhà Trình Kiệt, cậu biết Tống Ngộ Phàm hẹn cậu tới nhất định là vì chuyện của 5 năm về trước, Tống Ngộ Phàm và Trình Kiệt là bạn bè thân thiết như vậy cho nên chuyện này cũng là dễ hiểu mà thôi. Tiêu Dật đến sớm 10 phút, vốn tưởng rằng Tống Ngộ Phàm chưa đến nhưng ai ngờ người ta đã ngồi ở đó trước rồi. Tiêu Dật cúi đầu nhìn xuống màn hình điện thoại xem xét lại đồng hồ một lần nữa xác định vẫn còn chưa tới giờ hẹn, Tộng Ngộ Phàm chẳng qua là đến sớm hơn cả cậu mà thôi.

Tiêu Dật kéo ghế ngồi xuống:

“Anh đến đã lâu chưa?’

Tống Ngộ Phàm nhìn tách cà phê đen đặc trên bàn rồi lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật:

“Tôi cũng vừa mới tới mà thôi”

Tiêu Dật gật đầu, cậu cũng chẳng còn tâm trạng nào mà nhìn thực đơn đồ uống trên bàn:

“Ngày hôm nay anh hẹn tôi ra đây là có chuyện gì vậy?”

Tống Ngộ Phàm trầm mặc một lúc giống như là đang ngẫm lại tất cả những điều mình chuẩn bị nói ra đây:

“Tiêu Dật cậu hiện tại là muốn cái gì ở Trình Kiệt vậy?”

Tiêu Dật cúi đầu, có lẽ Tống Ngộ Phàm cũng giống như Trình Kiệt nghĩ về cậu, đều nghĩ cậu là một kẻ ham tiền mà thôi. Tống Ngộ Phàm im lặng một lúc không thấy Tiêu Dật đáp lời liền nói tiếp:

“Có lẽ cậu không biết Trình kiệt bị mắc chứng tâm thần phân liệt do gia tộc di truyền, cậu ta rất ít khi phát bệnh nhưng lại rất dễ phát bệnh, mỗi lần phát bệnh liền sẽ giống như trở thành một người khác vậy. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ thấy cậu ta mất khống chế như vậy ngoại trừ lúc cậu rời đi từ 5 năm về trước. Tôi không biết giữa cậu và Trình Kiệt đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi nghĩ để tốt cho cậu và tốt cho cả cậu ấy thì cậu nên tránh xa cậu ấy càng xa càng tốt”

Tiêu Dật chưa từng nghe qua Trình Kiệt nói hắn bị bệnh cả, tuy rằng thứ bệnh này không có ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe nhưng lại ảnh hưởng gián tiếp. Ngẫm lại một chút cậu cuối cùng cũng hiểu lý do tại sao Trình Kiệt lại có lúc kích động mạnh như thế, đôi lúc cậu cũng nghi ngờ rằng người đang đứng đối diện với cậu là một Trình Kiệt khác:

“Anh ấy bị mắc chứng bệnh này sao? Tôi thật sự không biết”

Tống Ngộ Phàm gật đầu:

“Cậu đương nhiên là không biết bởi vì Trình Kiệt không có ý định nói cho cậu biết, cậu chính là căn nguyên khiến cho cậu ta luôn trong tình trạng căng thẳng, chứng bệnh này nếu như thường xuyên bị căng thẳng thần kinh sẽ ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe rất nhiều”

Tiêu Dật không bao giờ nghĩ mình lại chính là nguyên nhân làm tổn hại đến sức khỏe của Trình Kiệt, cũng chưa từng nghĩ rằng hắn lại bởi vì ở bên cạnh cậu mà chấp nhận nguy hiểm như thế, nếu như mọi chuyện liên quan đến cậu đều làm cho hắn có thể kích động như vậy thì một cú huých mạnh năm đó có phải hay không khiến cho Trình Kiệt suýt chút nữa không thể bình thường lại:

“Tôi không biết chuyện này, tôi không thể ngờ được anh ấy lại bị mắc căn bệnh phức tạp như thế…” Nếu như để cậu biết Trình Kiệt như vậy thì cậu nhất định sẽ không làm như thế với hắn, không ở trong điện thoại nói ra những lời vô tình kia.

Tống Ngộ Phàm bình tĩnh nói tiếp:

“Trình Kiệt hiện tại tuy rằng rất khác so với trước đây, nhưng mà cậu ấy vẫn có thể tìm những người có ngoại hình giống cậu, về phần tính cách cậu ấy luôn ép buộc bọn họ phải có tính cách giống như của cậu vậy, có thể nói cậu ấy đang nhân bản ra rất nhiều Tiêu Dật cho đến khi cậu ấy cảm thấy hài lòng mới thôi. Cho dù cuộc sống như vậy thật sự rất nhàm chán nhưng mà thà cứ như vậy thì chứng bệnh kia của cậu ấy mới không bị phát tác, ai biết chắc được khi cậu trở về sau đó lại đột nhiên rời đi nữa Trình Kiệt có hay không lại phát bệnh, mà mức độ khẳng định sẽ nghiêm trọng hơn lần trước, cho nên nếu như cậu không thích cậu ấy thì cậu nên tránh xa cậu ấy một chút đừng cho cậu ấy hy vọng, còn nếu như cậu thích cậu ấy thì cậu làm ơn nên lường trước được mọi vấn đề một cách kỹ lưỡng rồi mới suy nghĩ xem có nên bước tiếp hay là không. Tôi chỉ nói như vậy mà thôi, tôi nghĩ cậu cũng không phải là người xấu cho nên mới cho cậu một lời khuyên như thế, tôi có việc phải đi trước đây”

Những lời mà Tống Ngộ Phàm ngày hôm nay nói ra khiến cho Tiêu Dật cảm thấy càng hận bản thân mình hơn, cậu rốt cuộc như thế nào có tư cách nói yêu Trình Kiệt khi mà ngay cả hắn có một chứng bệnh nghiêm trọng như vậy mà không biết, cậu rốt cuộc như thế nào có tư cách tranh giành Trình Kiệt với người khác đây. Tiêu Dật chợt nhận ra một điều rằng Trình Kiệt từ trước đế nay đã làm quá nhiều điều cho cậu, còn cậu thì luôn luôn chỉ biết tiếp nhận mà không biết hồi đáp, chính vì việc Trình Kiệt cưng chiều cậu như vậy luôn khiến cho cậu không thèm để mắt đến hắn, không thèm quan tâm hắn có hay không gặp vấn đề gì. Tiêu Dật giằng co giữa nên tiếp tục hay dừng lại, nên kiên trì hay buông xuôi, nên yêu Trình Kiệt hay là không dám yêu Trình Kiệt đây bởi vì trước một tình yêu hoàn mỹ của Trình Kiệt cậu sợ không thể nào đáp lại hắn một cách hoàn mỹ trọn vẹn nhất, chí ít thì cậu đã kết hôn và có một đứa con rồi.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương