Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 163: Giường bệnh rung chuyển

Hai ngày sau đó, Trình Kiệt vẫn chưa chịu xuất viện, Tiêu Dật không biết tại sao Trình Kiệt không chịu rời khỏi bệnh viện này, cậu rõ ràng là thấy hắn chẳng còn vấn đề gì nữa cả, nhưng mỗi lần hỏi hắn thì hắn lại nói phải ở lại để bác sĩ theo dõi. Lý do mà Trình Kiệt muốn ở mãi trong bệnh viện chính là hắn muốn có không gian riêng ở một chỗ với Tiêu Dật mà không ai làm phiền. Ngoại trừ những lúc Tiêu Dật đưa đón Tiêu Kỷ Mặc đi học thì lúc nào cậu cũng đều ở trong tầm mắt của hắn, mỗi tối còn được thoải mái xoa xoa nắn nắn chỗ kia một chút mà không bị đẩy ra, nếu như Tiêu Dật đẩy hắn ra hắn liều kêu đau, Tiêu Dật của hắn khi đó sẽ lại mềm nhũn mà không phản kháng hắn.

Bây giờ là thời điểm Tiêu Dật đưa Tiêu Kỷ Mặc đến trường, bởi vì không muốn để cho Tiêu Kỷ Mặc nghĩ rằng mình bỏ quên nó cho nên Tiêu Dật luôn cố gắng đưa nó đi học rồi đón nó về, sau đó liền để nó ở nhà nhờ người giúp việc trông giúp. Tiêu Kỷ Mặc lúc đầu rất nhớ Tiêu Dật, mỗi buổi tối đều phải gọi điện nhìn thấy mặt ba mình mới chịu, nhưng mà khi nghe Tiêu Dật nói Trình Kiệt đang bị bệnh cho nên không thể về được, Tiêu Kỷ Mặc lúc ấy mới chịu ngoan ngoãn không đòi Tiêu Dật nữa.

Lâm Chí Huyền thời gian gần đây phát triển rất ổn, Trình Kiệt cũng làm theo lời hứa giúp cậu ta bước đầu, tuy rằng vai nam chính vẫn chưa thể có được nhưng vai nam thứ chính của vài bộ phim nổi tiếng đều có thể được nhận vai. Ngày hôm ấy Lâm Chí Huyền đến thăm Trình Kiệt đúng vào lúc Tiêu Dật đưa Tiêu Kỷ Mặc đi học, cậu ta kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Trình Kiệt khẽ mỉm cười:

“Anh thấy sao rồi?”

Trình Kiệt nhíu mày, hắn không thích Lâm Chí Huyền xuất hiện ở đây:

“Cậu tới đây làm gì?”

Lâm Chí Huyền nhàn nhạt đáp:

“Em đang quay phim gần đây, nhân tiện ghé qua xem anh một chút”

Trình Kiệt lạnh giọng:

“Tôi không sao, cậu về đi”

Lâm Chí Huyền nhìn quanh phòng bệnh một hồi:

“Anh ta không ở đây chăm sóc anh sao?”

Trình Kiệt nhìn chằm chằm Lâm Chí Huyền không nói, Lâm Chí Huyền thở dài:

“Anh thật sự chán ghét em lắm sao, dù sao chúng ta trước đây cũng coi như là…”

Trình Kiệt nhanh chóng cắt ngang lời của Lâm Chí Huyền:

“Cậu hẳn là cũng biết quan hệ của chúng ta trước đây thật sự là thế nào”

Lâm Chí Huyền cười khổ:

“Đúng vậy, anh chỉ là lợi dụng em mà thôi”

Trình Kiệt nhàn nhạt đáp:

“Cậu cuối cùng cũng chịu nhìn nhận sự thật này rồi sao”

Lâm Chí Huyền từ trong túi quần lấy ra điện thoại di động của mình:

“Em đến chỉ là muốn cho anh xem cái này mà thôi”

Trình Kiệt nhìn xuống màn hình di động của Lâm Chí Huyền, trong đó là đoạn ghi hình không có tiếng chỉ có hình ảnh mà thôi, bối cảnh là trong phòng vệ sinh của một nhà hàng, Tiêu Dật đứng ở đó để im cho Thẩm Đào chỉnh lại cổ áo mà không có bất cứ phản kháng nào, đoạn video này cực kỳ ngắn chỉ diễn ra trong khoảng sáu bảy giây mà thôi, rất khó có thể hiểu hết được toàn bộ mọi chuyện nhưng Trình Kiệt lúc này đôi mắt rõ ràng lại hiện lên tơ máu vô cùng đáng sợ. Lâm Chí Huyền ở bên cạnh đưa tay chạm vào mái tóc của Trình Kiệt nhẹ giọng nói:

“Anh ta không phải chuyện gì cũng nói cho anh biết đúng không…”

Đúng lúc này ở phía sau lưng của Lâm Chí Huyền liền bất ngờ bị một lực đạo mạnh mẽ túm lấy cổ áo kéo ngược về phía sau, kế đó là tiếng nói mất bình tĩnh của Tiêu Dật:

“Làm cái gì thế?”

Tiêu Dật vừa trở về phòng bệnh liền nhìn thấy Lâm Chí Huyền đang làm ra hành động rất thân mật với Trình Kiệt, cậu không cần biết cậu ta muốn làm cái gì, không cần phải cẩn thận xem xét mọi chuyện đã không kiềm chế được mà ngay lập tức dùng sức túm lấy cổ áo của Lâm Chí Huyền kéo ra. Lâm Chí Huyền không kịp phòng bị bất ngờ bị kéo mạnh như vậy lưng liền đập vào bức tường phía sau đau đến nhíu mày, Tiêu Dật giống như một con mèo nhỏ bị dẫm trúng đuôi vậy, bây giờ đang xù lông hỏi Lâm Chí Huyền:

“Cậu đến đây làm cái gì?”

Lâm Chí Huyền rất bất ngờ trước bộ dáng này của Tiêu Dật, tuy rằng Lâm Chí Huyền gặp mặt Tiêu Dật không nhiều, nhưng mỗi lần gặp Tiêu Dật đều luôn có dáng vẻ thờ ơ xa cách, chưa khi nào lại kích động như thế. Thật ra Tiêu Dật ngoài việc ghen tuông còn có vấn đề nữa, bởi vì mấy ngày hôm trước cậu chính mắt nhìn thấy Lâm Chí Huyền xuất hiện ở phòng bệnh của Thẩm Đào, dù không thể biết được bọn họ có ý đồ gì hay chỉ đơn thuần là quen biết thông thường thôi nhưng cậu vẫn không thể nào bình tĩnh được.

“Tôi đến thăm Trình Kiệt, nhân tiện cho anh ấy xem một số thứ” Lâm Chí Huyền lúc đầu tức giận nhưng sau đó liền khẽ mỉm cười hòa nhã.

Tiêu Dật xoay đầu nhìn đến Trình Kiệt đang ngồi trên giường bệnh, cậu phát hiện ra trên tay hắn cầm một chiếc điện thoại lạ, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết đó là điện thoại của Lâm Chí Huyền. Ngoại trừ Thẩm Đào giữ trong tay tấm ảnh hắn hôn cậu lần đó thì cậu hoàn toàn không có gì phải sợ hãi cả, nhưng mà Trình Kiệt đã biết chuyện này rồi hắn nhất định sẽ không hiểu lầm cậu.

Trình Kiệt ánh mắt chứa đầy tơ máu thẳng tắp nhìn đến phía Tiêu Dật, hắn vẫn là không thể nào khống chế được bản thân khi nhìn thấy Tiêu Dật cùng người khác thân thiết. Tiêu Dật hơi giật mình trước ánh mắt kia của Trình Kiệt, cậu vốn định đưa tay giật lấy điện thoại trên tay của Trình Kiệt thì hắn đã nhanh hơn cậu một bước chậm rãi mang đoạn ghi hình kia mở lên.

Đối với dáng vẻ này của Trình Kiệt, Lâm Chí Huyền chính là vô cùng hài lòng, lại nhìn sang vẻ lúng túng không biết nói cái gì của Tiêu Dật khiến cho cậu ta càng hài lòng hơn. Tiêu Dật biết đoạn ghi hình kia đã bị người ta đụng tay đụng chân, vừa vặn cắt bỏ cảnh phía trước cùng chỉnh im lặng, nếu chỉ nhìn vào sáu bảy giây kia liền rất dễ sinh hiểu lầm:

“Không phải đâu Trình Kiệt…”

Trình Kiệt đáp mạnh điện thoại xuống dưới sàn nhà, chiếc điện thoại kia ngay tức khắc bị vỡ màn hình, Lâm Chí Huyền cũng không tiếc gì chiếc điện thoại kia cả, một chiếc điện thoại đối ra cục diện tốt thế này có đáng gì. Tiêu Dật hoảng sợ lùi lại phía sau một bước, hai mắt ửng đỏ sắp khóc. Trình Kiệt lúc này liền lạnh mặt liếc nhìn sang phía Lâm Chí Huyền quát:

“Cút ra ngoài đi”

Đối với tính khí này của Trình Kiệt, Lâm Chí Huyền lúc trước đã từng chứng kiến một lần rồi, cậu ta rất thức thời mà rời đi, tuy rằng luyến tiếc muốn ở lại xem Tiêu Dật sẽ bị Trình Kiệt xử lý như thế nào cũng không thể làm cách gì khác cả.

Lâm Chí Huyền rời đi, phòng bệnh lại trở về trạng thái trầm mặc ngột ngạt, Tiêu Dật đứng im ở đó không dám bước gần về phía Trình Kiệt, cậu cố gắng không khóc muốn giải thích thật rõ ràng cho Trình Kiệt:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt không nói không rằng bước xuống giường bệnh đi về phía cửa phòng bệnh kia khóa lại, rồi lại nhanh chân bước tới phía Tiêu Dật cúi đầu hôn lấy cần cổ cậu. Tiêu Dật không dám phản kháng, có điều Trình Kiệt lại không giống như trong tưởng tượng của cậu, hắn hiện tại lại dịu dàng khác thường, tuy rằng những vết mút kia lại rất có lực. Trình Kiệt kéo áo len của Tiêu Dật lên cao, tay còn lại luồn vào trong quần cậu mò xuống giữa bắp đùi sờ soạng vuốt ve. Tiêu Dật không hiểu Trình Kiệt đang suy nghĩ cái gì, cậu rất lo lắng hắn sẽ hiểu lầm chuyện đoạn ghi hình kia, khóe mắt đỏ hoe long lanh ngấn nước:

“Trình Kiệt, chuyện không phải như anh nghĩ đâu”

Trình Kiệt cắn một ngụm vào cần cổ của Tiêu Dật, khàn giọng hỏi:

“Thế là như thế nào, tại sao em lại có nhiều chuyện giấu giếm anh đến thế, tại sao lại luôn là người khác nói ra mọi chuyện?”

Tiêu Dật luôn cảm thấy mấy chuyện kia không quan trọng, cũng không nhất thiết phải nói cho Trình Kiệt biết, Trình Kiệt rất dễ kích động, có một số chuyện nói ra sẽ làm cho hắn hiểu lầm kích động hơn, mà cậu lại không muốn làm ảnh hưởng đến sức khỏe của hắn:

“Trình Kiệt, em mấy ngày trước nhìn thấy Lâm Chí Huyền ở trong phòng bệnh của Thẩm Đào… hai người bọn họ đều không có chuyện gì tốt đẹp cả”

Trình Kiệt cúi đầu ngậm lấy điểm nhỏ trước ngực của Tiêu Dật, hắn dùng đầu lưỡi quấn lấy trêu đùa, lại cố tình dùng hàm răng của mình cắn vào đó một chút, những hành động này rõ ràng là đang khiêu khích Tiêu Dật:

“Bọn họ không tốt đẹp gì, em cũng không tốt với anh”

Tiêu Dật đỏ mắt, nước mắt cũng đã rơi xuống gò má:

“Không phải đâu Trình Kiệt, chuyện đó không phải như anh nghĩ đâu”

Trình Kiệt bế lấy Tiêu Dật lên trên giường bệnh, nhanh chóng đặt cậu nằm xuống giường rồi đè lên cậu, hắn dùng tay chân mình khóa chặt cả người cậu khiến cho quần áo trên người cậu cứ như thế bị Trình Kiệt từng lớp, từng lớp một cởi ra. Trình Kiệt ánh mắt nóng rực, ngay cả lời nói cũng mang theo hơi thở nóng rực:

“Nếu em bây giờ còn né tránh anh, anh lập tức nghĩ rằng em không tốt với anh!”

Tiêu Dật có cảm giác rất kỳ quái, rõ ràng là ngữ điệu trong giọng nói của Trình Kiệt giống như là đang dụ dỗ cậu, không có một chút gì gọi là tức giận cả, Tiêu Dật mất vài giây để suy nghĩ qua loa cuối cùng đưa ra một suy nghĩ rằng hắn bị tâm thần phân liệt cho nên suy nghĩ sẽ hơi thất thường.

Chẳng biết Trình Kiệt chuẩn bị gel bôi trơn từ lúc nào, hắn lại nhanh tay mở ngăn kéo tủ phía trước lấy ra thứ đó, xem động tác bóp lọ gel kia cậu cảm giác Trình Kiệt dường như đang rất vội vàng, một ít gel còn bị rơi khỏi tay hắn chảy xuống bắp đùi cậu, cảm giác lạnh lạnh xấu hổ. Tiêu Dật muốn khép chân lại:

“Trình Kiệt”

Nhưng chân của Tiêu Dật vừa mới chỉ cử động mà thôi đã bị Trình Kiệt dùng sức một chút kéo rộng hai chân cậu ra, giây tiếp theo hắn liền mang thứ gel mát lạnh kia tiến vào trong động nhỏ của cậu:

“Đừng nhiều lời, có phải em cũng giống như Lâm Chí Huyền và Thẩm Đào hay không”

Tiêu Dật thật lâu không bị chạm vào nơi đó, bây giờ Trình Kiệt vừa đưa ngón tay vào liền hít một ngụm khí lạnh, gương mặt nhỏ nhắn nhíu lại cố gắng chịu đau. Trình Kiệt cúi đầu nhìn xuống phía dưới, lợi dụng lúc Tiêu Dật còn đang khó khăn hô hấp không thông liền kín đáo nhếch một, một nụ cười tà ác hiện lên trên gương mặt hoàn mỹ của hắn.

Gel bôi trơn cực nhiều, mang theo mùi vị nước biển, bóng loáng cả một vùng mông của Tiêu Dật cùng hai bắp đùi non ở háng cậu. Tiêu Dật nhìn thấy Trình Kiệt đang cố tình muốn bôi gel ra cả những chỗ không cần thiết liền hơi hơi khép chân lại:

“Trình Kiệt… chuyện kia…”

Trình Kiệt làm sao có thể bỏ phí cơ hội này, hắn muốn nhìn cho nên lại một lần nữa tách rộng hai chân Tiêu Dật ra. Tiêu Dật cảm giác giống như là mình bị Trình Kiệt lừa vậy, bây giờ là ban ngày cho dù trong phòng không mở đèn cũng sẽ vẫn sáng, cậu rất xấu hổ khi bị Trình Kiệt nhìn chằm chằm như vậy, hơn nữa cả người cậu hiện tại chẳng khác gì một đứa nhỏ sơ sinh không mặc đồ cả. Trình Kiệt rất sợ Tiêu Dật sẽ đổi ý cho nên không kéo dài thời gian làm mấy cái màn dạo đầu thật kỹ càng, một người mấy tháng nay không làm như Tiêu Dật mà nói nếu như đối phương hấp tấp khẳng định là sẽ hỏng bét, thế cho nên khi Trình Kiệt vừa đưa Tiểu Kiệt Kiệt tiến vào trong chỉ một chút thôi, Tiêu Dật đã đau đến nghiến răng nghiến lợi, phòng bệnh rộng lớn càng thêm vang vọng tiếng la thất thanh của cậu.

“Chát”

Tiêu Dật chuẩn xác in năm đầu ngón tay trên vùng ngực bên phải của Trình Kiệt, cậu vốn là định đánh vào mặt hắn nhưng lại không nỡ cho nên mới chuyển hướng đến ngực, dù sao thì ngực của hắn phi thường rắn chắc cho nên sẽ không quá đau.

Trình Kiệt biết là Tiêu Dật bị đau nhưng hắn vẫn muốn cố chấp mang Tiểu Kiệt Kiệt cắm thật sâu vào bên trong cậu, mới chỉ để ở ngoài như này sẽ rất là nguy hiểm, chưa biết chừng Tiêu Dật sẽ phản kháng không cho hắn làm, cho nên Trình Kiệt mặc kệ Tiêu Dật cứ muốn đưa Tiểu Kiệt Kiệt cắm vào thật sâu trước đã.

Tiêu Dật há miệng thở dốc, hai mắt trợn lớn:

“Đau quá… đau chết mất”

Trình Kiệt đạt được mục đích liền giữ nguyên tư thế này không cử động, hắn khàn giọng cúi đầu nhìn Tiêu Dật dùng lời đường mật dụ dỗ cậu:

“Đau sao, được rồi anh không động”

Tiêu Dật lại chuẩn xác đánh xuống trước ngực Trình Kiệt nữa:

“Tránh ra đi, tránh ra đi”

Trình Kiệt nắm lấy hai tay của Tiêu Dật khóa chặt lên đỉnh đầu cậu, hắn lại không biết xấu hổ chuyển động một chút;

“Tiểu Dật nhịn một chút… rất nhanh liền thoải mái rồi”

Cơn đau liên tục truyền tới phía dưới Tiêu Dật, quả đúng là không nên để cho hắn nhịn quá lâu, người nào đó hiện tại khỏe giống như một con bò tót vậy, điên cuồng chuyển động thân mình, ngay cả giường bệnh kia cũng theo đó rung chuyển va vào vách tường phát ra tiếng kêu đều đặn theo nhịp tiết tấu, người nào mà nghe thấy khẳng định sẽ tự giác đỏ mặt xấu hổ.

Đúng lúc này trong phòng liền truyền tới một giọng nữ phát ra từ loa nhỏ gắn vào bức tường bên cạnh phòng bệnh:

“Trình tổng, ngài có gì cần giúp đỡ sao?”

Phòng bệnh Trình Kiệt ở là phòng bệnh vip cho nên có lắp loa trợ giúp, chỉ cần bệnh nhân yêu cầu liền sẽ có y tá đi đến mà không cần phải bước xuống giường đi tìm. Tiêu Dật đang rên rỉ dưới thân Trình Kiệt liền ngay lập tức im bặt, nhưng mà không biết có phải Trình Kiệt bị dục vọng làm che mất âm thanh hay không mà hắn không những không tắt loa còn điên cuồng húc tới. Tiêu Dật cố gắng vươn tay nhấn vào nút tròn ở phía đầu giường, khó khăn lắm mới có thể với tới tắt đi được loa trợ giúp kia, vài giây sau bên ngoài cửa phòng bệnh liền có tiếng gõ, kéo theo đó là giọng nói có phần gấp gáp của nữ y tá:

“Trình tổng, Trình tổng ngài có sao không?”

Phòng bệnh cách âm vào mức độ khá, nếu như im lặng nghe ngóng khẳng định sẽ nghe thấy được tiếng giường va vào vách tường,, Tiêu Dật không muốn bị người khác phát hiện ra hai người bọn họ ban ngày làm chuyện mờ ám cho nên nhéo vào tay Trình Kiệt một cái:

“Trình Kiệt, bên ngoài có người gọi”

Cái gì gọi là chỉ được thử một lần liền nghiện chính là như Trình Kiệt hiện tại đây, hắn lâu lắm rồi mới được ăn thịt trở lại cho nên đầu óc bây giờ chỉ toàn thịt là thịt thôi, nào có thời gian mà để ý đến việc khác nữa.

“Trình tổng, tôi mở cửa vào đấy nhé”

Tiêu Dật trợn lớn hai mắt, tuy rằng Trình Kiệt vừa rồi đã khóa cửa rồi nhưng bệnh viện khẳng định sẽ có chìa khóa dự phòng, Tiêu Dật hiện tại không tiện lớn tiếng nói bởi vì cậu mà nói người ta khẳng định sẽ nhận ra giọng nói này rất kỳ quái. Tiêu Dật bắt đầu luống cuống tay chân, bàn tay sờ loạn lên phía đầu giường, bất chợt liền chạm vào một cái khuy sắt lòi ra ngoài, cậu không biết đó là cái gì nhưng phía dưới cậu liên tiếp bị Trình Kiệt công kích đau quá liền dùng sức kéo mạnh, kế đó phía trên đầu giường liền bất ngờ rơi mạnh xuống phát ra một tiếng động rất lớn, y tá vừa rồi còn đang do dự liền vội vã muốn mở cửa hơn:

“Trình tổng, ngài có sao hay không, tôi lập tức lấy chìa khóa mở cửa”

Tiêu Dật hơi choáng váng một chút nhưng nghe thấy lời nói của cô y tá kia liền khôi phục tinh thần:

“Không được Trình Kiệt, mau ngăn cô ấy lại đi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương