Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 182: Khỉ con của chúng ta

Tiêu Kỷ Mặc và ba Tiêu một lúc sau cũng trở về, Tiêu Kỷ Mặc vừa thấy bóng dáng của Trình Kiệt từ phía ngoài cửa đã chạy thật nhanh tới chỗ hắn nâng giọng gọi:

“Ba Trình Kiệt”

Một tiếng ba Trình Kiệt này khiến cho cả Tiêu Dật và mẹ Tiêu đều chấn động đình chỉ lại mọi động tác, ba Tiêu đi ở phía sau cũng nhíu mày khó hiểu. Trình Kiệt ngược lại vô cùng tự nhiên cúi người bế Tiêu Kỷ Mặc ở trên tay:

“Mới đi đâu về vậy?”

Tiêu Kỷ Mặc đối với Trình Kiệt tình cảm rất tốt, tuy rằng thường ngày không có đến mức thật thân mật như thế này nhưng mà mấy ngày nay cậu rời xa ba Trình Kiệt của mình cũng thấy thật nhớ, thế cho nên hiện tại mới phấn khích như vậy:

“Con với ông nội đi xem biểu diễn ca nhạc”

Ba Tiêu sớm đã được thông báo rằng sẽ có bạn của Tiêu Dật đến chơi, nhưng mà hiện tại nghe Tiêu Kỷ Mặc gọi như thế lại có chút bất ngờ:

“Kỷ Mặc, sao cháu lại gọi như thế?”

Trình Kiệt cúi đầu chào ba Tiêu:

“Chào bác trai, cháu là Trình Kiệt”

Ba Tiêu nhìn thấy người thanh niên trước mặt chững chạc đàng hoàng cũng nảy sinh hảo cảm:

“Chào cậu, đứa nhỏ này cũng thật là lại xưng hô tùy tiện”

Trình Kiệt đặt Tiêu Kỷ Mặc xuống dưới rồi cười cười:

“Không sao bác trai, cháu rất thích Kỷ Mặc”

Ba Tiêu nhíu mày rồi bước lên phía trước một bước:

“Ngồi xuống đi, cậu là bạn tốt của Tiểu Dật nhà chúng tôi sao?”

Trình Kiệt khẽ mỉm cười im lặng không nói, ba Tiêu rót một ly trà cho Trình Kiệt, bộ dáng này chính là rất giống với một lão cán bộ nghiêm khắc đúng nghĩa:

“Cậu làm công việc gì nhỉ?”

Trình Kiệt biết ba Tiêu không thích những người làm trong giới giải trí cho nên cố tình nói tránh ra vấn đề này:

“Cháu học chuyên ngành kinh tế, hiện tại đang giữ chức vụ giám đốc điều hành ở công ty”

Ba Tiêu đối với mấy cái cấp độ này không có hiểu biết lắm, nghe thấy hai từ giám đốc thôi đã thấy giỏi giang rồi, lại chẳng biết Trình Kiệt chính là ông chủ lớn đứng đầu một công ty:

“Vậy hả, thật là giỏi, chẳng giống như Tiểu Dật nhà chúng tôi cứ thích kinh doanh gì gì đó, đến tuổi này rồi vẫn còn học đòi người ta mở quán cà phê”

Trình Kiệt liếc nhìn Tiêu Dật đang rửa bát ở trong bếp, hồ ly nhỏ nhà hắn hiện tại còn cho hắn một nụ cười thật ngọt ngào:

“Không có đâu bác trai, Tiểu Dật rất có trí tiến thủ”

Ba Tiêu và Trình Kiệt ngồi nói chuyện một lúc thì ba Tiêu liền cảm thấy có chút mệt đã đi vào trong giường nghỉ, mẹ Tiêu thì chạy ra ngoài chợ mua thêm một số thực phẩm. Tiêu Lãng lúc mới rồi đã đi chơi với bạn, trong nhà lúc này chỉ còn có ba người Trình Kiệt mà thôi. Tiêu Dật nhân lúc Tiêu Kỷ Mặc đang nghịch điện thoại của mình liền trộm đi ra ngoài hôn nhẹ vào má của Trình Kiệt một cái:

“Đợi ăn cơm xong, chúng ta lại đi ra ngoài chơi nữa nhé”

Trình Kiệt lúc này liền nghiêm mặt nhìn chằm chằm Tiêu Dật:

“Sao em lại hôn anh?”

Tiêu Dật hả một tiếng, kế đó người nào đó kia liền xấu xa hôn vào miệng nhỏ của cậu rồi cười cười. Tiêu Dật đánh nhẹ một cái vào lồng ngực Trình Kiệt khẽ quát:

“Người khác thấy thì sao…”

Trình Kiệt đưa tay điểm nhẹ vào chóp mũi của Tiêu Dật:

“Cũng biết người khác sẽ thấy còn hôn anh, là em tự làm loạn trước đó”

Tiêu Dật rất đẹp, có lẽ đó là lý do khiến cho Trình Kiệt không thể nào rời mắt được khỏi cậu. Tiêu Dật có gương mặt rất nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả một bàn tay của cậu cũng đều che hết đi được gương mặt đó, điều này cũng không biết là nên nói do mặt Tiêu Dật nhỏ hay là bàn tay của cậu lớn, đôi mắt của Tiêu Dật khi nhìn vào sẽ khiến cho đối phương giống như là nhịn không được bị xoáy sâu vào đôi con ngươi đen tuyền kia, mọi thứ trên gương mặt của Tiêu Dật đều nhỏ ngoại trừ đôi mắt ấy lúc nào cũng luôn mở lớn chớp động nghịch ngợm. Thật ra thì Tiêu Dật của hắn gần đây có một thói quen, thói quen này cũng không có gì ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của hai người, nhưng mà Trình Kiệt cảm thấy Tiêu Dật càng ngày càng mất đi sự nam tính rồi, bởi vì Tiêu Dật rất hay dùng son dưỡng, trên chiếc bàn gỗ ở trong phòng ngủ của bọn họ có rất nhiều son dưỡng, Tiêu Dật không có sử dụng son môi tạo màu giống như các cô gái ở bên ngoài mà chỉ sử dụng son dưỡng khiến cho đôi môi nhỏ nhắn kia càng ngày càng muốn căng mọng giống như một thứ quả chín, hơn nữa mỗi khi hôn môi Trình Kiệt cơ hồ còn ngửi thấy được mùi vị hoa quả ngọt ngào từ nơi đó. Có lần Trình Kiệt nói không muốn Tiêu Dật dùng son dưỡng, Tiêu Dật lúc đó liền im lặng ngồi một chỗ rất lâu rồi hỏi hắn có phải cảm thấy cậu không bình thường hay không, Trình Kiệt khi ấy trả lời rằng bởi vì hắn không muốn cho bất cứ ai có thể nhìn thấy những điểm tốt này của cậu, tránh cho người khác nảy sinh tâm tư đen tối, Tiêu Dật lại nói cậu bảo dưỡng tốt như vậy chính là để cho hắn nhìn. Có một điều Trình Kiệt không biết, việc Tiêu Dật sử dụng son dưỡng môi không phải tự nhiên mà có, chuyện này là do trong một lần nói chuyện trên điện thoại với Triệu Tử Thiêm, anh ta chính là bày cách cho cậu làm như thế nào mới có thể khiến Trình Kiệt không thể nào có thể rời xa cậu được.

Buổi tối hôm ấy, bữa ăn thịnh soạn vui vẻ trải qua, Trình Kiệt không nói quá nhiều lúc ăn cơm nhưng hắn lúc nào cũng sẽ mỉm cười phụ họa, đối với thái độ này của hắn không khiến cho người khác cảm thấy xa cách, cũng không khiến cho người ta cảm thấy quá thân cận. Năm nay Tiêu Dật vẫn không chọn trúng được sủi cảo có chứa đồng bạc, là Tiêu Lãng chọn đúng chiếc sủi cảo may mắn đó, kế đó Tiêu Lãng liền thông báo với cả nhà rằng mình được thăng lên làm giáo viên chủ nhiệm của một lớp chuyên, tiền lương đương nhiên sẽ là khấm khá hơn một chút, Tiêu Dật vì chuyện này càng tin tưởng hơn việc người nào ăn trúng sủi cảo có đồng bạc sẽ may mắn, lại mơ hồ nghĩ tới chuyện Trình Kiệt hôm nay cũng ăn trúng đồng bạc, có phải hay không chuyện năm nay của hai người bọn họ sẽ có tiến triển tốt.

Ăn cơm xong, Trình Kiệt và Tiêu Dật đưa Tiêu Kỷ Mặc đi chơi, bởi vì càng về tối tuyết rơi càng dày cho nên mặt đường rất trơn trượt. Tiêu Dật sợ Tiêu Kỷ Mặc sẽ bị ngã liền kiên quyết ra đến đầu ngõ đòi quay trở về nhà, Tiêu Kỷ Mặc vì chuyện này mà ảo não u sầu, Trình Kiệt bế cậu ở trên tay cũng không nói cái gì cả, dĩ nhiên thì mệnh lệnh của vợ hắn trong nhà chính là thánh chỉ.

Ngẩn ngơ một hồi ngồi nói chuyện với người trong nhà, chớp mắt một cái liền sắp tới giao thừa, Tiêu Kỷ Mặc ngủ gà ngủ gật ở trên ghế cũng muốn đợi đến thời khắc đó để xem pháo hoa. Nhà của Tiêu Dật cũng mua hai dây pháo tét, Tiêu Dật đi ra ngoài treo hai dây pháo đó lên trước cửa, Trình Kiệt đứng ở phía sau khoanh tay trước ngực nhìn bóng dáng bận rộn kia kiễng chân vươn tay, Tiêu Dật loay hoay một hồi liền có thể treo xong hai dây pháo đó, cậu quay lại phía sau vừa đúng lúc bắt gặp được ánh mắt mang theo ý cười của Trình Kiệt. Tiêu Dật bước đến phía Trình Kiệt, một tay chống ở trên tường đối diện hắn, gương mặt lưu manh hỏi:

“Có vui không?”

Trình Kiệt nhếch môi cười:

“Đêm nay anh cũng muốn khai pháo”

Tiêu Dật hôm nay có lẽ là rất vui cho nên đối với mấy lời không đứng đắn kia của Trình Kiệt cũng không đỏ mặt xấu hổ, hai người bọn họ hiện tại đang đứng ở phía ngoài, ngay sau bức tường cách với phòng khách, Tiêu Dật chủ động đưa gương mặt gần sát tới phía Trình Kiệt hé miệng hôn môi của hắn. Trình Kiệt ngay lập tức ôm lấy eo của Tiêu Dật đáp lại nụ hôn kia, đầu lưỡi nhanh chóng luồn vào trong khoang miệng của Tiêu Dật trêu đùa quấn quít, Tiêu Dật cảm thấy rất có sự phấn khích, cho dù biết không nên ở chỗ này hôn Trình Kiệt nếu không sẽ bị người trong nhà nhìn thấy, nhưng mà cậu chính là rất khó cưỡng lại sự cám dỗ của người đàn ông kia, hôn đến mức đầu óc cũng trống rỗng điên cuồng, hôn đến khi cả người mất đi sức lực phụ thuộc hoàn toàn vào hắn, hôn đến khi một tiếng vỡ choang của đồ sứ rơi xuống sàn mới làm cho Tiêu Dật ngừng lại hoảng hốt lùi ra. Pháo hoa trên trời rực sáng thành từng chùm, tiếng pháo tét của nhà hàng xóm cũng rát tai vang lên, bình rượu sứ nhỏ trên tay ba Tiêu cũng ở thời điểm đó đổ vỡ, tiếng vỡ kia cơ hồ thật sự rất giống với tiếng pháo hoa lúc này.

“Hai người làm cái gì thế?” Ba Tiêu chấn động một hồi mới giận dữ quát

Trình Kiệt khác với Tiêu Dật, trên đời này ngoại trừ Tiêu Dật thì không ai có thể khiến cho hắn lúng túng được, mắt thấy cậu còn đang mấp máy cánh môi không biết nên phải giải thích sao thì Trình Kiệt đã tiến lên một bước:

“Bác trai, chuyện này là do cháu…”

Khi Trình Kiệt vốn định mang toàn bộ lỗi lầm nhận về mình, vốn định nói là do hắn bức ép hôn Tiêu Dật, cho dù ba Tiêu có tức giận đuổi hắn đi thì hắn cũng nhất định sẽ đi, hắn chỉ muốn Tiêu Dật của hắn có thể cùng gia đình vui vẻ trải qua cái tết này. Nhưng mà lúc này ở dưới tay của hắn đã có một bàn tay nắm lấy, Tiêu Dật trong giọng nói có phần run rẩy nhưng lại tuyệt không có ý định sẽ tiếp tục che giấu nữa, dù sao cũng bị ba Tiêu bắt gặp rồi, xem như đây cũng là cơ hội để cậu có thể nói ra mọi chuyện:

“Ba à, con yêu anh ấy”

Ba Tiêu lùi lại một bước, vẻ già nua trên gương mặt càng hiện rõ khi ông tức giận:

“Súc sinh”

Nói rồi ba Tiêu liền quay trở vào trong nhà, Tiêu Dật lúc này rất sợ hãi, bàn tay kia vẫn nắm chặt lấy tay của Trình Kiệt giống như là sợ hắn sẽ bỏ rơi cậu ngay lúc này, khóe mắt cậu nóng ấm ẩm ướt, cậu ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt khóe miệng run rẩy không thể phát ra bất cứ câu nói nào ngay tại lúc này. Trình Kiệt đau lòng vội vã đưa tay lên ngăn chặn không muốn cho giọt nước mắt nào của Tiêu Dật rơi xuống:

“Tiểu Dật đừng khóc, đừng khóc… anh sẽ nói chuyện với ba của em”

Trình Kiệt muốn đi vào trong, Tiêu Dật liền ngay lập tức kéo hắn lại rồi ôm chặt lấy eo của hắn, cậu hiện tại rất là sợ, từ nhỏ cậu đã rất sợ ba của mình, ba của cậu luôn rất nghiêm khắc, nếu bây giờ Trình Kiệt vào trong đó rồi cậu liền không có ai ở bên cạnh nữa, cậu chỉ muốn hắn ôm lấy cậu mà thôi.

Đúng lúc này trong nhà liền có tiếng nhốn nháo, là tiếng của ba và mẹ Tiêu, còn có tiếng của Tiêu Lãng, tiếng nói ấy rất nhanh liền truyền đến gần chỗ này hơn, Tiêu Dật buông Trình Kiệt ra đứng ở phía trước hắn. Ba Tiêu mang ra một cây gậy rất là lớn, cũng chẳng biết lấy được từ đâu, ông cầm chiếc gậy đó chỉ vào Tiêu Dật:

“Súc sinh, mày vừa nói cái gì?”

Mẹ Tiêu ở bên cạnh liên tục kéo lấy tay của ba Tiêu, Tiêu Lãng cũng cố gắng muốn khuyên ngăn ba của mình:

“Ba à, có chuyện gì thì từ từ nói, sức khỏe của ba không nên kích động như vậy”

Tiêu Dật nắm chặt hai tay khàn giọng:

“Ba à, mong ba có thể chấp nhận”

Một cái tát thật mạnh rơi xuống gương mặt của Tiêu Dật khiến cho cậu cũng phải ngây ngốc một hồi, Trình Kiệt vội vã kéo lấy Tiêu Dật quay về phía mình nhíu mày xem xét vết ửng đỏ trên mặt cậu. Ba Tiêu không biết lấy đâu ra sức lực liền vùng ra khỏi được tay của mẹ Tiêu mang cây gậy lớn kia đánh xuống chân của Tiêu Dật, một gậy này liền khiến cho Tiêu Dật bị đau phải giật mình kêu lên một tiếng, ngay sau đó là tiếng khóc của Tiêu Kỷ Mặc. Trình Kiệt ngưng trọng, trong ánh mắt liền bộc phát một ngọn lửa vô hình, hắn đưa tay nắm lấy cây gậy lớn đang chuẩn bị đánh xuống Tiêu Dật một lần nữa dùng sức đẩy thật mạnh về phía sau, cả ba người nhà họ Tiêu theo đó cũng phải lảo đảo lùi lại vài bước:

“Tránh ra đi”

Tiếng quát này của Trình Kiệt cực kỳ lớn, Tiêu Kỷ Mặc cũng chạy tới chỗ Tiêu Dật muốn xem, nhưng mà Trình Kiệt lúc này lại đẩy Tiêu Kỷ Mặc ra khiến cho cậu liền ngã xuống đất. Mẹ Tiêu vừa nhìn thấy thế liền chạy tới đỡ cháu trai, ba Tiêu cũng tức giận vung cây gậy đánh vào phía sau lưng của Trình Kiệt thật mạnh. Kế đó Trình Kiệt liền giống như là biến thành một con người khác vậy, ánh mắt của hắn vô cùng đáng sợ, may mắn ánh mắt này cũng chỉ có Tiêu Dật nhìn thấy được bởi vì hắn không nói một lời liền cúi người xuống bế lấy cậu rời đi, bỏ lại sau lưng là tiếng chửi bới cùng tiếng la khóc gọi ba của Tiêu Kỷ Mặc.

Tiêu Dật nhíu mày hoảng hốt, cậu chính là rất lo lắng cho Tiêu Kỷ Mặc, mỗi tiếng gọi ba kia của Tiêu Kỷ Mặc liền giống như rất đau khổ vậy:

“Trình Kiệt, bỏ em xuống… Trình Kiệt”

Tuyết vẫn rơi, pháo vẫn nổ, hàng xóm nhanh chóng chạy ra ngoài xem náo nhiệt, chỉ thấy được đứa con trai lớn giỏi giang nhà họ Tiêu bị một người đàn ông cao lớn cứ thế bế đi bước băng băng lao về phía trước. Trình Kiệt không thể nghe được bất cứ thứ âm thanh gì nữa cả, hắn một lòng muốn đưa Tiêu Dật của hắn trở về nhà, hắn không muốn cậu ở chỗ này bởi vì có người muốn làm đau cậu:

“Trình Kiệt, bỏ em xuống đi… Trình Kiệt khỉ con…”

Xe của Trình Kiệt đỗ ở ngay bên ngoài đầu ngõ, hắn đặt cậu vào trong ghế lái phụ phía trước rồi nhanh chóng vặn chìa khóa khởi động xe rời đi. Tiêu Dật ở bên cạnh hắn gấp gáp khàn giọng khóc lóc:

“Trình Kiệt anh dừng lại có được không, Trình Kiệt còn có khỉ con nữa”

Tiêu Dật vô vọng lớn giọng gọi tên Trình Kiệt:

“Trình Kiệt”

Trình Kiệt lúc này mới dừng xe lại quay sang nhìn Tiêu Dật, hắn đưa tay lên lau nước mắt trên gương mặt của cậu, cuống quít dùng môi mình hôn lên từng giọt nước mắt đó:

“Tiểu Dật đừng sợ, anh sẽ đưa em trở về Bắc Kinh, sẽ không ai lại làm đau em nữa”

Tiêu Dật đẩy Trình Kiệt ra, ở bên má phải vẫn còn in rõ năm đầu ngón tay mà ba Tiêu để lại, cậu nức nở nói:

“Trình Kiệt, còn có khỉ con của chúng ta nữa”

Trình Kiệt giật mình sực nhớ ra vẫn còn Tiêu Kỷ Mặc, Tiêu Dật của hắn rất yêu thương Tiêu Kỷ Mặc, hắn như thế nào vừa mới rồi lại mất hết ý thức đẩy ngã cậu. Trình Kiệt vội vã lái xe quay lại đầu ngõ, hắn mở cửa xe nhanh chóng bước xuống hướng ngôi nhà của Tiêu Dật đang có rất nhiều hàng xóm vây quanh, Tiêu Kỷ Mặc ở trong nhà nhìn thấy bóng dáng của Trình Kiệt quay trở lại liền nhanh chóng nhảy xuống khỏi ghế chạy ra ngoài, lúc chạy xuống sân còn bị ngã, trên gương mặt nhỏ nhắn còn dính cả tuyết. Trình Kiệt một đường bước tới bế lấy Tiêu Kỷ Mặc ở trên tay rồi lại quay đi.

“Ba ở chỗ nào? Ba ở chỗ nào a?”Tiêu Kỷ Mặc vừa khóc vừa hỏi Trình Kiệt.

Trình Kiệt gương mặt rất đáng sợ khiến cho những người hàng xóm xung quanh cũng không dám lại gần hắn, ba mẹ Tiêu khi ấy lại không có phát hiện ra Tiêu Kỷ Mặc đã bị Trình Kiệt bế đi rồi.

“Xin lỗi Kỷ Mặc, ba đưa con đi gặp em ấy”

Tiêu Kỷ Mặc nhỏ bé gục đầu ở trên vai của Trình Kiệt khóc đến nức nở, cõi lòng Trình Kiệt rối bời, hắn hiện tại cũng không biết nên phải làm sao nữa rồi, nhưng mà hắn lại không cho phép bản thân mình được nao núng bởi vì hắn không muốn Tiêu Dật và Tiêu Kỷ Mặc bị mất đi phương hướng, hắn muốn mình chính là người có thể để cho bọn họ tin tưởng vào những lúc như thế này.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi