Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 142: Trộm ghé thăm

Buổi tối ngày hôm ấy sau khi ăn cơm xong ba Tiêu có hỏi Tiêu Dật về chuyện số mía lần trước:

“Tiểu Dật, chuyện số mía của thôn ta con nghĩ nên giải quyết thế nào?”

Tiêu Dật vừa nhấp một ngụm trà liền đặt xuống chậm rãi đáp lời:

“Chuyện số mía đó con đã giải quyết ổn thỏa rồi”

Ba Tiêu có điểm bất ngờ quay sang nhìn Tiêu Dật:

“Ổn thỏa rồi? Như vậy là tìm thấy Lý Lợi rồi sao?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Ba à, con có chuyện này muốn nói với ba”

Ba Tiêu im lặng đợi Tiêu Dật nói tiếp:

“Về chuyện số mía con đã thu xếp ổn thỏa với phía công ty đó rồi, công ty đó đồng ý thu mua số mía kia của chúng ta với giá gần như cũ, còn hỗ trợ cho chúng ta số tiền mà Lý Lợi đã mang đi. Còn có một chuyện quan trọng nữa là con đã nói với mọi người rằng con không làm trưởng thôn, sắp tới con sẽ chuyển lên Bắc Kinh”

Ba Tiêu bất ngờ:

“Bắc Kinh?”

Đúng lúc này liền có tiếng đồ sứ vỡ ở bên trong bếp, mẹ Tiêu đang rửa bát nghe thấy Tiêu Dật nói vậy liền bần thần cả người. Chuyện năm đó mẹ Tiêu vẫn giấu kín không nói cho ba Tiêu, lúc Tiêu Dật lên Bắc Kinh tìm Tiêu Kỷ Mặc có ở trên đó vài ngày không chịu về, trong lòng bà lúc ấy liền nóng như lửa đốt, bây giờ Tiêu Dật lại nói muốn chuyển hẳn lên Bắc Kinh thì bà ngay lập tức nghĩ tới Trình Kiệt.

Tiêu Dật quay lại phía sau nhìn mẹ Tiêu rồi lại tiếp tục đáp lời ba Tiêu:

“Đúng vậy ba, con đã suy nghĩ rất kỹ rồi Bắc Kinh là nơi dễ làm ăn, con cũng đã nhìn trúng một mảnh đất ở trên đó rất thích hợp để mở tiệm cà phê”

Ba Tiêu nhíu mày trầm mặc, Tiêu Dật mở miệng tiếp lời:

“Hơn nữa con cũng đã có xem qua trường học cho Kỷ Mặc rồi, điều kiện trên đó rất tốt”

Ba Tiêu mấy năm nay cũng biết Tiêu Dật không hề có hứng thú gì với chức vị trưởng thôn kia, tuy rằng cậu giúp thôn lấy về được hợp đồng lớn lâu dài ông cũng không hề thấy cậu cảm thấy quá mức vui vẻ thích thú gì. Ngẫm lại Tiêu Dật cũng đã gần ba mươi tuổi, ông luôn phản đối Tiêu Dật làm nghệ thuật bởi vì ông nghĩ người làm nghệ thuật sẽ không thể giữ mình trong sạch, Tiêu Dật đến cuối cùng vẫn nghe theo ý ông trở về làm trưởng thôn những 5 năm nay, xem ra tới hiện tại cũng không nên quá khắt khe với con trai quá:

“Nếu như con đã có quyết định rồi thì ba cũng không ngăn cản, chỉ có điều là muốn kinh doanh cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, con nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ”

Tiêu Dật không nghĩ tới ba Tiêu sẽ nhanh như vậy đồng ý cho cậu lên Bắc Kinh, cậu vốn tưởng rằng ba Tiêu sẽ kịch liệt phản đối, thậm chí cậu đã nghĩ đến chuyện sẽ mình và ba Tiêu sẽ trở về với tình huống chiến tranh lạnh như trước đây giống như là khi cậu đăng ký chọn theo học ngành diễn xuất vậy:

“Cám ơn ba!”

Tối đó mẹ Tiêu nằm ở bên cạnh ba Tiêu cứ chuyển mình không ngủ được, ba Tiêu nhíu mày hỏi:

“Bà sao thế?”

Khi Tiêu Dật nói với bà rằng sẽ chuyển lên Bắc Kinh, bà cũng không dám hỏi gì liên quan đến Trình Kiệt trước mặt con trai cả, bà tuy không nói đồng ý để con trai đi nhưng cũng không nói phản đối, dù sao thì con trai cũng đã lớn rồi, có vợ con rồi cũng không còn là đứa trẻ nữa cho nên bà căn bản không thể ngăn cản được:

“Ông tại sao lại để Tiểu Dật lên Bắc Kinh chứ? Tiểu Dật một mình nuôi con lại lên đó làm ăn khẳng định sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nếu như Tiểu Dật ở đây rồi chúng ta còn có thể chạy sang giúp đỡ nó được”

Ba Tiêu thở dài:

“Tiểu Dật không còn nhỏ nữa, bà nghĩ tôi còn có thể ép buộc nó làm theo ý mình nữa hay sao?”



Tiêu Kỷ Mặc hôm nay đi đường mệt mỏi cho nên lúc trở về nhà đã ngủ gục trên vai của Tiêu Dật, Tiêu Dật nhanh chóng đặt Tiêu Kỷ Mặc xuống giường rồi đắp chăn thật cẩn thận cho nó, làm xong xuôi hết mọi chuyện cậu mới đi ra ngoài phòng khách cầm điện thoại gọi cho Trình Kiệt.

Bây giờ là gần 9 giờ tối, Trình Kiệt cả buổi chỉ ngồi một chỗ đợi điện thoại của Tiêu Dật mà thôi. Không phải Trình Kiệt không biết đường gọi điện cho Tiêu Dật mà là hắn sợ mình nếu như gọi nhiều quá sẽ khiến cho cậu cảm thấy không thoải mái, Tiêu Dật lúc trước có nói với hắn rằng cậu thích tự do cho nên hắn mới lựa chọn việc kiên nhẫn ngồi đợi điện thoại của cậu. Khi màn hình điện thoại sáng lên, trên mặt kính cảm ứng kia hiển thị hai chữ Tiểu Dật quen thuộc hắn liền vui vẻ nhấn vào nút tiếp nhận cuộc gọi:

“Tiểu Dật”

Tiêu Dật đang pha sữa trong bếp, một tay cầm thìa nhỏ khuấy ly sữa đặc, một tay cầm điện thoại áp lên tai, nghe thấy giọng nói nam tính ôn nhu kia khóe miệng liền bất giác nở một nụ cười ngọt ngào, cậu khẽ hỏi:

“Trình Kiệt, vừa rồi quên hỏi anh đã phơi chăn hay chưa?”

Trình Kiệt nhẹ giọng đáp lại:

“Anh phơi rồi”

Tiêu Dật cầm sữa ra ngoài bàn:

“Như vậy ngày hôm nay có trở về nấu cơm ăn hay không?”

Trình Kiệt nhanh chóng đáp:

“Có, Tiểu Dật cho anh nhìn thấy gương mặt em có được không?”

Tiêu Dật mỉm cười:

“Anh đợi một chút”

Nói rồi Tiêu Dật liền cúp máy chuyển sang chế độ gọi video call với Trình Kiệt. Hôm nay Tiêu Dật mặc bộ quần áo ngủ bằng lụa bóng màu xanh đen, cổ áo tuy rằng đều đóng cẩn thận nhưng vẫn lơ đãng để lộ xương quai xanh gợi cảm, Trình Kiệt ở bên này nhìn thấy Tiêu Dật trong lòng mới thêm yên tâm một chút, sau đó hắn phát hiện ra hắn nhìn thấy cậu rồi không những không yên tâm được mà còn nhộn nhạo hơn.

“Trình Kiệt, hôm nay không tăng ca đấy chứ?” Tiêu Dật quan tâm hỏi

Trình Kiệt lắc đầu, Tiêu Dật thấy Trình Kiệt đang ngồi ở phòng khách, hắn hiện tại chỉ quấn khăn tắm ngang hông, phần thân phía trên căn bản không có gì che đậy làm lộ rõ thân hình rắn chắc, cơ bụng sáu múi hoàn mỹ:

“Trình Kiệt anh vừa mới tắm xong sao?”

Trình Kiệt ừ nhẹ một tiếng, Tiêu Dật giả bộ không vui:

“Muộn như vậy mới đi tắm sao?”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Thật ra anh đã tắm ngay khi về nhà, nhưng bởi vì quá mức nhớ em cho nên mới vừa đi tắm nữa”

Tiêu Dật hiểu ý của Trình Kiệt, cậu không những không tức giận mà còn tinh nghịch chọc lại hắn:

“Như vậy không biết cả đêm có ngủ được hay không?”

Trình Kiệt nở nụ cười:

“Tiểu Dật anh đã giúp em tìm được một mảnh đất rất khá, đợi đến lúc em lên chúng ta sẽ đi xem”

Tiêu Dật tựa người ở ghế sô pha:

“Nhanh như vậy sao, anh vất vả rồi”

Trình Kiệt nhìn hồ ly nhỏ nhà mình có vẻ mệt mỏi liền nhíu mày:

“Tiểu Dật, em mệt sao?”

Tiêu Dật nhìn ra phía cửa sổ, ngoài trời đang có cơn mưa lớn, thời tiết thay đổi chuyển sang lạnh hơn một chút, Tiêu Dật vừa mới rồi cùng Tiêu Kỷ Mặc trở về nhà bị dính mưa một chút cho nên đầu hơi hơi đau:

“Ừm, vừa mới rồi trở về có dính chút nước mưa, ở chỗ anh có mưa hay không?”

Trình Kiệt rơi vào trầm mặc, hắn rất lo lắng cho Tiêu Dật cho dù biết Tiêu Dật chỉ có một chút đau đầu rất bình thường mà thôi:

“Tiểu Dật, nhà có thuốc hay không? Em đã uống thuốc chưa?”

Tiêu Dật không có thói quen uống thuốc, nếu như thật sự bị nặng mới chịu chạy ra ngoài mua thuốc uống, thường thì mấy chứng đau đầu nhẹ thế này cậu không bao giờ phải dùng đến thuốc cứ để như vậy nó sẽ tự khỏi. Nhưng mà khi nhìn thấy sắc mặt ngưng trọng kia của Trình Kiệt, Tiêu Dật liền mỉm cười đáp thế này:

“Vừa mới rồi lúc trở về đã đi mua thuốc uống rồi”

Trình Kiệt không tin tưởng:

“Mau lấy vỏ thuốc qua đây cho anh xem”

Tiêu Dật ngây ngốc một hồi, cuối cùng đành phải cười cười nịnh nọt Trình Kiệt:

“Anh nhìn ra rồi sao, chỉ là đau đầu một chút mà thôi ngủ một giấc ngày mai sẽ không sao cả”

Trình Kiệt nhìn chằm chằm Tiêu Dật, thông qua màn hình điện thoại nhỏ kia cậu vẫn có thể dễ dàng phát hiện ra tâm tư của hắn, có lẽ trên đời này ngoài Tiêu Dật ra thì không ai có thể biết được Trình Kiệt đang có tâm sự, hoặc có lẽ là trên đời này Trình Kiệt chỉ biểu hiện ở trước mặt Tiêu Dật cho cậu thấy mà thôi:

“Tiểu Dật, em đã nói với ba mẹ rằng em sẽ ở lại Bắc Kinh chưa?”

Tiêu Dật a một tiếng, cậu vốn định gọi điện báo cho Trình Kiệt biết chuyện này nhưng lại quên mất:

“Đã nói rồi, ba mẹ em đương nhiên không phản đối”

Trình Kiệt thầm thở phào:

“Tốt quá… Tiểu Dật, ngày mai có thể trở về với anh được không?”

Tiêu Dật theo dự kiến là sẽ để ngày kia mới trở về, nhưng bây giờ nghe thấy câu hỏi cùng bộ dạng thành khẩn kia của Trình Kiệt, Tiêu Dật cậu có lẽ sẽ thay đổi quyết định. Trình Kiệt không thấy Tiêu Dật trả lời thì nhanh chóng lên tiếng, hắn vừa mới rồi chỉ là nhớ cậu quá cho nên buột miệng nói ra thôi, hắn không muốn cậu nghĩ rằng hắn đang kiểm soát cậu:

“Tiểu Dật không sao, em cứ ở nhà vài hôm nữa cũng được”

Tiêu Dật khẽ mỉm cười trêu đùa hắn:

“Thật thế sao? Như vậy em sẽ ở đây thêm một tuần nữa”

Trình Kiệt giật mình:

“Một tuần?”

Tiêu Dật cười lớn:

“Được rồi được rồi, anh không cần căng thẳng chỉ là đùa anh mà thôi, ngày mai em sẽ trở về”

Trình Kiệt nghe Tiêu Dật nói vậy thì rất vui vẻ nhưng ngoài miệng vẫn là phân vân:

“Tiểu Dật, nếu như em muốn ở thêm cũng không sao, anh cũng không…”

Trình Kiệt còn chưa kịp nói xong Tiêu Dật đã lên tiếng cắt ngang lời của hắn rồi:

“Em nhớ anh! Nhớ anh cho nên ngày mai sẽ về, ngày mai chủ nhật không phải đi làm, anh đến đón em có được không?”

Trình Kiệt gật đầu:

“Được”

Tiêu Dật nghiêng đầu:

“Như vậy ngủ sớm một chút nha”

Trình Kiệt dịu dàng đáp lại:

“Được, em ngủ sớm một chút đi”.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Trình Kiệt, Tiêu Dật liền ngay lúc đó nhận được điện thoại của Đỗ Thư Cách, Tiêu Dật nhíu mày nhìn màn hình điện thoại một chút mới đưa tay nhấn nút tiếp nhận:

“Cách ca có chuyện gì sao?”

Đỗ Thư Cách sau khi gặp lại Tiêu Dật ở tiệc mừng công lần ấy liền đã nghĩ sẽ nhanh chóng nói ra tình cảm của mình cho cậu biết, hắn không muốn cậu lại đột nhiên biến mất như 5 năm trước nữa, cũng không muốn để vuột mất cơ hội này huống chi bên cạnh cậu lúc nào cũng có Trình Kiệt kè kè bên cạnh:

“Tiểu Dật, ngày mai em có rảnh không?”

Tiêu Dật không hề phát giác hay nghi ngờ một chút gì đối với Đỗ Thư Cách, trong lòng cậu lúc nào cũng đều nghĩ tính tình của Đỗ Thư Cách vốn là nhiệt tình như thế:

“Ngày mai sao? Anh có chuyện gì quan trọng không thế?”

Đỗ Thư Cách năm nay đã hơn ba mươi tuổi rồi, đã lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác tim đập thình thịch rộn ràng thế này:

“Thật ra cũng không quá mức quan trọng, nhưng mà anh nghĩ phải gặp em mới nói được”

Tiêu Dật nhíu mày sau đó liền mỉm cười:

“Là chuyện gì mà kỳ bí như thế, hay là Cách ca muốn phát thiệp cưới cho em hả?”

Đỗ Thư Cách giật mình ngưng lại một chút:

“Không phải Tiểu Dật, như vậy ngày mai em có rảnh hay không?”

Tiêu Dật nghĩ nghĩ một chút, tuy rằng ngày mai cậu căn bản sẽ không có chuyện gì bận cả nhưng mà cậu lại không muốn mình vừa mới quay trở lại liền bỏ Trình Kiệt một mình, tuy rằng gặp Đỗ Thư Cách chỉ mất vài tiếng đồng hồ để nói chuyện mà thôi nhưng cậu vẫn quyết định sẽ từ chối:

“Cách ca, nếu như không phải chuyện quá mức quan trọng thì để thứ hai được hay không? Ngày mai em có một số việc cần phải giải quyết”

Đỗ Thư Cách có một chút mất mát thất vọng, hắn đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều để gọi cho Tiêu Dật nhưng cậu bây giờ lại từ chối tránh không được có điểm mất mát. Đỗ Thư Cách cười khổ:

“Không sao Tiểu Dật, nếu như em có việc bận thì chúng ta thứ hai gặp cũng được”

Tiêu Dật ngáp một cái, cậu vừa mới rồi dính chút nước mưa cho nên buồn ngủ:

“Như vậy thời gian cùng địa điểm là khi nào?”

Đỗ Thư Cách nhanh chóng đưa ra một cái hẹn, buổi hẹn là vào buổi tối, Tiêu Dật tuy rằng không muốn cho lắm bởi vì buổi tối cậu muốn ở nhà nấu bữa tối cho Trình Kiệt ăn, nhưng mà cậu vừa rồi đã từ chối hẹn của Đỗ Thư Cách bây giờ lại muốn từ chối nữa e rằng không hay thế cho nên cậu liền đồng ý với Đỗ Thư Cách.

Đêm hôm ấy mưa rất lớn, gió thổi cũng đặc biệt mạnh, căn nhà của Tiêu Dật so với nhà của Trình Kiệt đương nhiên không thể mang ra để so sánh, bức tường kiên cố chắc chắn nhưng lại cách âm không tốt cho nên người bên trong có thể nghe được tiếng động ở phía bên ngoài. Tiêu Dật nghe thấy tiếng lạch cạch, lúc đầu cứ tưởng là tiếng mưa nhưng sau đó tiếng lạch cạch kia càng ngày càng rõ ràng, Tiêu Dật cảm thấy có gì đó không ổn liền ngồi dậy đi ra ngoài kiểm tra.

Hôm nay mưa lớn nên bị mất điện, Tiêu Dật cầm lấy đèn pin ở đầu giường đi ra khỏi phòng ngủ soi một lượt, cậu trước là soi ra ngoài phía cửa ra vào phát hiện ra cánh cửa đang mở hé, Tiêu Dật giật mình toát mồ hôi hột chẳng lẽ nhà mình lại bị trộm ghé thăm:

“Ai đó?”

Tiêu Dật bước ra phía cửa ra vào cẩn trọng mở cánh cửa đó ra xem xét bên ngoài, cậu nhìn một hồi không thấy có ai liền đóng cửa lại đi vào bên trong. Tiêu Dật cầm đèn pin soi đến phòng bếp, nhà vệ sinh đều không có gì khả nghi cả, cậu nghĩ có lẽ là tên trộm kia mới chỉ cậy được khóa còn chưa kịp vào bên bên trong đã bị cậu phát hiện cho nên chạy mất rồi.

Tiêu Dật bước lên lầu muốn trở về phòng ngủ, lúc cậu bước lên bậc thang liền bất ngờ bị một lực mạnh mẽ va phải, Tiêu Dật giật mình không kịp phòng bị đã bị đối phương đẩy ngã xuống lầu lăn một vòng, cuối cùng liền bất tỉnh không biết gì nữa cả.



Tiêu Dật cảm thấy cả người đau nhức, cần cổ truyền tới một hồi tê liệt, chân tay giống như là mất hết cảm giác không nghe theo sự chỉ dẫn của não bộ. Tiêu Dật chậm rãi mở mắt, người đầu tiên cậu nhìn thấy chính là Tiêu Kỷ Mặc.

“Bà, ba tỉnh rồi”

Mẹ Tiêu vốn đang rót nước nghe thấy tiếng của Tiêu Kỷ Mặc liền nhanh chóng dừng lại động tác chạy về phía giường bệnh:

“Tiểu Dật, con cảm thấy trong người thế nào rồi?”

Tiêu Dật hiện tại đang cảm thấy rất mông lung, cậu nhìn khung cảnh lạ lẫm bên trong, lại nhìn xuống tay phải của mình phát hiện ra nó đang bị băng bó, cậu nhớ tới ngày hôm qua mình bị một lực đạo rất mạnh đẩy ngã xuống cầu thang:

“Mẹ, con sao vậy?”

Mẹ Tiêu ngồi xuống bên cạnh Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, ngày hôm qua nhà có trộm, may mắn cô Hạ đi tập thể dục phát hiện ra con ngất xỉu ở dưới phòng khách nên đã đưa con đến bệnh viện đó”

Tiêu Dật không biết bây giờ là mấy giờ rồi, cậu nghĩ tới Trình Kiệt liền có chút gấp gáp:

“Mẹ, mấy giờ rồi?”

Mẹ Tiêu nhanh chóng đáp:

“Đã là hai giờ trưa”

Tiêu Dật hả một tiếng, như thế nào đã là hai giờ trưa rồi, Trình Kiệt ở bên kia khẳng định sẽ lo lắng cho cậu. Tiêu Dật cố gắng muốn nồi dậy tìm điện thoại để gọi cho Trình Kiệt:

“Mẹ, điện thoại của con…”

Tiêu Dật còn chưa kịp nói hết câu thì mẹ Tiêu đã nhanh chóng cắt ngang lời cậu:

“Con nằm im đi, điện thoại của con có lẽ bị trộm lấy mất rồi không tìm thấy đâu cả”

Tiêu Dật sầu não, cậu bây giờ chỉ muốn nhanh chóng gọi điện báo cho Trình Kiệt một tiếng, Trình Kiệt rất dễ kích động, hắn lúc nào cũng luôn trong trạng thái căng thẳng nếu như hắn gọi điện cho cậu lại không thấy cậu bắt máy, lại cũng không thấy cậu trở về thì hắn nhất định là sẽ lại làm ra những hành động gây nguy hiểm đến bản thân mất:

“Mẹ à, con muốn gọi điện thoại”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương