Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 136: Cùng nhau quên đi

Tiêu Dật kiễng chân hôn vào môi của Trình Kiệt, hai tay đưa lên bao lấy gương mặt của hắn, thật cẩn thận né tránh vết thương ở bên khóe miệng hắn. Tiêu Dật dùng đầu lưỡi tách mở khoang miệng của Trình Kiệt, đôi mắt của Tiêu Dật nhắm lại cậu muốn thông qua nụ hôn này mang tình yêu của mình dần dần truyền cho Trình Kiệt. Trình Kiệt không đẩy Tiêu Dật ra nhưng lại không đáp lại Tiêu Dật khiến cho cậu càng thêm hoảng sợ, cậu sợ ngay cả khi mình nói ra những lời nói thật lòng như vậy mà Trình Kiệt cũng không tin cậu. Tiêu Dật khẽ rời khỏi đôi môi của Trình Kiệt, cậu dùng ánh mắt ngập nước kia chân thành nhìn hắn lâu thật lâu.

Trình Kiệt nghe thấy rất rõ ràng lời nói kia của Tiêu Dật, cũng nhìn thấy được sự thành thật trong đôi mắt cậu, nhưng mà Trình Kiệt rất sợ một ngày Tiêu Dật sẽ nhân lúc hắn mất cảnh giác mà lại rời khỏi hắn như 5 năm về trước, thế cho nên ngay tại lúc này Trình Kiệt đang loạn đấu tranh tư tưởng trong đầu làm thế nào để giải quyết chuyện này tốt nhất, làm thế nào để cho Tiêu Dật sẽ ở bên cạnh hắn vĩnh viễn.

Tiêu Dật bắt đầu lo lắng bởi vì Trình Kiệt không hề có hành động gì tiếp theo cả, cậu lại khóc vì sợ hãi, ánh mắt ngập nước kia chưa bao giờ ngừng nhìn Trình Kiệt cả:

“Trình Kiệt, anh thật sự ghét bỏ em rồi sao?”

Trình Kiệt giật mình, mỗi lần Tiêu Dật rơi nước mắt liền có thể chạm tới nơi sâu thẳm nhất trong trái tim của hắn, mỗi lần cậu khóc hắn liền sẽ tự động đau lòng. Trình Kiệt chậm rãi đưa tay lên gương mặt của Tiêu Dật giúp cậu lau nước mắt, nhưng mà hắn trước sau chỉ im lặng như vậy mà không hề hé răng nửa lời nào. Tiêu Dật kiễng chân hôn tới phía cần cổ của Trình Kiệt, đôi tay đưa tới muốn cởi ra cúc áo trên ngực hắn, cúc áo cởi tới đâu cậu sẽ hôn tới chỗ đó, cả người cậu luôn sát vào Trình Kiệt không hề có ý định rời ra. Cúc áo thứ hai của Trình Kiệt bị mở ra, hắn liền ngay lập tức ngăn chặn hành động kia của Tiêu Dật lại:

“Tiêu trưởng thôn, cậu là đang thương hại tôi có phải không?”

Tiêu Dật bật khóc, ai gọi cậu như thế nào cũng được nhưng mà riêng Trình Kiệt thì cậu chỉ muốn hắn gọi cậu là Tiểu Dật như lúc trước mà thôi. Tiêu Dật biết quá khó để Trình Kiệt chấp nhận chuyện này ngay lập tức, cậu vừa mới trở về liền nói yêu hắn như vậy ai mà tin được đây:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt xoay người đi tới phía ghế sô pha muốn ngồi xuống, Tiêu Dật nhanh chóng đi theo hắn, cậu từ phía sau lưng đưa tay ôm lấy eo hắn, đầu nhỏ cũng ghé sát vào tấm lưng rộng kia:

“Trình Kiệt, em xin lỗi. Anh không còn thích em như trước nữa cũng được, nhưng mà anh đừng đẩy em ra có được không, Trình Kiệt đừng ghét bỏ em có được không?”

Câu nói cuối cùng kia mang theo tia cầu xin đáng thương khiến cho hàng phòng thủ cuối cùng trong lòng Trình Kiệt cũng bị đổ vỡ, hắn quay lại phía sau cúi đầu hôn lên đôi môi của Tiêu Dật, tay của hắn giữ chặt lấy cần cổ của cậu, tay còn lại hấp tấp muốn mang cúc áo sơ mi của cậu mở ra. Tiêu Dật nhắm mắt, nước mắt vẫn luôn tuôn rơi nãy giờ không sao dừng lại được, Trình Kiệt cảm nhận được vị mặn kia ở bên khóe môi mình liền hơi dừng lại một chút khe khẽ nói một câu thế này:

“Tiểu Dật đừng khóc”

Đã rất lâu rồi Tiêu Dật không nghe thấy được hai tiếng Tiểu Dật từ trong miệng của Trình Kiệt, bây giờ nghe được rồi trong lòng cậu liền kích động, cậu đưa tay ôm lấy cần cổ của Trình Kiệt, Trình Kiệt thuận thế bế lấy cậu đi vào trong phòng ngủ.

Trình Kiệt một lần nữa vì Tiêu Dật mà buông xuống mọi nghi ngờ cảnh giác, hắn không muốn nghĩ quá nhiều nữa, hắn hiện tại chỉ muốn tin tưởng hoàn toàn vào lời nói kia của Tiêu Dật mà thôi. Trình Kiệt dùng chân đá cánh cửa phòng ngủ lại, rèm cửa màu tối trong phòng vẫn còn đang mở, từng tia nắng mùa thu chiếu vào bên trong làm sáng bừng một khoảng, Tiêu Dật nhắm mắt hắn tưởng chừng còn nhìn thấy được trên đôi lông mi kia của cậu vẫn còn đọng lại giọt nước mắt chưa kịp khô. Trình Kiệt cúi đầu hôn lên đôi mắt của Tiêu Dật, sau đó liền nhanh chóng mang quần dài trên người cậu cởi ra. Tiêu Dật hơi căng thẳng một chút, lúc trước là do cậu mượn rượu làm càn, bây giờ là chân chính tỉnh táo cùng Trình Kiệt phát sinh quan hệ sau 5 năm, mọi động tác hành động hiện tại của cậu bắt đầu có chút luống cuống không biết phải nên phối hợp sao với hắn. Trình Kiệt đè lên người Tiêu Dật, bàn tay hắn luồn vào trong quần lót của cậu sờ lấy hai mông cậu, Tiểu Kiệt Kiệt sớm đã muốn vì xúc cảm sung sướng kia mà dựng thẳng, hắn biết Tiêu Dật đang căng thẳng cho nên hắn không muốn để mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Trình Kiệt ngồi dậy, chậm rãi mang quần lót của cậu cởi ra, ánh sáng ngoài trời khiến cho Tiêu Dật nhìn thấy rõ ràng được thân thể mình đang phơi bày, ngay cả ánh mắt chứa đầy tình dục kia của Trình Kiệt cậu cũng đều nhìn thấy rõ:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt tách hai chân cậu ra, hắn gục đầu vào giữa đùi cậu, đầu lưỡi bắt đầu vươn ra liếm lấy nơi những nơi mẫn cảm đó. Tiêu Dật run rẩy, hai chân cũng muốn tách rộng ra, mông hơi đẩy lên một chút ham muốn Trình Kiệt chạm vào những nơi sâu hơn. Tiêu Dật cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ, nhưng cuối cùng vẫn phải bật ra tiếng kêu rên nho nhỏ đó:

“Ưm…”

Trình Kiệt mang đầu lưỡi tiến vào bên trong động nhỏ của cậu, Tiêu Dật nức nở một chút gọi tên của hắn:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt đưa lưỡi tiến càng sâu càng khiến cho Tiêu Dật run rẩy mất đi sức lực bấy nhiêu, Tiểu Dật Dật cảm giác giống như sắp nổ tung bức bách, cậu đành đưa tay xuống nắm lấy nó bắt đầu vuốt ve thật mạnh bạo. Trình Kiệt phát hiện ra hành động kia của Tiêu Dật thì dừng lại, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay của cậu kéo sang một bên không cho phép cậu tự thỏa mãn mình.

“Ưm… Trình Kiệt…”

Trình Kiệt bế Tiêu Dật ngồi ở trên đùi mình, quần áo trên người hắn vẫn còn nguyên vẹn nhưng Tiêu Dật hiện tại chỉ chỉ khoác một chiếc áo sơ mi ở trên người đã bị mở ra tất cả hàng cúc, phía dưới cậu trống không cho nên khi cậu ngồi ở trên đùi của Trình Kiệt cảm nhận được rất rõ ràng gậy lớn cứng nóng kia của hắn đang chọc ở mông của cậu. Tiêu Dật ôm lấy cần cổ của Trình Kiệt, khuôn miệng áp sát vành tai hắn thở dốc:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt xoa nắn cặp mông của Tiêu Dật nhưng lại không có ý định làm cái gì tiếp theo cả, thỉnh thoảng ngón tay thon dài của hắn sẽ cố tình đưa xuống trước cửa động của cậu khiêu khích một chút, mỗi lần như thế Tiêu Dật lại giật mình cứng người bật ra tiếng rên rỉ kiều mị cùng tiếng cầu xin tha thiết:

“Trình Kiệt… tiến vào… ân…”

Trình Kiệt liên tục kích thích nơi mẫn cảm của Tiêu Dật, hắn muốn nhân lúc này hỏi cậu một vài chuyện:

“Tiểu Dật, ở lại Bắc Kinh với anh có được không?”

Tiêu Dật thở dốc ưm a, mông nhỏ cũng bắt đầu không chịu yên phận mà ở trên đùi của Trình Kiệt ma sát thật mạnh vào nơi đó:

“Trình Kiệt… em sẽ ở với anh mà…”

Trình Kiệt giữ lấy eo của Tiêu Dật, cố định vật nhỏ nghịch ngợm này ở trong lòng, hắn hôn vào vành tai của cậu một cái:

“Sau này đừng rời xa anh nữa có được không?”

Tiêu Dật khẽ gật đầu:

“Được… em sẽ không rời xa anh nữa”

Trình Kiệt lại vuốt ve gốc đùi non mềm của Tiêu Dật, vuốt đến nơi có hai viên bi nhỏ đang ngày một lớn lên cứng rắn kia. Tiêu Dật khẽ lắc đầu mê loạn không thể chịu được sự khiêu khích này của Trình Kiệt:

“Trình Kiệt… em… anh đừng như vậy nữa”

Trình Kiệt thu tay lại rồi nhấc mông Tiêu Dật để cậu ngồi xuống giường:

“Vậy em giúp anh mở khóa quần đi”

Tiêu Dật đỏ mặt không biết vì xấu hổ hay là vì cậu bị dục vọng lấp kín, Tiêu Dật đưa tay mang cúc quần của Trình Kiệt mở ra, sau đó kéo khóa quần của hắn xuống, từ trong quần lót kia lấy ra Tiểu Kiệt Kiệt cứng nóng đến kinh người. Tiêu Dật nhìn Trình Kiệt, mắt thấy hắn không có ý định làm cái gì cả cho nên cậu liền e dè một hồi cầm lấy Tiểu Kiệt Kiệt kia chậm rãi xoa nắn:

“Trình Kiệt… anh giúp em có được không?”

Trình Kiệt nâng cằm Tiêu Dật lên một chút, đầu ngón tay đưa đến môi mỏng của cậu khẽ miết, kế đó hắn liền đút ngón tay trỏ vào trong miệng cậu, ngón tay kia ở trong khoang miệng cậu nghịch qua nghịch lại rất lâu, lâu đến mức nước miếng cũng phải chảy ra dính lại bên khóe miệng Tiêu Dật nhìn vô cùng dâm mỹ.

Trình Kiệt đẩy Tiêu Dật nằm ngửa xuống giường, thân thể mỏng manh nhỏ nhắn kia một lần nữa phơi bày trước mặt hắn, Tiêu Dật ánh mắt mê man đắm chìm trong dục vọng, Trình Kiệt đưa tay sờ hết toàn bộ mọi nơi trên da thịt của cậu, mỗi lần đầu ngón tay của hắn di chuyển đến đâu thì Tiêu Dật sẽ không ngừng bật ra tiếng rên rỉ bạo phát. Trình Kiệt nắm lấy cổ chân của Tiêu Dật, hắn cúi đầu hôn lên cổ chân cậu, hắn muốn vĩnh viễn giam giữ đôi chân này, nụ hôn đó sẽ giống như một lời nguyền khiến cho Tiêu Dật cho dù có ý định muốn đi đâu chăng nữa cũng phải tự động quay trở về với hắn.

“Tiểu Dật, nói em yêu anh đi”

Tiêu Dật nói, dùng cả sâu thẳm trái tim mình nói ra lời nói kia:

“Em yêu anh”

Trình Kiệt đã nghe thấy, hắn đang ngồi trên đùi cậu chuẩn bị đưa Tiểu Kiệt Kiệt tiến vào cậu:

“Nói em sẽ ở bên cạnh anh, không rời xa anh… vĩnh viễn!”

Tiêu Dật bắt đầu cảm nhận được sự trướng đau phía dưới, cậu nắm chặt lấy ga trải giường cố gắng nói thật rõ ràng:

“Em sẽ luôn bên cạnh anh, không rời xa anh… vĩnh viễn”

Trình Kiệt gỡ tay của Tiêu Dật ra khỏi ga trải giường, hắn đưa tay của mình luồn vào trong đầu ngón tay của Tiêu Dật, mười đầu ngón tay đan lấy nhau siết chặt không có ý định buông lỏng suốt cả một quá trình. Tiêu Dật đau quá, phía dưới giống như bị dày vò đến chết đi sống lại, thứ kia của Trình Kiệt chẳng khác nào một thanh sắt vừa rút ra khỏi lò nung hiện tại cứ điên cuồng ra vào trong nơi đó của cậu. Tiêu Dật bị đau không nhịn được nữa, cậu lắc đầu cố gắng cầu xin:

“Trình Kiệt… em đau quá”

Trình Kiệt quả thật chậm rãi lại một chút, Tiểu Dật Dật của cậu không ngừng ma sát vào vùng bụng rắn chắc của Trình Kiệt, vất vả lắm cậu mới có thể giải phóng được những thứ nặng trĩu kìm nén nãy giờ ra ngoài. Tiêu Dật hiện tại mới bắt đầu cảm thấy được phía dưới có khoái cảm đang được lấp đầy, tiếng nước dâm mỹ phát ra từ nơi đó khiến cho cả căn phòng ngập tràn thứ âm thanh ái muội. Tiêu Dật gương mặt đỏ bừng, trên dưới thân thể đều có dấu vết hoan ái rõ ràng, cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền hỏi Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, người tên Lâm Chí Huyền… anh…”

Trình Kiệt khàn giọng cắt ngang lời của Tiêu Dật:

“Cậu ta là tình nhân”

Tiêu Dật trái tim run rẩy, tuy rằng vị trí tình nhân kia chỉ là tạm thời mà thôi nhưng mà cậu không muốn chia sẻ Trình Kiệt với bất cứ ai cả, cậu chỉ muốn Trình Kiệt dành hết sự quan tâm cưng chiều cho cậu mà thôi. Tiêu Dật đưa hai tay lên chạm vào má của Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, anh hiện tại không cần tình nhân nữa rồi có phải không?”

Trình Kiệt không trả lời mà hôn lên đôi môi của Tiêu Dật, hắn đưa đầu lưỡi vào bên trong khoang miệng cậu, phía dưới bắt đầu di động thân thể điên cuồng, chiếc giường chắc chắn vững chãi như thế cũng vì sức lực kinh người kia của Trình Kiệt làm cho dung chuyển thỉnh thoảng còn phát ra tiếng kêu kẽo kẹt của gỗ. Tiêu Dật vốn muốn kêu la nhưng lại bị Trình Kiệt dùng miệng chặn lại, cậu chỉ còn biết cố gắng há miệng thật lớn để đón lấy không khí vào trong phổi, Tiêu Dật càng mở miệng lớn bao nhiêu thì Trình Kiệt càng có thể tùy ý dày vò khoang miệng kia của cậu bấy nhiêu, hắn cắn lấy đầu lưỡi cậu mút mạnh, hắn mang đầu lưỡi của mình tiến thật sâu vào trong cổ họng cậu, hắn điên cuồng càn quét, hắn say mê đắm chìm, hắn cuối cùng lại có được Tiêu Dật, hắn cuối cùng lại có cơ hội cùng hồ ly nhỏ này ở cùng một chỗ ân ái triền miên.

Vốn tưởng rằng Trình Kiệt sau khi bắn ra mọi tinh túy vào người Tiêu Dật sẽ dừng lại, nhưng mà hắn lại tiếp tục xoay người cầu lại, để cho cậu quỳ xuống giường, cặp mông căng vểnh nhấc lên cao. Tiêu Dật tuy rằng rất mệt mỏi nhưng cậu lại không muốn làm cho Trình Kiệt mất hứng, cậu muốn làm cho hắn cảm thấy thật sung sướng, muốn làm cho hắn không thể nào quên được cậu, muốn làm cho hắn chỉ cần cậu mà thôi.

“Trình Kiệt, trước đây anh nói trên đời này anh chỉ cần có em là đủ, em là tất cả của anh… bây giờ vị trí của em trong lòng anh còn được nguyên vẹn như vậy hay không?”

Trình Kiệt mang Tiểu Kiệt Kiệt cắm sâu vào bên trong động nhỏ của Tiêu Dật, Tiêu Dật nắm chặt hai tay vào ga trải giường nhẫn nhịn:

“Trình Kiệt, anh cho dù có dạy dỗ người khác như thế nào cũng vĩnh viễn không thể biến họ thành em được đâu. Em trở về rồi, em nhất định sẽ dùng tất cả những gì em có để đánh đổi cho anh một tình yêu hoàn mỹ nhất, em nhất định sẽ yêu em, bù đắp những tổn thương mà em đã gây ra cho anh”

Trình Kiệt nhíu mày đình chỉ động tác, Tiêu Dật vì sao lại biết chuyện hắn đào tạo người khác thành cậu. Tiêu Dật cảm nhận được người phía sau bị giật mình liền nói tiếp:

“Trình Kiệt, anh sau này có thể xóa đi toàn bộ đoạn ký ức 5 năm về trước hay không, từ chuyện lời nói năm ấy cho đến chuyện em đã kết hôn sinh con rồi. Em cũng sẽ không nhớ tới chuyện 5 năm trước đây nữa, cho dù anh có quen với bao nhiêu người tình, anh có cùng họ làm cái gì đi chăng nữa em cũng sẽ không tìm hiểu hay là suy nghĩ gì cả. Chúng ta cùng nhau bắt đầu lại được không, coi như chuyện 5 năm trước không hề tồn tại, chỉ cần nhắm mắt một cái liền cùng nhau quên đi”

Trình Kiệt điên loạn một lúc liền bắn ra ở trong mông của Tiêu Dật, lúc hắn thu Tiểu Kiệt Kiệt lại còn nhìn thấy thứ chất dịch trắng kia tràn ra sau mộng cậu, hình ảnh này vô cùng mê hoặc khiến cho thần trí của hắn lại bắt đầu rơi vào tình dục. Trình Kiệt để Tiêu Dật nằm thẳng người xuống, hắn nằm xuống kế bên cậu ôm lấy cậu vào trong lòng, ngón tay không yên phận ở sau mông cậu xoa xoa thứ chất dịch kia khắp da thịt sau mông. Tiêu Dật biết Trình Kiệt đang làm cái gì với mình nhưng mà cậu cứ mặc kệ, cậu thao thao bất tuyệt nằm trong lồng ngực hắn nhỏ giọng nỉ non:

“Trình Kiệt, chúng ta cùng nhau nuôi Kỷ Mặc có được không, mẹ của nó và em đã ly hôn rồi”

Tiêu Dật không muốn giải thích với Trình Kiệt quá nhiều chuyện trong quá khứ, cậu muốn hắn cùng cậu đều quên đoạn ký ức đau buồn kia. Tiêu Dật không nói cho Trình Kiệt biết tại sao cậu lại đột nhiên rời khỏi hắn, cũng không nói cho hắn biết vì sao cậu lại cùng Thẩm Tiểu Thúy kết hôn, những chuyện liên quan đến Tiêu Kỷ Mặc tất cả cậu đều không muốn nhắc tới nữa. Cậu muốn cậu và hắn cùng quên đi hết tất cả, cũng bắt đầu lại một cuộc sống mới, một cuộc sống chỉ có tình yêu hoàn mỹ của cậu và hắn mà thôi.

Trình Kiệt cũng không muốn hỏi Tiêu Dật thêm bất cứ điều gì cả, tuy rằng trong lòng hắn muốn hỏi cậu rất nhiều nhưng mà hắn quả thật muốn bắt đầu lại mọi thứ với cậu, hắn muốn cậu và hắn lại giống như trước đây cùng nhau vui vẻ. Trình Kiệt hôn vào trán của Tiêu Dật, vòng tay cũng siết chặt lấy eo của cậu hơn, hắn lên tiếng đáp ứng cậu:

“Được”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương