Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 155: Nói chậm

Buổi tối hôm ấy lúc Tiêu Kỷ Mặc đã ngủ Trình Kiệt liền mở cửa bước vào trong phòng, hắn thấy ánh điện trong phòng vẫn còn sáng, lúc bước vào liền thấy Tiêu Dật nằm thẳng, chăn đắp đến ngực, hai mắt mở lớn ngây ngốc nhìn lên trần nhà. Một tháng nay Trình Kiệt thấy Tiêu Dật thay đổi rất nhiều, dạo gần đây hắn không nghe thấy giọng nói của cậu nữa, hắn rất nhớ giọng nói của cậu. Trình Kiệt cúi người bế lấy Tiêu Dật bước ra khỏi phòng, Tiêu Dật vẫn im lặng chuyển ánh mắt chậm chạp không còn tinh nghịch như lúc trước nữa nhìn đến gương mặt hắn, hắn lúc này mới giật mình khi phát hiện ra cậu rất kỳ quái. Trình Kiệt bế Tiêu Dật vào trong phòng của mình, phòng của hắn không mở đèn cho nên khi Tiêu Dật vừa bị đưa vào trong đó liền giãy giụa hoảng sợ, Trình Kiệt thấy người trong lòng đang kịch liệt muốn trốn chạy cũng không hiểu tại sao:

“Tiểu Dật em sao thế?”

Tiêu Dật muốn đứng xuống dưới chạy ra khỏi nơi tối tăm này nhưng cậu lại bị Trình Kiệt ôm rất chặt, cuối cùng cậu chỉ còn biết gào khóc liền miệng nói:

“Tối quá… tối quá”

Trình Kiệt nhanh chóng bế Tiêu Dật đi về phía công tắc mở đèn lên, tất cả những bóng đèn trong phòng hắn đều phát sáng, trong phòng của Trình Kiệt có rất nhiều bóng đèn, từ những bóng đèn lớn cho đến những bóng đèn nhỏ, từ những bóng đèn sáng trắng cho đến những bóng đèn sáng vàng, Tiêu Dật lại rất sợ bị ánh đèn chiếu vào mặt cho nên liền hốt hoảng giấu gương mặt của mình vào trong lồng ngực Trình Kiệt:

“Sáng quá… sáng quá”

Trình Kiệt không biết Tiêu Dật bị làm sao cả, chỉ biết người trong lòng mình đang không ngừng run rẩy như có vẻ rất sợ hãi, hắn lại tắt bớt đèn trong phòng đi chỉ để lại một bóng đèn lớn chiếu ra thứ ánh sáng màu vàng rất dịu:

“Anh tắt bớt đèn điện đi rồi”

Tiêu Dật lúc này mới từ trong lồng ngực của Trình Kiệt rụt rè đưa mặt ra, ánh mắt lo lắng sợ hãi giống như một con thỏ nhỏ vậy. Trình Kiệt đặt Tiêu Dật xuống dưới giường, đôi mắt của cậu chuyển động xung quanh căn phòng dường như là cảm thấy căn phòng này rất mới lạ với cậu. Trình Kiệt ngồi xuống trước mặt Tiêu Dật đưa tay chạm lên má cậu nhíu mày hỏi:

“Tiểu Dật em sao thế?”

Tiêu Dật nghe thấy Trình Kiệt của cậu nói chuyện, nhưng mà cậu lại gặp khó khăn khi tiếp nhận câu nói đó, ánh mắt cậu chăm chú nhìn Trình Kiệt rất lâu giống như là muốn cố gắng hiểu lời của hắn nói vậy. Trình Kiệt giật mình khi nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Dật như thế, hắn không biết Tiêu Dật bị làm sao nữa, hắn không hề nhìn thấy sự lanh lợi trong đôi mắt xinh đẹp kia:

“Tiểu Dật em sao thế?”

Trình Kiệt nói rất nhanh, đối với tốc độ này khiến cho Tiêu Dật không thể nào bắt kịp tiết tấu để hiểu được, cậu nghiêng đầu nhìn hắn một hồi rồi chầm chậm nói, ba từ kia phát ra giống như là một đứa trẻ mới học nói cho nên không thể nói nhanh được:

“Nói nhanh quá”

Trình Kiệt vội vã đưa hai tay bao lấy gương mặt của Tiêu Dật, ánh mắt của hắn không còn tia lạnh lẽo giống như một tháng trước nữa mà thay vào đó là tia hốt hoảng lo lắng:

“Em sao thế Tiểu Dật?”

Trình Kiệt vẫn không điều chỉnh lại tốc độ câu nói của mình cho nên Tiêu Dật không thể nào hiểu được lời mà Trình Kiệt nói. Trình Kiệt nhìn tới đôi mắt ngây thơ giống như một đứa trẻ của Tiêu Dật liền nhẹ giọng nói thật chậm từng chữ một:

“Tiểu Dật em sao thế?”

Tiêu Dật vẫn nhìn chằm chằm Trình Kiệt, có lẽ cậu đang sắp xếp lại từng chữ một trong đầu, phải mất rất lâu cậu mới cho Trình Kiệt một câu trả lời chậm chạp:

“Không sao”

Trình Kiệt đau lòng cúi đầu muốn hôn xuống đôi môi của Tiêu Dật, lúc hắn vừa sắp chạm vào đôi môi cậu rồi liền bị cậu bất ngờ đẩy mạnh ra, cả người cậu run rẩy, ánh mắt giống như là rất cảnh giác với hắn vậy. Trong trí nhớ của Tiêu Dật, cậu nhận ra được Trình Kiệt chính là người mà cậu yêu, hắn chính là người đàn ông của cậu, nhưng mà khi Trình Kiệt định hôn cậu liền khiến cho cậu nhớ đến đoạn ký ức khi Thẩm Đào hôn cậu, khi ấy Trình Kiệt liền mất đi khống chế sau đó hắn liền trở nên rất lạnh lùng với cậu, thế cho nên Tiêu Dật hiện tại liền không muốn ai hôn vào môi của mình nữa cả, ngay cả đông chạm thân thiết một chút cũng rất khó tiếp nhận.

Trái tim của Trình Kiệt ngừng lại một nhịp, Tiêu Dật của hắn rất kỳ lạ, hắn biết cậu thay đổi từ một tháng trước rồi nhưng hắn lại không quá để tâm tới, hắn là muốn lạnh lùng với cậu để cho cậu nhận ra rằng hắn không quá cần cậu, hắn nghĩ rằng trước đây bởi vì hắn thể hiện cho cậu thấy hắn rất cần cậu nên cậu mới có suy nghĩ cho dù cậu làm cái gì đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ vẫn mãi yêu cậu, cho dù cậu có rời xa hắn đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ không bị hắn trừng phạt, thế cho nên Trình Kiệt mới muốn thể hiện cho Tiêu Dật thấy rằng hắn không yêu cậu quá nhiều để cho cậu luôn luôn phải ở bên cạnh hắn, tìm lấy cơ hội để ở bên cạnh hắn. Trình Kiệt lấy Lâm Chí Huyền ra để thực hiện mục đích của mình, hắn tin chắc rằng Lâm Chí Huyền cũng biết ý muốn của hắn, hắn không hề có một chút gì áy náy cả, hắn nghĩ rằng Lâm Chí Huyền có cơ hội từ chối nhưng cậu ta không từ chối, chuyện này là do cậu ta mà ra thôi, hắn chỉ quan tâm mục đích cuối cùng của hắn là Tiêu Dật, vĩnh viễn chỉ có một mục đích là Tiêu Dật.

Hắn không nói chuyện với cậu nhiều như lúc trước, bề ngoài của hắn đều tỏ ra rất bình tĩnh nhưng chỉ có một mình hắn mới biết rằng hắn có bao nhiêu đau khổ, hắn đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy nụ cười của Tiêu Dật, lâu lắm rồi không được nghe thấy cậu chủ động gọi hắn một tiếng Trình Kiệt ơi, lâu lắm rồi không ôm cậu vào trong lòng, hắn không nghĩ rằng những chuyện mình làm lại khiến cho Tiêu Dật trở thành như vậy.

Trình Kiệt ôm lấy Tiêu Dật vào trong lòng, bàn tay vuốt ve sống lưng cậu như muốn xóa đi hết hoảng sợ kia. Hắn phát hiện ra trong miệng mình có vị mặn, hắn phát hiện ra mình thế nhưng lại rơi nước mắt thêm một lần nữa, hắn phát hiện ra mình lại chính là người biến Tiêu Dật thành ra như vậy. Hắn lúc nào cũng nói yêu Tiêu Dật, lúc nào cũng nói có thể vì cậu mà không cần cái gì cả, lúc nào cũng nói Tiêu Dật là tất cả của hắn, nhưng khi hắn một lần nữa có được cậu rồi hắn lại biến cậu thành cái gì thế này, hắn không ngừng tìm kiếm cậu trong suốt 5 năm chẳng phải là vì hắn muốn có tình yêu của cậu hay sao, đến cuối cùng người này lại sợ chính sự đụng chạm của hắn… hắn không biết mình rốt cuộc đã làm ra cái gì rồi.

“Tiểu Dật anh xin lỗi, anh xin lỗi Tiểu Dật, sẽ không có sau này nữa, sẽ không khiến em đau lòng nữa… anh yêu em Tiểu Dật”

Tiêu Dật chỉ nghe thấy được hai từ Tiểu Dật thôi, cậu không còn khái niệm tên tuổi nữa, cậu thấy trong phòng này chỉ có mình cậu và Trình Kiệt cho nên hắn gọi Tiểu Dật hẳn là tên của cậu đi. Tiêu Dật ngày hôm ấy tiếp thu được từ Trình Kiệt hai tiếng Tiểu Dật, ghi nhớ được mình gọi là Tiểu Dật.

“Tiểu Dật… gọi là Tiểu Dật sao?”

Giọng nói non nớt chậm chạp giống như một đứa trẻ học nói vọng lên trong không gian yên tĩnh này, giọng nói đó rất nhỏ nhưng lại giống như một hồi sấm đánh thẳng đến trái tim của Trình Kiệt, hắn ôm chặt lấy cậu hơn, nước mắt cũng vì cậu mà chảy xuống nhanh hơn, hắn cúi đầu hôn vào mái tóc của Tiêu Dật, có lẽ đây chính là nơi mà hắn có thể hôn xuống bởi vì nơi này có phần tóc che đi da thịt cho nên cậu sẽ không phát hiện ra được hắn đã hôn cậu.

Đêm hôm đó Trình Kiệt ôm Tiêu Dật đi ngủ, nhưng mà Tiêu Dật không ngủ được bởi vì cậu vẫn chưa uống thuốc an thần, cậu nhanh chóng bật dậy đi xuống giường rời khỏi phòng của Trình Kiệt, chạy xuống dưới tầng đi vào trong phòng Tiêu Kỷ Mặc mở ra ngăn tủ cuối cùng lấy một lọ thuốc. Trình Kiệt nãy giờ vẫn chạy theo Tiêu Dật, hắn thấy cậu có ý định uống thuốc gì đó liền cản cậu lại, Tiêu Dật giống như một người bị nghiện ma túy vậy ánh mắt trợn lớn vội vàng đưa tay muốn cướp lại lọ thuốc kia. Trình Kiệt không muốn Tiêu Kỷ Mặc thức dậy cho nên nhanh chóng mang lọ thuốc rời khỏi phòng, Tiêu Dật theo đó cũng đi theo muốn lấy lọ thuốc kia, Trình Kiệt nhíu mày ngăn Tiêu Dật lại:

“Tiểu Dật đây là thuốc gì?”

Tiêu Dật biết Trình Kiệt đang nói nhưng cậu không hiểu được hắn nói cái gì bởi vì hắn nói rất nhanh, Tiêu Dật không chăm chú nhìn Trình Kiệt để cố gắng hiểu nữa mà chỉ một lòng muốn lấy lại lọ thuốc kia. Trình Kiệt ném lọ thuốc sang một bên rồi bế lấy cậu đến ghế sô pha trong phòng khách, để cậu ngồi đối diện ở trên đùi mình, hắn biết Tiêu Dật chỉ nói thật chậm mới có thể hiểu được:

“Tiểu Dật là thuốc gì thế?”

Tiêu Dật nghe hiểu được câu hỏi kia, cậu bắt đầu nhìn xung quanh phòng khách bằng ánh mắt sợ hãi, cậu nhìn thấy ở bên ngoài trời đã tối đen rồi, cậu rất sợ trời tối giống như là mỗi khi tối đến sẽ có một thứ gì đó rất đáng sợ mang đến cho cậu những ác mộng khi nhắm mắt vậy, cho nên cậu phải uống thuốc mới không gặp ác mộng nữa:

“Sợ… sẽ thấy… là ác mộng… Trình Kiệt không cần… người kia sẽ cướp Trình Kiệt”

Mặc dù lời nói của Tiêu Dật rất lộn xộn nhưng Trình Kiệt vẫn có thể hiểu ra được cậu muốn nói cái gì, có lẽ cậu đang nói đến Lâm Chí Huyền, hẳn là cậu muốn nói Lâm Chí Huyền sẽ cướp hắn khỏi cậu. Trình Kiệt cảm thấy muốn đấm vào mặt của chính mình thật mạnh, hắn rốt cuộc trước đây tại vì sao lại nghi ngờ tình yêu của Tiêu Dật chứ, cậu vì lo sợ hắn sẽ bị người khác cướp đi mà biến thành như vậy rồi. Trình Kiệt đau lòng ôm lấy Tiêu Dật vào trong lồng ngực, hắn vuốt ve sống lưng cậu, thật là chậm rãi dịu dàng nói ra từng chữ một để cho cậu hiểu được:

“Không đâu Tiểu Dật, sẽ không gặp ác mộng nữa, hôm nay anh sẽ ôm em ngủ, không ai có thể tách anh khỏi em được, Tiểu Dật yên tâm”

Sau đó Tiêu Dật không được uống thuốc, cậu nằm ngủ ở trong vòng tay của Trình Kiệt trong căn phòng vẫn còn ánh đèn sáng vàng. Tiêu Dật nửa đêm giật mình tỉnh dậy rất nhiều lần, Trình Kiệt đêm đó thức trắng hắn đếm được Tiêu Dật của hắn thức dậy sáu lần rồi lại thiêm thiếp ngủ được một lúc, rồi lại thức dậy… cứ như thế mà trôi qua một đêm.

Buổi sáng hôm ấy Tiêu Dật ngồi ở trên ghế sô pha nhìn theo Tiêu Kỷ Mặc cầm cặp sách chạy qua chạy lại, cậu đang đợi đến lúc Trình Kiệt đưa Tiêu Kỷ Mặc đi học thì cậu sẽ mặc quần áo đi ra khỏi nhà đến ngồi ở tiệm cà phê quen thuộc. Hôm nay Trình Kiệt nhờ người đưa Tiêu Kỷ Mặc đến trường học, hắn muốn đưa Tiêu Dật đi ăn sáng rồi sẽ mang cậu đến gặp Tống Tâm Lan để làm một vài kiểm tra tâm lý, đợi đến khi Tiêu Kỷ Mặc rời khỏi nhà Trình Kiệt liền ngồi xuống bên cạnh Tiêu Dật kiên nhẫn nói thật chậm:

“Tiểu Dật chúng ta ra ngoài ăn sáng nhé”

Tiêu Dật ngẩn người nhìn Trình Kiệt, lúc ngẩn người này là lúc cậu đang sắp xếp câu chữ ở trong đầu cho hoàn chỉnh:

“Không… một mình đến tiệm cà phê”

Trình Kiệt gật đầu:

“Em muốn đến tiệm cà phê hả, chúng ta cùng đi nhé”

Tiêu Dật lại cần có một chút thời gian sắp xếp câu chữ, cậu chăm chú nhìn vào đôi mắt của Trình Kiệt muốn từ chối:

“Không… đợi Trình Kiệt ra khỏi nhà mới đi”

Trình Kiệt im lặng, có lẽ đây là thói quen của Tiêu Dật dạo gần đây, hắn nghĩ muốn xem xem khi hắn đi làm Tiêu Dật sẽ làm cái gì thế cho nên liền giả bộ chậm rãi nói với Tiêu Dật rằng:

“Như vậy anh đi làm trước nhé”

Tiêu Dật lại ngồi trên ghế sô pha nhìn theo bóng lưng Trình Kiệt rời đi, lúc hắn nhìn thấy đôi mắt Tiêu Dật chăm chú dõi theo hắn trái tim của hắn đột nhiên run rẩy bởi vì ánh mắt đáng thương kia giống như là rất cô đơn. Trình Kiệt đóng cửa lại rồi Tiêu Dật liền cúi đầu buồn bã, cậu đi vào trong phòng thay một bộ quần áo mới bước ra khỏi nhà. Trình Kiệt ngồi trong xe ô tô quan sát Tiêu Dật, nhìn thấy cậu đứng ở trước nhà đợi một chiếc taxi, hắn đi theo chiếc taxi đó phát hiện cậu thì ra đến một tiệm cà phê gần Trình thị.

Trình Kiệt ngày hôm nay không làm việc, hắn dành cả một ngày để xem thói quen của Tiêu Dật một tháng nay, hắn chọn một góc khuất trong quán ngồi ở đó nhìn Tiêu Dật, Tiêu Dật không có hẹn ai cả cậu cứ ngây ngốc ngồi im như vậy rất lâu rồi. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng… người cũ trong quán rời đi người mới lại vào, chỉ có riêng Tiêu Dật và Trình Kiệt vẫn không hề rời khỏi chỗ này.

Trình Kiệt nhíu mày khi nhìn thấy Thẩm Đào bước vào trong tiệm cà phê, hắn thấy hắn ta đi tới chỗ bàn của Tiêu Dật ngồi xuống đối diện cậu. Trình Kiệt giống như một con báo đang âm thầm quan sát con mồi vậy, hắn bình tĩnh ngồi ở chỗ này xem xem hai người bọn họ làm cái gì. Trình Kiệt thấy Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Thẩm Đào, vẫn là đôi mắt ngơ ngác chăm chú giống như là muốn nghe xem hắn nói cái gì, nhưng mà Thẩm Đào có lẽ không biết chuyện Tiêu Dật sẽ không nghe hiểu những lời nói quá nhanh. Quán cà phê không có mấy người cho nên rất yên tĩnh, chính vì thế mà Trình Kiệt chỉ cần tập trung một chút liền có thể nghe thấy được Thẩm Đào nói cái gì với Tiêu Dật.

“Tiểu Yếu Điểm hôm nay Trình Kiệt đã bỏ cậu chưa?... Tiểu Yếu Điểm hay là tôi đón cậu về nhà nhé… Tiểu Yếu Điểm cậu hiện tại giống như một con búp bê sứ vậy… Tiểu Yếu Điểm mới chỉ hôn cậu một cái thôi liền khiến cho Trình Kiệt và cả người cậu ta yêu thương đều phải khổ sở, cậu đúng là đại phúc tinh của tôi mà”

Thẩm Đào chỉ nói bốn câu đó rồi ngồi một lúc lại rời đi, ánh mắt của Trình Kiệt chợt chuyển lạnh lẽo, hắn nhanh chóng đứng dậy đi theo phía sau lưng của Thẩm Đào, đợi đến khi Thẩm Đào đi vào trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm hắn liền nhanh chóng lao tới túm lấy cổ áo của Thẩm Đào vung nắm đấm đấm xuống thật mạnh. Thẩm Đào không hề phát hiện ra nãy giờ Trình Kiệt luôn đi theo mình cho nên khi hắn ta bất ngờ bị đánh liền không kịp phản kháng lại được, Trình Kiệt nhân cơ hội tiếp tục đánh thêm vào mặt của Thẩm Đào khiến cho hắn ta lảo đảo một hồi. Trình Kiệt không hề lương tay một giây phút nào cả, đánh Thẩm Đào đến mức ngã lăn xuống đất rồi lại lôi lên đánh tiếp, những cú đấm như máy móc liên hoàn rơi xuống khuôn mặt hắn ta khiến cho hắn ta muốn trở tay một cái cũng không có cơ hội. Trình Kiệt lôi Thẩm Đào ném vào chiếc xe ô tô bên cạnh làm cho cửa kính của chiếc xe đó cũng bị vỡ, Thẩm Đào ngã xuống đất vẫn có thể duy trì nụ cười thường ngày trên môi, hắn ta nằm ở dưới đất bật cười ha ha giống như một kẻ điên:

“Môi của em ấy rất là ngọt, vừa chạm vào liền làm cho cả người tao phấn chấn cho nên tao mới nhịn không được cắn một ngụm”

Trình Kiệt lấy chân đá vào gương chiếu hậu của chiếc xe bên cạnh làm cho nó gãy ra, hắn cúi người cầm lấy chiếc gương đó đập vào đầu của Thẩm Đào giây tiếp theo hắn ta ngay lập tức ngừng nói… bất tỉnh tại chỗ.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương