Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 135: Anh là sinh mệnh của em

Buổi sáng ngày hôm ấy Lâm Chí Huyền vẫn như thường lệ vào buổi trưa lên văn phòng của Trình Kiệt, cậu làm như mọi chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra. Lâm Chí Huyền ngày hôm nay trước khi rời khỏi cửa có dùng bút trang điểm chấm lên khóe mắt trái của mình một nốt ruồi, tuy rằng cậu rất gượng ép nhưng mà lúc cậu đối diện với Trình Kiệt thì lại không hề tỏ ra bất cứ thái độ nào, đáng tiếc cả buổi ngày hôm ấy Trình Kiệt không hề ngẩng đầu nhìn cậu nữa, cũng chẳng biết hắn có nhận ra ngày hôm nay cậu đã thay đổi vì hắn hay không.

“Trình Kiệt, không nghỉ trưa sao?” Lâm Chí Huyền ngồi ở trên ghế sô pha lên tiếng hỏi

Trình Kiệt chăm chú cúi đầu nhìn tới bản hợp đồng trên bàn:

“Hôm nay tôi rất bận, cậu có thể đi ăn cơm trước”

Lâm Chí Huyền những tưởng rằng Trình Kiệt ngày hôm nay sẽ nói rõ mọi chuyện, nói rằng vở diễn này giữa cậu và hắn nên kết thúc được rồi ai ngờ Trình Kiệt vẫn lẳng lặng như thế, ngồi cả buổi cậu hỏi gì hắn sẽ thờ ơ đáp đấy, từ nãy tới giờ không hề đề cập tới vấn đề cậu sợ hãi nhất kia:

“Trình Kiệt, anh muốn ăn cái gì chúng ta đặt đồ ăn mang tới đây ăn có được không?”

Trình Kiệt mang văn kiện gấp lại để ngay ngắn ở trên bàn rồi đứng dậy:

“Tôi có việc bận nên không thể ăn cùng với cậu được”

Lâm Chí Huyền cũng gấp gáp đứng bật dậy khỏi ghế sô pha:

“Trình Kiệt, có phải anh đi tìm anh ta hay không?”

Trình Kiệt dừng bước, hắn quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Chí Huyền một lúc, trong ánh mắt kia vẫn như trước yên tĩnh lạnh lẽo càng làm cho Lâm Chí Huyền một phen lo lắng:

“Nếu như tôi nhớ không nhầm thì trước khi chúng ta quen nhau tôi có nói cậu không được hỏi tôi bất cứ điều gì cơ mà”

Lâm Chí Huyền cúi đầu:

“Em sẽ không hỏi, nhưng em chỉ muốn nói một điều thôi… em thật sự rất yêu anh, em không còn coi chuyện giữa hai chúng ta chỉ là chuyện để mang ra thương lượng trao đổi từ lâu lắm rồi”

Trình Kiệt nhíu mày:

“Vậy tôi nghĩ chuyện giữa hai chúng ta nên dừng lại ở đây đi, tôi không hy vọng một kết quả như cậu nói”

Lâm Chí Huyền bước nhanh tới gần Trình Kiệt, cậu lo lắng lao vào trong lòng của hắn, đưa tay ôm chặt lấy eo hắn, nước mắt cũng theo đó tự động rơi xuống:

“Trình Kiệt, hãy cho em một cơ hội có được không? Em nhất định sẽ cho anh thấy được em cũng rất tốt, tuy rằng em không biết anh ta cùng anh trước đây xảy ra chuyện gì, nhưng mà em sẽ không như anh ta, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không rời khỏi anh”

Trình Kiệt rơi vào trầm mặc, hắn rất cần một người cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng vẫn luôn ở bên cạnh hắn, hắn lúc trước phòng trừ trong ngoài cũng vẫn để Tiêu Dật bị lọt lưới, cho dù hắn có cẩn thận đến đâu đi chăng nữa thì Tiêu Dật cũng đã có suy nghĩ muốn rời đi trong đầu thế cho nên hắn nhận ra một điều rằng muốn chiếm được người khác trước hết phải chiếm được suy nghĩ của họ. Nếu như Tiêu Dật cũng nói ra câu giống như của Lâm Chí Huyền lúc này thì tốt quá, hắn rất muốn nghe lời nói này từ trong miệng của Tiêu Dật, muốn nghe thấy cậu nói yêu hắn, có điều Tiêu Dật từ trước đến này lại không hề chạm tới những câu nói thế này. Trình Kiệt gỡ tay của Lâm Chí Huyền ra khỏi eo của mình:

“Tôi phải đi gặp đối tác kinh doanh để ký hợp đồng”

Lâm Chí Huyền ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt, có một điều mà Lâm Chí Huyền vĩnh viễn không thể bắt chước được Tiêu Dật chính là cậu không dám nhìn vào mắt của Trình Kiệt, mỗi khi hắn nói ra một câu nào đó cậu không dám nhìn lâu vào ánh mắt hắn để xem hắn có nói thật hay là không, bởi vì cậu sợ mình sẽ nhìn ra được điều giả dối từ hắn. Tiêu Dật thì khác, cậu luôn luôn dùng đôi mắt lớn kia nhìn vào mắt của Trình Kiệt thăm dò rất lâu, chỉ cần hắn có ý đồ muốn che giấu là cậu có thể nhìn ra được, nếu như không nhìn ra được chính là do Trình Kiệt chột dạ đột nhiên quay đầu đi chỗ khác không muốn để cậu xem.

Lâm Chí Huyền gật đầu, Trình Kiệt không nói đồng ý hay là không đồng ý cho nên cậu sẽ tự ngầm định là hắn đã cho cậu một cơ hội, cậu nên tin tưởng hắn tuy rằng chỉ là diễn ở ngoài mặt thôi cũng được bởi vì Trình Kiệt là một người không muốn giải thích nhiều với người khác:

“Được, buổi tối chúng ta cùng đi ăn tối có được không?”

Trình Kiệt đột nhiên nghĩ tới Tiêu Dật, ngày hôm qua nhân lúc Tiêu Dật ngủ say hắn đã lấy hết toàn bộ giấy tờ tùy thân của Tiêu Dật giấu đi, hắn sợ Tiêu Dật sẽ lại bỏ đi cho nên hắn không còn có cách nào khác cả mới giữ lại giấy tờ quan trọng của cậu. Nếu như hắn buổi tối hôm nay ở nhà rất có khả năng hắn sẽ cùng Tiêu Dật ngồi ăn tối, nhưng mà ngẫm lại việc làm này là không nên, hắn sợ khi hắn ngồi ăn cơm cùng cậu hắn sẽ lại một lần nữa quỳ gối trước cậu, hắn sẽ lại không thể phân biệt được phải trái đúng sai trong những lời cậu nói, hắn không dám nói chuyện hay là tiếp xúc với cậu quá lâu ngoại trừ lúc thần chí cậu không được tỉnh táo bởi vì khi cậu tỉnh táo rồi hắn khẳng định sẽ lại không cứng rắn được với cậu. Trình Kiệt cũng chẳng biết mình muốn làm gì với Tiêu Dật nữa, trong đầu thì nghĩ muốn giữ cậu lại ở bên cạnh để cho cậu chuộc lỗi vì những chuyện mà cậu đã làm với hắn, nhưng khi đứng đối diện cậu rồi một chút nhẫn tâm cũng chẳng tại sao không còn.

Lâm Chí Huyền thấy Trình Kiệt rất lâu vẫn không trả lời mình thế cho nên cậu liền tự động nói trước một câu thế này rồi rời đi:

“Buổi tối lúc 8 giờ có được không, anh tới ký túc xá đón em nhé”

Trình Kiệt nhìn theo bóng lưng của Lâm Chí Huyền một lúc rồi cũng rời đi. Buổi trưa ngày hôm đó Trình Kiệt tới bệnh viện của Tống Tâm Lan làm một vài kiểm tra về tâm lý, Tống Tâm Lan loay hoay một hồi cũng không dám hỏi chuyện của Tiêu Dật:

“Buổi tối ngày hôm nay cô đón Kỷ Mặc giúp tôi, nhân tiện cho nó ngủ ở nhà cô một đêm đi”

Tống Tâm Lan nhíu mày:

“Đứa nhỏ đó nhất định sẽ không chịu ngủ qua đêm đâu, tính khí của nó cậu cũng không phải không biết… hơn nữa cậu không nên đối xử với một đứa nhỏ như thế, chuyện giữa cậu và Tiêu Dật căn bản không liên quan đến nó”

Trình Kiệt im lặng không nói gì cả, hắn chậm rãi đứng dậy rời khỏi phòng bệnh của Tống Tâm Lan. Điện thoại của Tiêu Dật có định vị, Trình Kiệt cũng buổi tối hôm qua đã bí mật cài đặt vào máy của cậu, hắn mang di động tới nhìn xem mới phát hiện ra Tiêu Dật đang ở rất gần nơi này, Trình Kiệt theo định vị trên điện thoại lái xe tới nơi đó nhận ra đó là một quán cà phê. Trình Kiệt không xuống xe mà ngồi ở trong xe nhìn tới phía chiếc bàn cạnh cửa sổ nơi cậu đang ngồi ở đó, có vẻ như là Tiêu Dật đang đợi người cho nên hiện tại cậu mới liên tục nhìn vào điện thoại, Trình Kiệt híp mắt quan sát toàn bộ nhất cử nhất động của Tiêu Dật. Trời đã vào thu, khí trời se se lạnh, tia nắng yếu ớt len lỏi chiếu đến phía sau góc lưng của Tiêu Dật. Tiêu Dật không phải là một người quá mức đẹp trai nhưng lại khiến cho Trình Kiệt hắn rơi vào một mớ hỗn độn đau đầu, tính cách của cậu không phải dễ chịu nhưng lại vẫn có thể làm cho hắn tập trung kiên nhẫn mà chiều theo.

Trình Kiệt ngồi một lúc thì hắn phát hiện ra có một chiếc xe đi vào trong quán cà phê rồi dừng lại, có một người đàn ông quen mắt từ trong đó bước xuống, Trình Kiệt không cần phải xem xét điều gì cả đã trực tiếp mở cửa xe rồi nhanh chóng băng qua đường, hắn không thể nào bình tĩnh được khi thấy Đỗ Thư Cách xuất hiện ở nơi có Tiêu Dật như vậy. Đỗ Thư Cách vừa mới bước vào đến chỗ Tiêu Dật định ngồi xuống thì đã có một luồng gió lạnh ở phía sau lưng hắn, lúc hắn quay lại thì nhận ra Trình Kiệt đang nắm lấy cổ tay của Tiêu Dật có ý định kéo đi. Đỗ Thư Cách phản ứng kịp thời cũng nắm lấy cổ tay còn lại của Tiêu Dật, Trình Kiệt mất kiểm soát trong chớp mắt cứ như thế vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt của Đỗ Thư Cách. Tiêu Dật nãy giờ vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu đột nhiên thấy hai người này đánh nhau thì giật mình vội vã giật tay ở phía Đỗ Thư Cách lại rồi quay người ôm lấy Trình Kiệt kéo hắn ra xa. Đỗ Thư Cách cũng không chịu kém phần, hắn ta nhanh tay lao về phía trước túm lấy cổ áo của Trình Kiệt, nhân viên trong quán lúc này mới chạy ra ngăn hai người lại nhưng mà có vẻ như cũng không làm giảm bớt căng thẳng được.

Tiêu Dật bị Trình Kiệt đẩy mạnh sang một bên, hắn lao tới đánh Đỗ Thư Cách, Đỗ Thư Cách tránh được cú đấm kia của hắn rồi cũng vung tay đấm lại. Hai người bọn họ không hề hé răng bất cứ một lời nào cứ như vậy giống như hai con mãnh thú lao vào cấu xé nhau, mãi cho đến khi mọi đồ đạc trong quán cũng bị hai người bọn họ làm lộn xộn đổ vỡ hết, mãi cho đến khi Tiêu Dật hét lên không biết bao nhiêu lần thì hai người họ mới chịu dừng lại:

“Dừng tay lại đi, Trình Kiệt!”

Trình Kiệt đột nhiên đưa mắt nhìn thẳng về phía Tiêu Dật, trong ánh mắt của hắn có tia phẫn nộ rất đáng sợ, Tiêu Dật giật mình lùi lại một bước, hành động này của cậu khiến cho Trình Kiệt tưởng nhầm là cậu chuẩn bị bỏ trốn chính vì thế hắn đã nhanh chóng tóm lấy tay của cậu rồi kéo cậu rời khỏi quán cà phê này thật nhanh. Đỗ Thư Cách ở phía sau đuổi theo nhưng lại bị toàn bộ nhân viên trong quán chặn lại muốn tính tiền tổn thất thế cho nên Đỗ Thư Cách một lần nữa lại để Trình Kiệt kéo Tiêu Dật đi.

Trình Kiệt kéo tay Tiêu Dật băng qua đường lớn, may mắn lúc hai người đi qua đèn giao thông đã chuyển sang màu xanh nếu không khẳng định sẽ rất nguy hiểm. Tiêu Dật bị đẩy mạnh vào trong xe, đầu nhỏ đập vào thành ghế phía sau khiến cho cậu có điểm choáng váng, Trình Kiệt tiếp theo sau đó liền ngồi vào ghế lái khởi động xe rời đi. Tiêu Dật lo lắng nhìn thấy trên gương mặt của Trình Kiệt vẫn còn đang chảy máu, lại nhìn thấy trên tay hắn có những vết thương thì giật mình:

“Trình Kiệt anh…”

Tiêu Dật còn chưa kịp nói hết câu thì Trình Kiệt đã hét lớn:

“Im miệng!”

Tốc độ lái xe của Trình Kiệt tăng lên, Tiêu Dật sợ sẽ gặp tai nạn cho nên không ngừng ở bên cạnh hắn hét lớn:

“Trình Kiệt, anh dừng lại đi”

Mọi lời nói của Tiêu Dật lúc này đều trở nên vô nghĩa, Trình Kiệt hoàn toàn không thể nghe thấy được những lời của cậu nói. Tốc độ xe di chuyển nhanh đến chóng mặt, trên đường có vài chiếc xe phải phanh gấp vì Trình Kiệt, mỗi lần như thế trái tim của Tiêu Dật lại suýt chút nữa nhảy ra ngoài. Trình Kiệt đưa Tiêu Dật trở về nhà của mình, hắn vẫn như thế nửa lời không nói kéo lấy cổ tay của Tiêu Dật mở cửa rồi bước vào. Tiêu Dật vừa đi vừa cố gắng gỡ tay của Trình Kiệt ra:

“Trình Kiệt, chúng ta nói chuyện một chút…”

Kế đó Tiêu Dật bị đẩy mạnh vào trong phòng ngủ của Trình Kiệt, sau đó thì cánh cửa kia đóng sập lại, Tiêu Dật bị Trình Kiệt nhốt lại ở trong phòng. Tiêu Dật đưa tay muốn thử mở cửa nhưng không được, rất nhanh sau đó phía bên ngoài phòng khách truyền ra tiếng đồ đạc đổ vỡ, cậu sợ hãi gõ cửa nói lớn:

“Trình Kiệt, anh mau thả em ra… Trình Kiệt…”

Mỗi lần có tiếng thủy tinh đổ vỡ thì trái tim của Tiêu Dật lại thót lên một nhịp, hai tay cậu đập mạnh vào cửa gỗ đến mức cũng bị đau, giọng nói ở bên trong xen lẫn tiếng khóc không ngừng gào lớn nói Trình Kiệt mở cửa ra. Tiêu Dật biết chuyện Trình Kiệt bị mắc bệnh, vừa mới rồi cũng chính mắt cậu chứng kiến được hắn điên rồ kích động đến nhường nào, không phải cậu sợ hắn sẽ làm gì mình mà là cậu sợ hắn sẽ tự làm tổn thương chính bản thân hắn. Những năm tháng cậu không có ở đây có lẽ thời gian đầu Trình Kiệt đã rơi vào trạng thái như thế, có lẽ hắn đã không quan tâm đến mạng sống của mình mà điên cuồng như thế, có lẽ hắn suýt chút nữa đã mất mạng rồi. Tiêu Dật bật khóc ngồi xuống dưới sàn, cứ nghĩ đến chuyện Trình Kiệt vì cậu mà có thể không còn cậu lại cảm thấy vô cùng đau khổ, cứ nghĩ đến chuyện vì những lời nói kia của cậu làm cho hắn chẳng khác nào rơi xuống vực thẳm tuyệt vọng khiến cho cậu cảm thấy cũng tự trách chính bản thân mình hơn. Tiêu Dật ngồi ở trong phòng không biết làm cái gì cả, cậu cảm thấy mình thật là vô dụng, tiếng đổ vỡ đã kết thúc Tiêu Dật vẫn không thể ngừng khóc, bàn tay trầy xước vì nãy giờ đập mạnh vào cửa cũng không còn thấy đau đớn gì cả, cậu như thế nào lại trở thành một ác quỷ đã suýt chút nữa lấy đi mạng sống của Trình Kiệt rồi.

Cánh cửa phòng không mở, Tiêu Dật cũng không ngừng khóc, khóc đến mức hai mắt sưng đỏ lên, khóc đến mức nước mắt rơi xuống ướt đẫm cả khuôn mặt, khóc đến mức cổ họng đau rát, khóc đến mức trái tim trong ngực như chết lặng đi. Chưa bao giờ Tiêu Dật lại cảm thấy hối hận như lúc này, chưa bao giờ cậu vì một người mà quên đi bản thân mình như thế và cũng chưa bao giờ cậu vì một người mà nghĩ tới việc sẽ mang cả sinh mệnh của mình tặng cho người đó. “Cách” một tiếng, Tiêu Dật mở mắt vội vã đứng dậy xoay nắm cửa mở ra, lúc cánh cửa kia mở ra cậu nhìn thấy Trình Kiệt đứng ở đó, cậu không quan tâm cái gì cả, cũng không trách mắng hắn mà đã trực tiếp lao vào lòng hắn rồi đưa tay ôm chặt lấy eo hắn:

“Trình Kiệt, cho em một cơ hội có được không?”

Chỉ trong một buổi sáng Trình Kiệt nghe thấy câu nói này hai lần của hai người, cũng chỉ trong một buổi sáng hắn lại dễ dàng bạo phát kích động không thể kiềm chế, lại chỉ trong một buổi sáng làm cho cả hai người đồng thời rơi nước mắt. Có điều xúc cảm trong lòng lại hoàn toàn khác nhau, Trình Kiệt đình chỉ toàn bộ động tác, hắn vốn định đợi đến khi Tiêu Dật mở cửa ra sẽ nói với cậu rằng hắn sẽ khóa cậu lại trong căn phòng này không cho cậu ra ngoài nữa, nhưng khi thấy Tiêu Dật hai mắt đỏ hoe lao vào trong lòng hắn ôm chặt nức nở nói ra câu nói kia khiến cho hắn ngã vào một khoảng trầm mặc. Tiêu Dật khóc đến mức ngực áo sơ mi trắng của Trình Kiệt cũng phải thấm đẫm nước mắt của cậu, khóc đến mức cả người cũng muốn mềm đi, nhưng mà vòng tay kia trước sau vẫn ôm chặt không có ý định buông hắn ra:

“Trình Kiệt sau này cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì em cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh”

Quá mức bất ngờ khiến cho Trình Kiệt không thể nào thích nghi được, hắn ngoài im lặng vẫn là im lặng, hắn nghĩ Tiêu Dật không nói dối hoặc có thể là hắn không đủ khả năng để phát hiện ra sự diễn xuất của cậu trong lúc này. Tiêu Dật ở trong lồng ngực của Trình Kiệt nức nở đến mức đôi vai run rẩy, giọng nói không rõ ràng:

“Trình Kiệt, em rất yêu anh…”

Trình Kiệt giật mình, hắn chưa bao giờ nghe được lời nói kia từ trong miệng của Tiêu Dật cả, hắn đưa tay xuống dưới muốn đẩy Tiêu Dật ra một chút để nhìn cậu nhưng mà Tiêu Dật lại tưởng Trình Kiệt ghét bỏ cậu, không tin tưởng cậu cho nên lực tay ở phía dưới càng thêm siết chặt ôm lấy hắn hơn, cậu vội vã nói tiếp:

“Em xin lỗi Trình Kiệt, lúc trước là em không đúng, em xin lỗi Trình Kiệt. Em không nghĩ đến chuyện anh lại dễ mất kiểm soát như vậy, càng không nghĩ đến chuyện anh sẽ tự làm tổn hại bản thân mình, em thật sự không nghĩ rằng anh sẽ như vậy, nếu như em biết được em nhất định sẽ không rời khỏi anh lâu như thế, em nhất định sẽ ở bên cạnh anh. Trình Kiệt em thật sự rất yêu anh, yêu anh đến mức có thể trao cho anh cả sinh mệnh này, Trình Kiệt hãy cho em một cơ hội có được không, em sẽ dành cả cuộc đời này để yêu anh, có được không?... Trình Kiệt cầu xin anh đừng kích động như vậy, đừng liều mạng như vậy, bởi vì anh là sinh mệnh của em...”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương