Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 139: Trong mắt anh chỉ có em

Sau khi ăn cơm xong Trình Kiệt liền đưa Tiêu Dật và Tiêu Kỷ Mặc tới trung tâm mua sắm mua cho hai người quần áo cùng một vài thứ vật dụng cá nhân, Tiêu Dật biết Trình Kiệt có rất nhiều tiền, số tiền hắn bỏ ra hôm nay chỉ là một số rất nhỏ mà thôi nhưng mà cậu vẫn không được thoải mái cho lắm, cậu không muốn tiêu quá nhiều tiền của Trình Kiệt nhất là khi hắn còn mua luôn cả đồ cho Tiêu Kỷ Mặc nữa. Trình Kiệt có lẽ phát hiện ra tâm tư kia của Tiêu Dật chính vì thế hắn liền nhân lúc Tiêu Kỷ Mặc đang say sưa chọn mấy món đồ chơi trong cửa hàng liền nói với cậu:

“Tiểu Dật, tiêu tiền cho em anh một chút cũng không đau lòng đâu”

Tiêu Dật vốn đã biết Trình Kiệt sẽ không để tâm đến số tiền kia, cũng biết luôn nếu như cậu có nói với hắn hắn cũng sẽ bỏ ngoài tai, chính vì thế lúc này cậu chỉ còn biết thở dài một hơi nói với hắn một tiếng cám ơn:

“Cám ơn anh”

Trình Kiệt nhận ra từ sau khi gặp lại Tiêu Dật cậu rất hay nói ra hai từ này, hắn không muốn cậu cứ khách sáo như vậy, hắn muốn hai người luôn thoải mái như trước đây:

“Sau này không nên nói như vậy, chi bằng nói em yêu anh đi”

Tiêu Dật im lặng không nói, cậu lúc nào cũng hướng Trình Kiệt nói tiếng cám ơn chính là cậu nhận ra được người đàn ông này quá tốt với cậu, quá dung túng bao che mọi lỗi lầm của cậu, mà cậu cho dù có biết là hắn tốt cũng lại không biết làm thế nào để báo đáp hắn, cho dù có dành hết cả tình yêu để yêu thương hắn cậu vẫn cảm thấy còn chưa đủ.

Tiêu Kỷ Mặc thích một chiếc xe ô tô điện dùng cho trẻ con lái, cậu cứ đứng nhìn mãi chiếc xe JEEP màu đỏ đó nhưng lại không dám lên tiếng đòi hỏi, có một đứa nhỏ cỡ tuổi cậu còn nói với ba mẹ đứa nhỏ đó cho ngồi lên xe thử, Tiêu Kỷ Mặc cũng muốn ngồi thử nhưng lại nghĩ chiếc xe đó rất đắt tiền cho nên chỉ đứng nhìn mà thôi.

“Tiên sinh, chiếc xe này là xe điện JEEP đời mới nhất, điện năng lại tiết kiệm rất an toàn cho bé” Một nữ nhân viên bán hàng điềm đạm ở bên cạnh giới thiệu sản phẩm với ba mẹ đứa nhỏ kia

Gia đình này nhìn qua chỉ là một gia đình tầm trung, khả năng mua chiếc xe này là có nhưng lại không thể nào bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua đồ chơi cho con trai mình được, thế cho nên người mẹ kia liền trực tiếp xua tay ý nói cô sẽ không mua:

“Tiểu Đường, chúng ta đi thôi”

Đứa nhỏ kia xụ mặt không có ý định đứng dậy:

“Nhưng mà con rất thích chiếc xe này, mẹ cho con đi”

Mẹ đứa nhỏ kia cứng rắn liếc nhìn:

“Mau đi thôi Tiểu Đường, lát nữa qua kia mẹ sẽ mua cho con chiếc ô tô nhỏ có điều khiển từ xa”

Tiêu Kỷ Mặc này giờ đứng quan sát hết mọi chuyện, lúc này Tiêu Dật ở phía sau liền lớn tiếng gọi cậu:

“Khỉ con, mau đi thôi”

Tiêu Kỷ Mặc đáp một tiếng rồi nuối tiếc nhìn chiếc xe điện kia một lượt mới chạy về phía Tiêu Dật. Tiêu Kỷ Mặc đi đến một quán kem nhỏ trong trung tâm thương mại, khi Tiêu Dật đang đứng chọn kem thì cậu liền kéo lấy tay Tiêu Dật nhăn nhó nói:

“Ba ơi, con muốn đi tè”

Tiêu Dật cúi đầu nhìn Tiêu Kỷ Mặc, cậu định đưa nó đi vào nhà vệ sinh thì Trình Kiệt ở bên cạnh đã lên tiếng nói để hắn giúp Tiêu Kỷ Mặc. Tiêu Dật nghĩ muốn cho Trình Kiệt và Tiêu Kỷ Mặc có khoảng thời gian với nhau cho nên bất chấp ánh mắt ánh mắt không nguyện ý kia của Tiêu Kỷ Mặc đã gật đầu đồng ý. Trình Kiệt dắt tay Tiêu Kỷ Mặc đi vào nhà vệ sinh, Tiêu Kỷ Mặc không dám nói chuyện với Trình Kiệt một phần vì cảm giác hắn rất khó gần, một phần vì cảm giác hắn không muốn nói chuyện với cậu. Lúc Trình Kiệt giúp Tiêu Kỷ Mặc cởi quần rồi nhấc lên bồn cầu ngồi, hắn lúc này mới lên tiếng hỏi cậu:

“Có phải cháu thích chiếc xe điện kia hay không?”

Tiêu Kỷ Mặc ngẩng đầu a một tiếng, Trình Kiệt lại tiếp lời:

“Chú sẽ mua cho cháu”

Tiêu Kỷ Mặc nghe vậy hai mắt liền mở lớn sáng bừng lên, sau đó cậu giống như nghĩ ra điều gì đó liền do dự:

“Nhưng mà ba của cháu sẽ không đồng ý đâu”

Trình Kiệt giúp Tiêu Kỷ Mặc mặc lại quần:

“Yên tâm chuyện này chú sẽ giải quyết ổn thỏa, nhưng mà chú có một điều kiện”

Tiêu Kỷ Mặc liếc nhìn Trình Kiệt trong lòng thầm nghĩ người này lúc nào cũng đều đưa ra điều kiện với cậu cả:

“Là điều kiện gì ạ?”

Trình Kiệt hạ giọng:

“Ngày mai cháu cùng ba cháu sẽ trở về Thiên Tân, chú sẽ viết cho cháu số điện thoại của chú, nếu như ba cháu có ý định không quay về đây nữa thì cháu phải gọi báo ngay cho chú”

Tiêu Kỷ Mặc la lớn một tiếng:

“Ngày mai cháu cùng ba sẽ về nhà sao?”

Trình Kiệt nhíu mày trầm giọng nhắc nhở:

“Không phải nhà mà là về quê, nhà của cháu là ở số 27 đường Z Bắc Kinh cháu quên rồi sao”

Tiêu Kỷ Mặc bắt gặp ánh mắt đáng sợ kia của Trình Kiệt liền cúi đầu xuống dạ một tiếng.

Lúc Tiêu Dật thấy Trình Kiệt dắt Tiêu Kỷ Mặc ra trên mặt đứa nhỏ kia còn có nụ cười vui vẻ, nhưng mà người nào đó vẫn như vậy duy trì bộ mặt bình thản không có biểu hiện quá nhiều cảm xúc. Tiêu Dật rất thích quan sát nhất cử nhất động trên gương mặt cùng biểu hiện của Trình Kiệt và Tiêu Kỷ Mặc khi ở cạnh nhau, thật ra cho dù Trình Kiệt có vui hay buồn đi chăng nữa thì trước mặt người ngoài hắn cũng không để lộ, ngược lại Tiểu Kỷ Mặc chỉ là một đứa nhỏ mà thôi cho nên tâm trạng của nó Tiêu Dật rất dễ dàng có thể nhận ra được.

Tiêu Dật mang ly kem sô cô la đưa đến trước mặt Tiêu Kỷ Mặc hỏi:

“Khỉ con, có chuyện vui sao?”

Tiêu Kỷ Mặc gật đầu nhanh nhẹn đáp:

“Chú ấy mua cho con một chiếc xe”

Tiêu Dật vốn tưởng rằng Trình Kiệt mua cho Tiêu Kỷ mặc một chiếc xe đồ chơi nhỏ mà thôi cho nên cũng không có để ý đến nhiều:

“Là thế hả?”

Lúc Tiêu Dật trở về nhà mới biết được chiếc xe mà Trình Kiệt mua cho Tiêu Kỷ Mặc không chỉ đơn thuần là chiếc xe đồ chơi nhỏ mà đây là chiếc xe điện rất lớn, Tiêu Dật nhìn chằm chằm chiếc xe kia rồi lại quay sang nhìn Trình Kiệt trợn lớn hai mắt cảnh cáo, cuối cùng một lớn một nhỏ tự động bỏ Tiêu Dật đang không vui vẻ kia đi vào trong nhà.

Buổi tối ngày hôm ấy Tiêu Kỷ Mặc một mực muốn ngủ cùng Tiêu Dật, Trình Kiệt đương nhiên cũng không thể làm gì cả chỉ còn biết bực bội vào phòng mình ngủ. Nửa đêm hắn cảm nhận được có một bàn tay đang từ phía sau lưng vòng lên trước ngực hắn, Trình Kiệt vừa mới xoay lưng lại liền bị ai đó nhanh chóng lật người nằm đè lên.

Trình Kiệt nhận ra một vấn đề chính là vị nào đó kia hình như đã cởi hết đồ rồi, hắn đi ngủ có thói quen không mặc đồ thế cho nên bụng hắn hiện tại cảm nhận rõ ràng được cây gậy nóng cứng kia đang chĩa thẳng tới. Tiêu Dật chẳng hiểu sao lại nhiệt tình khác thường như thế, hắn có hơi đẩy cậu ra một chút thì cậu lại tiến sát hơn, cậu cúi đầu hôn lên ngực hắn, tiếng hôn kia còn rõ ràng ở trong khoảng không gian tĩnh mịch này:

“Trình Kiệt… có yêu em không…”

Tiêu Dật vẫn luôn để ý đến việc này bởi vì từ khi cậu và Trình Kiệt gặp lại nhau hắn chưa nói rằng hắn yêu cậu, cậu bây giờ muốn nghe thấy hắn nói hắn yêu cậu. Trình Kiệt đặt tay trên mái tóc của Tiêu Dật, đèn điện trong phòng tuy đã tắt nhưng ánh trăng bên ngoài vẫn có thể cho hắn nhìn thấy được lờ mờ hình ảnh của Tiêu Dật, hắn khàn giọng nặng nề đáp:

“Có!”

Tiêu Dật hôn xuống vùng bụng của Trình Kiệt:

“Nói yêu em đi… có được không?”

Trình Kiệt muốn Tiêu Dật dùng miệng ngậm lấy Tiểu Kiệt Kiệt đang bị người nào đó trêu đùa kia:

“Yêu em”

Tiêu Dật biến mất ở trong chăn, Trình Kiệt bắt đầu cảm thấy thoải mái lúc đưa mắt xuống nhìn phát hiện ra chăn ở phía dưới nổi lên một đoạn nhưng lại không thấy Tiêu Dật đâu cả. Hắn nghe thấy tiếng nước từ trong miệng cùng tiếng ưm ưm của Tiêu Dật, cảm nhận được Tiểu Kiệt Kiệt đang được khuôn miệng nhỏ nhắn không ngừng hút lấy, vô cùng sung sướng.

Lý do Tiêu Dật đột nhiên lại mãnh liệt chạy sang phòng Trình Kiệt thế này chính là vừa mới rồi cậu vô tình thấy trong túi áo của Tiêu Kỷ Mặc có một mảnh giấy, trên đó ghi một dãy số vừa nhìn qua liền biết là số của Trình Kiệt, hơn nữa chữ viết này chính xác là chữ của hắn, có lẽ Trình Kiệt trong lòng không yên tâm cho nên mới muốn Tiêu Kỷ Mặc thay hắn giám sát cậu. Tiêu Dật phát hiện ra chuyện này không những không tức giận mà ngược lại còn quan tâm Trình Kiệt nhiều hơn, cậu biết mình đã để lại vết thương sâu trong lòng của Trình Kiệt cho đến thời gian dài như thế trôi đi qua vẫn không thể nào xóa nhòa được.

Trình Kiệt định ngồi dậy chiếm thế chủ động nhưng lại bị Tiêu Dật nhanh chóng cản lại, cậu ngồi trên đùi của Trình Kiệt, hai tay giữ lấy ngực hắn ấn xuống, giọng nói gợi tình giống như một con mèo nhỏ:

“Trình Kiệt đừng động…”

Tiêu Dật tự động lấy gel bôi trơn từ trong ngăn kéo tủ xoa lên cây gậy lớn kia của Trình Kiệt, sau đó lại tự mình xoa vào phía dưới động nhỏ của cậu. Tiêu Dật trước là dùng mông mình trượt qua trượt lại ma sát Tiểu Kiệt Kiệt một chút, vừa làm vừa nỉ non với hắn:

“Trình Kiệt sau này không cần phải vì em mà kích động nữa… bởi vì cho dù có thể nào đi chăng nữa em cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh”

Tiêu Dật biết Trình Kiệt sợ nhất chính là cậu rời khỏi hắn, cho nên cậu mới không ngừng nói câu nói kia để trấn an hắn, tuy rằng cậu không biết có hiệu quả hay không nhưng mà cậu nghĩ cũng chỉ có cách đó mà thôi. Tiêu Dật nâng mông cầm lấy Tiểu Kiệt Kiệt rồi từ từ ngồi xuống, tuy rằng cả ngày hôm nay cậu cùng Trình Kiệt cùng nhau làm rất nhiều lần nhưng cho đến thời điểm hiện tại nơi đó của cậu vẫn như trước rất khó thích nghi với cây gậy lớn kia của hắn:

“Ưm… ân… Trình Kiệt…”

Tiêu Dật rất ít khi chủ động nhưng mỗi lần chủ động lại khiến cho Trình Kiệt phải mở mang tầm mắt, ví như hiện tại người nào đó vô cùng uyển chuyển ở trên người hắn động thân, mỗi lần di động còn kèm theo tiếng kêu rên rỉ làm cho hắn ngứa ngáy nhộn nhạo. Thể lực của Tiêu Dật so với Trình Kiệt căn bản là không đáng nói, mới chỉ một chút thôi đã mệt mỏi muốn nằm gục xuống trên ngực hắn, cậu vẫn là thích Trình Kiệt giúp mình sẽ thoải mái hơn. Trình Kiệt vẫn để Tiêu Dật nằm ở trên người mình, hắn đưa tay xuống phía dưới đỡ lấy mông cậu đẩy lên đẩy xuống, Tiêu Dật chỉ việc thả lỏng tùy ý cho ai kia thao túng:

“Trình Kiệt… trong lúc em đi anh không được… động lòng với cậu ấy”

Tiêu Dật luôn coi Lâm Chí Huyền là người cần phải cảnh giác, dù sao cậu ta quả thật có điểm rất giống cậu, từ ngoại hình cho đến cử chỉ tất cả đều rất giống, cậu sợ Trình Kiệt và Lâm Chí Huyền lúc trước đã từng quen nhau cho nên Trình Kiệt ít nhiều cũng vẫn có cảm giác với cậu ta.

“Trình Kiệt... anh có thấy em là một người ích kỷ hay không?”

Đến ngay cả chính bản thân của Tiêu Dật cũng nghĩ cậu là một người ích kỷ, khi cậu rời đi đến một chút cũng không chịu suy nghĩ thật kỹ cho Trình Kiệt, đến bây giờ cậu trở lại rồi, nhìn thấy Trình Kiệt ở bên người khác cậu lại không cam lòng, Lâm Chí Huyền có lẽ rất đáng thương bởi vì cậu biết cậu ta cũng yêu thương Trình Kiệt, cậu có thể nhìn ra được ánh mắt của cậu ta khi cậu nhắc đến Trình Kiệt, vô cùng lo lắng, vô cùng cảnh giác với cậu cũng giống như là ánh mắt của cậu khi nhìn cậu ta vậy.

“Trình Kiệt… nhưng mà em thật sự yêu anh”

Trình Kiệt là một người vô tâm, hắn ngoài Tiêu Dật ra sẽ không quan tâm đến bất cứ ai khác cả, đối với Lâm Chí Huyền có lẽ rằng cậu ta giống với Tiêu Dật cho nên hắn mới muốn cùng cậu ta ở chung một chỗ một thời gian, hay nói hẳn ra Lâm Chí Huyền chính là thế thân, đến bây giờ Tiêu Dật trở về rồi cho dù hắn có áy náy đến mấy cũng không thể mặc kệ Tiêu Dật để tiếp tục ở cạnh cậu ta nữa:

“Tiểu Dật… anh cũng yêu em”

Ánh trăng trên cao xuyên qua từng kẽ lá của giàn hoa tử đằng chiếu đến đường cong từ sống lưng đến cặp mông của Tiêu Dật, chăn đệm màu xám nhàu nát, trên chiếc giường có hai người quấn quít lấy nhau, thỉnh thoảng không gian tĩnh lặng lại truyền ra tiếng nức nở gợi tình cùng tiếng da thịt va chạm mãnh liệt.

Tiêu Dật cảm giác sâu bên trong động nhỏ của cậu chứa rất nhiều tinh dịch của Trình Kiệt vô cùng khó chịu, biểu hiện cho việc suốt cả buổi tối ngày hôm ấy hai người bọn cậu đã làm không biết bao nhiêu lần. Trình Kiệt nghiêng người ôm Tiêu Dật vào trong lòng, bàn tay tìm đến vị trí hai bên mông vểnh của Tiêu Dật mà hắn yêu thích nhất kia xoa bóp nhào nặn, xoa một chút từ trong động nhỏ đó sẽ lại chảy ra một chút dịch trắng:

“Trình Kiệt, em muốn đi tắm”

Trình Kiệt vẫn cố tình nhào nặn hai bên mông của Tiêu Dật, càng xoa bóp lại càng dùng sức mạnh hơn một chút:

“Đêm rồi, đi tắm sẽ bị cảm lạnh đó”

Tiêu Dật dụi đầu vào trong lồng ngực của Trình Kiệt khe khẽ nói:

“Nhưng bên dưới đó chứa rất nhiều… của anh…”

Trình Kiệt nghiêng người bật đèn ngủ lên:

“Vậy anh giúp em lau qua một chút, sáng mai rồi tắm”

Bởi vì vừa trải qua một hồi vật lộn cho nên chăn cơ bản đã bị bỏ quên xuống cuối giường, khi ánh điện vừa được mở lên Trình Kiệt có thể nhìn thấy rõ ràng thân thể ngập tràn vết tích hoan ái mà hắn để lại trên người Tiêu Dật, hai bên bắp đùi cùng vùng bụng vẫn còn loang lổ dịch trắng khả nghi không biết là của ai.

Tiêu Dật có một chút mất tự nhiên, cậu muốn mang chăn lên đắp nhưng nó lại ở quá xa thế cho nên chỉ còn biết kéo lấy gối của Trình Kiệt che lên mặt của mình:

“Trình Kiệt… đã thấy chuyện tốt anh làm hay chưa, chỉ lau thôi làm sao mà được, em muốn đi tắm”

Trình Kiệt cũng biết thân thể kia căn bản sẽ lau không được sạch, hơn nữa lấy thói quen ưa sạch sẽ kia của hồ ly nhỏ nhà hắn nhất định sẽ không ngủ được nếu như không được đi tắm. Trình Kiệt buồn cười bước xuống giường đi vào trong phòng tắm chuẩn bị nước, Tiêu Dật vẫn nằm ở trên giường lén lén lấy khăn giấy lau qua loa một chút nhưng mà người mới chỉ vừa cử động một chút thôi phía dưới động nhỏ kia lại vô cùng phối hợp chảy ra thứ nước ấm nóng, Tiêu Dật cứng người thầm oán trách không biết Trình Kiệt vì sao lại nhiều thứ đó như vậy.

Trình Kiệt trở lại giường, trước tiên là đưa tay xoa xoa mông của Tiêu Dật một chút mới chịu, Tiêu Dật thấy nếu mình còn không lên tiếng thì kẻ nào đó sẽ không chịu dừng lại đâu:

“Đừng có sờ nữa, anh đúng là không biết xấu hổ mà”

Trình Kiệt cúi người bế Tiêu Dật vào trong phòng tắm, hắn chỉ vừa mới bước được ba bước liền có một giọt nước rơi xuống bàn chân hắn, Tiêu Dật có lẽ cũng biết được điều này liền xấu hổ đỏ bừng cả mặt lên, Trình Kiệt cố gắng nhịn cười nhưng mỗi bước chân mà hắn đi lại bị rơi xuống rất nhiều giọt nước nhỏ, Tiêu Dật cuối cùng không chịu được nữa liền nhéo vào ngực hắn một cái:

“Tại sao anh lại nhiều như thế hả”

Trình Kiệt đáp lại một câu thế này:

“Sao lại nói anh, là do nơi đó của em quá chặt nên mới giữ lại mà không chịu thoát ra”

Tiêu Dật và Trình Kiệt cùng ngồi vào trong bồn tắm, cậu tựa lưng vào phía trước Trình Kiệt, Trình Kiệt thì ở phía sau đưa tay khe khẽ làm sạch đi những thứ không cần thiết trên người cậu, thỉnh thoảng hắn sẽ lợi dụng một chút, bóp chỗ này một chút, mơn trớn chỗ kia một chút, Tiêu Dật làm sao mà không biết ý đồ này của Trình Kiệt nhưng mà cậu mệt quá rồi cho nên cứ nhắm mắt cho qua mà thôi.

“Trình Kiệt… em có đẹp hay không?”

Trình Kiệt đang bận trêu chọc hai viên ngọc nhỏ ở chỗ Tiểu Dật Dật:

“Đẹp”

Tiêu Dật cũng thoải mái tách hai chân rộng ra một chút:

“Thế Lâm Chí Huyền có đẹp hay không?”

Trình Kiệt cắn vào vành tai của Tiêu Dật:

“Anh không biết”

Tiêu Dật cầm lấy bàn tay của Trình Kiệt đặt lên ngực mình khẽ oán trách:

“Sao anh có thể không biết được, cậu ta trẻ hơn em nhất định là anh sẽ thấy cậu ta đẹp hơn em rồi”

Trình Kiệt dùng hai đầu ngón tay gãi gãi điểm nhỏ mẫn cảm đang dần cứng lại của Tiêu Dật:

“Bởi vì trong mắt anh chỉ có em mà thôi cho nên không thể nhìn thấy người khác nữa, làm gì mà biết họ có đẹp hay không”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương