Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 178: Chảy nước

Tiêu Dật vội vã lấy điện thoại, ngón tay cuống quít mở khóa màn hình, lại nhanh chóng di chuyển tới số điện thoại quen thuộc kia nhấn gọi, quả nhiên người đàn ông đứng trước cửa nhà cậu lúc này đã bắt máy. Tiêu Dật gấp gáp, trái tim run rẩy, ngay cả giọng nói cũng bộc lộ rõ ràng theo:

“Trình Kiệt, tại sao anh lại ở chỗ này?”

Trình Kiệt khàn giọng, hắn vẫn chưa khi nào thay đổi tầm nhìn của mình cả, từ đầu đến cuối đều chăm chú quan sát cậu:

“Bởi vì… anh rất nhớ em”

Tiêu Dật nghe vậy thì giật mình, không nghĩ tới sẽ có một người đàn ông vì nhớ cậu mà nửa đêm đứng ở trước cửa nhà cậu thế này, phải biết chặng đường từ Bắc Kinh đến Thiên Tân cũng không phải gần, nếu như bây giờ mới tới thì hắn đã lái xe đi từ lúc nào chứ, thật sự nghĩ đến đây trái tim cậu cũng phải run rẩy một phen:

“Trình Kiệt đợi em, em xuống đây”

Tiêu Dật nói xong câu đó liền cúp điện thoại, cậu nhanh chóng xoay người bước nhanh xuống dưới lầu, Tiêu Dật không dám mở đèn lên vì sợ ba mẹ Tiêu sẽ tỉnh giấc, nếu như họ tỉnh giấc rồi mà phát hiện ra Trình Kiệt khẳng định sẽ lâm vào thế khó xử. Tiêu Dật tìm một hồi cũng không thể tìm thấy chìa khóa để mở cửa, cậu nghĩ chìa khóa hiện giờ đang ở trong phòng của mẹ Tiêu, Tiêu Lãng cũng có một chùm chìa khóa nhưng cậu lại không biết em trai để ở đâu, cũng chẳng thể gọi Tiêu Lãng dậy để đưa chìa khóa cho cậu được. Tiêu Dật loay hoay một hồi lại chạy lên phòng ngủ mình, bước ra ngoài ban công vẫn thấy Trình Kiệt đứng ở đó, cậu lấy điện thoại gọi điện cho hắn:

“Trình Kiệt, em không tìm thấy chìa khóa mở cửa”

Trình Kiệt quả thật rất muốn ôm Tiêu Dật của hắn vào trong lòng, nhưng hắn lại không muốn làm khó cậu, nhìn thấy cậu hắn cũng đã mãn nguyện được một phần rồi:

“Em đi vào ngủ đi, anh trở về đây”

Tiêu Dật nghe vậy lại hoảng hốt:

“Anh bây giờ quay về Bắc Kinh sao?”

Trình Kiệt đúng là sẽ làm một việc điên rồ như thế vì Tiêu Dật, hắn lái xe một đoạn đường xa như vậy chỉ để gặp mặt cậu mà thôi, gặp mặt cậu rồi hắn liền sẽ mãn nguyện trở về. Thật ra thì Trình Kiệt rất muốn ở lại nơi này cùng Tiểu Dật của hắn đón tết, nhưng mà hắn lại ngại chuyện ba mẹ Tiêu, hắn không muốn Tiêu Dật của hắn vì hắn mà không được vui vẻ:

“Anh sẽ tìm một khách sạn, ngày mai trở về”

Tiêu Dật biết Trình Kiệt chỉ nói như vậy để cho cậu đỡ lo lắng, nơi này không giống như Bắc Kinh, đêm 29 tết rồi vẫn có khách sạn mở cửa. Trình Kiệt khẳng định là sẽ lại làm điều điên rồ kia, nếu như hắn lái xe về lúc này, trên đường buồn ngủ, có hay không sẽ vừa lái xe vừa ngủ gật, như thế sẽ rất là nguy hiểm. Tiêu Dật quan sát phía bên dưới một chút, nếu như bây giờ cậu từ chỗ này leo xuống cũng không phải là không thể, chẳng qua là cậu trước giờ chưa từng thử mà thôi:

“Trình Kiệt đợi em, em ở chỗ này trèo xuống”

Trình Kiệt nghe vậy thì nhíu mày, tuy rằng ban công nhà Tiêu Dật không có cao cho lắm, nhưng mà bây giờ tuyết đang rơi khiến cho mọi thứ đều ẩm ướt trơn trượt, nếu như Tiêu Dật của hắn không cẩn thận trượt tay ngã xuống khẳng định sẽ gãy tay gãy chân. Trình Kiệt còn đang định nói không cần thì Tiêu Dật đã cúp điện thoại, giây tiếp theo hắn liền nhìn thấy thân thể nhỏ bé treo khỏi ban công tầng hai, Trình Kiệt theo đó gấp gáp bước nhanh hơn về phía trước nhà của Tiêu Dật.

Nhà của Tiêu Dật có một khoảng sân rộng nhưng lại không làm cổng, cũng may mắn nhà cậu không nuôi chó, nếu không con chó đó sẽ nghĩ Trình Kiệt là một kẻ trộm mà sủa inh ỏi lên mất. Tiêu Dật từ nhỏ rất nghịch ngợm, trèo cây hay là trèo tường gì đó đều đã từng thử qua, tuy rằng hiện tại đã không còn trẻ nữa, xương cốt cũng đang dần lão hóa cả rồi, hơn nữa với độ cao như vậy cũng chưa từng trèo thử, nhưng mà ở phía dưới cậu kia còn có Trình Kiệt, cậu chính là vì hắn mà chịu đựng một chút khó khăn này thì có là gì. Tiêu Dật không có mang bao tay, trên người cũng chỉ khoác thêm một cái áo phao cổ lông, quần ngủ ở nhà chất liệu cotton mỏng manh, chân vẫn còn mang tất sọc cùng với đôi dép đi trong nhà. Tiêu Dật mới chỉ trèo xuống được một chút, bàn tay buốt lạnh không cẩn thận trượt ra khỏi thanh cầm suýt chữa nữa là ngã xuống, Trình Kiệt chứng kiến một màn kia thì hoảng hốt khẽ kêu:

“Cẩn thận”

Tiêu Dật cảm thấy hai tay mình tê cứng giống như ở trong tủ lạnh vậy, nhưng mà cậu vẫn cắn chặt răng cố gắng thật là cẩn thận từ từ leo xuống. Khi một chân của Tiêu Dật vừa chạm xuống dưới đất liền được một vòng tay ấm áp vươn ra ôm lấy cậu vào trong lòng. Trình Kiệt cúi đầu hôn xuống trán của Tiêu Dật gấp gáp nói:

“Lần sau không cho phép em làm những việc nguy hiểm như vậy nữa”

Tiêu Dật vừa mới rồi cũng thật là rất sợ, nhưng trải qua một hồi nguy hiểm như thế mới cảm giác được sự phấn khích vô hình. Tiêu Dật hãm sâu vào trong lồng ngực của Trình Kiệt, tận hưởng hơi ấm quen thuộc từ hắn, cậu nhỏ giọng nỉ non:

“Trình Kiệt, tại sao anh lại mặc phong phanh như vậy nữa?”

Thật ra thì Trình Kiệt đa số đều ngồi ở trong xe hơi cho nên lúc rời khỏi nhà hắn cũng không mặc quá nhiều đồ, khi ra khỏi xe thì cảm thấy hơi lạnh một chút nhưng bây giờ ôm Tiêu Dật của hắn ở trong lòng thế này thì hắn một chút cũng không cảm thấy lạnh. Nhắc đến lạnh, Trình Kiệt lúc này mới nhận ra hồ ly nhỏ nhà mình mới là người mặc phong phanh, hắn nhanh chóng ôm chặt lấy cậu hơn một chút:

“Em xuống đây làm gì chứ, bây giờ thì làm sao lại leo lên đây?”

Tiêu Dật cười thầm, cả gương mặt đều vùi ở trong áo dạ kia của Trình Kiệt:

“Anh đi đâu thì em đi đấy, bây giờ làm sao còn muốn em quay lại nữa chứ?”

Trình Kiệt chấn động một chút, câu nói anh đi đâu em theo đấy kia với hoàn cảnh này thật sự là giống như việc Tiêu Dật của hắn trốn nhà bỏ theo chồng mất rồi. Trình Kiệt sảng khoái đáp một tiếng:

“Được”

Xe hơi của Trình Kiệt dừng ở đầu ngõ, cả một đường đi Tiêu Dật đều nép ở trong lòng của Trình Kiệt, đến khi hai người vào trong xe rồi thì Trình Kiệt nhịn không được nữa ngay lập tức áp sát cậu, mang hơi thở nóng rực kia phả vào gương mặt cậu, ngay cả bàn tay cũng muốn gấp gáp mò vào trong áo cậu luôn:

“Anh thật sự rất nhớ em”

Tiêu Dật khẽ cong người, nơi này không tiện làm ra chuyện như vậy, tuy rằng bây giờ đã muộn lắm rồi, ngoài đường không có ai cả, nhưng nếu như đột nhiên xuất hiện người thì phải làm sao:

“Đừng mà Trình Kiệt… không nên ở chỗ này, đến nhà của em đi”

May mắn là Tiêu Dật ngày hôm trước mới trở về căn nhà riêng kia của cậu để dọn dẹp, chính vì thế lúc này sẽ không có bụi bặm gì cả. Trình Kiệt nhanh chóng lái xe đi tới trước cửa nhà của Tiêu Dật, Tiêu Dật thuần thục lật chậu cây nhỏ ở bên góc tường lấy ra một chiếc chìa khóa, cậu rất hay đánh mất chìa khóa cho nên lúc nào cũng sẽ có một chiếc chìa khóa dự phòng giấu ở đây, thật may mắn bây giờ lại có cơ hội để dùng đến nó nữa.

Khi Tiêu Dật vừa bước vào trong nhà thì người ở phía sau ngay lập tức đã lao về phía cậu, lật người cậu qua một bên ép cậu vào góc tường, cánh cửa kia cũng bị người đó nhanh chân đá vào. Tiêu Dật đón nhận từng đợt hôn mãnh liệt từ Trình Kiệt, Trình Kiệt hôn lên trán của cậu, đôi mắt cậu, sống mũi, hai bên má, khuôn miệng, tất cả hắn đều hôn hết không bỏ sót:

“Tiểu Dật, anh nhớ em nhiều lắm”

Tiêu Dật cũng vậy, cũng nhớ Trình Kiệt thật nhiều, lần về quê ăn tết này cậu lúc nào cũng đều dành phần lớn thời gian để nghĩ về hắn, nghĩ xem tết này hắn sẽ trải qua thế nào, nghĩ xem hắn có ăn sủi cảo hay không, nghĩ xem hắn có vui vẻ hay buồn bã:

“Anh là lái xe trong đêm sao?”

Bởi vì Trình Kiệt rất nhớ Tiêu Dật, hắn không thể kiềm chế được nỗi nhớ này cho nên hắn mới không có quản thời gian gì cả, muốn đến xem cậu liền đến xem cậu, cho dù trời đã tối rồi hắn cũng không để tâm. Trình Kiệt vốn là định đứng ở trước nhà của Tiêu Dật rồi gọi điện nghe giọng nói của cậu, bởi vì như vậy hắn sẽ cảm nhận được rằng hắn đang ở gần cậu, hắn không có ý định để cho Tiêu Dật phát hiện ra hắn đã đến tránh cho cậu phải khó xử, nhưng mà Tiểu Dật của hắn giống như là có một sợi liên kết thần giao cách cảm với hắn vậy, muộn như vậy vẫn còn đứng ở bên ngoài ban công.

Trình Kiệt mang theo hơi thở dồn dập, động tác cũng gấp gáp hơn rất nhiều, hắn đưa tay cởi quần của cậu xuống, từng đầu ngón tay tiếp xúc với da thịt cậu một cách chân thực. Tiêu Dật vòng hai tay lên cổ của Trình Kiệt ôm lấy hắn, giọng nói trầm khàn chứa đầy dục vọng:

“Đừng ở chỗ này… vào phòng được không...”

Không, Trình Kiệt không thể đợi được nữa, hắn đã lâu lắm rồi không có cùng hồ ly nhỏ của hắn quấn quít. Trình Kiệt luồn tay xuống mông của Tiêu Dật xoa nắn, đầu ngón tay cũng muốn tiến sâu hơn vào kẽ mông kia của cậu, Tiêu Dật khẽ nức nở, cả người mềm nhũn ôm chặt lấy hắn:

“Ưm… Trình Kiệt…”

Trình Kiệt ghé sát vào tai Tiêu Dật thở ra từng hơi thở nóng rực:

“Tiểu Dật, anh rất nhớ em, rất là nhớ em”

Đèn điện trong phòng vẫn còn chưa mở lên, Tiêu Dật không thể nhìn thấy được gương mặt của Trình Kiệt lúc này, chỉ chân chính cảm nhận được nhiệt độ nóng tỏa ra từ cơ thể hắn cùng hơi thở chứa đầy dục vọng kia:

“Ưm… Trình Kiệt…”

Cái cảm giác ban đêm lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để đến ôm lấy người yêu vào trong lòng thế này thật sự khiến cho Trình Kiệt vô cùng thỏa mãn, hắn ngậm lấy vành tai non mềm của Tiêu Dật, ngậm lấy cần cổ mềm mại kia, Tiêu Dật giống như nhớ ra điều gì đó liền đẩy hắn ra một chút:

“Ưm… không nên… nếu như để lại dấu vết sẽ khiến cho ba mẹ nghi ngờ”

Không thể ngờ được rằng Tiêu Dật cậu hiện tại đã gần 30 tuổi rồi nhưng vẫn phải trải qua cảm giác nơm nớp lo sợ hồi thiếu niên, khi làm một việc gì đó lén lút liền không thể tự nhiên đứng trước mặt ba mẹ mình được, dù cho vấn đề sinh lý này rất là bình thường. Trình Kiệt quả thật nghe lời Tiêu Dật hắn di chuyển đầu xuống phía ngực cậu rồi hé miệng ngậm lấy điểm nhỏ mẫn cảm kia mút mát, cạ cắn, Tiêu Dật hơi cong người, từng đầu ngón tay luồn vào trong mái tóc của Trình Kiệt nắm lấy:

“Ưm… Trình Kiệt… ha…”

Trình Kiệt bất chợt lật người Tiêu Dật lại, để cho cậu mặt trước của cậu dán vào bức từng lạnh giá kia, giây tiếp theo hắn liền có điểm gấp gáp đưa một đầu ngón tay vào trong động nhỏ của cậu. Tiêu Dật cảm thấy phía dưới ẩm ướt trơn trượt, ngón tay của Trình Kiệt phi thường trơn mát, cậu khẽ mím môi hỏi hắn:

“Anh chuẩn bị?”

Trình Kiệt lúc đầu tới luôn chỉ nghĩ rằng sẽ âm thầm nhìn Tiêu Dật mà thôi, nhưng chẳng hiểu sao lúc rời đi lại mang theo thứ gel bôi trơn này bỏ vào trong túi áo, có lẽ rằng chính là thần giao cách cảm đoán chắc là sẽ gặp được cậu đi:

“Ừ”

Tiêu Dật vô cùng mị hoặc, từng tiếng rên rỉ cho đến hơi thở, từ đầu ngón chân cho đến ngón tay đều toát lên sức hút khó cưỡng nổi. Trình Kiệt rất gấp gáp khai mở động nhỏ của Tiêu Dật bằng ngón tay, kế đó liền ngay lập tức kéo khóa quần mang Tiểu Kiệt Kiệt chuẩn xác tiến vào trong. Cảm giác phía dưới có dị vật tiến vào ngay lập tức lấp đầy khoảng trống trong đại não của Tiêu Dật, cậu nắm chặt hai tay để ở trên tường, nức nở kiều mị:

“A… ưm… Trình Kiệt…”

Trình Kiệt cảm nhận được vách thịt chật hẹp nóng bỏng kia không ngừng bao lấy vật nam tính của hắn, hút vào mời gọi hắn, giống như là muốn nói hắn đừng nên lấy ra. Trình Kiệt cắn vào vai của Tiêu Dật, bàn tay mạnh mẽ chế trụ eo cậu bắt đầu điên cuồng luật động. Không gian tĩnh mịch phát ra tiếng da thịt va chạm vào nhau, còn có tiếng nước mờ ám, Trình Kiệt giống như một con dã thú cắn lấy con mồi, Tiêu Dật cảm nhận bả vai mình đau rát nhưng không có né tránh, ngược lại còn cảm thấy kích thích vạn phần.

Giống như là phát hiện ra đối phương trong lòng sắp đi trước mình một bước, Trình Kiệt nhanh chóng luồn tay xuống phía dưới nắm lấy vật nam tính nhỏ nhắn kia của Tiêu Dật. Tiêu Dật quả nhiên ngay lập tức nức nở cầu xin:

“Không nên… Trình Kiệt… em muốn ra…”

Bây giờ mới đến lúc phải trừng phạt con hồ ly nhỏ này một chút, Trình Kiệt phía sau mạnh mẽ chiếm lấy Tiêu Dật, phía trước cũng mạnh mẽ bóp chặt lấy vật nam tính kia của cậu:

“Chuyện mấy người hàng xóm mang con gái cùng cháu gái qua gặp em là sao?”

Tiêu Dật trên người vẫn còn mặc áo, cậu hiện tại cảm thấy thật nóng, mồ hôi ở phía sau lưng cũng đã chảy ra;

“A… không được… buông tay… Trình Kiệt buông tay… cầu xin a”

Trình Kiệt vừa buông tay thả lỏng một chút lại ngay lập tức dùng sức bóp thật chặt lấy, hại Tiêu Dật một hồi khó chịu đến bứt rứt cả người:

“Mau giải thích rõ ràng, nếu không anh liền không buông”

Tiêu Dật lắc lắc đầu nhỏ đáng thương:

“A… Trình Kiệt… không có… em không có để ý đến bọn họ… thật không có…”

Trình Kiệt càng lúc càng đâm mạnh hơn, tiếng da thịt va chạm vào nhau cũng càng lúc càng lớn, Tiêu Dật liên tục bị đẩy vào bức tường phía trước, gương mặt nhỏ nhắn cũng dính chặt lấy mặt tường kia, cậu khổ sở muốn được giải phóng nhưng người phía sau lại giống như một ác ma không cho cậu thoải mái được:

“A Trình Kiệt… em muốn… xin anh… buông tay được không”

Tiêu Dật bị Trình Kiệt trêu ghẹo đến hai chân vô lực, cả người cũng run rẩy, căn phòng bỗng nhiên bừng sáng, Trình Kiệt một tay nắm lấy vật nam tính của Tiêu Dật, một tay lại nhanh chóng mò được phía công tắc đèn mà mở lên. Tiêu Dật giật mình hoảng sợ, lại tưởng là có người thứ ba xuất hiện ở chỗ này, sau đó mới phát hiện ra kẻ đầu sỏ kia làm. Trình Kiệt quan sát gương mặt đáng thương, hai mắt ửng hồng, ngay cả sống mũi cũng hồng hồng của Tiêu Dật, hắn chính là thích nhất nhìn Tiêu Dật lúc như vậy, vô cùng mềm yếu đáng yêu

“Tiểu Dật… thật sự nhịn không được nữa sao?”

Tiêu Dật ô ô nức nở:

“Không được nữa rồi… ân… cầu xin Trình Kiệt… ô ô”

Trình Kiệt khẽ nhếch môi, hắn cũng đạt đến cao trào rồi mới chịu buông tha cho Tiêu Dật, hắn buông tay đang nắm lấy vật nam tính kia của cậu rồi ôm lấy cậu lùi lại một bước, giúp cậu đứng thẳng lên, kế đó hắn liền ở phía bên trong cậu mà bắn ra, Tiêu Dật khẽ thở dốc đỏ mặt bởi vì người nào đó tuy rằng đã buông tha cậu nhưng vẫn cầm lấy phía gốc kia của cậu hơi nâng lên. Sau đó thì một sự kiện khiến cho Tiêu Dật cảm thấy cực kỳ xấu hổ, xấu hổ đến mức không có mặt mũi nào mà đối diện với Trình Kiệt nữa, cậu vừa bắn ra xong mấy thứ dịch trắng kia, ngón tay ma quái của Trình Kiệt lại cố tình gãi gãi phía gốc đó, hại cậu không thể kiềm chế được mà… a… chính là chảy nước đi. Tiêu Dật nhìn thứ nước đang không ngừng chảy xuống từ phía giữa hai chân mình thì đỏ bừng mặt mũi, cậu hóp bụng muốn nhịn kiềm chế nhưng lại không thể kiềm chế được, lại nghe thấy Trình Kiệt ở bên cạnh tà ác nói ra câu kia với cậu:

“Ông xã làm cho em sướng đến như vậy sao?”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương