Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 180: Mẹ Tiêu nhìn ra

Buổi sáng hôm sau Tiêu Dật dậy từ rất sớm, cơ hồ ngoài trời vẫn còn lờ mờ chưa sáng tỏ thì cậu đã tỉnh rồi. Tiêu Dật sực nhớ ngày hôm qua mình vừa mới làm một hành động có chút điên rồ, chính là lén lút treo từ trên ban công tầng hai xuống để gặp người đàn ông này, cũng có bị người này làm cho đến mức phải tiểu ra, còn có cùng hắn quay một đoạn video rất là xấu hổ nữa. Tiêu Dật cảm thấy mình đúng thật là điên cuồng, gần ba mươi tuổi rồi vẫn có thể làm ra những chuyện trẻ con như thế.

Tiêu Dật khẽ mỉm cười đưa tay vuốt ve gương mặt của Trình Kiệt, người đàn ông này cũng thật là đẹp trai, lại tự cảm thấy mình còn có thể chứng kiến hết được mọi biểu cảm gương mặt nhiễm đầy dục vọng của hắn, cũng là chỉ có một mình cậu mới được thấy thôi, người khác căn bản là không có cơ hội. Tiêu Dật nhẹ nhàng ngồi dậy muốn im lặng rời khỏi chỗ này, cậu phải sớm một chút trở về nhân cơ hội mẹ Tiêu mở cửa mà lẻn vào trong nhà, nhưng mà mới chỉ ngồi dậy được một chút thôi đã bị cánh tay người phía sau túm lấy kéo cậu ngã xuống giường, giây tiếp theo đối phương liền dùng cả tay và chân ôm chặt lấy cậu:

“Vẫn còn sớm, lát nữa anh đưa em về”

Tiêu Dật vừa mới nhìn đồng hồ trong phòng ngủ, đã là năm giờ rưỡi sáng rồi, mấy ngày tết này mẹ Tiêu đều dậy rất sớm để chuẩn bị này kia:

“Anh ngủ thêm đi, lát nữa em tự mình đi bộ về cũng được”

Trình Kiệt mang cả gương mặt của mình dụi dụi vào hõm cổ của Tiêu Dật, tham luyến hít lấy hương thơm đặc biệt của người yêu:

“Tiểu Dật, anh lại muốn cùng em một lần nữa”

Tiêu Dật ngay lập tức trợn trắng mắt, nếu như cùng Trình Kiệt làm thêm một lần nữa cả người khẳng định phải nằm ở trên giường dưỡng sức vài tiếng đồng hồ:

“Không được Trình Kiệt, em phải trở về sớm”

Trình Kiệt lại dùng tay chân ôm chặt lấy cả thân thể nhỏ nhắn kia hơn, bàn tay cũng bắt đầu tà ác mà xoa nắn cánh mông cậu:

“Tiểu Dật, anh rất muốn cùng Tiểu Dật của anh làm thêm một lần nữa”

Trình Kiệt dạo gần đây không biết học từ ai cái kiểu làm nũng cưỡng ép như thế này, khiến cho Trình Kiệt cũng phải lâm vào nhất thời khó xử:

“Không nên…”

Tiêu Dật còn chưa kịp nói xong, Trình Kiệt đã ngay lập tức cắt ngang lời cậu nói rồi, ngay cả ngón tay cũng bắt đầu hành động chọc chọc vào cái lỗ nhỏ phía dưới kia:

“Anh sẽ nhẹ nhàng thôi, anh sẽ thật nhẹ nhàng với Tiểu Dật của anh”

Đây chính là câu nói không bao giờ có thể trở thành sự thật từ trong miệng của Trình Kiệt, mỗi lần cậu không muốn làm hắn đều sẽ nói ra câu nói đó, kết quả thì hay rồi, một lần làm liền giống như một con trâu đi cày vậy, nhiều lúc cậu còn nghĩ rằng có phải Trình Kiệt đã dùng thuốc kích thích hay không nữa. Nếu như Tiêu Dật cậu không phải trở về nhà để tránh mẹ Tiêu nghi ngờ thì cậu khẳng định sẽ cho Trình Kiệt làm tới, nhưng mà cậu hiện tại cần phải trở về cho nên không thể nào đồng ý cho con sói đuôi lớn này làm càn được:

“Không được Trình Kiệt, em phải về nhà”

Trình Kiệt hé miệng gặm cắn cần cổ của Tiêu Dật, giọng nói nhỏ nhẹ cầu xin:

“Anh rất muốn Tiểu Dật của anh…”

Tiêu Dật là người rất dễ động lòng, lại bị những lời nói xấu xa kia của Trình Kiệt quyến rũ, hơn nữa điều quan trọng là buổi sáng rất dễ nảy sinh ham muốn, người đàn ông xấu xa kia lại không ngừng ôm chặt lấy cậu, hôn cậu, kích thích cậu như vậy, tâm hồn bé nhỏ này chẳng phải là bị hắn dễ dàng phá vỡ rồi hay sao:

“Như vậy… đừng làm quá, em còn phải về nhà”

Trình Kiệt khẽ nhếch môi nở một nụ cười tà ác, hắn chuyển mình làm đè lên người cậu, cúi đầu hôn xuống từng tấc da thịt trên thân thể kia, da thịt mềm mại mỏng manh vẫn còn đọng lại dấu hôn xanh tím kịch liệt ngày hôm qua hắn cố tình để lại. Trình Kiệt dạo gần đây rất thích vừa cùng Tiêu Dật làm vừa nói ra những lời xấu xa chọc cho cậu đỏ mặt:

“Tiểu Dật, xoay người lại nâng mông lên để cho anh có thể nhìn thấy phía sau rõ ràng được hay không”

Quả nhiên Tiêu Dật ngay lập tức đỏ mặt, vẫn giữ nguyên một tư thế giả ngu giống như là không nghe thấy lời nói đó của Trình Kiệt, Trình Kiệt tà ác:

“Như vậy tách rộng hai chân ra cũng được, bắp đùi của em thật gợi cảm”

Tiêu Dật mím mím môi quay sang một bên, Trình Kiệt này lại rất như là bình tĩnh mãi vẫn không chịu có chút hành động nào, nếu hắn còn cố ý như vậy nữa cậu sẽ liền cương quyết không cho hắn làm luôn.

“Tiểu Dật, tại sao da thịt lại mềm mịn như thế chứ?”

Tiêu Dật nhịn đến lần thứ ba rồi, kế đó liền một bộ tức giận ngồi dậy đẩy Trình Kiệt qua một bên:

“Em muốn về nhà, đã nói rằng em rất gấp trở về nhà, anh còn muốn ở đó nói nhảm cái gì chứ”

Trình Kiệt nhanh chóng nắm lấy cổ tay của Tiêu Dật lại:

“Được được, anh không nói nhảm, anh không nói nhảm nữa”

Tiêu Dật kiên quyết gạt tay Trình Kiệt ra rồi đứng dậy muốn mặc quần áo vào:

“Không”

Thật ra thì Trình Kiệt đang cố ý muốn kéo dài thời gian, hắn không muốn để cho Tiêu Dật về bên kia, trước đêm hôm qua hắn còn nghĩ giao thừa không cùng cậu trải qua cũng không sao, qua giao thừa là cậu sẽ ở bên cạnh hắn, nhưng hôm nay buổi sáng thức dậy hắn liền thay đổi ý muốn rồi, hắn cũng muốn ở cùng với Tiêu Dật của hắn trong đêm giao thừa nữa. Trình Kiệt ngồi ở trên giường nhìn Tiêu Dật đang bận rộn mặc quần áo vào người, khi quần áo trên người của cậu đã mặc vào thật chỉnh tề rồi hắn lại bắt đầu có điểm sầu não, bây giờ không biết có nên nói với cậu hay là không, nhưng mà nếu như nói cũng không có giải quyết được vấn đề gì cả mà đúng không. Tiêu Dật không để tâm tới sắc mặt khó coi kia của Trình Kiệt, cậu ngồi xuống giường mang tất vào chân vừa làm vừa nói:

“Trình Kiệt, anh cứ ở đây nhé, em trở về nhà một chút sau đó sẽ lại qua”

Nhà riêng của Tiêu Dật không cách quá xa nhà của mẹ Tiêu là bao, nếu như đi bộ cũng chỉ mất cùng lắm là 10 phút, cậu nghĩ rằng sẽ về nhà thay một bộ quần áo khác, sau đó lại đường đường chính chính mà rời đi, dù sao thì ba mẹ Tiêu cũng sẽ không quản cậu đi ra ngoài nghiêm ngặt làm cái gì.

“Trình Kiệt?”

Tiêu Dật không thấy Trình Kiệt trả lời liền quay lại nhìn hắn, phát hiện ra đôi mắt hẹp dài kia đang dán chặt lấy cậu, ánh mắt kia giống như một con thú đang bị thương vậy, vô cùng là đau lòng:

“Sao thế?”

Tiêu Dật đưa tay lên bao lấy má của Trình Kiệt. Trình Kiệt khàn giọng:

“Không sao”

Tiêu Dật im lặng một lúc rồi lên tiếng:

“Em trở về đổi bộ quần áo khác, sau đó sẽ lại qua, chúng ta cùng nhau đi chợ tết nhé”

Trình Kiệt khẽ mỉm cười:

“Ừ”

Trinh Kiệt đang nghĩ mình và Tiêu Dật có quá nhiều trắc trở, nếu như cứ tiếp tục giấu giếm thế này quả thật không phải là cách tốt, hắn chính là muốn để cho ba mẹ Tiêu đều biết mối quan hệ của hắn và cậu, muốn để cho bọn họ biết hắn yêu Tiêu Dật nhiều đến nhường nào, muốn bọn họ có thể chấp nhận hắn, để cho hắn và Tiêu Dật không cần rơi vào tình trạng như thế này nữa. Nhưng mà Trình Kiệt lại không dám thúc giục Tiêu Dật, hắn không muốn Tiêu Dật của hắn phải khó xử, vấn đề nói ra sự thật này khẳng định sẽ phải um xùm một thời gian, bây giờ đang tết vẫn là để việc đó qua một bên rồi nói sau đi.

Tiêu Dật đi bộ về nhà, lúc về tới nhà ba mẹ Tiêu đã thấy cửa mở rồi, cậu nhanh chóng nhìn trước ngó sau một hồi rồi nhẹ nhàng bước vào bên trong, vừa đi tới bậc thang liền bị mẹ Tiêu lạnh giọng hỏi:

“Mới đi đâu về?”

Tiêu Dật ngay lập tức dừng bước, theo phản xạ kéo cao cổ áo lên một chút tránh cho mẹ Tiêu nhìn thấy được mấy dấu vết khả nghi:

“Con vừa mới ra ngoài…”

Tiêu Dật còn chưa kịp nói xong thì mẹ Tiêu đã cắt ngang lời của cậu rồi:

“Vừa mới ra ngoài?”

Tiêu Dật chột dạ né tránh ánh mắt dò xét của mẹ Tiêu:

“Dạ, mới vừa ra ngoài hít thở một chút”

Mẹ Tiêu nhíu mày bước gần về phía Tiêu Dật hơn, con trai bà nói thật hay nói dối bà chỉ cần nhìn một cái liền nhận ra ngay, huống hồ bà chỉ vừa mới mở cửa ra thôi, không có lý nào Tiêu Dật lại có khả năng mới ra ngoài, chỉ có thể là đã đi từ đêm hôm qua. Me Tiêu giật mình khi nhìn thấy vết đỏ ở phía sau tai của Tiêu Dật liền chấn động, bà sống đến từng tuổi này rồi còn không biết cái dấu vết kia tượng trưng cho cái gì hay sao, lại nghĩ đến chuyện Trình Kiệt có thể tìm về đến tận đây liền hoảng sợ lùi lại phía sau một bước, Tiêu Dật không để ý quá nhiều tới mẹ Tiêu, một lòng muốn chạy lên lầu cho nên nhanh chân bước:

“Vậy con lên phòng một lát”

Tiêu Dật không biết mẹ Tiêu có nhận ra cái gì hay không nhưng linh cảm của cậu nói cho cậu biết, mẹ Tiêu nhất định là phát hiện ra chuyện gì đó, chỉ không biết là bà có nghĩ tới chuyện Trình Kiệt sẽ về đây hay không. Tiêu Dật vào phòng ngủ phát hiện ra Tiêu Lãng đang nằm ở trên giường xem điện thoại, vừa thấy cậu vào Tiêu Lãng liền liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi hỏi luôn:

“Dật ca, hôm qua anh đi đâu thế?”

Tiêu Dật giật mình, sau đó rất nhanh liền lấy lại trạng thái bình tĩnh:

“Không có”

Tiêu Lãng nhìn Tiêu Dật chằm chằm một lúc rồi lại tiếp tục cúp mắt xem điện thoại:

“Không có sao?”

Tiêu Dật nhanh chóng đổi một bộ đồ khác, cậu muốn sớm một chút đi qua chỗ Trình Kiệt, nếu như đợi đến khi Tiêu Kỷ Mặc tỉnh dậy rồi khẳng định sẽ lại theo chân cậu đi mất, cậu không phải là ngại Tiêu Kỷ Mặc phiền mà cậu chính là muốn cùng Trình Kiệt ở chung ngày hôm nay, chỉ hai người bọn cậu mà thôi. Tiêu Dật rất nhanh lại chạy xuống lầu, mẹ Tiêu đang làm cái gì đó trong bếp nghe thấy tiếng bước chân của cậu cũng đi ra:

“Lại muốn đi đâu nữa thế?”

Tiêu Dật sớm đã nghĩ được lý do lúc ở trên rồi, chính vì thế hiện tại liền trôi chảy mà nói ra:

“Mẹ à, con muốn ra ngoài chợ mua một vài món đồ mới cho khỉ con”

Mẹ Tiêu nhìn chằm chằm Tiêu Dật rồi nói:

“Đi cùng đi, tôi cũng phải mua một số thứ”

Tiêu Dật hả một tiếng, không đợi Tiêu Dật kịp nói cái gì thì mẹ Tiêu đã xoay người đi vào trong phòng mặc đồ rồi. Thế là Tiêu Dật vẫn chưa thể tới nhà của mình ngay được. Cùng mẹ Tiêu đi một vòng quanh chợ, đi lâu thật lâu hai người vẫn không lên tiếng nói với nhau bất cứ lời nào. Tiêu Dật đã lâu lắm rồi không cùng mẹ Tiêu ở chung một chỗ thế này, cơ hồ từ lúc cậu chuyển lên Bắc Kinh chính là bắt đầu có khoảng cách, hiện tại mẹ Tiêu lại phát hiện ra chuyện giữa cậu và Trình Kiệt nữa cho nên khoảng cách kia xa lại càng xa hơn.

“Có phải cậu ta đến tận đây rồi hay không?” Mẹ Tiêu đi được một đoạn liền lên tiếng hỏi Tiêu Dật như thế, nhưng mà ánh mắt kia không có nhìn cậu mà đang tập trung chọn mấy trái cà chua ở dưới sạp hàng.

Tiêu Dật bắt đầu lo lắng, mẹ Tiêu có phải là biết rồi hay không, nếu như cậu bây giờ vẫn cố giấu giếm mẹ Tiêu thì hình như là vô ích:

“Anh ấy… đêm qua mới tới”

Mẹ Tiêu đặt trái cà chua xuống sạp hàng rồi đi sang chỗ khác:

“Cậu ta không ăn tết cùng người nhà còn chạy tới đây làm cái gì?”

Tiêu Dật im lặng đi theo mẹ Tiêu, mẹ Tiêu đột nhiên quay lại nhìn cậu, ánh mắt có điểm không đành lòng, Tiêu Dật chẳng biết tại sao mình lại nghĩ rằng ánh mắt đó của mẹ Tiêu là ánh mắt không đành lòng cả, chỉ là trong lòng cậu tự cảm thấy thế mà thôi:

“Nếu đã tới rồi thì gọi nó tối nay qua nhà ăn cơm… coi như là bạn bè đến chơi đi”

Mẹ Tiêu còn nhấn mạnh câu cuối coi như là bạn bè, Tiêu Dật đương nhiên hiểu ý mẹ Tiêu chính là ám chỉ cậu không được để cho ba Tiêu biết chuyện, nhưng mà mẹ Tiêu đột nhiên nói Trình Kiệt tối nay qua nhà ăn cơm, coi như cũng là một bước tiến quá tốt rồi. Tiêu Dật bây giờ chỉ hận không thể chạy thật nhanh về với Trình Kiệt nói cho hắn biết tin này, nếu như hắn biết chuyện khẳng định sẽ rất vui, hơn nữa hắn và cậu còn có thể cùng nhau trải qua đêm giao thừa nữa.

“Thật sao?...” Tiêu Dật kích động nói, sau đó lại cảm thấy mình có chút thất thố rồi liền hạ giọng hỏi mẹ Tiêu: “Anh ấy có thể tới sao?”

Mẹ Tiêu liếc nhìn Tiêu Dật một cái, một cái liếc kia liền thu chọn toàn bộ vẻ mặt kia của con trai vào trong đáy mắt. Bà im lặng không đáp lại mà tiếp tục bước đi, thật ra từ khi trở về bà đã suy nghĩ rất nhiều rồi, suy nghĩ lại toàn bộ lời nói của Trình Kiệt khi ấy nói với bà, có thể là khi ấy ba đang bị sự tức giận chi phối cho nên mới luôn cảm thấy Trình Kiệt là một người xấu. Bà phát hiện ra chuyện con trai với Trình Kiệt từ 5 năm về trước, 5 năm ấy bà liền bắt buộc Tiêu Dật phải trở về quê, thúc ép con trai chuyện lấy vợ, lại thúc ép con trai nhanh một chút có cháu cho bà bế bồng, bà biết Tiêu Dật không thích làm trưởng thôn nhưng 5 năm đó con trai vẫn là nghe lời ba Tiêu mà làm công việc ấy. Trình Kiệt cũng đợi con trai bà những 5 năm, nếu như cậu thanh niên kia chỉ là nhất thời hứng thú sẽ không đợi con trai bà lâu như thế, Trình Kiệt nói cũng đúng cậu ta có rất nhiều tiền, vật chất đầy đủ liền có thể sống thoải mái, vui vẻ, con trai bà ở bên cạnh cậu ta điều kiện tốt như thế, hơn nữa con trai bà cũng không thể rời xa cậu ta được, bà có cấm cản chỉ sợ cũng là lực bất tòng tâm. Mẹ Tiêu là người dễ mềm lòng, nhưng ba Tiêu mới là người khó đối phó nhất, nếu như để cho ba Tiêu biết chuyện này khẳng định sẽ tức giận đến mức muốn đánh gãy chân Tiêu Dật, bà không muốn Tiêu Dật lập tức nói chuyện này cho ba Tiêu, vẫn là để cho ba Tiêu gặp Trình Kiệt trước, coi như là bạn bè của Tiêu Dật xem thái độ của ông đối với cậu ta thế nào.

“Muốn mua cái gì cho Kỷ Mặc thì đi đi”

Mẹ Tiêu thật sự là không đành lòng để con trai đi theo một người đàn ông, nhưng mà con trai đã thích rồi, lại thích rất thích đến mức không thể tách ra được rồi, bà có đành lòng hay không đành lòng cũng có quan trong hay sao. Mẹ Tiêu còn sớm lên toàn bộ kế hoạch ở trong đầu, nếu như ba Tiêu không thể nào chấp nhận được chuyện này, thì bà sẽ giấu chuyện này đến lúc chết, nói Tiêu Dật cũng không được phép nói ra, trước đây sống thế nào cứ sống như vậy đi, cứ để hàng xóm xung quanh nghĩ rằng bà có một đứa con trai thật tài giỏi.

Tiêu Dật hiểu ý của mẹ Tiêu, cậu khẽ mỉm cười, dưới ánh nắng vàng nhạt nụ cười ấy càng thêm phần hạnh phúc hơn:

“Cám ơn mẹ”

Đây là câu nói mà rất ít những người con có thể tự mình đứng ở trước mặt mẹ mà nói, bọn họ có thể nói cám ơn người ngoài một cách tự nhiên nhưng lại luôn mất tự nhiên khi nói ra câu đấy với mẹ mình, có lẽ rằng mẹ mình đã hy sinh thật nhiều cho mình, nhiều đến mức một tiếng cám ơn kia đều sẽ khiến cho bản thân tự mình cảm thấy thật hổ thẹn, mẹ Tiêu cũng vậy chính là vì suy nghĩ cho Tiêu Dật mà gật đầu đồng ý tất cả.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương