Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 164: Cải thiện đời sống 1

Tiêu Dật phát hiện ra một điều rằng Trình Kiệt không những thần kinh khác biệt mà ngay cả tâm cơ cũng không giống người bình thường, có lẽ hắn leo lên được vị trí cao này còn duy trì được sự hưng thịnh của Trình thị ngoài sự lớn mạnh của gia tộc hắn ra hắn còn có tố chất của một gian thương, nếu không tại sao Tiêu Dật cậu cũng bị lừa thảm đến như thế. Vừa mới rồi Trình Kiệt ở trước mặt Lâm Chí Huyền làm ra bộ dáng tức giận như vậy là vì muốn giữ lại điện thoại của cậu ta, hắn nghi ngờ Lâm Chí Huyền đang ở sau lưng hắn tiết lộ bí mật của công ty cho Hợp Cảnh, tuy rằng Lâm Chí Huyền không có khả năng biết được bí mật gì quá quan trọng gì nhưng mấy lần Trình thị đã bị Hợp Cảnh cướp đi mất đối tác ngay trong phút chót.

Trình Kiệt mặc áo bệnh nhân hơi khom người đưa tay bôi thuốc ở phía sau mông của Tiêu Dật, Tiêu Dật nằm nghiêng người trên giường bệnh một lời cũng không thèm nói, vừa mới rồi nữ y tá kia quả thật đã mở cửa xông vào, lại vừa vặn nhìn thấy chuyện đáng xấu hổ kia của hai người, cậu lúc ấy chỉ muốn đào một cái hố chui xuống đó mà thôi, thế mà Trình Kiệt không những không biết xấu hổ còn ở phút đó nói nữ y tá kia mang cho mình một chút thuốc mỡ.

Trình Kiệt nhân cơ hội thoa thuốc cho Tiêu Dật còn muốn sờ sờ chỗ này một chút, nắn nắn chỗ kia một chút, phải biết mông của Tiêu Dật cực kỳ tốt, so với một chiếc gối ngủ cao cấp còn đàn hồi thoải mái hơn:

“Tiểu Dật, thuốc này rất tốt, chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi liền sẽ không sao cả”

Tiêu Dật không mặc quần chỉ mặc duy nhất một chiếc áo len mỏng, điều đáng hận hơn là Trình Kiệt không cho cậu mặc quần, hắn nói cần phải bôi thuốc cho cậu nhưng đã hơn mười phút rồi ngón tay nào kia vẫn ở sau nơi đó của cậu làm loạn. Tiêu Dật một bụng tức giận ôm chăn mím chặt môi không nói chuyện, sau đó Trình Kiệt lại càng trắng trợn hơn mà đưa tay xuống đùi Tiêu Dật vuốt ve cứ như là điều hiển nhiên vậy. Tiêu Dật cuối cùng nhịn không được nữa liền mang chăn đắp lại phía dưới mình:

“Trình Kiệt, anh có biết xấu hổ không thế?”

Trình Kiệt cười cười đến đáng ghét, hắn chính là không biết xấu hổ, hoặc có thể là hắn coi Tiêu Dật quan trọng hơn tất cả cho nên phần xấu hổ kia cứ như vậy bị hắn xem thường không để tâm tới:

“Có chứ”

Nếu như Trình Kiệt nói rằng hắn không biết xấu hổ thì còn đỡ nhưng đằng này ai đó lại trưng ra gương mặt cợt nhả không biết xấu hổ kia nói rằng mình biết xấu hổ. Tiêu Dật tức giận xoay lưng lại với Trinh Kiệt không tiếp lời hắn nữa, Trình Kiệt nhanh chóng nhảy lên giường bệnh nằm cùng với Tiêu Dật, còn lớn mật hơn nữa nhấc chăn của cậu lên chui vào nằm cùng:

“Trình Kiệt, anh đi ra đi”

Trình Kiệt mặc kệ sự ghét bỏ kia của Tiêu Dật, hắn đưa tay ôm lấy eo nhỏ của cậu, ôm thật chặt liên miệng nói:

“Được rồi được rồi mà, anh chính là bị em làm cho thần trí điên đảo nên mới nhất thời không làm chủ được bản thân như thế”

Tiêu Dật nghĩ phải thật nghiêm túc nói Trình Kiệt hiểu chuyện thân mật kia của hai người không nên làm ở nơi công cộng, có người tới liền phải biết dừng lại:

“Trình Kiệt, em không muốn bị người khác nhìn thấy mình đang làm chuyện đó!”

Trình Kiệt hôn vào phía sau hõm cổ của Tiêu Dật lấy lòng, bàn tay lại như vô tình sờ xuống phía đùi cậu:

“Anh biết rồi, anh sau này sẽ lưu ý”

Tiêu Dật đẩy tay Trình Kiệt ra hừ hừ tức giận, nhưng Trình Kiệt lại giống như có keo 502 vậy dính chặt lấy người Tiêu Dật không thôi. Thật ra thì Tiêu Dật rất thích Trình Kiệt không biết xấu hổ như vậy, cho dù cậu có đẩy hắn ra hắn cũng cố chấp dính chặt lấy cậu đến cùng, cậu cũng thích thỉnh thoảng bất ngờ bị sờ chỗ kia một chút, nắn chỗ nọ một chút, việc này không phải rõ ràng rằng Trình Kiệt rất mê đắm cậu hay sao. Cuối cùng Trình Kiệt được sự ngầm đồng ý của Tiêu Dật, bàn tay thỏa thích chu du khắp người cậu, muốn bóp chỗ nào liền bóp, muốn trêu chọc chỗ nào liền trêu chọc. Tiêu Dật ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực của Trình Kiệt, bàn tay đưa lên ngực hắn gãi gãi:

“Trình Kiệt, vừa mới rồi em lại tưởng anh sẽ hiểu lầm nữa, lại tưởng sẽ ghét bỏ em”

Trình Kiệt hôn hôn vào má của Tiêu Dật:

“Anh chưa khi nào ghét bỏ em cả”

Tiêu Dật khẽ mỉm cười, đầu nhỏ càng thêm dán sát vào hắn hơn, áo len của cậu bị Trình Kiệt làm cộn lên rất cao rồi, mông nhỏ đàn hồi của cậu lại bị hắn mát xa vô cùng thoải mái:

“Trình Kiệt, ngày hôm nay là tết Trùng Cửu, hay là chúng ta… cải thiện đời sống một chút đi”

Trình Kiệt hửm một tiếng, hắn không quá quan tâm đến lời nói này của Tiêu Dật bởi vì thân thể mềm nhũn nhu nhu đang nằm trong lòng hắn đây mới là thứ mà hắn để ý nhất:

“Cải thiện đời sống thế nào?”

Tiêu Dật mang gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ vùi vào trong lồng ngực của Trình Kiệt, nghĩ đến việc làm trong ngày tết này là phải ngắm hoa cúc, uống rượu hoa cúc, đầu óc đen tối của cậu lại tự động nghĩ đến mấy cái không trong sáng:

“Chính là lúc trước anh sống như thế nào… hôm nay liền sống khác biệt mới mẻ một chút, ví như là chúng ta trước giờ đều làm cái đó truyền thống… hôm nay liền có thể thêm một vài đồ chơi này đó… Sau đó, chính là… em nghĩ rằng mỗi buổi tối em đều phải dỗ khỉ con đi ngủ… hôm nay chúng ta liền đổi chỗ ở một chút… thuê khách sạn tình nhân chẳng hạn...”

Trình Kiệt ngay lập tức dừng lại động tác xoa bóp mông của Tiêu Dật, hắn thốt lên một tiếng:

“Cái gì?”

Tiêu Dật xấu hổ chôn mặt vào trong lồng ngực Trình Kiệt nhỏ giọng:

“Cái gì là cái gì… không muốn thì thôi”

Trình Kiệt đương nhiên là muốn, hắn vui đến muốn phát điên rồi:

“Muốn, anh đương nhiên là muốn rồi”

Tiêu Dật giống như một con mèo nhỏ nũng nịu đến cõi lòng Trình Kiệt phải mềm nhũn:

“Như vậy liền làm những chuyện của cặp tình nhân nhưng mà chúng ta từ trước đến nay chưa từng làm nhé, hẹn gặp mặt, đi xem phim, dạo khu mua sắm, tặng quà, ăn tối,… sau đó anh liền nghĩ tiếp đi”

Xem bộ dạng ngoan ngoãn đến động lòng kia của Tiêu Dật, Trình Kiệt chính là có thể tưởng tượng ra được buổi tối ngày hôm nay chính là buổi tối dành riêng cho hắn, nhưng mà hắn vẫn muốn phải xác nhận lại thật chắc chắn tránh trường hợp hồ ly nhỏ nhà hắn đến phút chót sẽ thay đổi quyết định:

“Mọi chuyện sau đó liền theo ý anh hết cả đúng không?”

Tiêu Dật muốn cùng Trình Kiệt hẹn hò, lại muốn cùng hắn rút ngắn quãng thời gian mấy tháng thậm chí là mấy năm của một cặp tình nhân bình thường xuống còn một ngày. Cậu muốn cùng Trình Kiệt lúc đầu là gặp mặt, sau đó tiến triển, sau đó liền tiến tới kết cục hạnh phúc, dù cho tương lai phía trước vẫn còn có rất nhiều trở ngại chưa giải quyết hết:

“Trình Kiệt, chúng ta giả bộ như là chưa quen biết nhau nhé”

Trình Kiệt nhíu mày kích động, vòng tay lại siết chặt lấy Tiêu Dật hơn:

“Em đừng mơ”

Tiêu Dật cảm nhận được sự khác lạ của Trình Kiệt liền nhanh chóng giải thích:

“Ý của em là chúng ta ngày hôm nay sẽ gặp mặt hẹn hò, từ từ tìm hiểu đối phương, buổi sáng sẽ là giai đoạn gặp mặt làm quen, buổi trưa liền tăng thêm một bước đi xem phim, buổi chiều sẽ là đi mua sắm tặng quà cho đối phương, đến buổi tối liền… cái đó. Chúng ta vẫn chưa có một buổi hẹn hò được tính là chính thức nào”

Thì ra Tiêu Dật của hắn muốn như vậy, Trình Kiệt cũng không cảm thấy việc này phiền phức, ngược lại còn có thêm chút hứng thú:

“Được”

Tiêu Dật đẩy Trình Kiệt ra ngồi dậy muốn mặc quần:

“Bây giờ là tám giờ hơn rồi, lát nữa chúng ta sẽ gặp nhau, nhớ kỹ phải là chúng ta vẫn chưa hiểu hết về đối phương đấy nhé”

Trình Kiệt luyến tiếc nhìn theo bóng dáng nhỏ bé kia rời đi, hắn vẫn còn vuốt ve chưa đủ đâu, bất quá nghĩ đến buổi tối cả người liền nóng hết cả lên. Trình Kiệt không ngay lập tức làm thủ tục xuất viện, trở về nhà thay quần áo này nọ mà vẫn ung dung nằm ở trên giường mang điện thoại lên mạng, Tiêu Dật chẳng phải nói buổi tối đều theo ý hắn hay sao, vừa mới rồi hắn cũng nghe thấy rõ ràng ý nghĩa trong cải thiện đời sống kia của Tiêu Dật là cái gì, thế cho nên hắn không thể nào làm cậu thất vọng được.

Khi Trình Kiệt còn đang nhếch môi xem xét mấy món đồ trên di động, điện thoại của hắn liền truyền tới một tin nhắn ngắn gọn, đối tượng gửi tin nhắn kia được lưu tên “Vợ anh”

[9 giờ tại tiệm X]

Trình Kiệt khẽ mỉm cười, hắn nhanh chóng làm một vài thao tác mua mấy món đồ trên mạng, chọn thời gian cùng địa chỉ đưa tới, sau đó cũng lật chăn bước xuống giường đi làm thủ tục xuất viện.

...

“Xin chào, em là Tiêu Dật”

Tiêu Dật ngày hôm nay ăn mặc chẳng khác gì một nam sinh, vừa trẻ trung lại vừa năng động, nếu như là người ngoài nhìn thấy cậu nhất định sẽ còn tưởng rằng là một sinh viên năm cuối chính hiệu, bởi vì cậu hiện tại có đeo thêm một chiếc túi chéo.

Trình Kiệt hơi bất ngờ một chút khi nhìn thấy Tiêu Dật ăn mặc như vậy, hồ ly nhỏ nhà hắn mặc một chiếc áo hoodie màu đen hiệu Supreme, khoác bên ngoài là chiếc áo phao màu bạc hiệu Starter, khóa áo không kéo mà để thả ra, quần jean đen hiệu INXX, giày Moschino kiểu dáng mới nhất trên thị trường. Từ trên xuống dưới một thân hàng hiệu đắt tiền lại không khiến cho người ta lóa mắt thì quá phí rồi, huống chi Tiêu Dật lại vô cùng đẹp trai, không phải là vẻ đẹp trai băng lãnh giống như Trình Kiệt mà chính là vẻ đẹp trai đáng yêu nghịch ngợm. Đối với trang phục ngày hôm nay của Tiêu Dật mà nói để bước vào một nhà hàng sang trọng vốn chỉ nên mặc đồ tây như thế này là hoàn toàn không thích hợp, nhưng Tiêu Dật chính là muốn không thích hợp như vậy, cậu muốn đám người kia để ý đến chỗ này một chút, tốt nhất nhìn ra được người đàn ông đang mặc áo măng tô màu xám vô cùng xuất sắc kia đã là của cậu rồi.

“Anh là Trình Kiệt” Trình Kiệt khẽ mỉm cười phối hợp với Tiêu Dật hoàn thành buổi gặp mặt này

Tiêu Dật mang túi chéo để xuống ghế bên cạnh, nam viên phục vụ mang theo thực đơn đi tới, đây là một nhà hàng món tây dùng dao dĩa, tuy rằng việc dùng dao dĩa đối với Tiêu Dật không gặp vấn đề gì cả, hơn nữa địa điểm cũng là do Tiêu Dật cố tình chọn, thế mà lúc này Tiêu Dật nhìn một hồi liền đóng thực đơn kia lại ngẩng đầu nói với Trình Kiệt:

“Nơi này toàn món tây, vừa đắt lại vừa ít, hay là em dẫn anh đến một nơi, đồ ăn vừa ngon lại vừa nhiều”

Trình Kiệt bật cười ha ha gật đồng đồng ý, hai người bọn họ lại rời đi bỏ lại sau đó là ánh mắt của những khách hàng phía sau, cậu thiếu niên giống như sinh viên kia tuy rất đẹp trai nhưng chỉ có thể được coi là em trai mà yêu chiều, còn người đàn ông mặc áo măng tô kia rất có hơi hướng của một vị doanh nhân thành đạt, khiến cho phần lớn thực khách là phụ nữ ở nhà hàng này đều ôm mộng tiếc nuối.

Tiêu Dật đưa Trình Kiệt đến một quán đồ nướng ở trong một góc khá khó tìm, quán đồ nướng này rất bình dân nhưng lại có rất nhiều người ở bên trong. Tiêu Dật và Trình Kiệt phải chờ một lúc mới có bàn trống để ngồi. Không gian xung quanh vô cùng ồn ào náo nhiệt, muốn nói chuyện cho đối phương nghe thấy cũng phải nói lớn hơn bình thường.

“Trình Kiệt, anh hiện tại đang làm công việc gì?” Tiêu Dật vừa cho thịt lên bếp nướng vừa hỏi

Trình Kiệt đáp:

“Anh là tổng giám đốc của Trình thị”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn hắn:

“Vậy hả, lúc trước em cũng học diễn xuất còn muốn ôm mộng là nghệ sĩ chính thức của Trình thị nữa, nhưng mà cuối cùng lại không làm nữa, đúng rồi sắp tới đây quán phê của em sẽ khai trương, anh lúc đó cũng phải đến nhé”

Trình Kiệt khẽ mỉm cười được một tiếng, Tiêu Dật gắp một miếng thịt đã chín vào trong bát của Trình Kiệt:

“Ăn thử đi, tuy rằng không được đẹp mắt giống như những món ăn trong nhà hàng trước, nhưng chắc chắn sẽ rất ngon”

Trình Kiệt không ngại đồ ăn ở mấy quán bình dân như thế này, dù cho đã lâu lắm rồi hắn không có ăn, nhưng mà chỉ cần Tiêu Dật đích thân nướng thịt cho hắn, hắn nhất định sẽ ăn không bỏ sót cái gì:

“Rất ngon!”

Tiêu Dật cùng Trình Kiệt vui vẻ ngồi ăn, Tiêu Dật và Trình Kiệt trao đổi chuyện từ trên trời dưới đất, cậu phát hiện ra hắn và cậu có rất nhiều điểm khác nhau, từ nhân sinh quan cho đến triết lý trong tình yêu đều hoàn toàn khác, không có cái gì là giống nhau cả, cuối cùng Tiêu Dật liền thở dài một tiếng, Trình Kiệt nói một câu thế này:

“Anh cảm thấy chúng ta rất hợp, nếu tiến tới khẳng định sẽ rất mới mẻ”

Tiêu Dật biết mấy bàn xung quanh mình có rất nhiều người đang nghe chuyện của hai người bọn cậu, cậu lướt nhìn một lượt còn bắt gặp được ánh mắt hâm mộ si mê của một vài cô gái dành cho Trình Kiệt, trong lòng tránh không khỏi có một chút khó chịu, chính vì thế Tiêu Dật liền mở miệng nói:

“Thật sao, nhưng mà anh là tổng giám đốc lớn của một công ty không nhỏ, liệu sau này có thời gian để quan tâm em hay không?”

Trình Kiệt sảng khoái đáp:

“Toàn bộ thời gian đều dành để quan tâm em”

Tiêu Dật nói tiếp:

“Như vậy vấn đề tiền bạc, chính là em sợ anh có nhiều tiền như vậy liền sẽ có mới nới cũ, đi ra ngoài tùy tiện cho người kia một ít, người này một ít, trở về nhà liền chán ghét em, khinh thường em có hay không?”

Trình Kiệt cười ha ha:

“Sau này tài sản của anh, từ tiền gửi ngân hàng cho đến bất động sản đều do em nắm giữ, nếu muốn sẽ đều chuyển sang em là chủ nhân đứng tên sở hữu”

Tiêu Dật nhấp một ngụm nước khoáng:

“Như vậy còn vấn đề con nối dõi, anh có công ty lớn như thế hẳn là rất quan trọng vấn đề này đi”

Trình Kiệt rõ ràng đáp:

“Mọi vấn đề đều không quan trọng bằng em”

Tiêu Dật cúi đầu mỉm cười thật tươi, sau đó lại giả bộ đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, đã nói ngày hôm nay diễn một chút cùng Trình Kiệt liền phải làm đến cùng luôn. Tiêu Dật ngẩng đầu gương mắt bối rối:

“Em vào nhà vệ sinh một chút”

Tiêu Dật vào nhà vệ sinh chính là muốn kiểm tra lại món quà mà mình sắp tới định tặng cho Trình Kiệt, không nghĩ tới cậu vừa rời đi liền có một cô gái xinh đẹp từ bàn bên cạnh chủ động bắt chuyện với Trình Kiệt:

“Xin chào, anh thấy tôi thế nào?”

Trình Kiệt quay sang nhìn cô gái kia, hắn nhàn nhạt đáp một câu khiến cho mấy cô gái khác từ nãy đến giờ nghe chuyện hai người cũng phải cười hả hê trong lòng:

“Bình thường”

Cô gái kia hơi xấu hổ một chút nhưng vẫn cố gắng tiếp cận Trình Kiệt, người đàn ông này vừa đẹp trai, gia tài lại kếch xù như vậy đương nhiên cô rất thích:

“Thật ra tôi vẫn chưa có bạn trai, vẫn còn đang trong giai đoạn lựa chọn đối tượng, anh có muốn làm bạn trai của tôi hay không?’

Trình Kiệt là một người đàn ông chung thủy, hắn hiện tại giống như một gốc cây cổ thụ không bị lung lay bởi gió bão, ánh mắt lạnh nhìn về phía trước không hề cho cô gái kia dù chỉ một cái liếc mắt nào thêm nữa:

“Không muốn”

Lời nói nói ra thản nhiên đến mức không cần phải suy nghĩ một chút nào, nhóm người xung quanh lại được phen cười nhạo cô gái kia. Cô gái kia thẹn đến mức đỏ mặt vội vã cầm lấy túi xách trên tay rời khỏi quán ăn này, trước khi rời đi còn không quên bỏ lại một câu:

“Tổng giám đốc lớn gì chứ, tổng giám đốc lớn sẽ đến một quán ăn bình dân như vậy sao”

Đúng lúc này Tiêu Dật bước ra, cậu không hề biết vừa mới rồi phát sinh ra chuyện gì cho nên lúc này vẫn bình thường ngồi xuống, tiếp tục cùng Trình Kiệt diễn trò gặp mặt kia:

“Em vừa rồi đã suy nghĩ rồi, chúng ta có thể tiến tới”

Trình Kiệt không phải là một người khoa trương, nhưng mà hắn lại rất muốn khoa trương cho cả thế giới biết rằng hắn và Tiêu Dật là một đôi, thế cho nên lúc này Trình Kiệt liền phóng khoáng nâng giọng:

“Ông chủ, tiền ăn của tất cả mọi người đang ngồi đây ngày hôm nay tôi sẽ trả”

Đột nhiên được ăn miễn phí, mọi người đương nhiên là vui vẻ, có một số người còn không tiếng nói thêm vài lời dễ nghe:

“Cậu sinh viên này thật đúng là tốt số đấy”

Tiêu Dật gần ba mươi tuổi rồi lại bị người ta tưởng nhầm là sinh viên, tâm trạng không khỏi kích động sung sướng, nụ cười tươi giống như hoa nở rộ càng khiến cho Trình Kiệt si mê.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương