Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 137: Tiêu Dật không yên tâm

Trình Kiệt buổi chiều có một cuộc họp cho nên không thể ở nhà cùng với Tiêu Dật được, Tiêu Dật thì lại muốn theo Trình Kiệt đi làm bởi vì cậu sợ Trình Kiệt đến công ty sẽ gặp mặt Lâm Chí Huyền, cậu không muốn để cho hai người bọn họ có thời gian ở cùng với nhau, cậu sợ Lâm Chí Huyền sẽ cướp đi Trình Kiệt của cậu, thế cho nên lúc này bồn tắm lớn nhà Trình Kiệt đang có hai người cùng nhau tắm rửa. Tiêu Dật tựa lưng vào lồng ngực của Trình Kiệt, Trình Kiệt thuận thế đặt tay lên ngực cậu, nãy giờ vẫn luôn khẽ trêu đùa điểm nhỏ mẫn cảm kia. Tiêu Dật thỉnh thoảng nhịn không được phải nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt kéo xuống, nhưng mà chỉ được một lúc thôi ai đó lại vẫn như cũ không chịu yên phận:

“Trình Kiệt, Kỷ Mặc học ở đâu, buổi chiều hai chúng ta cùng đi đón nó nhé”

Trình Kiệt đang bận nghịch điểm nhỏ trước ngực của Tiêu Dật chỉ ừm một tiếng, Tiêu Dật nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt ý muốn hắn đừng làm loạn:

“Trình Kiệt, vài ngày nữa em sẽ trở về Thiên Tân, Kỷ Mặc đi lâu như vậy rồi khiến cho ba mẹ em rất lo lắng, nhưng mà anh yên tâm em sẽ quay trở lại ngay”

Trình Kiệt không nói gì cả, hắn không đồng ý cũng không từ chối, trong đôi mắt kia của hắn có một tia lo lắng, đầu ngón tay cũng gấp gáp trêu chọc điểm nhỏ ở trước ngực của Tiêu Dật:

“Trình Kiệt, đừng nghịch chỗ đó… rất không được a”

Trình Kiệt dừng lại động tác hắn đưa tay xuống dưới vùng bụng cậu bắt đầu vuốt ve, bụng dưới của Tiêu Dật cũng nhạy cảm không kém, Trình Kiệt xấu xa kia khẳng định là cố ý trêu chọc cậu. Tiêu Dật xoay người ngả vào vai của Trình Kiệt, cậu vòng tay ôm lấy eo hắn nhỏ giọng nỉ non:

“Trình Kiệt, tại sao anh có bệnh lại không nói cho em biết? Nếu như em biết thì em nhất định…”

Tiêu Dật nói đến đây liền dừng lại, cậu vừa rồi đã nói với Trình Kiệt rằng cùng nhau xóa đi chuyện quá khứ của 5 năm về trước rồi. Trình Kiệt cúi đầu nhìn xuống vật nhỏ trong lòng, bàn tay ôm lấy vai cậu khẽ vuốt ve dọc sống lưng:

“Sao em biết?”

Tiêu Dật ngẩng đầu hôn vào môi của Trình Kiệt, nụ hôn nhẹ nhàng phớt qua mang theo tia an ủi yêu thương:

“Là Tống Ngộ Phàm nói cho em, Trình Kiệt anh sau này không cần kích động nhé, anh yên tâm em luôn ở bên cạnh anh”

Trình Kiệt khàn giọng hỏi lại:

“Là thế sao?”

Tiêu Dật có một chút thất vọng trong lòng, cậu không nghĩ Trình Kiệt chỉ thờ ơ hỏi một câu như vậy, có lẽ cảm tình của hắn dành cho cậu không còn nguyên vẹn giống như lúc trước, cũng phải thôi bọn cậu đã xa cách nhau những 5 năm trời rồi mà. Tiêu Dật vẫn như vậy tựa người vào trong lòng Trình Kiệt, cậu nhắm mắt mặc kệ cho những đầu ngón tay xấu xa kia đang ở dưới mông cậu làm loạn, một chốc trong phòng tắm lại bật ra thanh âm rên rỉ kích tình.

“Trình Kiệt… sẽ không kịp giờ mất”

Tiêu Dật bị Trình Kiệt ép buộc làm thêm một lần nữa, nước trong bồn tắm cũng vì cử động điên cuồng làm cho bắn ra tung tóe, Trình Kiệt mang theo tiếng thở trầm khàn, ánh mắt không rõ tâm tư nhìn sâu vào trong đôi mắt của Tiêu Dật. Tiêu Dật nghĩ Trình Kiệt nhất định là nghĩ đến chuyện gì đó làm cho hắn kích động, thế cho nên cậu mới cảm thấy được có một con người khác trong hắn, vô cùng khác biệt. Tiêu Dật cố gắng trấn an Trình Kiệt, hai tay cậu đặt trên vai hắn:

“Trình Kiệt… ưm… em rất yêu anh”

Quả nhiên câu nói này rất có sức sát thương với Trình Kiệt, khi Tiêu Dật nói ra câu nói đó trong ánh mắt của hắn lóe lên tia ôn nhu, động tác cũng không còn điên cuồng như trước nữa. Tiêu Dật lại nỉ non nói tiếp:

“Em rất yêu anh… Trình Kiệt”

Chẳng ai có thể thay thế Tiêu Dật nói ra câu nói này với Trình Kiệt được, cũng ngoài Tiêu Dật ra chẳng ai có thể làm cho hắn dễ dàng phát bệnh như thế, đương nhiên cũng chẳng một ai có thể giúp hắn chữa trị căn bệnh này ngoại trừ Tiêu Dật. Tiêu Dật giống như một liều thuốc để duy trì mạng sống của Trình Kiệt, uống thuốc thường xuyên sẽ giúp hắn cảm thấy thoải mái, nhưng nếu dứt thuốc ra liền khiến cho hắn rơi vào đau đớn dày vò, Tiêu Dật là một thứ thuốc nguy hiểm của Trình Kiệt, nguy hiểm bởi vì hắn vĩnh viễn không thể cai được, vĩnh viễn không thể tìm ra được một thứ thuốc mới để thay thế, chỉ có thể cả đời gắn liền với cậu.

“Trình Kiệt… em sẽ luôn ở bên cạnh anh, dù cho có chuyện gì đi chăng nữa em cũng sẽ luôn bên cạnh anh… mãi mãi”

Lại một câu nói khiến cho Trình Kiệt bộc lộ điểm yếu của mình, hắn ôm chặt lấy Tiêu Dật, gương mặt vùi vào lồng ngực cậu, giọng nói mang theo tia gấp gáp lo lắng:

“Anh cần em, Tiểu Dật!”

Tiêu Dật cảm thấy Trình Kiệt thật đáng thương, nhưng tình yêu của cậu đối với hắn không xuất phát từ lòng thương hại, mà xuất phát từ sâu thẳm trái tim. Tiêu Dật trước đây rất ngại nói ra câu nói em yêu anh với Trình Kiệt, bởi vì khi đó cậu vẫn còn lo lắng rất nhiều điều, cậu sợ mình không thể thực hiện được tình yêu đó đối với hắn cho nên cậu không nói, cậu dành thời gian 5 năm trời để sống theo sự mong muốn của ba mẹ, có lẽ cho đến thời điểm hiện tại cậu cũng nên sống cho chính bản thân mình, sống cho cả Trình Kiệt nữa, Trình Kiệt và cậu thật sự đã chịu đựng quá nhiều thương tổn rồi.

“Trình Kiệt anh yên tâm, sẽ không ai có thể lại xen vào giữa chúng ta nữa”

Lúc hai người rời khỏi bồn tắm, Tiêu Dật hai chân run rẩy bước không vững, Trình Kiệt bế lấy cậu đi vào trong phòng ngủ, nhìn cậu một lượt cuối cùng nói:

“Hay là em ở nhà nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa anh sẽ trở về đưa em đi đón Kỷ Mặc”

Tiêu Dật lắc đầu, cậu nhất định phải theo Trình Kiệt đi làm cho bằng được bởi vì trực giác của cậu luôn thôi thúc cậu thực hiện điều này:

“Không, em muốn đi cùng anh”

Tiêu Dật không có mang quần áo theo, bộ quần áo duy nhất của cậu sớm đã bị Trình Kiệt làm cho tan tành từ lúc nãy, Trình Kiệt đặt giúp Tiêu Dật một bộ quần áo, cho nên khi quần áo chưa đến Tiêu Dật vẫn ngồi ở trên giường đắp chăn, cậu có thể nghỉ ngơi được một lúc, sau đó bất giác nhắm chặt hai mắt lại ngủ thiếp đi.

Khi quần áo tới Trình Kiệt phát hiện ra Tiêu Dật đã ngủ rồi, hắn không muốn đánh thức cậu cho nên đành cúi đầu hôn xuống môi cậu một cái rồi lặng lẽ đóng cửa lại rời đi. Hắn có rất nhiều chuyện cần phát giải quyết, hắn muốn sau khi Tiêu Dật ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không còn phải bận tâm bất cứ điều gì cả, dĩ nhiên chuyện trước mắt hắn cần giải quyết lúc này chính là Lâm Chí Huyền.

Tiêu Dật mơ một giấc mơ, trong giấc mơ cậu thấy Lâm Chí Huyền nắm tay Trình Kiệt rời đi, hai người bọn họ bỏ lại cậu ở sau bức tường băng vô cùng lạnh lẽo, cậu dùng sức phá vỡ bức tường băng kia nhưng không thể, hai tay cậu đỏ ửng đau nhức vì hơi lạnh, cậu gọi Trình Kiệt rất lớn, gọi rất nhiều, gọi nhiều đến mức ngay cả cổ họng cũng đau rát, gọi đến mức mất đi tiếng nói không thể phát ra bất cứ âm thanh nào nữa, gọi đến khi hơi thở mất ổn định, gọi đến khi cậu mở mắt choàng tỉnh sau cơn mê mới phát hiện mình đang ở trong căn phòng quen thuộc. Tiêu Dật cả người đầy mồ hôi, cậu vội vã tìm kiếm xung quanh không thấy Trình Kiệt đâu cả, lúc lấy điện thoại mở lên nhìn phát hiện ra đã gần 4 giờ chiều rồi, Tiêu Dật lật chăn gấp gáp lấy quần áo gấp gọn gàng ở dưới cuối giường mặc lên người rồi rời đi. Tiêu Dật biết vừa rồi chỉ là một giấc mơ mà thôi, nhưng mà cậu vẫn muốn gấp gáp chạy đi tìm Trình Kiệt, cậu muốn chắc chắn rằng mình luôn được nhìn thấy hắn, muốn chắc chắn rằng không ai có thể nhân lúc cậu không để ý mà cướp mất hắn đi.

Tiêu Dật vừa muốn chạy ra khỏi nhà thì Đại Nhân ở phía sau liền sủa lớn vài tiếng, cậu quay lại nhìn thấy nó đang đứng ở dưới chân dùng ánh mắt đáng thương nhìn cậu, phòng khách có lẽ đã được Trình Kiệt dọn dẹp lại, mấy mảnh đổ vỡ bừa bộn vừa rồi đã không còn, Tiêu Dật nhìn Đại Nhân một chút cuối cùng liền cúi người bế lấy nó mang đi theo cùng. Lúc Tiêu Dật tới Trình thị, nữ tiếp tân ở dưới sảnh không cho cậu vào bên trong, cô ấy nói nếu như không có hẹn trước với Trình Kiệt thì sẽ không được vào, Tiêu Dật có giải thích chỉ cần nói với hắn cậu là Tiêu Dật thì hắn nhất định sẽ để cậu vào, nhưng mà nữ tiếp tân kia vẫn rất cứng rắn lắc đầu xin lỗi. Tiêu Dật gọi điện cho Trình Kiệt nhưng đều trong trạng thái tắt máy, cậu bắt đầu lo lắng đúng lúc này ở phía sau có một giọng nữ gọi cậu:

“Tiêu Dật”

Tiêu Dật xoay đầu lại phát hiện ra cô gái kia là Tiểu Khiết, Tiêu Dật có một chút lúng túng nhưng sau đó liền đi tới phía cô ấy:

“Tôi muốn lên gặp Trình Kiệt cô có thể giúp tôi được không?”

Tiểu Khiết nhìn Tiêu Dật một lúc cuối cùng cũng gật đầu nói với nữ tiếp tân kia vài câu rồi hai người chậm rãi bước vào trong thang máy đi lên tầng 49.

“Tiêu Dật, thời gian qua cậu đi đâu vậy?” Tiểu Khiết hỏi

Tiêu Dật cúi đầu vuốt ve đám lông mượt trên đầu Đại Nhân im lặng không nói, Tiểu Khiết không thấy Tiêu Dật trả lời mình lại nói tiếp:

“Thời điểm 5 năm về trước công ty suýt chút nữa là phá sản rồi, Trình tổng khi ấy đột nhiên bị bệnh phải sang Nhật Bản điều trị một năm, nếu như không phải có Sử tổng đứng ra lo liệu đảm bảo với tất cả các cổ đông trong công ty thì họ đã đồng loạt rút vốn đầu tư, chuyện đó có phải là liên quan đến cậu hay không?”

Tiêu Dật giật mình, cậu không nghĩ tới Trình Kiệt lại phải mất một năm để điều trị, cũng không biết sự nghiệp của hắn cũng suýt chút nữa vì cậu mà bị hủy hoại, Tiêu Dật lúc này đây chẳng biết nên nói gì mới phải:

“Tiểu Khiết, chúng tôi có một chút hiểu lầm nhưng đã giải quyết ổn thỏa hết rồi”

Tiểu Khiết đột nhiên rơi vào trầm mặc, nghĩ một lúc cô ấy mới nói:

“Trình tổng rất đáng thương, anh ta luôn tìm kiếm những người có ngoại hình giống cậu, sau đó lại dạy bọn họ có những hành động cử chỉ giống như cậu, anh ta cứ như thế trong suốt 4 năm rồi”

Tiểu Khiết có việc phải xuống phòng nhân sự cho nên cô ấy chỉ đi đến tầng thứ 20 liền dừng lại, một mình Tiêu Dật ở trong thang máy im lặng lên đến tầng thứ 49. Tiêu Dật không nghĩ khi mình rời đi Trình Kiệt lại xảy ra nhiều chuyện như thế, nếu như không phải người khác nói cho cậu biết thì cậu vĩnh viễn sẽ không hề phát giác ra được, Tiêu Dật đẩy cánh cửa phòng làm việc của Trình Kiệt ra, trong phòng không có Trình Kiệt mà chỉ có một người thanh niên đang ngồi trên ghế giám đốc của hắn, Tiêu Dật giật mình một chút, cậu thanh niên kia cũng giật mình nhìn thẳng về phía cậu.

Lâm Chí Huyền biết Đại Nhân, đó chính là con chó nuôi ở nhà của Trình Kiệt, hiện tại trên tay của Tiêu Dật lại có nó cho nên cậu tránh không được có điểm khẩn trương, trái tim cũng như thắt lại. Lâm Chí Huyền cố gắng thật bình tĩnh, cố gắng loại bỏ những hình ảnh buổi tối hôm cùng Trình Kiệt đi tiệc mừng công, cố gắng làm như không có chuyện gì mà mỉm cười chào hỏi Tiêu Dật trước:

“Là anh sao? Trình Kiệt đang bận họp”

Tiêu Dật đóng cửa lại, cậu hiện tại rất khó chịu, tuy rằng cậu biết Lâm Chí Huyền chỉ là người mà Trình Kiệt tìm tới để thay thế cậu trong quãng thời gian trước mà thôi, nhưng mà cậu ta tùy tiện vào trong căn phòng này, tùy tiện ngồi lên vị trí quan trọng kia, trong lòng cậu lại bắt đầu trào lên xúc cảm không vui:

“Tôi biết”

Lâm Chí Huyền thấy Tiêu Dật ngồi ở trên ghế sô pha vẫn không có ý định đứng dậy:

“Anh đến có chuyện gì không?”

Tiêu Dật nhẹ giọng hỏi:

“Cậu là thực tập sinh hả?”

Lâm Chí Huyền gật đầu ừ một tiếng, Tiêu Dật lại hỏi:

“Vậy sao cậu lại không ở phòng tập?”

Lâm Chí Huyền khe khẽ đáp:

“Trình Kiệt nói nếu như tôi không thích tập có thể lên đây tìm anh ấy”

Tiêu Dật đặt Đại Nhân ngồi xuống bên cạnh mình, cậu đưa tay vuốt ve đám lông mềm mượt của nó: “Thế hả…” Tiêu Dật nói đến đây liền ngẩng đầu lên quan sát Lâm Chí Huyền, sau đó cậu đưa tay chỉ lên nốt ruồi của mình:

“Lúc trước gặp cậu hình như tôi nhớ là không có”

Lâm Chí Huyền bị đánh trúng điểm yếu liền xoay ghế ngồi nghiêng sang một bên, cậu xấu hổ vì Tiêu Dật nhận ra được điểm này:

“Anh để ý nhiều như vậy làm gì…”

Lâm Chí Huyền còn chưa nói xong thì Tiêu Dật đã trực tiếp cắt ngang lời nói đó rồi:

“Bởi vì tôi rất có ấn tượng với cậu, lần đầu gặp cậu đã phát hiện ra cậu có rất nhiều điểm giống tôi rồi, lúc đó tôi còn tưởng có ai đó nói cho cậu toàn bộ những đặc điểm, thói quen của tôi để cho cậu diễn lại”

Lâm Chí Huyền nắm chặt hai tay cố gắng kìm nén sự run rẩy vì tức giận:

“Tôi vốn dĩ như vậy, cho nên Trình Kiệt mới cùng tôi ở một chỗ”

Tiêu Dật nhíu mày, nghe câu nói cuối cùng kia vô cùng khó chịu, cậu đã nói cậu không muốn chia sẻ Trình Kiệt với bất cứ một ai khác. Tiêu Dật im lặng không muốn nói chuyện với Lâm Chí Huyền nữa, cậu tự hứa với bản thân rằng cậu không muốn tìm hiểu bất cứ những chuyện liên quan đến Trình Kiệt 5 năm về trước, mặc kệ hắn đã quen biết ai, cùng ai xảy ra chuyện gì cậu đều không muốn biết. Có điều Lâm Chí Huyền lại tưởng Tiêu Dật đang đuối lý cho nên vẫn không quên cơ hội công kích:

“Trình Kiệt có lẽ phải họp rất lâu, nếu như anh có chuyện gì cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ nói lại cho anh ấy”

Tiêu Dật hít một hơi thật sâu:

“Vậy làm phiền cậu nói với anh ấy giúp tôi rằng, lát nữa họp xong quay trở về đưa tôi đi mua một vài vật dụng cá nhân”

Lâm Chí Huyền chầm chậm đáp lại:

“Anh ấy nói lát nữa đưa tôi đi ăn tối, cho nên chuyện này anh tự mình lo liệu thì hơn”

Tiêu Dật đứng dậy không muốn cùng Lâm Chí Huyền nhiều lời nữa, cậu không có thời gian cùng cậu ta ở đây tự mình bực tức, lúc Tiêu Dật mở cửa ra liền nhìn thấy Trình Kiệt đang đứng bên ngoài, có lẽ hắn vừa mới họp xong. Trình Kiệt có điểm bất ngờ, hắn nhanh chóng đưa tay tính ôm lấy cậu nhưng bị cậu lùi lại né tránh:

“Tiểu Dật?”

Trình Kiệt lúc này phát hiện ra trong phòng làm việc của hắn còn có thêm một người nữa, chẳng trách Tiêu Dật lại đột nhiên phản ứng bực tức như vậy. Lâm Chí Huyền thấy Trình Kiệt nhìn thẳng về phía mình liền hoảng sợ đứng bật dậy:

“Trình Kiệt…”

Lâm Chí Huyền còn chưa kịp nói xong thì Trình Kiệt đã trực tiếp cắt ngang lời cậu nói rồi:

“Cậu đi ra ngoài đi”

Lân Chí Huyền vốn định lên tiếng nói cái gì đó thì Trình Kiệt đã cho cậu một ánh nhìn cảnh cáo, Lâm Chí Huyền theo đó liền giật mình cụp mắt bước ra khỏi phòng. Lâm Chí Huyền đi rồi Trình Kiệt liền hạ giọng hỏi Tiêu Dật:

“Tiểu Dật không phải nói em ở nhà nghỉ ngơi một chút đi sao, anh còn đang định trở về đưa em đi đón Kỷ Mặc”

Tiêu Dật xoay người ôm theo Đại Nhân đi về phía ghế sô pha ngồi xuống, cậu im lặng không lên tiếng, Trình Kiệt bước tới ngồi xuống bên cạnh Tiêu Dật dịu giọng giải thích:

“Tiểu Dật, sau này anh sẽ không để cậu ta vào đây nữa, sau này anh cũng sẽ không nói chuyện với cậu ta”

Tiêu Dật liếc nhìn Trình Kiệt, cậu nhìn hắn thật lâu cuối cùng liền thở nhẹ một hơi nói thế này:

“Trình Kiệt, anh có thể nói chuyện với ai cũng đều được cả, nhưng mà trong trái tim anh chỉ có thể có một mình em mà thôi, có được không?”.

Trình Kiệt gật đầu vòng tay qua ôm lấy Tiêu Dật vào trong lòng, cảm giác này thật là tốt, Trình Kiệt đã lâu lắm rồi không có được sự vui vẻ hạnh phúc đó, có lẽ trên đời này chỉ có một mình Tiêu Dật mới có thể làm cho hắn cảm nhận được tư vị của hạnh phúc mà thôi.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương