Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 172: Hồ ly nhỏ đến mùa phát tình

Trình Kiệt ngừng lại động tác trong vài giây rồi lại tiếp tục lau khô tóc của mình, hắn nhàn nhạt ừ một tiếng. Tiêu Dật ở phía sau lưng của Trình Kiệt hôn nhẹ, nụ hôn liên tục áp lên lưng của hắn, cách qua một lớp áo nhưng Trình Kiệt vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm cùng độ mềm mại của đôi môi kia:

“Tiểu Dật, nếu như ba mẹ em không chấp thuận chuyện của chúng ta thì cũng sẽ không có khả năng anh buông tha cho em đâu, cho nên anh muốn thông báo cho em biết trước chuyện này”

Tiêu Dật nghe thấy câu nói kia liền há miệng cắn một ngụm vào lưng của Trình Kiệt khẽ quát: “Bá đạo…” Nói đến đây lại đưa môi hôn hôn xuống chỗ vừa cắn kia của hắn nhỏ giọng: “nhưng mà em thích”.

Trình Kiệt một tay dùng khăn lau khô tóc, một tay lại đưa xuống nắm lấy tay của Tiêu Dật đang đặt ở trên bụng mình kia. Ngồi một lúc Trình Kiệt liền bắt đầu cảm nhận được có một bàn tay nào đó đang càng ngày càng di chuyển xuống dưới đũng quần mình, còn cảm nhận rõ ràng được hơi thở nóng rực gấp gáp của người phía sau kia, Trình Kiệt bắt đầu có suy nghĩ có phải vị này nhà mình ham muốn rất cao hay không, ốm đến mức khò khè rồi vẫn còn muốn làm chuyện này. Trình Kiệt không phải không muốn ăn Tiêu Dật, nhưng ngại nỗi thân thể của cậu hiện tại có điểm không được tốt, hắn vẫn là lo lắng cho sức khỏe của Tiêu Dật cho nên liền nói thế này:

“Tiểu Dật, cũng muộn rồi nên nghỉ ngơi sớm đi”

Tiêu Dật quả nhiên dừng lại động tác, bởi vì bây giờ Trình Kiệt đang quay lưng lại với cậu cho nên không thể nhìn thấy được sự hụt hẫng mất mát kia trong đôi mắt xinh đẹp, Tiêu Dật chậm rãi thu tay lại rồi nằm xuống giường xoay lưng với Trình Kiệt. Trình Kiệt vẫn không hề phát hiện ra được bất cứ chuyện không đúng nào, hắn cất khăn rồi lấy máy tính đặt ở trên đùi, lưng tựa vào thành giường phía sau tìm kiếm một tư thế thích hợp nhất giải quyết công việc. Không gian im lặng chỉ có tiếng gõ cách cách của máy tính phát ra, Tiêu Dật dạo gần đây tâm trạng rất thất thường lúc nào cũng ảo não u sầu, bây giờ lại nghĩ Trình Kiệt không còn quan tâm nhiều đến mình nữa, bắt đầu từ sau chuyện mẹ Tiêu hắn luôn tỏ ra lạnh nhạt hơn với cậu rất nhiều, Tiêu Dật cũng không thể hiểu nổi tại sao Trình Kiệt lại làm thế, kết quả chỉ còn biết ôm chăn lặng lẽ rơi nước mắt mà thôi.

Trình Kiệt ngồi một lúc mới phát hiện ra vật nhỏ bên cạnh có điểm không đúng, hắn nhanh chóng để máy tính lên trên bàn rồi đưa tay nắm lấy vai Tiêu Dật muốn xoay lại, quả nhiên gương mặt nhỏ nhắn kia bây giờ nhìn cực kỳ đáng thương, hai tròng mắt đỏ hoe ân ẩn ướt lệ, Trình Kiệt lại xoắn hết cả lên không hiểu vì sao Tiêu Dật của hắn đột nhiên lại khóc, lại tưởng rằng cậu bị đau ở chỗ nào nên cuống quít lật chăn lên xem thử:

“Sao thế Tiểu Dật, em đau ở chỗ nào sao?”

Tiêu Dật không nói chỉ quay người lại với Trình Kiệt, cậu không muốn để cho hắn nhìn thấy bộ dạng khóc lóc kia của cậu. Trình Kiệt nhảy sang bên cạnh đối diện với Tiêu Dật nhíu mày hỏi cậu:

“Em sao thế?”

Tiêu Dật không nói mình bị làm sao, cũng không nói cậu muốn cái gì cho nên Trình Kiệt không thể nào đoán ra nổi. Hắn cẩn thận xem cánh tay của cậu, lại đưa tay lên chạm vào trán cậu, chạm đến gương mặt nhỏ nhắn kia phát hiện ra thân nhiệt vẫn hoàn toàn bình thường, tuy rằng vẫn hơi nóng sốt một chút nhưng cũng không tới mức đau đến phải khóc như vậy. Một hồi loạn thất bát nháo, Tiêu Dật cuối cùng cũng ấm ức nói thế này:

“Trình Kiệt, anh trước đây không như vậy… có phải anh có người khác ở bên ngoài rồi hay không?”

Trình Kiệt mất vài giây mới có thể hiểu ra được lý do, hắn vốn là lo lắng cho sức khỏe của Tiêu Dật không nên vận động tốn sức, không nghĩ tới hồ ly nhỏ kia lại vì chuyện này mà nghĩ rằng hắn có người khác ở bên ngoài:

“Không phải, anh là lo lắng cho sức khỏe của em”

Tiêu Dật xoay đầu lại nhìn Trình Kiệt, kết quả lại nhăn mặt muốn khóc một phen:

“Anh rõ ràng còn không chịu cứng nữa, anh có phải là không còn yêu thích em nữa rồi hay không?”

Trình Kiệt thật là muốn ngẩng mặt khóc ròng với trời cao, Tiểu Dật của hắn đáng yêu như vậy hắn liền không cứng có mà được hay sao, chẳng qua là lo cho sức khỏe của cậu nên mới không dám cứng quá mà thôi, lúc mang khăn vào phòng tắm cất đã tự mình động thủ giải quyết ổn thỏa rồi:

“Không phải Tiểu Dật, anh vừa mới rồi còn ở trong phòng tắm giải quyết”

Tiêu Dật ngồi dậy dùng ánh mắt ẩm ướt kia ái muội nhìn hắn, sau đó đưa bàn tay xuống chạm vào đũng quần hắn hỏi:

“Có thật không?”

Tiêu Dật rất biết cách khiến cho Trình Kiệt phải khổ sở, ví như lúc này đây bàn tay nhỏ kia chỉ vừa chạm đến đũng quần hắn liền làm cho Tiểu Kiệt Kiệt cường ngạo kia rục rịch một phen, giống như là núi lửa nhỏ chỉ chờ sức vận động phun lửa mà thôi. Tiêu Dật xác nhận một hồi mới chịu thu tay lại, gương mặt ửng hồng xấu hổ nhỏ giọng:

“Ngốc! tại sao có em rồi còn phải tự mình động thủ?”

Trình Kiệt cả người cứng ngắc nóng nảy:

“Là vì lo lắng cho sức khỏe của em”

Tiêu Dật nhìn chằm chằm Trình Kiệt rồi liền di chuyển thân thể dán sát người về phía hắn:

“Chỉ là cảm mạo thông thường, không có gì nghiêm trọng cả”

Người trong lòng đã nói đến như vậy rồi Trình Kiệt còn có thể không chịu hiểu hay sao, huống chi hồ ly nhỏ kia mềm nhũn nhu nhu phụ thuộc hắn như vậy, hắn còn muốn tha cho cậu đêm nay chính là tự làm khó mình, hơn nữa không biết chừng người ta còn sẽ nghĩ linh tinh thì không nên.

Trình Kiệt biết Tiêu Dật của hắn cực kỳ thích màn dạo đầu, đối với vấn đề này Trình Kiệt luôn rất lưu tâm, ôm vật nhỏ trong lòng xoa nắn vuốt ve một hồi, bàn tay to lớn cách qua lớp áo bắt đầu trêu chọc điểm nhỏ trước ngực cậu. Tiêu Dật hưởng thụ thở dốc, thân thể được Trình Kiệt chăm sóc trở thành vô cùng nhạy cảm, mới chỉ một chút thôi đã biến thành cơ khát thấp giọng cầu xin:

“Trình Kiệt… được rồi…”

Trình Kiệt nhìn thấy đầu lưỡi hồng hào ẩn hiện trong miệng nhỏ của Tiêu Dật, kế đó dục vọng lại càng muốn bùng cháy mãnh liệt hơn, hắn cúi đầu hôn xuống cái miệng nhỏ kia, vươn đầu lưỡi chu du ở trong đó. Thật ra thì Trình Kiệt không có cách nào có thể rời xa Tiêu Dật được, bởi vì Tiêu Dật rất biết cách nắm giữ Trình Kiệt, cậu biết cách khi nào thì cần mạnh mẽ, khi nào thì cần yếu đuối, khi nào cần khước từ, khi nào cần chủ động, càng biết cách nắm được điểm yếu của Trình Kiệt, biết được cách phát huy thế mạnh của bản thân, dùng thế mạnh đó khắc chế điểm yếu kia của hắn, khiến cho hắn không thể nào không ở bên cậu được.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, theo sau đó là tiếng gọi lớn của Tiêu Kỷ Mặc:

“Ba ơi ba, ba đã ngủ hay chưa?”

Tiêu Dật giật mình đẩy Trình Kiệt ra, cuống quít chỉnh lại quần áo trên người mới nhanh chóng nói:

“Sao thế khỉ con?”

Hôm nay thời tiết rất xấu, buổi tối có bão về cho nên bây giờ ngoài trời sấm chớp đùng đoàng, Tiêu Kỷ Mặc bình thường ngủ một mình thì không sao, hôm nay có bão về cho nên rất sợ không thể ngủ được, chính vì thế lúc này mới ôm theo Đại Nhân đáng thương đứng ở cửa cầu cứu:

“Ngoài trời mưa lớn lắm, hôm nay cho con ngủ với ba được không?”

Tiêu Dật đẩy Trình Kiệt xuống giường ý nói hắn ra mở cửa cho Tiêu Kỷ Mặc, Trình Kiệt thở mạnh một hơi bước xuống giường đi ra bên ngoài mở cửa, Tiêu Kỷ Mặc thuận thế chen vào bên trong nhảy lên giường lớn của hai người:

“Cho con ngủ ở đây có được không, con sợ sấm”

Tiêu Dật khó xử nhìn Trình Kiệt, sau đó liền phải gật đầu đáp ứng, cũng không thể nào không cho Tiêu Kỷ Mặc ở lại được, dù sao thì nó vẫn chỉ là một đứa nhỏ mà thôi:

“Được, nhưng mà ba sợ sẽ lây bệnh cho con mất, cho nên con nằm ở bên cạnh ba Trình Kiệt nhé”

Tiêu Kỷ Mặc cùng Đại Nhân đã ngồi sẵn ở trên giường, tuy rằng cậu có một chút thất vọng nhưng cũng không sao cả, bởi vì ba cậu bị ôm cho nên cậu cực kỳ ngoan ngoãn hơn ngày thường:

“Được ạ”

Giường của Trình Kiệt thuộc dạng king size rất lớn, có thêm Tiêu Kỷ Mặc nằm cùng cũng không có vấn đề gì, có điều có thêm trẻ nhỏ trong phòng thì vấn đề trẻ con không nên nhìn kia lại không thể thực hiện. Tiêu Kỷ Mặc rất nhanh đã ngủ say, Trình Kiệt nằm ở giữa lúc này liền vòng tay sang bên cạnh luồn vào trong áo của Tiêu Dật trêu đùa vuốt ve khuôn ngực bằng phẳng của cậu, Tiêu Dật thấy vậy liền nhỏ giọng quát:

“Không nên, bên cạnh có khỉ con”

Trình Kiệt không nói gì cả, mang chân gác lên người của Tiêu Dật khóa chặt lấy cậu không cho cậu giãy giụa, Tiêu Dật cảm nhận được vật cứng nóng đang cọ cọ vào mông mình thì giật mình. Người phía sau liên tục dành cho cậu những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cần cổ mẫn cảm kia, vươn đầu lưỡi ẩm ướt liếm lấy vành tai cậu, một tay ở trên ngực cậu vuốt ve nắn bóp, một tay lại ở phía dưới nhanh chóng cởi quần cậu ra. Tiêu Dật vốn đã xuôi xuôi rồi nhưng lúc này Tiêu Kỷ Mặc ở bên kia giường liền trở mình, cậu ngay lập tức hốt hoảng dùng sức đẩy Trình Kiệt ra nhưng mà bất thành:

“Trình Kiệt!”

Trình Kiệt nói khẽ vào tai của Tiêu Dật:

“Xuống nhà đi”

Nói rồi Trình Kiệt liền thu chân lại đẩy Tiêu Dật xuống giường, Tiêu Dật đang định sửa sang lại quần áo xộc xệch trên người, còn muốn kéo quần lên cẩn thận thì đã bị con sói đuôi lớn nào đó nhanh như chớp ôm lấy eo, vừa hôn vừa dẫn cậu đi ra khỏi phòng ngủ này. Trình Kiệt vừa ra đến cửa phòng ngủ liền đóng cửa phòng ngủ lại đến cách một tiếng, Tiêu Dật nhíu mày hoảng hốt khẽ quát:

“Khỉ con tỉnh dậy mất”

Trình Kiệt há miệng ngậm môi dưới của Tiêu Dật, bàn tay gấp gáp muốn cởi quần của cậu ra ngay tại chỗ này, Tiêu Dật khổ sở lo lắng sợ Tiêu Kỷ Mặc ra ngoài này thì nguy:

“Khoan đã Trình Kiệt, chúng ta xuống dưới đi”

Quần dài cùng quần lót của Tiêu Dật được vứt ngay ở trước cửa phòng ngủ của Trình Kiệt, Tiêu Dật trên người chỉ mặc một chiếc áo thun dài tay mỏng manh, Trình Kiệt để cho Tiêu Dật tựa lưng vào cánh cửa đó, hắn nhấc một chân cậu lên bắt đầu muốn thực hiện ý đồ của mình, Tiêu Dật không muốn ngay ở chỗ này làm, nếu như trong nhà chỉ có hai người thì không sao, đằng này còn có thêm một đứa nhỏ nữa, tuy rằng Tiêu Kỷ Mặc vẫn còn nhỏ chưa thể nghĩ được cái gì nhưng những chuyện như vậy vẫn không nên để nó nhìn thấy:

“Chậm đã Trình Kiệt”

Trình Kiệt dùng ánh mắt có lửa bắn thẳng vào con ngươi xinh đẹp của Tiêu Dật, hắn khàn giọng:

“Không thể chậm được, là người nào vừa mới rồi quyến rũ anh chứ, bây giờ lại né tránh anh là sao?”

Tiêu Dật hơi mất tự nhiên, gương mặt ửng hồng đến đáng yêu:

“Xuống dưới đi, nếu như để khỉ con thấy được… ân”

Trình Kiệt miết mạnh ngón tay vào trong khe hở dưới mông Tiêu Dật, cứ dùng sức miết đi miết lại như vậy khiến cho nơi đó của cậu cũng như muốn tóe lửa nóng rát:

“Ưm… chờ đã Trình Kiệt”

Trình Kiệt vẫn cố tình trêu chọc Tiêu Dật như vậy, ngón tay xấu xa kia chỉ ở bên ngoài đùa nghịch người ta tuyệt đối không chịu cho Tiêu Dật được như ý nguyện:

“Gọi ông xã đi”

Tiêu Dật thấp giọng rên rỉ, một chân run rẩy làm trụ cũng sắp đứng không vững:

“Ân ông xã…”

Trình Kiệt hài lòng nói khẽ, hắn cũng sợ Tiêu Kỷ Mặc sẽ tỉnh dậy phá hỏng chuyện tốt của hắn nên tuyệt nhiên sẽ không nói lớn:

“Nói muốn ông xã làm thật nhiều đi”

Thật ra thì từ trước đến nay Tiêu Dật có mặc qua mấy cái thứ đồ nóng bỏng, cũng từng gợi ý Trình Kiệt làm mấy chuyện không đứng đắn, nhưng mà mấy cái câu nói đáng xấu hổ kia cậu lại chưa từng dám nói ra, cho dù ý muốn chính là như thế nhưng sẽ tìm kiếm những lời lẽ đỡ xấu hổ hơn để nói, chưa bao giờ chịu nói thẳng thừng như thế cả. Trình Kiệt lại dùng sức miết nhanh hơn chỗ nếp nhăn hồng hồng ở dưới động nhỏ của Tiêu Dật, Tiêu Dật nức nở a lên một tiếng, đôi tay vòng lên bám chặt lấy cổ hắn:

“Không nên, chúng ta đi xuống nhà đã có được không… a…”

Sự thật chứng minh câu nói này vốn không phải là mật khẩu chính xác để cho Trình Kiệt chịu ngừng lại động tác, Tiêu Dật một hồi khổ sở cũng phải thấp giọng nghe lời hắn:

“Ân… muốn ông xã… làm thật nhiều… xuống phía dưới… ông xã làm thật nhiều”

Trình Kiệt cười xấu xa, đưa tay vỗ vào mông của Tiêu Dật đến bốp một cái, kế đó hắn liền ôm lấy eo của cậu bước xuống từng bậc cầu thang. Sau đó chính là một hồi ở phòng khách hỗn chiến, ghế sô pha cũng bị làm cho không ngay ngắn, Tiêu Dật ngã xuống ghế sô pha bị Trình Kiệt tách hai bên đùi ra, cậu lo lắng nhìn lên lầu trên rồi muốn đứng dậy:

“Trình Kiệt vào trong phòng đi, ở chỗ này nếu như khỉ con thấy sẽ không hay…”

Trình Kiệt len người vào giữ hai chân của Tiêu Dật, khiến cho cậu hiện tại chỉ còn biết nằm ở đó không thể cử động được:

“Gọi là ông xã…”

Tiêu Dật ân một tiếng, cậu cũng không cùng Trình Kiệt tranh chấp cái vấn đề này, dù sao hai tiếng ông xã này nói ra cũng cảm thấy có chút thuận tai:

“Ân ông xã, vào bên trong phòng có được không?”

Trình Kiệt cười cười xấu xa, nụ cười xấu xa đó cực kỳ tương xứng với lời nói xấu xa hắn chuẩn bị nói tiếp ra đây:

“Hồ ly nhỏ đến mùa phát tình rồi đúng không, ốm đến khò khè vẫn muốn ông xã mang em vào trong phòng, muốn ông xã mang em vào trong phòng làm cái gì hả?”

Tiêu Dật nghe thấy những lời nói kia thì vừa tức giận vừa xấu hổ, cậu mím môi không nói chuyện với Trình Kiệt, Trình Kiệt thấy thế thì vén áo cậu lên cao, mang toàn bộ khuôn ngực bằng phẳng có hai điểm nhỏ hồng hào đã sưng đỏ đến không chịu nổi kia lộ ra bên ngoài, hắn tà ác đưa tay nhéo mạnh kéo lấy điểm nhỏ kia:

“Ai nha, kiêu ngạo không chịu nói chuyện với ông xã sao?”

Tiêu Dật mẫn cảm rên rỉ, cậu đưa tay nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt, sự kích thích đáng sợ này vốn là không nên thử nhiều thì hơn, thật sự là tê tê giống như bị điện giật vậy:

“Đừng mà Trình Kiệt… ân”

Trình Kiệt quả thật không kéo nữa, hắn dùng hai ngón tay niết lấy điểm nhỏ kia của Tiêu Dật, Tiêu Dật ngay lập tức ngứa ngáy khó chịu, đỏ mặt nói một câu thế này:

“Ông xã… ở bên ngoài này lạnh…”

Vẫn là Trình Kiệt khuất phục trước Tiêu Dật, vừa nghe thấy người ta nói lạnh liền ngay lập tức bế cậu vào trong phòng ngủ dành cho khách ở bên cạnh phòng của Tiêu Kỷ Mặc. Trình Kiệt bật đèn đặt Tiêu Dật xuống dưới giường, kế đó còn tìm điều khiển muốn mở điều hòa lên trước, Tiêu Dật nằm ở trên giường vốn chẳng cần làm cái gì cả đã cực kỳ quyến rũ rồi, đôi chân thon dài không có gì che đậy, áo thun xộc xệch, ánh mắt động tình bắn thẳng về phía Trình Kiệt, Trình Kiệt nhanh chóng nhảy lên giường đè lên người Tiêu Dật, muốn tách mở hai chân cậu ra ngay lập tức tiến vào. Tiêu Dật vẫn còn ghi thù chuyện vừa rồi nên không để cho Trình Kiệt được như ý nguyện, cậu đưa tay chống đỡ lấy ngực của Trình Kiệt khẽ nói:

“Khoan đã, mấy món đồ lần trước có phải để trong phòng này hay không?”

Trình Kiệt gấp gáp muốn tách hai chân của Tiêu Dật:

“Món đồ nào?”

Tiêu Dật chống cự kiên quyết không chịu mở chân ra:

“Món đồ lần đó anh mua đấy… lấy ra chơi một chút có được không?’

Trình Kiệt chính là bị ánh mắt câu dẫn của Tiêu Dật hút hồn rồi, hắn bật cười ha ha:

“Ha ha, đã nói hồ ly nhỏ đến mùa phát tình rồi mà, được rồi anh đến lấy cho em”

Lúc Trình Kiệt xoay người đi lấy mấy thứ đồ kia, trong ánh mắt của Tiêu Dật chợt lóe lên tia nguy hiểm.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương