Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 157: Nỗi nhớ có trọng lượng

Có một vài nữ sinh chủ động đi về phía Trình Kiệt, cũng khó trách Trình Kiệt đẹp trai như vậy lại hát hay, thể hiện một bài hát ở chỗ này thôi liền có thể thu hút được rất nhiều ánh ngưỡng mộ mắt của nữ sinh trong trường. Có nữ sinh rất mạnh dạn tiến đến hỏi hắn đã có bạn gái chưa, có nữ sinh lại hơi một chút rụt rè hỏi hắn câu hỏi đó, nhưng cho dù mạnh dạn hay rụt rè đều nhận được một câu từ chối lịch sự của hắn:

“Xin lỗi, tôi đang bận”

Tiêu Dật không thể nghe người khác nói nhanh được, lấy tốc độ nói bình thường của một người thì cậu sẽ không thể nào hiểu ra, nhưng có rất nhiều người hỏi Trình Kiệt rằng hắn có bạn gái chưa cho nên Tiêu Dật mỗi người nghe một chút, chăm chú nghe thật kỹ sau đó ghép nối lại liền nghe ra được, Tiêu Dật khi ấy im lặng nhìn Trình Kiệt một lúc, cậu nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu cử động khẽ trơn trượt lên xuống, cậu muốn thử nói nhanh hơn một chút:

“Bọn họ đều thích ảnh hả?”

Trình Kiệt nghe thấy rõ ràng tốc độ nói của Tiêu Dật đã nhanh hơn, tuy rằng chỉ một chút thôi nhưng sự thay đổi nhỏ này của cậu cũng làm cho hắn vui đến muốn phát điên lên rồi. Trình Kiệt đưa tay nắm lấy bàn tay của Tiêu Dật, hắn nhìn cậu rồi thử đưa tay lên chạm vào má cậu, Tiêu Dật không đẩy hắn ra nữa, có điều hắn không dám để mọi chuyện đi quá nhanh nếu không Tiêu Dật của hắn sẽ không kịp thích ứng, vì vậy hắn chỉ khẽ vuốt ve gò má đã gầy hơn so với lúc trước của cậu mà thôi:

“Không quan trọng vì anh chỉ thích em thôi”

Trình Kiệt không biết Tiêu Dật đang nghĩ cái gì cả, cậu không đáp lại hắn chỉ đưa mắt quan sát mọi thứ xung quanh, hắn để ý nơi cậu đưa mắt nhìn tới nhiều nhất là chỗ cây đàn kia. Hai người ngồi ở đó im lặng thật lâu, khoảng thời gian lâu bao nhiêu thì Trình Kiệt sẽ nhìn Tiêu Dật lâu bấy nhiêu, nhìn cậu lâu đến mức hắn chợt nhận ra rằng cậu đã gầy đi rất nhiều, mái tóc cũng dài ra, đôi mắt có điểm thâm quầng. Trình Kiệt thở dài đau lòng, thời gian cũng không còn sớm nữa, sinh viên tụ tập ở khuôn viên đã về gần hết chỉ còn lác đác vài người, Tiêu Dật có vẻ vẫn chưa muốn về cho nên khi Trình Kiệt hỏi cậu đã muốn về hay chưa cậu vẫn ngồi lại ở chỗ này.

Hai người cứ ngồi mãi cho đến đám sinh viên kia về hết, Trình Kiệt lại quay sang hỏi Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, đã muốn về hay chưa?”

Thật ra Tiêu Dật cũng muốn hát cho Trình Kiệt nghe, nhưng mà cậu sợ mình nói quá chậm không thể hát được, cậu muốn đợi cho mọi người ở chỗ này về hết rồi mới hát, nếu như cậu không thể hát thì bọn họ cũng không biết mà cười cậu, ít nhất nếu cười cũng chỉ có một mình Trình Kiệt cười cậu mà thôi. Tiêu Dật lại nuốt một ngụm nước miếng quay sang nói với Trình Kiệt, tốc độ không còn chậm chạp như hôm qua nữa, bây giờ nói cũng khá hơn trước rồi:

“Có thể đến chỗ cây đàn không?”

Trình Kiệt biết Tiêu Dật đang cố gắng nói thật lưu loát, hắn tuy rằng rất vui nhưng hắn lại không muốn cậu quá sức quá, thế cho nên khi Tiêu Dật vừa nói xong hắn liền gật đầu đồng ý, trước khi đi với cậu qua chỗ cây đàn kia hắn có hỏi cậu rằng:

“Tiểu Dật, em có khát nước không?”

Tiêu Dật rất chăm chú nghe lời nói của Trình Kiệt, hắn nói thật chậm cho nên cậu nghe được, cậu nghĩ rằng mình muốn một mình ở chỗ này, muốn đi đến chỗ cây đàn kia đánh thử vài nốt nhạc, muốn thử xem cậu có thể hát được hay không trước khi biểu diễn trước mặt Trình Kiệt, cho nên liền gật đầu nói ngắn gọn:

“Có”

Bên ngoài cổng trường đại học này có một quán tạp hóa, Trình Kiệt nói với cậu đợi hắn một chút hắn sẽ đi mua nước cho cậu, Tiêu Dật thấy Trình Kiệt đi rồi thì bắt đầu hoảng sợ, cậu rất sợ bóng tối, lại càng sợ nhìn thấy bóng lưng Trình Kiệt đang gấp gáp rời đi, cho dù cậu biết Trình Kiệt chỉ đi mua chai nước mà thôi nhưng cậu vẫn nhịn không được lo lắng hắn sẽ rời khỏi cậu. Tiêu Dật nhìn xung quanh, cậu nắm chặt hai tay cố gắng không run rẩy, bước chân bước đến phía cây đàn cách đó một khoảng. Tiêu Dật lẩm nhẩm, không ai có thể biết cậu đang lẩm nhẩm cái gì, khóe môi cậu mấp máy cử động nhưng lại không phát ra tiếng.

Khi Trình Kiệt cầm chai nước vào đã thấy Tiêu Dật ngồi ở trước cây đàn piano kia rồi, hắn nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé đơn bạc ở đó trái tim nhanh chóng vì cậu mà run rẩy. Tiêu Dật của hắn vốn dĩ là một người rất hoạt bát, hắn lúc nào cũng nhìn thấy nguồn năng lượng đó trong cậu, nhưng bây giờ hắn lại không hề nhìn thấy những thứ đó nữa ngoài sự mệt mỏi chiếm lĩnh hết tất cả. Tiêu Dật giống như một con sóc bị thương vậy, khi còn khỏe mạnh leo trèo chạy nhảy khắp nơi, nhưng khi bị thương liền ngồi im ở một chỗ, ngay cả ánh mắt cậu cũng không còn tinh nghịch nữa mà chỉ có cô đơn, lo lắng, hoảng sợ lấp đầy.

Trình Kiệt chậm rãi bước tới chỗ Tiêu Dật, thật chậm rãi ôn nhu nói:

“Tiểu Dật, em uống nước đi”

Chai nước suối đã được mở sẵn, Tiêu Dật cũng vừa vặn muốn uống một ngụm dù cho cậu không có khát. Tiêu Dật uống một ngụm nước rồi để chai nước đó ở phía trên cây đàn, cậu chần chừ một hồi không biết có nên làm điều mình đang nghĩ hay không, cuối cùng cậu liền ngẩng đầu nói với Trình Kiệt rằng:

“Trình Kiệt… có muốn nghe hát không?”

Trình Kiệt bất ngờ, ngày hôm nay Tiêu Dật đã chủ động nói chuyện với hắn rất nhiều lần:

“Muốn”

Tiêu Dật cúi đầu nhìn xuống dưới những phím đàn cố gắng nói nhanh hơn một chút:

“Không chắc sẽ được”

Trình Kiệt ở bên cạnh khích lệ Tiêu Dật:

“Không sao, em thử xem”

Tiêu Dật hít một hơi, không quá khó để cậu đánh được một đoạn nhạc trôi chảy, nhưng để hát được một câu hát lại có vẻ như là một vấn đề đối với cậu. Tiêu Dật sẽ hát một câu rồi dừng lại, ngay cả tiếng đàn cũng sẽ dừng lại theo.

- Khi anh nói chuyện còn nhắc tới người khác

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật, hắn biết cậu đang cố gắng để hát một câu hoàn chỉnh. Trình Kiệt biết bài hát này, hắn biết đây không phải là câu hát đầu tiên trong bài hát đó, ngẫm lại một chút liền giật mình hiểu ra được Tiêu Dật tại sao lại chọn bài hát này.

- Nụ cười tươi giống như hoa nở rộ

Tiêu Dật phải mất vài giây mới có thể hát tiếp được, cậu nhớ Trình Kiệt khi ấy nói chuyện với cậu luôn duy trì nụ cười trên môi, ngay cả khi ở trước mặt cậu nhắc tới Lâm Chí Huyền hắn cũng cười. Trình Kiệt cười lên quả thực rất đẹp, cậu cũng muốn hắn cười thật nhiều nhưng lại chẳng hiểu vì sao nụ cười một tháng gần đây của hắn lại khiến cho cậu phải hoảng sợ.

- Trái tim em có chút chẳng cam lòng… đổi thành một chiếc vé đi hành trình cô độc ưu thương

Tiểu Dật cảm giác mình chỉ có một mình mà thôi, người quan trọng nhất đối với cậu cũng không cần cậu nữa, cậu biết mình có lỗi với Trình Kiệt rất nhiều nhưng cậu đang cố gắng để bù đắp lại những lỗi lầm này của mình, cậu không biết mình đã làm sai ở chỗ nào, càng không biết Trình Kiệt rốt cuộc không hài lòng cậu ở đâu, hắn từ đầu đến cuối đều không nói cho cậu biết giống như là muốn bỏ lại cậu một mình vậy.

- Nào ai biết nỗi nhớ có trọng lượng… nhẫn lại so ra còn khó hơn cả buông tay… giống như một chiếc vali lúc nó quá đầy… một khi đã mở ra thì chẳng thể nào đóng lại

Tiêu Dật rất nhớ Trình Kiệt của trước đây, bởi vì cậu không muốn rời khỏi hắn nữa cho nên cậu mới kiên trì nhẫn lại, nhẫn lại đến mức trong suy nghĩ của cậu liền cố gắng tự động loại bỏ đi việc mà Trình Kiệt lạnh lùng với cậu, Tiêu Dật không muốn nghe, không muốn thấy Trình Kiệt dùng bộ dáng lạnh lùng đó đối diện với mình, cho nên cậu học cách giả bộ không nghe thấy, giả bộ im lặng, dần dần những thứ đó liền không phải giả bộ nữa mà trở thành sự thật, cho đến hiện tại đã biến thành bộ dạng thế này.

- Anh có biết nỗi nhớ có trọng lượng… bỏ cuộc so với việc đóng băng mặt trời còn khó hơn…

Tiêu Dật hát đến đây liền dừng lại, cổ họng của cậu giống như bị thứ gì đó nút chặt vậy, nói quá nhiều hoặc quá nhanh liền sẽ không thể nào tiếp tục được nữa. Tiêu Dật thu tay lại đặt ở trên đùi, cậu lấy chai nước uống thêm một ngụm nữa rồi khàn khàn nói:

“Về thôi..."

Trình Kiệt đột nhiên ôm lấy Tiêu Dật vào trong lòng, giọng nói của hắn cũng khàn đi rất nhiều:

“Anh xin lỗi Tiểu Dật… xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa”

Gió mùa thu mang mang theo hơi lạnh khiến cho Tiêu Dật bất giác run rẩy, dù chỉ là một chút run rẩy nhỏ thôi nhưng làm cho Trình Kiệt cảm thấy đau lòng, hắn phát hiện ra rằng Tiêu Dật của hắn rất nhỏ bé, rất mong manh, bất cứ một tác động nào cũng khiến cho cậu phải sợ hãi. Trình Kiệt luôn nói mình rất yêu Tiêu Dật, nhưng có lẽ hắn không biết cách thể hiện tình yêu này, hoặc là Tiêu Dật không thể nào thích ứng được với tình yêu đó của hắn. Trước đây Trình Kiệt vẫn luôn nói Tiêu Dật muốn cái gì hắn đều có thể cho cậu, ngẫm lại hắn nhận ra rằng những thứ hắn cho cậu lại chính là đau khổ thế này. Trình Kiệt chẳng biết nói câu nào khác ngoài câu xin lỗi, Tiêu Dật không ngăn cản lời xin lỗi của hắn, cũng không có ý định có bất cứ hành động gì tiếp theo cả.

Tiêu Dật nhận ra mình đang khóc, mãi cho đến khi cậu cảm nhận được áo của Trình Kiệt bị ướt thì cậu mới biết mình đã khóc, khoảng thời gian một tháng trước Tiêu Dật khóc rất nhiều nhưng chẳng có ai nhìn thấy cả, sau đó thì cũng không biết từ bao giờ thì cậu lại ngừng khóc, cũng không biết cậu ngừng khóc đã bao lâu rồi, đến bây giờ cậu khóc đến mức ướt đẫm một mảng áo của Trình Kiệt thì cậu mới phát hiện ra rằng mình thế nhưng lại khóc nữa.

Trình Kiệt hơi buông Tiêu Dật ra một chút, ngón tay thon dài cố gắng ngăn lại những giọt nước mắt của cậu:

“Chúng ta về nhà nhé”

Khi Tiêu Dật và Trình Kiệt về đến nhà đã là 10 giờ đêm, Trình Kiệt đưa cậu vào trong phòng ngủ của hắn rồi mỉm cười ôn nhu:

“Ngày mai em cùng anh đi mua ga trải giường nhé, thay luôn cả rèm cửa thành màu em thích”

Tiêu Dật nhìn đến giường lớn rồi lại nhìn ra phía cửa sổ cuối cùng quay lại hỏi Trình Kiệt:

“Khỉ con đâu rồi?”

Trình Kiệt nắm lấy bàn tay Tiêu Dật nở nụ cười trấn an cậu:

“Yên tâm, hôm nay Kỷ Mặc ngủ ở nhà của Tống Tâm Lan”

Tiêu Dật dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn Trình Kiệt, dạo gần đây cậu đều nhìn hắn rất nhiều, có lẽ Trình Kiệt không biết cậu nhìn hắn nhiều như thế đâu. Trình Kiệt có một chút hoảng hốt khi bị ánh mắt kia nhìn lâu như thế, hắn cố gắng tỏ ra rằng mình rất thoải mái chậm rãi hỏi cậu:

“Em có muốn đi tắm không?”

Tiêu Dật im lặng, cậu nghĩ cậu đã có thể nghe nhanh được rồi, vừa mới rồi đi ngang qua một cửa tiệm tạp hóa cậu còn nghe thấy được tiếng hai diễn viên trao đổi trong ti vi, cậu cảm giác mình hình như đang dần dần nhanh nhẹn trở lại, ngay cả lời nói của cậu hình như cũng có thể nhanh nhẹn được… nhưng mà Tiêu Dật vẫn chậm rãi nói ra một câu thế này:

“Cùng nhau…”

Trình Kiệt hả một tiếng vì bất ngờ, hắn đã lâu lắm rồi không cùng Tiêu Dật ở cùng một chỗ, đã lâu lắm rồi không được ôm lấy thân thể dụ hoặc kia, hắn đương nhiên là rất muốn nhưng lại ngây ngốc đứng thất thần. Tiêu Dật dùng ánh mắt mở lớn khó hiểu nhìn chằm chằm hắn, hắn ngốc một lúc liền giật mình vội vã đáp giống như là sợ Tiêu Dật sẽ đổi ý vậy:

“Được”

Trình Kiệt đưa Tiêu Dật vào trong phòng tắm, hắn lần đầu tiên cảm thấy khó xử trước một người như vậy, cứ loay hoay mãi không biết nên phải làm gì tiếp theo bởi vì Tiêu Dật cứ đứng im bất động như thế. Nếu như là lúc trước cho dù Tiêu Dật có phản kháng không cho hắn cởi quần áo của cậu thì hắn cũng sẽ mặt dày mà cởi ra, nhưng mà bây giờ hắn lại không dám làm như thế, hắn sợ cậu sẽ bị hoảng sợ:

“Tiểu Dật… hay là anh giúp em cởi quần áo nhé”

Tiêu Dật nhìn hắn chớp mắt một cái, Trình Kiệt nín thở chờ đợi câu trả lời của Tiêu Dật, hắn đợi rất lâu không thấy cậu lên tiếng cho nên liền đánh bạo đưa tay về phía trước kéo áo của cậu lên cao, Trình Kiệt thở phào một hơi may mắn Tiêu Dật không nói gì cả.

Quần áo của của Tiêu Dật đã cởi xuống hết, Trình Kiệt hít một ngụm khí nóng, cảm giác như từng bắp thịt trên cơ thể bắt đầu co lại, mạch máu chảy khắp toàn thân đang sôi sục giống như nham thạch vậy. Điều Trình Kiệt muốn nhất bây giờ là ngay lập tức ôm lấy Tiêu Dật ân ái triền miên, nhưng hắn biết điều mà hắn không được phép làm hiện tại chính là điều đó, bởi vì hắn sợ Tiêu Dật của hắn sẽ bị hắn làm cho hốt hoảng. Trình Kiệt cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, phía dưới rất nhanh bị thân thể dụ hoặc của Tiêu Dật làm cho có phản ứng, hắn dẫn cậu đến phía bồn tắm khàn giọng nói:

“Anh giúp em gội đầu”

Trình Kiệt không dám cởi quần áo của bản thân, hắn sợ một khi trên người hắn không mảnh vải nào sẽ không kiềm chế được mà nổi lên thú tinh lao vào chiếm lấy Tiêu Dật. Tiêu Dật vẫn là dáng vẻ ngây ngốc đó, cậu nằm xuống bồn tắm theo sự chỉ dẫn của Trình Kiệt mà gối đầu lên thành bồn.

Trình Kiệt thấy Tiêu Dật nhắm mắt lại, bàn tay hắn ở trên mái tóc cậu gãi nhẹ, trong đôi mắt của Trình Kiệt lúc này có một chút dục vọng, có một chút khổ sở, có một chút bí bách. Trình Kiệt cầm lấy vòi sen xả đi bọt xà bông trên tóc Tiêu Dật, tóc Tiêu Dật thật sự đã dài ra một chút rồi, sau khi hắn giúp Tiêu Dật gội đầu xong cậu liền mở mắt ra, đôi mắt kia ngay lập tức nhìn thẳng vào gương mặt hắn khiến cho hắn cũng phải giật mình, Trình Kiệt hơi hơi mất tự nhiên một chút hắn vòng sang phía bên cạnh bồn tắm do dự đưa tay vào trong bồn muốn chạm lấy da thịt trên người Tiêu Dật, bất chợt hắn bị cánh tay cậu nhanh chóng chặn lại. Trình Kiệt nghĩ có lẽ Tiêu Dật vẫn còn chưa thể tiếp nhận được sự đụng chạm thân mật của hắn, nhưng hắn cũng tự cảm thấy mãn nguyện khi cậu đã chủ động nói hắn cùng tắm chung, Trình Kiệt vốn định bước ra ngoài phòng tắm nhưng Tiêu Dật lại chậm rãi nói với hắn thế này:

“Không cởi áo sẽ bị ướt”

Tiếp đó Trình Kiệt quả thật cởi quần áo ra, hắn không vào trong bồn tắm ngồi cùng cậu mà chỉ ngồi ở ngoài cẩn thận đưa bàn tay đặt lên vai cậu bắt đầu khẽ chạm tới, xúc cảm mềm mại quen thuộc này khiến cho hắn nhung nhớ đến phát điên lên rồi, hắn không biết tại sao mình lại ngu ngốc tự làm cho mình lâu như thế mà không được chạm vào, Tiêu Dật chẳng phải chính miệng nói yêu hắn sao, hắn chỉ cần tin điều đó là được, chỉ cần tin Tiêu Dật yêu hắn hắn liền có thể ở bên cạnh cậu, cùng cậu vui vẻ hạnh phúc, cùng cậu mỗi đêm triền miên, phúc lợi tốt như thế hắn tại sao lại tự mình ngu ngốc không cần đây.

Trình Kiệt đang chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân, đúng lúc này Tiêu Dật liền đột nhiên ngồi dậy khiến cho hắn cũng phải giật mình trở về thực tại, bàn tay hắn đang di chuyển trên ngực cậu vì thế mà đình chỉ động tác, hắn hít một ngụm khí lạnh cẩn thận quan sát Tiêu Dật, không biết tại sao Tiêu Dật đột nhiên lại rơi nước mắt khiến cho hắn lo lắng không thôi, hắn đưa hai tay bao lấy má cậu luống cuống hỏi:

“Tiểu Dật sao thế... sao thế Tiểu Dật?”

Bất giác gương mặt của Trình Kiệt đã đưa gần sát về phía gương mặt Tiêu Dật mà chính hắn cũng không nhận ra, mãi cho đến khi đôi môi mà cả tháng nay hắn luôn nhung nhớ kia chủ động chạm vào môi của hắn, chủ động trao cho hắn một nụ hôn, chủ động vươn đầu lưỡi ra bỏ vào trong khoang miệng hắn, chủ động tiếp nhận sự thân thiết của hắn thì hắn mới biết… Tiêu Dật hình như không né tránh sự đụng chạm của hắn nữa rồi.

...

Mọi người ai muốn nghe anh Tiêu Dật hát cái bài ở trên thì lên youtobe gõ từ khóa [Nỗi nhớ có trọng lượng_ Phùng Kiến Vũ] khuyến khích nghe bản vietsub nhé :D

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương