Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 162: Thiệp cưới

Xe cấp cứu chỉ mất 5 phút để tới nơi, nhân viên hỗ trợ nhanh chóng đưa Trình Kiệt và Thẩm Đào vào trong xe, hai chiếc giường đơn được đặt song song ở phía sau xe, Tiêu Dật ngồi bên cạnh Trình Kiệt nắm lấy bàn tay hắn, cậu không dám làm loạn cái gì cả chỉ nóng ruột nhìn theo bác sĩ liên tục từ trong hộp thuốc lấy bông băng cầm máu cho hắn.

Trình Kiệt vừa mới rồi bị Thẩm Đào liên tiếp lấy ghế đập vào người ba lần, sức lực của Thẩm Đào mỗi lần hạ xuống liền giống như một lòng muốn lấy mạng Trình Kiệt vậy, tuy rằng đầu óc của hắn hiện tại đang quay cuồng mơ hồ muốn ngủ một giấc, nhưng mắt thấy Tiêu Dật của hắn lo lắng khóc đến đáng thương như vậy hắn cuối cùng đành phải gắng gượng một chút khẽ mỉm cười nhẹ giọng:

“Tiểu Dật, anh không sao, em đừng khóc”

Đúng lúc này trong xe truyền tới một tiếng thét lớn tê tâm liệt phế, bác sĩ phía bên kia đang giúp Thẩm Đào cố định lại chân phải bị gãy, lần trước cũng là do Trình Kiệt đánh gãy chân hắn, lần này vết thương mới chỉ vừa ổn định lại thôi cho nên chân phải không thể chịu được va chạm quá mạnh mẽ. Tiêu Dật theo phản xạ muốn quay lại phía sau nhìn thì cảm nhận được bàn tay của cậu bị nắm chặt lại một chút, cậu lập tức nhìn về phía Trình Kiệt lo lắng hỏi:

“Trình Kiệt, anh đau ở chỗ nào sao?”

Trình Kiệt ánh mắt âm trầm, hình ảnh buổi sáng ngày hôm nay vẫn chưa thể nào thoát ra khỏi đầu óc của hắn được, tuy rằng hắn biết Thẩm Đào là người gây ra mọi chuyện nhưng hắn không thể nào thoải mái khi biết được Tiêu Dật của hắn bị người khác suýt chút nữa ăn mất:

“Không được nhìn, không cho phép nhìn”

Câu nói bá đạo này của Trình Kiệt khiến cho bác sĩ bên cạnh hắn cũng ngây người ra một chút nhìn về phía hai người, trong ánh mắt kia rõ ràng hiện lên tia bất ngờ, Tiêu Dật biết có người đang nghe hai bọn họ nói chuyện nhưng bây giờ cậu chẳng muốn bận tâm cái gì cả, bởi vì cậu biết nếu như Trình Kiệt càng dùng sức thì máu sẽ càng chảy ra nhiều hơn:

“Được, Trình Kiệt, anh đừng dùng sức sẽ ảnh hưởng đến vết thương mất”

Trình Kiệt bất tỉnh trên đường tới bệnh viện, Thẩm Đào ngược lại không thể nào nhắm mắt được, bác sĩ giúp hắn cố định xương ở dưới chân, cơn đau kia giống như là trải qua một hồi sinh tử. Thẩm Đào phát hiện ra Trình Kiệt thế nhưng lại bất tỉnh trước mình, gương mặt của hắn vốn dĩ tái nhợt lúc này liền hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hắn khàn giọng nói:

“Tiểu Yếu Điểm, hắn ta so với tôi yếu đuối hơn nhiều”

Tiêu Dật im lặng, cậu hiện tại không muốn bị bất cứ lời nào của Thẩm Đào làm cho phải mất tập trung nữa, cả một quá trình đều coi Thẩm Đào không hề tồn tại.

Bà nội Trình biết chuyện Trình Kiệt đánh nhau với người ta đến mức phải nhập viện, lúc bà nội Trình đến bệnh viện Trình Kiệt vẫn còn hôn mê đang truyền nước, Tiêu Dật đang ở trong phòng bệnh chăm sóc hắn. Tiêu Dật không nghĩ tới nhanh như vậy bà nội Trình đã tìm được đến tận đây, mọi chuyện chỉ mới xảy ra được cách đây gần hai tiếng mà thôi.

“Bà…”

Bà nội Trình rất lạnh nhạt nhìn lướt qua Trình Kiệt một chút rồi hướng ánh mắt không quá thân thiện nhìn sang Tiêu Dật:

“A Kiệt tại sao lại như vậy?”

Tiêu Dật trầm mặc một lúc, cậu cũng không thể nói rằng Trình Kiệt vì chuyện kia mà đánh nhau được:

“Anh ấy…”

Tiêu Dật không biết phải trả lời sao cả, có lẽ bà nội Trình cũng không muốn biết nguyên nhân vì thế mới cắt ngang lời nói của Tiêu Dật ngay lập tức:

“Chuyện mà lần trước tôi nói với cậu, cậu đã suy nghĩ kỹ hay chưa?”

Tiêu Dật rất bất ngờ, cậu nhìn về phía bà nội Trình đánh giá, cậu không thể nào nhìn ra được một chút lo lắng nào từ phía bà nội Trình cả, trước vào có lẽ chỉ là hỏi Trình Kiệt cho có lệ mà thôi:

“Cháu lần đó cũng đã nghĩ kỹ rồi, nếu như bà lo lắng vì chuyện Trình Kiệt sẽ chuyển cổ phần Trình thị cho cháu, cháu cũng đã nói rõ với Trình Kiệt rằng anh ấy không cần làm như vậy”

Bà nội Trình nhàn nhạt đáp:

“Nhà tôi cũng chỉ có một đứa cháu trai này, có phải cậu muốn làm cho nhà họ Trình tuyệt hậu hay không?”

Lời này của bà nội Trình khiến cho Tiêu Dật ngay lập tức cứng miệng, cậu quả thật không biết sẽ giải quyết chuyện đó như thế nào. Tiếng chuông điện thoại cắt ngang sự trầm mặc trong phòng bệnh vip, là điện thoại của bà nội Trình, bà nội Trình nghe điện thoại một chút rồi rời đi luôn, Tiêu Dật nghĩ có lẽ bà nội Trình có việc quan trọng hơn nên rời đi rất nhanh.

Tiêu Dật tiễn bà nội Trình ra khỏi phòng bệnh, gương mặt của cậu mệt mỏi hao gầy, Trình Kiệt bị bệnh rồi bây giờ chỉ có một mình cậu phải đối mặt với mọi thứ mà thôi. Khi Tiêu Dật quay trở lại phòng bệnh, cậu phát hiện Trình Kiệt đang mở mắt nhìn về phía cậu, cậu mở lớn hai mắt nhanh chóng bước về phía hắn gấp gáp hỏi han:

“Trình Kiệt, anh có đau ở chỗ nào không?”

Trình Kiệt nắm lấy bàn tay của Tiêu Dật, hắn thế nhưng lại nói một câu như thế này với cậu:

“Anh cho dù sau này không có con nối dõi cũng không thể không có em được”

Tiêu Dật ngây người, hóa ra là Trình Kiệt đã nghe thấy chuyện vừa mới rồi rồi. Tiêu Dật rất cảm động, cảm động đến mức rơi nước mắt, tuy rằng đời người không có cái gì là tồn tại vĩnh viễn được, tuy rằng lời nói của Trình Kiệt không có cái gì mang ra để chắc chắn rằng mọi chuyện sau này sẽ như hắn nói, nhưng mà Tiêu Dật lại tình nguyện tin tưởng, tình nguyện tin vào lời nói đó của Trình Kiệt. Giọt nước mắt chảy xuống gò má, rơi vào mu bàn tay của Trình Kiệt, Tiêu Dật khẽ mỉm cười:

“Khỉ con cũng là con của anh mà, là con của chúng ta”

Trình Kiệt đưa tay lên phía trước, Tiêu Dật hiểu ý hơi cúi người xuống một chút, ngón tay thon dài của Trình Kiệt chậm rãi lau đi giọt nước mắt trên gương mặt cậu:

“Tiểu Dật, em khóc lòng anh cũng đau theo”

Tiêu Dật mỉm cười, kết quả vẫn là không thể cố gắng mỉm cười được nữa, cậu nức nở cúi người ôm lấy Trình Kiệt:

“Xin lỗi Trình Kiệt… em xin lỗi Trình Kiệt”

Trình Kiệt vòng tay ôm lại Tiêu Dật:

“Tại sao phải xin lỗi?”

Tiêu Dật khóc đến ướt đẫm một mảng áo bệnh nhân của Trình Kiệt:

“Xin lỗi vì tất cả… xin lỗi Trình Kiệt”

Phòng bệnh của Thẩm Đào được xếp cạnh phòng bệnh của Trình Kiệt, Thẩm Đào so với Trình Kiệt bị thương nặng hơn, lý do bởi vì vết thương ở chân mới lần trước chỉ kịp lành lại, bây giờ lại tiếp diễn va chạm cho nên phải bó bột một thời gian. Lần đó Tiêu Dật đi mua đồ ăn cho Trình Kiệt, lúc đi ngang qua phòng hắn liền thấy Lâm Chí Huyền ở bên trong, Tiêu Dật lúc đầu còn tưởng là mình nhìn lầm còn đứng lại để xác định, kết quả chắc chắn rằng cậu không nhìn nhầm. Tiêu Dật vốn định mang chuyện này nói cho Trình Kiệt biết, nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì để nói cả, không biết chừng sẽ khiến cho Trình Kiệt sinh hiểu lầm thì không hay.

Trình Kiệt nằm viện ba ngày thì cán bộ cấp cao ở Trình thị cũng đến thăm, Tiêu Dật mất cả một ngày bận rộn thu xếp quà cáp vào một chỗ, buổi tối liền ngồi ở trên ghế gọt hoa qua nói chuyện với hắn thế này:

“Trình Kiệt, làm tổng giám đốc thật là tốt, ốm một cái liền có nhân viên đến thăm, số quà này tính ra cũng bằng tiền viện phí của anh rồi”

Trình Kiệt cười cười, hắn vốn là không cần ai phải đến thăm hắn cả, hắn chỉ muốn mình và Tiêu Dật có không gian riêng mà thôi. Tiêu Dật mang một đĩa táo đã gọt sẵn đến cho Trình Kiệt ăn, ai đó hai tay rõ ràng không bị thương nhưng lại muốn cậu phải phục vụ tận tình hết mức:

“Tiểu Dật, giúp anh ăn táo đi”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt, cậu chọn một miếng táo đưa tới trước miệng hắn:

“Tay của anh cũng đâu có bị đau đâu”

Trình Kiệt đáp lại:

“Nhưng anh là vì ai mà phải nằm ở trong này đây? Em phải đối xử thật tốt với anh!"

Tiêu Dật nhỏ giọng nói một câu thế này:

“Cả ngày chỉ nằm bẹp ở trên giường, tay rõ ràng không có sao nhưng lại không muốn cử động… anh cứ như vậy thì chúng ta sao có thể làm được cái kia chứ…”

Trinh Kiệt nghe Tiêu Dật nói vậy hai mắt liền sáng lên, cái kia trong lời nói của Tiêu Dật làm sao mà hắn không hiểu cho được, huống hồ hắn ngày nhớ đêm mong chính là cái đó. Trình Kiệt vội vã ngồi dậy, thật ra sức khỏe của hắn cũng đã hồi phục kha khá rồi, ngoài vết thương ở trên đầu cần lưu ý thì tay chân đều có thể cử động linh hoạt:

“Tiểu Dật em nói sao? Anh thấy cả người mình bây giờ dư thừa sức mạnh!”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt, người đàn ông này đúng là nên khinh bỉ, thế nhưng mặt lại dày như thế còn không biết xấu hổ nói ra câu kia:

“Như vậy hai ngày nữa là đến ngày chúng ta đi Nhật Bản rồi, anh có ổn hay không?”

Trình Kiệt hả một tiếng, thì ra là hồ ly nhỏ nhà hắn nhắc đến chuyện này, Trình Kiệt giống như một quả bóng xì hơi nằm lại xuống giường im lặng không nói. Tiêu Dật thấy thế thì buồn cười, cậu để đĩa táo xuống bàn, cúi đầu hôn vào má của hắn:

“Anh đó, đã bao nhiêu tuổi rồi”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Em cũng biết độ tuổi này của anh chính là thời kỳ sung sức nhất mà, em lại hết lần này đến lần khác lảng sang chuyện khác”

Tiêu Dật hơi hơi đỏ mặt, tuy rằng cậu đã gần ba mươi nhưng khi nói đến chuyện này vẫn không thể nào giống như ai kia gương mặt không đỏ đàm đạo chuyện đó được:

“Cũng không phải lảng tránh được mãi mà, em có nói rằng… không được đâu, nhưng mà anh phải khỏe lại thật nhanh chuyện kia mới có thể nói”

Tiêu Dật cực kỳ ngọt ngào, không biết người khác có cảm thấy như vậy hay không nhưng Trình Kiệt thật sự cảm thấy như thế, hắn cảm thấy Tiêu Dật của hắn vừa ngọt ngào vừa mềm mại, nắm trong tay chỉ sợ không cẩn thận sẽ làm cậu bị đau. Trình Kiệt cầm lấy bàn tay của Tiêu Dật hôn vào cổ tay cậu:

“Tiểu Dật, như vậy lần tới em nhất định không được né tránh anh nữa”

Tiêu Dật trái tim đập rộn ràng giống như một nam sinh mới đàm chuyện yêu đương lần đầu tiên, cậu phát hiện ra lúc trước mình không có hay bị Trình Kiệt làm cho xấu hổ như thế, không biết tại sao bây giờ lúc nào cũng đỏ mặt. Trình Kiệt nhận được cái gật đầu của người yêu liền hận không thể ngay bây giờ đè Tiêu Dật xuống dưới giường, nếu như không phải Tống Ngộ Phàm đột nhiên mở cửa bước vào thì Tiêu Dật khẳng định sẽ không thoát được hôm nay.

“A Kiệt, đánh nhau đến thành như vậy sao?”

Tống Ngộ Phàm mới đi công tác về liền đến thăm Trình Kiệt, vốn tưởng rằng người bạn kia của mình sẽ rất chào đón nhưng nghênh đón cậu lại là ánh mắt đằng đằng sát khí kia. Tống Ngộ Phàm quan sát sắc mặt của Tiêu Dật liền biết được lý do tại sao Trình Kiệt lại như thế, cậu ta cười ha ha nhân tiện trêu chọc Tiêu Dật một chút:

“Sao thế Tiểu Dật, nhiệt độ trong phòng nóng lắm hả?”

Tiêu Dật đứng dậy nhường chỗ cho Tống Ngộ Phàm, thật ra thì cậu muốn tránh mặt một chút bởi vì cậu cảm nhận được độ nóng đang lan rộng trên gương mặt mình:

“Anh ngồi đi, tôi đi gọt vài trái táo”

Tống Ngộ Phàm cười cười gật đầu, Trình Kiệt âm trầm hạ giọng nhắc nhở Tống Ngộ Phàm:

“Đừng trêu chọc em ấy”

Trình Kiệt nói rất bé nhưng Tiêu Dật vẫn có thể nghe thấy được, Tống Ngộ Phàm cười ha ha:

“Tôi có nói cái gì sao, được rồi ngày hôm nay tới ngoài xem cậu có bị đánh thành đầu heo hay không còn có việc nữa chính là muốn đưa cho cậu thứ này”

Tiêu Dật mang táo ra vừa vặn nhìn thấy thứ mà Tống Ngộ Phàm đưa cho Trình Kiệt, vừa nhìn qua liền có thể đoán được đó là thiệp mời cưới. Tiêu Dật hơi bất ngờ một chút:

“Anh sắp cưới sao?”

Tống Ngộ Phàm không giấu được nụ cười hạnh phúc:

“Đúng vậy, cậu cũng nhất định phải đến nhé”

Tiêu Dật khẽ mỉm cười:

“Đương nhiên rồi, tôi sẽ đến”

Tống Ngộ Phàm mới chỉ ngồi nói chuyện được một lúc thôi đã nhận được điện thoại của vị kia nhà hắn, Tiêu Dật nhận ra được nét hạnh phúc trong đôi mắt của cậu ta, tâm trạng cũng chẳng hiểu sao nâng cao một chút.

“Được rồi, tôi phải về trước đây, nếu không vị kia nhà tôi khẳng định sẽ tức giận”

Tiêu Dật tiễn Tống Ngộ Phàm ra khỏi phòng bệnh, cậu cầm lấy tấm thiệp cưới màu trắng trên bàn lật mở ra xem thử, trong thiệp cưới còn đặc biệt in hình ảnh của hai người, có điều Tiêu Dật vừa nhìn lại giật mình bởi vì hình chụp kia lại là hai người đàn ông. Người đàn ông kia là một người ngoại quốc nhưng dáng người lại rất nhỏ gầy, tên của anh ta là Vincent. Tiêu Dật bất ngờ đưa tấm thiệp cưới kia cho Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, anh nhìn thiệp cưới này đi”

Trình Kiệt không bị bất ngờ, hắn chỉ thờ ơ liếc nhìn qua một cái mà thôi. Vincent này chính là đối tác lần trước với công ty của hắn, Tống Ngộ Phàm lại nghiễm nhiên là người làm việc trực tiếp với cậu ta, cuối cùng liền bị cậu ta thu phục như thế này đây. Tiêu Dật không thấy Trình Kiệt có gì bất ngờ cả liền hiểu rằng hắn có lẽ đã biết từ trước rồi, cậu thu tấm thiệp cưới kia lại cúi đầu đọc thật là cẩn thận, từ thời gian cho đến địa điểm, ngay cả chất liệu giấy cùng hình ảnh cũng xem qua rất kỹ... Tiêu Dật cũng muốn kết hôn rồi.

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật cười đến ngốc liền biết ai đó đang mơ mộng, hắn lên tiếng hỏi Tiêu Dật:

“Là ngày mấy thế?”

Tiêu Dật vẫn cúi đầu xem xét tấm thiệp cưới kia:

“Là ngày hai mươi sáu, hôm nay là hai mươi mốt rồi còn năm ngày nữa thôi”

Trình Kiệt vẫn không thể lấy lại được sự chú ý từ Tiêu Dật, hắn nhanh tay giật lấy thiệp mời cưới kia vứt sang một bên, Tiêu Dật ngay lập tức nhíu mày khó hiểu. Trình Kiệt nhìn cậu hỏi:

“Tiểu Dật cũng thích làm đám cưới sao?”

Tiêu Dật từng làm đám cưới một lần rồi, là với Thẩm Tiểu Thúy, khi đó cậu ngay cả đi thử bộ vest cưới cũng không có tâm trạng chứ đừng nói là quan tâm đến việc chọn ngày đẹp, địa điểm diễn ra hợp lý. Trong ấn tượng của Tiêu Dật chỉ nhớ rằng Thẩm Tiểu Thúy lúc ấy mặc một bộ váy cưới màu trắng, còn cậu mặc một bộ vest màu đen, hai người còn quên mất việc lấy ảnh cưới khiến cho nhân viên ở tiệm đó còn phải thúc giục rất nhiều lần thì cậu mới chịu đi lấy. Tiêu Dật đáng lý ra phải không hào hứng với đám cưới cho lắm vì dù sao cậu cũng cưới một lần rồi, nhưng bây giờ Trình Kiệt đột nhiên hỏi câu này trái tim cậu lại nhộn nhịp hết cả lên, ngoài miệng thì lại tỏ vẻ chán ghét đáp:

“Làm gì có, tốn nhiều thời gian còn phiền phức nữa”

Trình Kiệt cười xấu xa:

“Anh cũng nghĩ vậy”

Tiêu Dật ngay lập tức nghiêm mặt nhìn Trình Kiệt giận dỗi, cậu đứng dậy cầm lấy đĩa táo bỏ vào trong tủ lạnh cất đi. Trình Kiệt cưới cũng được, không cưới cũng được, chỉ cần Tiêu Dật của hắn vui vẻ hắn cái gì cũng cảm thấy được hết. Vốn chỉ là trêu chọc Tiêu Dật một chút thôi không nghĩ nhận được biểu hiện hờn dỗi kia của cậu, Trình Kiệt ngay lập tức lên tiếng lấy lòng:

“Nhưng mà anh thật sự muốn nhìn thấy Tiểu Dật của anh mặc lễ phục, hay là chúng ta cũng chọn một ngày tốt kết hôn đi”

Tiêu Dật ngay lập tức dừng lại động tác, bởi vì hiện tại cậu vẫn đứng quay lưng lại với Trình Kiệt cho nên hắn không thể nhìn thấy được nụ cười vui sướng của ai kia:

“Không thèm, anh chẳng phải chê phiền phức với tốn thời gian hay sao”

Trình Kiệt đợi Tiêu Dật đi về phía mình, hắn kéo cậu ngồi lên giường, vòng tay ôm lấy eo của cậu dịu dàng đáp:

“Nếu như là Tiểu Dật thì cho dù có phiền phức hay là tốn thời gian cả đời anh cũng tình nguyện cả”

Tiêu Dật ở trong lồng ngực Trình Kiệt cười tươi như hoa nở rộ, cậu thật sự là rất thích cùng Trình Kiệt tay trong tay tiến vào lễ đường:

“Thế thì… thiệp cưới của chúng ta sau này màu đỏ có được không?”

Trình Kiệt cười ha ha hưởng thụ sự hạnh phúc:

“Được, thiệp cưới sẽ là màu đỏ”

Tiêu Dật lại chậm rãi nói tiếp:

“Lễ đường màu xanh tím nhé”

Trình Kiệt cúi đầu hôn xuống mái tóc của Tiêu Dật:

“Ừ”

Tiêu Dật đang lên kế hoạch cho đám cưới của mình, cậu chính là thật sự muốn kết hôn với Trình Kiệt lắm rồi.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương